Tài xế xe bồn Đinh Văn Long (52 tuổi, quê Phú Thọ) bị đưa ra xét xử về tội giết người với cáo buộc sau khi xảy ra va chạm giao thông vào ngày 13-9-2025 tại xã Phú Xuyên, TP Hà Nội, đã cố ý tiếp tục điều khiển xe bồn cán qua người nữ sinh Nguyễn Đào Hà Anh (15 tuổi), khiến nạn nhân tử vong.
Khi tuyên án, hội đồng xét xử nhận định hành vi của bị cáo là đặc biệt nguy hiểm cho xã hội. Sau khi gây tai nạn, thay vì dừng xe kiểm tra cứu giúp người bị nạn, tài xế Long vì lo sợ phải bồi thường thiệt hại nên đã tiếp tục điều khiển xe chèn qua người cháu Hà Anh, dẫn đến hậu quả đặc biệt nghiêm trọng là nạn nhân tử vong.
Theo bản án, tài xế Long thực hiện hành vi với lỗi cố ý trực tiếp. Việc điều khiển xe chèn qua người nạn nhân thể hiện sự coi thường tính mạng người khác, gây bức xúc trong dư luận, vì vậy cần áp dụng hình phạt nghiêm khắc, cách ly bị cáo khỏi xã hội trong thời gian dài để giáo dục, răn đe và phòng ngừa chung.
Từ những nhận định trên, tòa sơ thẩm tuyên phạt Đinh Văn Long 20 năm tù về tội giết người, đồng thời buộc bị cáo bồi thường cho gia đình bị hại 182 triệu đồng.
Suốt nửa ngày tòa án thẩm vấn tài xế xe bồn Đinh Văn Long, nhiều lần phòng xử chìm trong im lặng khi chủ tọa liên tục truy vấn bị cáo về động cơ cố tình lái xe cán qua người tước đi mạng sống của nữ sinh mới 15 tuổi.
Trong phần thẩm vấn, đứng trước bục khai báo, Đinh Văn Long thừa nhận nội dung cáo trạng do đại diện viện kiểm sát công bố là đúng. Giọng bị cáo chậm, nhiều lần ngập ngừng khi kể lại buổi sáng 13-9-2025.
Long khai khi điều khiển xe bồn đến gần cầu chui Vạn Điểm (xã Phú Xuyên, Hà Nội), bị cáo nghe hai tiếng “bịch, bịch” phát ra từ bên phải xe.
“Lúc đó bị cáo nhìn qua hai gương chiếu hậu nhưng không thấy gì nên tiếp tục điều khiển xe đi”, Long trình bày và cho rằng bản thân không nhận thức được đã xảy ra tai nạn.
Theo lời khai tại tòa, chiếc xe đi thêm khoảng 10m thì người dân hô lớn “có tai nạn rồi”, Long mới dừng xe, xuống kiểm tra và thấy một cháu gái bị thương nặng. Sau đó bị cáo rời hiện trường. Đến chiều tối cùng ngày, khi biết nạn nhân tử vong, Long đến cơ quan công an đầu thú.
Long thừa nhận khi Hà Anh ngã xuống đường, bị cáo nghe tiếng động, cảm nhận va chạm và theo phản xạ đã đạp phanh. Tuy nhiên chiếc xe vẫn trôi thêm khoảng 4-5m mới dừng hẳn.
“Khi xe dừng, bị cáo nhìn qua gương chiếu hậu nhưng không thấy gì nên lại đi tiếp. Bị cáo chủ quan nên không xuống kiểm tra”, Long nói.
Chủ tọa lập tức truy vấn: “Đã phanh được xe rồi, vì sao bị cáo không xuống kiểm tra hiện trường?”. Long cúi đầu im lặng rồi đưa tay vuốt mặt.
“Là tài xế chuyên nghiệp, được cấp giấy phép lái xe hạng C, nghe tiếng va chạm, cảm nhận có vật cản dưới bánh xe mà lại không xuống kiểm tra, vì sao?”, chủ tọa hỏi tiếp.
