Một đám cưới tại thành phố Zunyi đang trở thành tâm điểm mạng xã hội Trung Quốc khi cô dâu chú rể biến lễ cưới truyền thống thành một “show đấu vật” ngay giữa sân khấu chính.
Theo những đoạn video được chia sẻ trên mạng xã hội, thay vì không gian cưới lộng lẫy quen thuộc, cặp đôi đã dựng hẳn một võ đài đấu vật tại địa điểm tổ chức.
Các đô vật chuyên nghiệp liên tục trình diễn những màn khóa siết, quật ngã và đối kháng quyết liệt trước sự reo hò của đông đảo khách mời. Không khí náo nhiệt khiến nhiều người thích thú, chăm chú theo dõi các trận đấu trong lúc dùng bữa.
Được biết, đám cưới diễn ra vào ngày 5/5. Chú rể họ Hà cho biết bản thân là một đô vật chuyên nghiệp nên muốn tạo dấu ấn khác biệt trong ngày trọng đại, đồng thời quảng bá môn thể thao mà anh đang theo đuổi.
Cũng theo chia sẻ của chú rể, chi phí tổ chức đám cưới truyền thống vượt xa ngân sách ban đầu khiến anh suy nghĩ đến việc thực hiện một ý tưởng mới lạ. Sau khi cân nhắc, cặp đôi quyết định mang võ đài đấu vật vào lễ cưới.
“Thay vì tốn quá nhiều tiền cho một đám cưới theo khuôn mẫu, tôi muốn tạo ra điều gì đó thú vị và ý nghĩa hơn. Đây cũng là cơ hội để nhiều người biết đến đấu vật”, chú rể chia sẻ.
Anh sau đó mang chính sàn đấu vật thường sử dụng trong các chuyến lưu diễn đến làm sân khấu trung tâm cho buổi lễ.
Từ phần phát biểu, giao lưu cùng khách mời cho đến các nghi thức cưới đều được tổ chức ngay trên võ đài. Một số nghi thức truyền thống như trao nhẫn, đọc lời thề hay nâng ly chúc mừng cũng được rút gọn để dành thời gian cho các màn biểu diễn.
Điểm nhấn khiến cư dân mạng đặc biệt thích thú là phần “thử thách sau hôn lễ”. Cô dâu và chú rể đặt ra câu hỏi: “Sau khi kết hôn, ai sẽ làm việc nhà?” trước khi chia đội thi đấu theo thể thức 3 ván thắng 2.
Trong màn so tài cuối cùng, cô dâu bất ngờ tung cú quật qua vai cực mạnh khiến chú rể ngã xuống sàn giữa tiếng reo hò của quan khách. Khoảnh khắc này nhanh chóng trở thành tâm điểm trên mạng xã hội.
Chú rể sau đó hài hước nói: “Dù gì tôi cũng phải thua thôi, làm sao có thể để cô ấy làm hết việc nhà được”.
Sau khi lan truyền trên internet, đám cưới độc đáo này nhận về nhiều bình luận tích cực. Không ít người cho rằng đây là một trong những lễ cưới sáng tạo và đáng nhớ nhất họ từng thấy. Nhiều cư dân mạng cũng bày tỏ sự thích thú trước cách cặp đôi biến ngày vui thành một sự kiện giải trí đầy tiếng cười nhưng vẫn mang dấu ấn cá nhân.
Trước đó, một cặp đôi trẻ tại thành phố Trịnh Châu, Hà Nam, Trung Quốc cũng khiến mạng xã hội xôn xao khi biến tiệc cưới truyền thống thành một “đại tiệc lẩu”.
Ngày 4/5, tại thành phố Trịnh Châu (Hà Nam, Trung Quốc), cặp đôi thuộc thế hệ gen Z đã tổ chức hôn lễ theo phong cách hoàn toàn khác biệt tại một nhà hàng lẩu nổi tiếng địa phương.
Theo hình ảnh được chia sẻ trên mạng xã hội, buổi lễ không có sân khấu lộng lẫy hay các tiết mục biểu diễn kéo dài thường thấy. Thay vào đó, món chính của tiệc cưới là… lẩu sách bò.
Điều khiến nhiều người thích thú là toàn bộ nghi thức chính của đám cưới chỉ diễn ra trong chưa đầy 20 phút. Sau phần lễ đơn giản, chú rể bất ngờ cầm micro tuyên bố trước toàn thể khách mời: “Lễ nghi kết thúc tại đây, giờ thì chính thức khai lẩu”.
