Công ty đã đạt được nhiều thành công ấn tượng, đặc biệt với dòng iPhone 17. Theo số liệu mới nhất, iPhone 17 Pro Max chiếm 5% tổng doanh số smartphone trong quý 4/2025, trong khi iPhone 17 đứng thứ hai và iPhone 17 Pro đứng thứ ba.
Một thông tin gần đây từ nguồn rò rỉ nổi tiếng Digital Chat Station đã gây ra nhiều tranh cãi: chiếc điện thoại gập đầu tiên của Apple có thể không mang tên “iPhone Fold” như nhiều người dự đoán, mà được gọi là “iPhone Ultra”. Dù chưa có thông báo chính thức, nhưng cái tên “Ultra” đang dần trở nên khả thi.
Dẫu vậy, việc sử dụng tên gọi “Ultra” cho một chiếc điện thoại gập có thể không phải là lựa chọn hợp lý. Hiện nay, thị trường đã có quá nhiều sản phẩm mang danh “Ultra”, không chỉ từ Samsung mà còn từ các thương hiệu như Xiaomi, Oppo và Vivo. Những sản phẩm này thường được biết đến với những tính năng vượt trội, từ dung lượng pin lớn đến hệ thống camera tiên tiến. Do đó, người dùng có thể không liên tưởng đến một chiếc điện thoại gập khi nghe đến cái tên “Ultra”.
Vì đây là thế hệ đầu tiên của iPhone gập, việc Apple gọi nó là “Ultra” cũng có thể gây ra một rủi ro khác mà công ty cần giải quyết. Các sản phẩm thế hệ đầu tiên thường gặp phải nhiều vấn đề, từ lỗi kỹ thuật đến độ bền. Lịch sử cho thấy các mẫu Galaxy Z Fold đời đầu cũng không tránh khỏi các trục trặc, do đó, việc gán cái tên “Ultra” ngay từ đầu có thể khiến Apple gặp khó khăn trong việc khắc phục những vấn đề này.
Câu hỏi đặt ra là: Tên gọi nào phù hợp hơn iPhone Ultra? Mặc dù iPhone Fold có vẻ là cái tên “tự nhiên” nhất khi nói đến iPhone gập, một đề xuất khác được đưa ra là “iFold”. Dù có thể mất đi âm hưởng “iPhone”, cái tên này sẽ giúp người dùng nhận ra rằng đây là một sản phẩm hoàn toàn mới, không chỉ là một phiên bản khác của iPhone. Hơn nữa, nếu Apple quyết định phát triển một chiếc điện thoại gập kiểu vỏ sò trong tương lai, cái tên “iFlip” cũng có thể trở thành một lựa chọn thú vị.
Khi mua sắm thiết bị công nghệ mới, nhiều người thường có xu hướng tìm kiếm sản phẩm mới nhất và tốt nhất. Đặc biệt trong lĩnh vực smartphone, không ít người cảm thấy muốn chi tiền cho những mẫu cao cấp đắt đỏ, đầy đủ tính năng. Tuy nhiên, điều đó không phải lúc nào cũng đúng.
Mặc dù các mẫu smartphone cao cấp thường được trang bị những nâng cấp về tính năng, thông số kỹ thuật và thiết kế, nhưng người dùng thông thường có thể không cần đến tất cả những điều đó. Thực tế, nhiều tính năng cao cấp hiện đã có mặt trên các dòng tầm trung và thậm chí cả giá rẻ. Đây là điều đặc biệt quan trọng vì nhiều tính năng người dùng cần không nhất thiết phải chi tiêu cho mẫu cao cấp.
Để ví dụ, khi so sánh giữa Galaxy S26 Ultra và Galaxy S26 tiêu chuẩn, mặc dù Galaxy S26 Ultra có màn hình lớn hơn, camera cải tiến và pin mạnh hơn, tuy nhiên Galaxy S26 vẫn là một chiếc điện thoại mạnh mẽ với camera tốt và trải nghiệm phần mềm gần như tương đương. Tương tự, khi so sánh iPhone 17 Pro với iPhone 17, phiên bản cơ bản vẫn mang lại giá trị tuyệt vời, đáp ứng hầu hết nhu cầu của người dùng.
Google cũng có lựa chọn hấp dẫn như Pixel 10a, với thời lượng pin tốt và khả năng chạy các ứng dụng AI (trí tuệ nhân tạo) hiệu quả, mặc dù có thông số kỹ thuật thấp hơn so với Pixel 10 Pro.
Khi phân tích kỹ lưỡng, người dùng có thể nhận thấy sự khác biệt giữa các mẫu smartphone cao cấp và tầm trung không phải lúc nào cũng đáng kể. Nếu chỉ cần chụp ảnh để đăng lên mạng xã hội, một chiếc camera tầm trung hoàn toàn đủ đáp ứng nhu cầu. Đối với những người không phải là game thủ chuyên nghiệp hay người sáng tạo nội dung, smartphone tầm trung hoặc thậm chí giá rẻ cũng có thể xử lý tốt các tác vụ hằng ngày.
Dĩ nhiên, vẫn có lý do để đầu tư vào một smartphone cao cấp, đặc biệt cho những người cần tính năng nâng cao như camera độ phân giải cao hay khả năng xử lý mạnh mẽ. Nhưng đối với nhu cầu cơ bản, việc chọn phiên bản tiêu chuẩn có thể giúp người dùng tiết kiệm hàng triệu đồng. Nếu sau này cảm thấy cần nâng cấp, người dùng luôn có thể đổi máy hoặc nâng cấp lên phiên bản cao hơn.