Long vẫn cúi đầu. “Bị cáo… run nên không nói được”, tài xế xe bồn 52 tuổi lí nhí sau một lúc im lặng.
Chủ tọa nhắc bị cáo bình tĩnh, thành khẩn khai báo và cho biết tại cơ quan điều tra, Long đã trình bày rất rõ, nhiều lần và nhất quán về diễn biến sau va chạm.
Sau nhiều lần bị cáo trả lời ấp úng, chủ tọa quyết định công bố lời khai của Long tại cơ quan điều tra. Không khí phòng xử trở nên nặng trĩu.
Theo lời khai được công bố, sau khi nghe tiếng “bịch” ở phía đầu xe, Long cảm nhận rõ áp lực từ bánh trước bên phải tác động lên tay lái khiến vô lăng rung mạnh. Khi xe dừng lại, nhìn qua gương chiếu hậu, bị cáo thấy chiếc xe máy điện nằm cạnh bánh sau nhưng không thấy người điều khiển.
Long khai bản thân nghĩ người đi xe có thể đang bị chèn dưới gầm xe.
Theo lời khai tại cơ quan điều tra được chủ tọa công bố, Long khai rằng do hoảng sợ, nghĩ nếu nạn nhân còn sống sẽ phải bồi thường số tiền lớn, thậm chí phải cấp dưỡng trong thời gian dài, trong khi hoàn cảnh kinh tế khó khăn.
Từ suy nghĩ đó, bị cáo nảy sinh ý định “nếu phải đi tù thì đi tù luôn”, không còn phải lo khoản bồi thường kéo dài, rồi nhấn chân đạp số, tiếp tục điều khiển xe tiến về phía trước.
Nghe chủ tọa đọc đến đây, Long cúi gằm mặt. “Bây giờ nghĩ lại, bị cáo có thấy cách lựa chọn của mình là sai lầm không?”, chủ tọa hỏi.
“Dạ có”, Long đáp rất nhỏ.
“Nếu chỉ vi phạm quy định về giao thông thì xử lý theo pháp luật giao thông. Còn giết người là tội đặc biệt nghiêm trọng. Bị cáo có nhận thức được điều đó không?”.
Tài xế Long tiếp tục im lặng.
Chủ tọa hỏi thêm: “Một chiếc xe khoảng 25 tấn chèn qua người đang nằm dưới đường thì người đó có thể sống được không?”. “Dạ… không”, Long cúi đầu đáp.
Ở hàng ghế đầu, mẹ của Hà Anh bật khóc. Bên cạnh, người cha ngồi bất động, hai bàn tay đan chặt, mắt hướng về bục khai báo.
Trong phần luận tội, đại diện viện kiểm sát cho rằng vụ án không dừng lại ở một vụ va chạm giao thông.
Theo kiểm sát viên, sau cú va chạm, Long đã nhận thức được có người có thể đang nằm dưới gầm xe. Tuy nhiên thay vì xuống kiểm tra, cứu giúp, bị cáo lại tiếp tục điều khiển xe tiến về phía trước.
Đại diện viện kiểm sát nhận định chuỗi lời khai của Long tại cơ quan điều tra thể hiện rõ động cơ phạm tội. Trước đó bị cáo từng tìm hiểu từ những người cùng nghề và biết rằng nếu gây tai nạn khiến nạn nhân bị thương tật nặng sẽ phải bồi thường, cấp dưỡng trong thời gian dài. Chính nhận thức này dẫn đến việc bị cáo lựa chọn tước đoạt mạng sống của Hà Anh.
“Ý thức của bị cáo nhằm tước đoạt mạng sống của cháu Hà Anh”, kiểm sát viên nêu quan điểm, đồng thời đánh giá đây là hành vi đặc biệt nguy hiểm đối với người dưới 16 tuổi.
Từ đó, đại diện viện kiểm sát đề nghị hội đồng xét xử tuyên phạt Đinh Văn Long từ 19 – 20 năm tù về tội giết người.
Được nói lời sau cùng, Long quay xuống hàng ghế nơi cha mẹ Hà Anh đang ngồi.