Cả hội trường lập tức bùng nổ trong tiếng cười và tiếng vỗ tay. Ngay sau đó, khách mời cùng cô dâu chú rể quây quần bên gần 30 bàn tiệc. Trong không gian phủ đầy hơi nóng nghi ngút từ các nồi lẩu, mọi người vừa ăn uống, cụng ly vừa trò chuyện rôm rả, tạo nên bầu không khí gần gũi và thoải mái hiếm thấy ở những đám cưới truyền thống.
Chia sẻ về ý tưởng đặc biệt này, cô dâu cho biết cả hai đều là “fan cứng” của món lẩu. “Chúng tôi luôn nghĩ rằng đám cưới nên đơn giản, không cần quá phô trương. Điều quan trọng nhất là người thân, bạn bè được ăn ngon, trò chuyện vui vẻ và có một kỷ niệm thật đáng nhớ”, cô nói.
Trong khi đó, chú rể cho biết cả hai gần như không mất quá nhiều thời gian để cân nhắc. Với họ, nguyên tắc quan trọng nhất là “thoải mái và không áp lực”.
Theo truyền thông Trung Quốc, sự bùng nổ của “đám cưới lẩu” phản ánh xu hướng ngày càng rõ rệt trong giới trẻ nước này: từ bỏ những hôn lễ nặng hình thức, tốn kém để hướng tới các mô hình cưới cá nhân hóa, đề cao trải nghiệm và cảm xúc thực tế.
Yeferson Cossio, 31 tuổi, một nhà sáng tạo nội dung người Colombia với hơn 12,5 triệu người theo dõi trên mạng xã hội, vừa bị một hãng hàng không cấm bay và dọa kiện tụng vì giả vờ "xì hơi" trên không trung.
Các hãng truyền thông ngày 31/3 đưa tin, Cossio đã kích hoạt một thiết bị phát ra tiếng "xì hơi" kèm mùi thật để trêu đùa những hành khách trên chuyến bay của hãng hàng không Avianca từ Bogota (Colombia) đến Madrid (Tây Ban Nha) hôm 11/3.
"Âm thanh và mùi khó chịu tỏa ra trong khoang cabin của máy bay ở độ cao hơn 10.000m khiến nhiều người khó chịu. Đây không phải là một trò đùa", một hành khách cho hay.
Hành động này được thực hiện khi máy bay qua Đại Tây Dương, khiến việc hạ cánh khẩn cấp gần như không thể. Các chuyên gia trong ngành hàng không cho rằng, ở môi trường kín với hệ thống tuần hoàn không khí có áp suất, hành động này sẽ gây rủi ro trực tiếp cho hành khách.
Avianca là hãng hàng không thương mại lớn ở Nam Mỹ. Trong một tuyên bố đưa ra vào ngày 29/3, đại diện hãng hàng không cho biết họ phản đối bất cứ hành vi nào gây nguy hiểm cho an toàn hoạt động và làm ảnh hưởng tới trải nghiệm của hành khách.
Hiện hãng hàng không Avianca được cho là khởi động thủ tục pháp lý chống lại vị khách người Colombia. Đến nay, Cossio chưa đưa ra phản hồi về việc bị cấm bay.
Trước đó, vào tháng 2/2018, một máy bay của hãng hàng không Hà Lan phải hạ cánh khẩn cấp ở Áo sau khi hành khách không ngừng "xì hơi" dẫn tới xô xát lẫn nhau trên khoang hành khách.
Theo Straits Times, sự việc xảy ra trên máy bay của hãng hàng không Transavia Airlines bay từ Dubai (UAE) tới Amsterdam (Hà Lan) khi 2 hành khách mang quốc tịch Hà Lan xô xát với một cụ già ngồi gần.
Nguyên nhân được 2 người đàn ông đưa ra là cụ già không ngừng “xì hơi” và khiến cho họ cảm thấy khó chịu. Tuy nhiên, khi họ yêu cầu người đàn ông lớn tuổi dừng lại, ông cụ vẫn tiếp tục "xì hơi".
Mâu thuẫn nổ ra khiến họ “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay”. Thậm chí, vụ xô xát còn kéo theo sự tham gia của một tiếp viên hàng không khi người này cố gắng can thiệp. Khi không thể kiềm chế được việc xô xát trên máy bay, phi hành đoàn đã buộc phải hạ cánh khẩn cấp ở sân bay thủ đô Vienna (Áo) và nhờ sự trợ giúp của cảnh sát.
Phía hãng hàng không xác nhận có 4 người tham gia vụ việc gồm 2 người đàn ông quốc tịch Hà Lan và 2 người phụ nữ là 2 chị em gái. Trong đó, 2 vị khách nữ đã cư xử không đúng mực và dùng ngôn ngữ lăng mạ người khác.