Về cơ bản, laptop là những chiếc máy tính xách tay có thể đặt trên đùi, trong khi notebook thường chỉ những mẫu máy tính xách tay siêu mỏng, nhẹ hơn và có kích thước tương đương một cuốn sổ tay.
Sự khác biệt này không chỉ nằm ở kích thước mà còn ở hiệu suất. Notebook thường sử dụng các linh kiện nhỏ hơn và ít mạnh mẽ hơn so với laptop, dẫn đến khả năng xử lý hạn chế. Chẳng hạn, RAM, CPU và ổ cứng trong notebook thường không thể so sánh với những bộ phận trong laptop.
Thời lượng pin cũng là một yếu tố quan trọng. Laptop thường có dung lượng pin lớn hơn, nhưng phần cứng mạnh mẽ hơn cũng tiêu tốn nhiều năng lượng hơn, dẫn đến thời gian sử dụng ngắn hơn. Ngược lại, notebook tiết kiệm năng lượng hơn nhờ vào các linh kiện yếu hơn, cho phép chúng hoạt động lâu hơn khi không cắm điện.
Khi nói đến hiệu suất, laptop thường phù hợp cho nhiều tác vụ như chỉnh sửa video, phát triển phần mềm và chơi game, trong khi notebook chỉ đủ sức cho các công việc nhẹ nhàng như viết email hay xem video. Nếu cần một thiết bị mạnh mẽ cho công việc, laptop hoặc máy tính để bàn sẽ là lựa chọn tốt hơn.
Về giá cả, laptop và notebook có nhiều mức giá khác nhau. Thông thường, laptop có giá cao hơn do phần cứng mạnh mẽ hơn. Ví dụ, chiếc laptop chơi game ROG Strix Scar 18 của Asus có giá khởi điểm từ 2.700 USD, trong khi một trong những mẫu notebook tốt nhất của họ là Vivobook S14 chỉ có giá 1.200 USD. Tuy nhiên, giá cả có thể thay đổi tùy thuộc vào từng nhà bán lẻ và các chương trình khuyến mãi.
Tóm lại, nếu đang tìm kiếm một chiếc máy tính di động với hiệu suất cao, laptop sẽ là khoản đầu tư xứng đáng. Ngược lại, nếu chỉ cần một thiết bị cho các tác vụ nhẹ nhàng, notebook có thể là lựa chọn hợp lý và tiết kiệm hơn.
Thực tế cho thấy, phần lớn người nghe không thể phân biệt rõ ràng giữa âm thanh thông thường và âm thanh lossless. Để nhận ra sự khác biệt giữa lossless và hi-res lossless, người dùng cần có thiết bị âm thanh cao cấp trị giá hàng chục triệu đồng. Đặc biệt, hầu hết người dùng hiện nay sử dụng tai nghe không dây như AirPods, vốn không thể phát nhạc lossless qua Bluetooth. Vậy sự khác biệt của chúng ra sao và người dùng liệu có cần chú ý?
Điều đầu tiên mà người dùng nên biết là một bài hát thông thường dài 3 phút chiếm khoảng 6 MB, trong khi bài hát lossless có thể lên tới 36 MB, hi-res lossless lên tới 145 MB. Đó là những con số không chỉ chiếm rất nhiều dung lượng điện thoại mà còn cả dữ liệu internet, nhưng lại không cải thiện đáng kể trải nghiệm nghe.
Các dịch vụ phát trực tuyến thường cung cấp âm thanh với tốc độ bit 256 kbps. Để được coi là nhạc lossless, tệp âm thanh cần được phát ở mức 16-bit/44,1 kHz. Apple Music cung cấp âm thanh lossless ở mức 24-bit/48 kHz và Hi-Res Lossless ở mức 24-bit/192 kHz. Những con số này thể hiện mức độ nén của bài hát; tệp càng lớn thì thông tin càng nhiều. Tuy nhiên, điều đó không đồng nghĩa với việc người dùng sẽ có trải nghiệm nghe tốt hơn.
Nếu muốn phát nhạc chất lượng cao trên iPhone, người dùng cần sử dụng tai nghe USB-C tương thích và dịch vụ phát nhạc hỗ trợ. Mặc dù âm thanh lossless có thể rõ ràng hơn, nhưng một lãnh đạo Apple từng thừa nhận rằng hầu hết người nghe không thể nhận ra sự khác biệt giữa âm thanh thông thường và lossless.
Để có âm thanh hi-res lossless thực sự, người dùng cần một bộ chuyển đổi kỹ thuật số (DAC) chuyên dụng để xử lý dữ liệu giữa nguồn âm thanh và tai nghe hoặc loa. Tuy nhiên, trải nghiệm này có thể tốn kém và không rõ ràng về lợi ích, vì tai người thường không nhạy bén đến mức đó.
Nhìn chung, các chuyên gia cho rằng để có âm thanh lossless hoặc hi-res, người dùng cần bố trí hệ thống âm thanh hợp lý để tập trung vào người nghe, với hệ thống tốn kém hàng chục triệu đồng. Thậm chí, ngay cả khi mua một AirPods Max 2 hỗ trợ âm thanh lossless, nhiều chuyên gia đánh giá âm thanh cũng thừa nhận hầu hết không mang lại sự khác biệt. Chính vì vậy, có lẽ không đáng để người dùng chi tiền cho một tai nghe cao cấp để thưởng thức chất lượng âm nhạc mà bản thân gần như không cảm nhận được quá nhiều khác biệt.