Giọng nhỏ và run, bị cáo nói: “Bị cáo xin lỗi gia đình nạn nhân. Xin hội đồng xét xử xem xét giảm nhẹ hình phạt để bị cáo có cơ hội trở về với gia đình”.
Phiên tòa khép lại, chị Đào Thị Ngọc Liên – mẹ của bị hại – lặng lẽ rời phòng xử, đôi mắt đỏ hoe sau nhiều giờ lắng nghe từng lời khai, từng câu hỏi và cả lời xin lỗi muộn màng của người đã cướp đi mạng sống của con gái mình.
Liên quan đến vụ buôn lậu vàng từ Campuchia về Việt Nam, Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an TPHCM (Phòng Cảnh sát kinh tế) đã làm rõ thủ đoạn hoạt động của các đối tượng Vũ Thị Ngọc Anh (SN 1977, ngụ tỉnh Bắc Ninh) và Nguyễn Duy Tấn (SN 1981, ngụ TPHCM) trong đường dây.
Theo cảnh sát, đường dây này hoạt động tinh vi, phân công nhiệm vụ rõ ràng cũng như sử dụng nhiều chiêu trò để đối phó với cơ quan chức năng.
Trong đó, Vũ Thị Ngọc Anh khai, mỗi lần đi buôn lậu vàng, mỗi đối tượng mang theo 50.000 USD, dùng ô tô đi sang Campuchia. Tại đây, Ngọc Anh và đồng bọn gom toàn bộ số tiền đưa cho một đối tượng tên Mạnh để đi mua vàng, thường là vòng tay hoặc mặt dây chuyền, chất liệu 9999.
Sau khi ngủ một đêm tại khách sạn, Ngọc Anh và đồng bọn nhận vàng từ Mạnh và đưa về Việt Nam. Số vàng sau đó được các đối tượng đưa về Việt Nam, tập kết tại nhà Nguyễn Duy Tấn để nung chảy, đúc lại rồi lại giao cho Mạnh để đem đi bán.
Số tiền bán được, Ngọc Anh cùng đồng bọn tính toán giá bán trừ đi giá mua và các chi phí. Tiền lời sau đó được các đối tượng phân chia đều theo % đã góp vốn.
Ngày 20/4, Vũ Thị Ngọc Anh mang theo khoảng 2,2kg vàng 9999, trị giá khoảng 9,7 tỷ đồng đến sân bay Tân Sơn Nhất để làm thủ tục bay đi Phú Quốc. Lực lượng chức năng phát hiện kiểm tra, phát hiện người phụ nữ giấu lượng lớn vàng trong quần lót và tiến hành xử lý theo quy định.
Còn Nguyễn Duy Tấn khai lần cuối đi buôn lậu vàng trước khi bị bắt là ngày 20/4. Thời điểm đó, Tấn mang theo 50.000 USD, đưa cho Mạnh.
Sau đó, Mạnh giao lại cho Tấn khối vàng hình mặt phật khoảng 5-7 cây vàng để đưa về Việt Nam. Quá trình nhập cảnh, Tấn không bị lực lượng hải quan kiểm tra. Sau khi về đến Việt Nam, người đàn ông đưa lại số vàng này cho đồng bọn Ngọc Anh.
Theo Công an TPHCM, do chênh lệch giá vàng giữa Campuchia và Việt Nam, từ đầu năm 2026, các đối tượng đã tổ chức đường dây mua vàng tại Campuchia rồi vận chuyển trái phép về Việt Nam để tiêu thụ, hưởng chênh lệch giá.
Cơ quan điều tra xác định từ đầu năm 2026 đến khi bị phát hiện, đường dây này đã thực hiện khoảng 10 chuyến vận chuyển vàng từ Campuchia qua Việt Nam, mỗi chuyến hàng có giá trị khoảng 30 tỷ đồng, thu lợi bất chính số tiền lớn.
Tranh chấp quyền sở hữu hơn 2.650 m2 sàn giữ xe tại tầng hầm Chung cư Khánh Hội 1, số 360C Bến Vân Đồn, kéo dài nhiều năm qua giữa chủ đầu tư là Công ty Cổ phần Đầu tư và Dịch vụ Khánh Hội với Công ty Cổ phần Quản lý và Vận hành Cao ốc Khánh Hội cùng Ban quản trị chung cư.