Cuối cùng, cả 4 hành khách đều bị hãng Transavia ban lệnh cấm bay. Bởi vậy, họ buộc phải tìm một hãng thay thế để bay từ Vienna về Amsterdam.
Lối đi dành cho nhân viên phía sau siêu thị RT-Mart ở quận Dương Phổ, Thượng Hải, trở thành nơi ông tá túc hàng đêm. Dù giống người vô gia cư, ông không ăn xin hay gây rối.
Đêm đến, ông mang theo tiền mặt, máy tính xách tay, tai nghe Bluetooth và máy ảnh cầm tay. Đến 4h30, ông thức dậy dọn dẹp sạch sẽ để không ảnh hưởng hoạt động của siêu thị. Ban ngày, ông ăn uống, sinh hoạt quanh đây, thời gian rảnh thì lướt web hoặc xem phim truyền hình.
Ông có căn hộ rộng khoảng 20 m2 tại khu phố Kongjiang số 5 do mẹ đẻ để lại. Sau khi ly hôn năm 2000, vợ và con trai cắt đứt liên lạc, ông ngày càng ám ảnh với cảm giác cô độc. "Tôi sợ mình sẽ giống những người già báo chí thường nhắc tới, chết một mình mà không ai phát hiện", ông nói. Sự náo nhiệt ở siêu thị giúp ông an tâm và vui vẻ hơn.
Cuộc sống bất tiện khiến ông luôn trong tình trạng luộm thuộm, tóc bết và râu dài. Mọi thứ chỉ thay đổi vào tháng 5/2021, khi cô Huang Lanxia, lao động nhập cư từ Sơn Đông, xuất hiện.
Cô Huang làm nghề giúp việc, thường đẩy một cụ già ngồi xe lăn đến siêu thị dạo chơi. Thấy ông Qiang Ming sống khắc khổ, cô chủ động bắt chuyện, giúp ông gội đầu, giặt quần áo. Suốt hơn ba năm, cô đều đặn mang cơm nước đến chăm sóc ông.
Ông Qiang Ming đề nghị giao tài sản cùng thẻ hưu trí cho cô Huang, nhờ chăm sóc và lo hậu sự với tư cách con gái nuôi. Cuối năm 2024, ông chuyển đến sống cùng cô tại một căn hộ thuê. Tuy nhiên, khi hai người đến văn phòng công chứng để chuyển giao tài sản mới phát hiện trong thỏa thuận ly hôn căn hộ ở khu phố Kongjiang số 5 được xác định thuộc về vợ cũ của ông.
Ông Qiang Ming cho rằng đó chỉ là "ly hôn giả", song vì vợ cũ đã qua đời nên nội dung không thể thay đổi. Sau đó, tòa án phán quyết căn nhà thuộc quyền sở hữu của con trai ông.
Người con cho biết cha mẹ ly hôn do mâu thuẫn kéo dài. Anh từng đề nghị sửa sang nhà để bố quay về sống nhưng ông từ chối. Anh cũng lo ngại cha bị lợi dụng, đồng thời cam kết ông vẫn có quyền ở căn nhà này đến cuối đời. Dù vậy, ông Qiang Ming vẫn không quay về.
Câu chuyện của ông là một lát cắt về thực trạng già hóa dân số và sự cô đơn của người cao tuổi tại Trung Quốc.
Hồi tháng 1, Thượng Hải bắt đầu nghiên cứu cơ chế giám sát, chỉ định giám hộ cho người già sống đơn độc. Trong đó các tổ chức chuyên nghiệp (trung tâm bảo trợ, viện dưỡng lão) được kỳ vọng sẽ tạo cầu nối hài hòa hơn giữa tình cảm, lợi ích của người cao tuổi.
Cách đặt vấn đề "Không thể giao trẻ em cho mạng xã hội" của báo Tuổi Trẻ đã chạm đúng nỗi nhức nhối hiện nay rằng trẻ em đang "chìm" trong màn hình ngày càng sớm và ngày càng sâu.
Một số liệu từng được báo Tuổi Trẻ dẫn trong một bài viết sau đại dịch COVID-19 cho ra những con số đáng lo ngại: 87% trẻ từ 12-17 tuổi sử dụng Internet mỗi ngày, trong đó nhiều em dành từ 5-7 giờ/ngày trên môi trường số; 74% trẻ em truy cập Internet ngay tại trường học.
Những con số này cho thấy một thực tế rằng trẻ em trong nước không chỉ đang dùng mà là đang sống cùng Internet kèm theo các tác hại về cả thể chất lẫn tinh thần. Nhưng nếu chỉ dừng ở việc cảnh báo phụ huynh e là chưa đủ.
Chúng ta thường bắt đầu bằng một lập luận quen thuộc "Cha mẹ bận rộn, dễ dãi, giao điện thoại cho con như một cách giữ trẻ". Điều đó đúng nhưng chưa đầy đủ bởi thực tế vì nhiều lý do. Tuy nhiên có một yếu tố khác ít được nhắc đến chính là môi trường học tập đang góp phần hợp lý hóa việc trẻ gắn chặt với màn hình.
Là một người mẹ và làm trong lĩnh vực truyền thông tiếp thị, tôi hiểu rõ cách các nền tảng số vận hành, thu hút, giữ chân và dần hình thành thói quen sử dụng. Tôi đã cố gắng giải thích điều đó cho con mình bằng nhiều ví dụ nhưng thành thật mà nói nhiều khi đó chỉ là cách để tự trấn an.
Tôi nhớ giai đoạn dịch COVID-19, bé lớn lớp 2 phải học trực tuyến gần như cả ngày dưới sự hỗ trợ của ông bà ngoại. Ông bà cố gắng đọc cho cháu chép những bài tiếng Việt nhưng đến giờ học tiếng Anh cháu phải tự mình đọc trên màn hình toàn bộ nội dung của buổi học kéo dài chừng hai tiếng. Kết quả ngay khi quay lại TP.HCM, con bị cận.
Dù gia đình đã hạn chế việc sử dụng thiết bị điện tử và đặt ra nguyên tắc không mang điện thoại lên giường ngủ. Cả tôi và chồng đều không có bất kỳ tài khoản mạng xã hội nào cho nhu cầu cá nhân.
Nhưng các nguyên tắc đó dần trở nên mong manh khi cơn lốc số hóa lao tới: bài giảng, bài tập rồi các cuộc thi online từ học chính khóa đến bài tập bổ trợ, từ nội dung bắt buộc đến khuyến khích... hầu như mọi thứ đều diễn ra trên màn hình.
Hệ quả là gì? Một đứa trẻ học cả ngày ở trường, buổi tối tiếp tục học qua màn hình không còn thời gian nghỉ ngơi đúng nghĩa. Vậy là trẻ được hợp thức hóa việc sử dụng thiết bị số như một phần tất yếu của cuộc sống mà phụ huynh hầu như không thể từ chối!
Chúng ta nói không thể giao trẻ em cho mạng xã hội nhưng thực tế có những lúc chính gia đình lẫn nhà trường đã vô tình dẫn trẻ đến đó. Chẳng hạn khi bé lớn nhà tôi lên cấp II nhà trường có quy định "cấm học sinh mang điện thoại đi học". Tôi rất vui và tán đồng quy định này của trường. Tuy nhiên lịch học và làm bài tập online vẫn dày đặc thời khóa biểu tại nhà.
Khoảng cách giữa học tập và chơi gần như không còn. Từ học online đến mạng xã hội chỉ là một bước rất ngắn. Ban đầu là học, sau đó là nhóm rồi đến các cuộc trò chuyện ngoài bài vở. Và ở độ tuổi này trẻ bước vào thế giới mạng xã hội với đầy đủ sắc thái hành vi rất nhanh thôi.
Từ cập nhật tin tức, tìm kiếm thông tin cho bài học đến bắt trend, từ nghe nhạc giải trí cho tới đu thần tượng, từ đọc kỹ xem chậm chuyển sang nghe "review" và lướt nhanh... Càng phức tạp hơn khi tiếp theo đó là sự bắt chước của những đứa bé hơn trong nhà.
Nên nếu đặt toàn bộ trách nhiệm lên phụ huynh khi trẻ mắc kẹt trong màn hình, tôi cho rằng là cách tiếp cận không chỉ thiếu công bằng mà còn tạo nhiều khoảng trống. Trẻ em đang sử dụng Internet không chỉ để giải trí mà còn vì yêu cầu học tập. Nhà trường, nền tảng số và áp lực thành tích đang cùng tồn tại trong một hệ sinh thái.
Nếu không nhìn thẳng vào vai trò của hệ thống giáo dục, nếu không đặt lại ranh giới của việc học online thì mọi lời khuyên dành cho phụ huynh sẽ chỉ dừng lại ở mức khuyến nghị. Một khi việc học đã gắn chặt với màn hình thì việc cha mẹ có thể tách trẻ khỏi mạng xã hội gần như trở thành một cuộc chiến đơn độc. Phụ huynh nhiều khi không thể và cũng không có quyền lựa chọn thực sự.
Và những đứa trẻ, trong đó có con tôi, sẽ tiếp tục lớn lên trong một thế giới mà màn hình không còn là lựa chọn mà là điều mặc định.