Vụ việc đã được đưa ra xét xử qua hai cấp tòa với các phán quyết trái ngược nhau. Tòa sơ thẩm xác định diện tích tầng hầm giữ xe thuộc sở hữu chung của cư dân, trong khi bản án phúc thẩm có hiệu lực pháp luật lại tuyên thuộc quyền của chủ đầu tư. Phán quyết này khiến hàng trăm hộ dân bức xúc vì cho rằng quyền lợi bị ảnh hưởng.
Chung cư gồm hai block, một tầng hầm, một tầng trệt, một tầng lửng, 330 căn hộ và 60 kiôt sở hữu riêng, xây dựng trên khu đất rộng hơn 5.200 m2.
Chủ đầu tư: Tầng hầm thuộc sở hữu riêng
Theo hồ sơ vụ kiện, Công ty Cổ phần Đầu tư và Dịch vụ Khánh Hội cho rằng tầng hầm giữ xe Chung cư Khánh Hội 1 thuộc sở hữu của doanh nghiệp, căn cứ Giấy chứng nhận quyền sở hữu công trình do Sở Xây dựng TP HCM cấp năm 2006.
Từ năm 2018 đến cuối năm 2020, doanh nghiệp cho Công ty Cổ phần Quản lý và Vận hành Cao ốc Khánh Hội thuê khu vực tầng hầm để khai thác dịch vụ giữ xe.
Cuối tháng 10/2020, chủ đầu tư thông báo chấm dứt hợp đồng thuê, yêu cầu bàn giao mặt bằng trước ngày 1/1/2021 và cho biết sẽ trực tiếp quản lý hoạt động giữ xe từ đầu năm 2021.
Tuy nhiên, Ban quản trị Chung cư Khánh Hội 1 đề nghị không tiếp tục cho thuê tầng hầm với bất kỳ đơn vị nào, đồng thời muốn trực tiếp quản lý khu vực này để phục vụ cư dân.
Tháng 3/2022, chủ đầu tư tiếp tục yêu cầu đơn vị vận hành bàn giao tầng hầm để thanh lý hợp đồng. Hai bên thống nhất thời điểm bàn giao vào ngày 31/3/2022. Song khi nhân viên chủ đầu tư đến tiếp nhận mặt bằng thì bị Ban quản trị và công ty vận hành ngăn cản, không cho vào tầng hầm.
Cho rằng quyền lợi bị xâm phạm, Công ty Cổ phần Đầu tư và Dịch vụ Khánh Hội khởi kiện Công ty Cổ phần Quản lý và Vận hành Cao ốc Khánh Hội cùng Ban quản trị chung cư, yêu cầu giao trả tầng hầm và bồi thường hơn 2,2 tỷ đồng, tương ứng tiền cho thuê mặt bằng giai đoạn 2021-2025.
Theo trình bày của bị đơn, Công ty Cổ phần Quản lý và Vận hành Cao ốc Khánh Hội thuê tầng hầm giữ xe rộng hơn 2.625 m2 tại Chung cư Khánh Hội 1 theo hợp đồng ký năm 2018 với Công ty Cổ phần Đầu tư và Dịch vụ Khánh Hội để kinh doanh dịch vụ giữ xe.
Cuối tháng 10/2020, sau khi nhận thông báo chấm dứt hợp đồng và yêu cầu bàn giao mặt bằng trước ngày 1/1/2021, công ty đã thông tin sự việc đến Ban quản trị và cư dân.
Khi Ban quản trị có văn bản đề nghị trực tiếp quản lý tầng hầm, đơn vị vận hành đề nghị chủ đầu tư làm việc với Ban quản trị để thống nhất phương án xử lý nhưng không nhận được phản hồi.
Theo bị đơn, rạng sáng 1/1/2021, công ty đã bố trí nhân sự để bàn giao tầng hầm theo thông báo, song phía chủ đầu tư không đến tiếp nhận.
Sau đó, Ban quản trị và cư dân tự kiểm đếm phương tiện, trực tiếp quản lý và trông giữ tầng hầm đến nay nhằm tránh ảnh hưởng tài sản của cư dân.
Công ty Quản lý và Vận hành Cao ốc Khánh Hội cho biết không di dời bất kỳ tài sản nào khỏi tầng hầm và đã thực hiện đầy đủ nghĩa vụ theo hợp đồng thuê mặt bằng.
Do đó, doanh nghiệp không đồng ý yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn, đồng thời giữ yêu cầu phản tố buộc chủ đầu tư hoàn trả 56 triệu đồng tiền đặt cọc thuê mặt bằng.
Cư dân: Hầm gửi xe là tài sản chung
Hai phán quyết trái ngược
Hồi tháng 9/2025, TAND Khu vực 1 TP HCM xử sơ thẩm, bác yêu cầu khởi kiện của chủ đầu tư về việc buộc bị đơn và Ban quản trị phải trả lại tầng hầm giữ xe.
Tòa đồng thời chấp nhận yêu cầu phản tố của bị đơn, buộc Công ty Đầu tư và Dịch vụ Khánh Hội hoàn trả 56 triệu đồng tiền đặt cọc sau khi các bên thanh lý hợp đồng.
Theo HĐXX, dự án Chung cư Khánh Hội được phê duyệt từ năm 2002 với tổng mức đầu tư hơn 105,9 tỷ đồng, bao gồm tầng hầm, tầng trệt, tầng lửng và 14 tầng lầu.
Tòa xác định chi phí xây dựng tầng hầm không được hạch toán là tài sản riêng của Công ty Cổ phần Đầu tư và Dịch vụ Khánh Hội mà đã được phân bổ vào giá bán căn hộ. Đây là căn cứ để xem xét khu vực này thuộc sở hữu chung của cư dân.
HĐXX cho rằng dự án được triển khai và ký hợp đồng bán căn hộ trong giai đoạn 2006-2014 nên phải áp dụng Luật Nhà ở 2005 và Nghị định 71/2010.
Theo các quy định này, phần diện tích thuộc sở hữu riêng của chủ đầu tư không được phân bổ giá trị vào giá bán căn hộ và phải ghi rõ trong hợp đồng mua bán.
Tòa cũng dẫn Quyết định 10/2003 của Bộ Xây dựng và Luật Nhà ở 2005, trong đó xác định nơi để xe là phần sở hữu chung của nhà chung cư, trừ trường hợp được xác lập rõ là sở hữu riêng.
Trong khi đó, giấy phép xây dựng cấp năm 2004 chưa phân định cụ thể phần diện tích nào thuộc sở hữu chung hay riêng.
HĐXX cho rằng Giấy chứng nhận quyền sở hữu công trình cấp năm 2006 cho Công ty Cổ phần Đầu tư và Dịch vụ Khánh Hội là đúng quy định và đúng hiện trạng công trình tại thời điểm cấp.
Tuy nhiên, đến năm 2017, giấy này đã được cấp đổi thành Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà ở và tài sản khác gắn liền với đất do Sở Tài nguyên và Môi trường TP HCM cấp.
Giấy chứng nhận mới xác định khu đất hơn 5.238 m2 tại Chung cư Khánh Hội 1 thuộc hình thức sử dụng chung; phần tài sản thuộc sở hữu riêng của chủ đầu tư chỉ còn khu thương mại dịch vụ tầng trệt và tầng lửng, không bao gồm tầng hầm giữ xe.
Theo nhận định của tòa, pháp luật không cho phép cùng lúc tồn tại hai giấy chứng nhận đối với cùng một công trình trên cùng thửa đất.
Trong khi đó, nguyên đơn chủ yếu căn cứ giấy chứng nhận năm 2006 - bản chính đã nộp cho cơ quan đăng ký đất đai khi làm thủ tục cấp đổi - để cho rằng tầng hầm giữ xe thuộc sở hữu riêng của mình.
Tòa cho rằng nguyên đơn không chứng minh được quyền sở hữu hợp pháp đối với phần diện tích cho thuê nên không có căn cứ chấp nhận yêu cầu khởi kiện.
Không đồng ý với phán quyết này, phía nguyên đơn kháng cáo.
Hồi tháng 3, TAND TP HCM xử phúc thẩm, chấp nhận kháng cáo của nguyên đơn, tuyên buộc bị đơn và Ban quản trị phải bàn giao hầm giữ xe cho chủ đầu tư - ngược với phán quyết của cấp sơ thẩm.
Cho rằng bản án ảnh hưởng nghiêm trọng đến quyền và lợi ích hợp pháp của cư dân, hàng trăm hộ dân đại diện cho hàng nghìn người đang sinh sống tại Chung cư Khánh Hội 1 đã gửi đơn kêu cứu đến nhiều cơ quan địa phương và Trung ương.
Bà Lê Thị Giáng Hương, Trưởng Ban quản trị Chung cư Khánh Hội 1, cho biết dự án được xây dựng hơn 20 năm trước, thời điểm pháp luật chưa quy định bắt buộc đóng quỹ bảo trì 2%.
Theo bà, nhiều năm qua cư dân phải tự quản lý hầm giữ xe và dùng nguồn thu từ khu vực này để duy tu, sửa chữa chung cư đã xuống cấp. Nếu phải giao lại việc quản lý hầm xe và khu sinh hoạt chung cho chủ đầu tư, cư dân sẽ mất nguồn kinh phí bảo trì. Chung cư xuống cấp, thang máy hư hỏng sẽ không có tiền sửa chữa; hệ thống PCCC cũng không ai chịu trách nhiệm.
Ngoài ra, phòng sinh hoạt cộng đồng - nơi cư dân tổ chức hiếu hỉ, hội họp - cũng đã được chủ đầu tư làm sổ riêng, khiến nhiều người lo ngại có thể bị thu hồi bất cứ lúc nào. Một số lối thoát hiểm bị đóng kín, theo cư dân, có nguy cơ ảnh hưởng an toàn của người dân trong chung cư.
Trưởng Ban quản trị cho biết cư dân hiện chờ được tống đạt bản án để tiếp tục thực hiện các thủ tục kháng nghị theo quy định.
Chiều 26/6, cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Phú Thọ đã ra quyết định khởi tố bị can đối với Nguyễn Thị Thúy (SN 1983, trú tại tổ dân phố Đức Cung, phường Xuân Hòa, tỉnh Phú Thọ) về tội Cố ý gây thương tích, theo Điều 134 Bộ luật Hình sự.
Trước đó, khoảng 8h ngày 22/6, tại đường Trường Chinh, phường Xuân Hòa, Nguyễn Thị Thúy xảy ra mâu thuẫn với bà N.T.Q. (SN 1963, trú tại xã Kim Anh, TP Hà Nội) liên quan đến vị trí bán hàng.
Trong quá trình xô xát, Thúy đã sử dụng vòi xịt nước rửa xe áp lực cao xịt vào vùng mặt bà N.T.Q., khiến nạn nhân bị thương tích và phải điều trị tại cơ sở y tế.
Ngay sau khi sự việc xảy ra, Công an phường Xuân Hòa đã có mặt tại hiện trường, tiến hành xác minh, thu thập tài liệu, chứng cứ và lấy lời khai của những người liên quan.
Đơn vị sau đó báo cáo, phối hợp với Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Phú Thọ điều tra, xử lý vụ việc theo quy định. Hiện, cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Phú Thọ tiếp tục điều tra, làm rõ vụ án.
Từ vụ việc trên, Công an tỉnh Phú Thọ khuyến cáo người dân cần bình tĩnh, giải quyết các mâu thuẫn phát sinh trong cuộc sống bằng biện pháp phù hợp, đúng quy định pháp luật; không sử dụng hung khí, công cụ hoặc thiết bị có khả năng gây nguy hiểm để giải quyết xung đột.
Mọi hành vi cố ý xâm phạm sức khỏe, tính mạng của người khác đều có thể bị xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật.