3 tháng sau khi Mỹ – Israel mở chiến dịch tấn công Iran, các cuộc giao tranh nóng đã dừng lại nhờ lệnh ngừng bắn, nhưng lệnh phong tỏa cảng biển của Washington và việc Tehran kiểm soát eo biển Hormuz đã tạo ra thế bế tắc toàn diện ở tuyến đường biển huyết mạch với năng lượng toàn cầu.
Đến nay, không bên nào chịu nhượng bộ để mở lại eo biển Hormuz, khiến thiệt hại với kinh tế thế giới ngày càng trầm trọng và nguy cơ xung đột bùng phát trở lại đang tăng lên từng ngày. Tổng thống Mỹ Donald Trump nhiều lần tỏ ra mất kiên nhẫn với Iran và ngày 18/5 tuyên bố ông đã phê duyệt chiến dịch không kích Iran trở lại, nhưng đồng ý hoãn theo đề nghị của các nước vùng Vịnh để tiếp tục tạo điều kiện cho đàm phán.
Câu hỏi mà các nhà hoạch định chính sách đặt ra lúc này là tình trạng bế tắc trong đàm phán có thể kéo dài bao lâu trước khi các bên cạn kiên nhẫn và đi đến quyết định nối lại chiến sự.
Những lời kêu gọi nối lại hành động quân sự đang xuất hiện ngày càng nhiều tại Mỹ và Israel, khi một số quan chức lập luận rằng gia tăng áp lực bằng bom đạn có thể làm suy yếu vị thế của Iran và buộc họ phải khuất phục trên bàn đàm phán.
“Nhưng có một vấn đề lớn đối với lập luận này. Mỹ đã thử nghiệm nó, lặp đi lặp lại mà Iran vẫn không đầu hàng”, Danny Citrinowicz, chuyên gia cấp cao về Iran tại Viện Nghiên cứu An ninh Quốc gia Israel, nhận xét.
Hãng thông tấn Reuters dẫn lời các quan chức Iran khẳng định việc nhượng bộ về chương trình tên lửa, năng lực hạt nhân hay quyền kiểm soát eo biển Hormuz không phải thỏa hiệp mà là đầu hàng, bởi chúng đóng vai trò như trụ cột tư tưởng quyết định sống còn của Cộng hòa Hồi giáo.
Citrinowicz cho rằng điều này cho thấy vì sao ngay cả cuộc đối đầu quân sự kéo dài cũng không thể khiến Tehran từ bỏ những lằn ranh đỏ của mình và lý do việc Mỹ đẩy căng thẳng leo thang hơn nữa cũng khó có thể thành công.
Đòn bẩy thời gian
Mỹ muốn Iran ngừng làm giàu uranium trong 20 năm và chuyển toàn bộ vật liệu hạt nhân sang nước này.
Trong khi đó, Iran muốn Mỹ – Israel chấm dứt các cuộc tấn công, được bảo đảm an ninh, bồi thường chiến tranh và được công nhận chủ quyền đối với eo biển Hormuz, những điều khoản mà Washington đến nay vẫn bác bỏ.
Tổng thống Trump cuối tuần trước cảnh báo Iran rằng “thời gian không còn nhiều”, đồng thời tuyên bố họ “tốt nhất nên hành động nhanh lên, nếu không sẽ chẳng còn lại gì”. Ông đe dọa nếu Tehran không đạt được thỏa thuận với Washington, họ sẽ phải đối mặt với “một khoảng thời gian vô cùng tồi tệ”.
Theo Ali Vaez từ Tổ chức Khủng hoảng Quốc tế, không bên nào chịu nhượng bộ để đạt được thỏa thuận bởi “cả hai đều tin thời gian ủng hộ mình và bản thân đang chiếm ưu thế”. “Chính suy nghĩ đó đang khiến thỏa thuận trở nên bất khả thi”, ông nói.
Hệ quả là một cuộc chiến sức bền đang tập trung vào eo biển Hormuz. Trước xung đột, eo biển này vận chuyển khoảng 25% lượng dầu thô và 20% lượng khí hóa lỏng toàn cầu. Hiện tại, Hormuz gần như bị đóng cửa, gây gián đoạn nguồn cung năng lượng, khiến thiệt hại kinh tế với Mỹ nói riêng và thế giới nói chung ngày càng tăng. Giá xăng tại Mỹ đã liên tiếp tăng trong những tuần qua, trong khi chính quyền Trump không còn nhiều công cụ hữu hiệu để hạ giá năng lượng.
Cựu quan chức phụ trách vấn đề Iran thuộc Bộ Ngoại giao Mỹ Alan Eyre, người từng tham gia các cuộc đàm phán trước đây giữa Washington và Tehran, nhận định mục tiêu đạt được thỏa thuận giữa các bên đang nằm ngoài tầm với.
“Hai bên sẽ không bao giờ đạt được đồng thuận. Tổng thống Trump không chỉ muốn thắng, ông ấy muốn được nhìn nhận là đã nghiền nát Iran”, Eyre cho hay.
Iran lại coi kho dự trữ uranium làm giàu cũng như quyền kiểm soát eo biển Hormuz là những tài sản chiến lược cốt lõi quyết định sự tồn vong của quốc gia. “Vì vậy, Iran quyết tâm sử dụng những tài sản này để bảo đảm lợi ích”, một quan chức cấp cao nước này tuyên bố, đồng thời khẳng định đầu hàng “không phải một lựa chọn”.
“Chúng tôi chiến đấu, chúng tôi ngã xuống, nhưng chúng tôi không chấp nhận bị hạ nhục. Đầu hàng là điều hoàn toàn không có trong bản sắc của Iran”, ông nói.
Áp lực ngày càng tăng với Iran
Một quan chức Iran khác lập luận rằng Tehran thực chất đã thắng, không phải bằng cách đánh bại Washington về mặt quân sự, mà bằng việc không chịu khuất phục. Việc chiến dịch không kích do Mỹ – Israel thực hiện suốt nhiều tuần không thể khiến Iran lùi bước càng củng cố quan điểm ở nước này lâu nay rằng sở hữu uranium và kiểm soát eo biển Hormuz là yếu tố cốt lõi trong năng lực răn đe của họ.
“Tổng thống Trump muốn tuyên bố chiến thắng, nhưng Iran sẽ không giúp ông ấy làm được điều đó. Liệu nền kinh tế thế giới có chịu đựng nổi áp lực này không? Đây là câu hỏi mà ông Trump đang nợ thế giới câu trả lời”, quan chức Iran nói thêm.
Theo ông, thêm nhiều cuộc không kích hơn nữa cũng không thay đổi được tính toán của Iran mà chỉ đẩy nhanh tiến trình leo thang căng thẳng. Tehran sẽ không bao giờ từ bỏ làm giàu uranium hay cúi đầu trước tối hậu thư nếu không nhận được tín hiệu thỏa hiệp từ Washington.
Tuy nhiên, đằng sau lập trường cứng rắn, các nguồn tin Iran thân cận với chính quyền mô tả một thực tế nhiều mâu thuẫn hơn. Tehran không muốn kéo dài tình trạng “lửng lơ”, nhất là khi lạm phát leo thang, thất nghiệp trầm trọng và các đợt không kích vào những ngành công nghiệp then chốt đang khiến nền kinh tế vốn đã kiệt quệ ngày càng lao đao.
Thay vào đó, các nguồn tin cho biết Iran đang tìm kiếm một thỏa thuận sơ bộ nhằm chấm dứt xung đột, mở cửa lại eo biển Hormuz để đổi lấy việc Mỹ dỡ bỏ lệnh phong tỏa, trước khi giải quyết những vấn đề nan giải hơn như gỡ bỏ trừng phạt hay hạn chế chương trình hạt nhân.
Về vấn đề hạt nhân, các nguồn tin Iran cho hay Tehran có thể pha loãng 440 kg uranium làm giàu ở cấp độ cao hoặc chuyển một phần ra nước ngoài, lý tưởng nhất là sang Nga, với lập luận rằng họ có thể lấy lại nếu Mỹ vi phạm thỏa thuận. Tuy nhiên, phía Mỹ từ chối đề xuất này.
Iran cũng đang thúc đẩy rút ngắn thời gian tạm dừng làm giàu uranium so với mức 20 năm mà Mỹ yêu cầu, đồng thời đòi được lấy lại toàn bộ 30 tỷ USD tài sản bị đóng băng ở nước ngoài. Tuy nhiên, Mỹ chỉ đồng ý giải phóng 1/4 số tài sản trên theo lộ trình.
Không có chỗ cho giải pháp quân sự
Iran đang tìm kiếm một cơ chế quản trị mới đối với Hormuz và từ chối quay lại trạng thái như trước xung đột, trong khi Mỹ kiên quyết yêu cầu mở cửa eo biển trở lại vô điều kiện. Đây được cho là bất đồng còn khó khỏa lấp hơn cả vấn đề hạt nhân.
Aaron David Miller, cựu quan chức kiêm nhà đàm phán Trung Đông của Mỹ, nhận định việc kiểm soát eo biển Hormuz sẽ là thước đo thành bại chính đối với Washington.
“Kết cục của vấn đề này có thể định hình chính sách đối ngoại của ông Trump”, Miller nói, thêm rằng Tổng thống Mỹ “đặc biệt nhạy cảm trước nguy cơ bị coi là bên thất bại”.
Nếu muốn mở lại Hormuz mà không đạt được thỏa thuận chính trị, Mỹ sẽ phải triển khai bộ binh để “kiểm soát lâu dài lãnh thổ Iran”, điều có thể gây ra rủi ro rất lớn với binh sĩ Mỹ, Miller cho hay.
Đồng tình với quan điểm trên, Ali Vaez lập luận rằng không có giải pháp quân sự nào cho vấn đề eo biển Hormuz ngoài một lựa chọn vô cùng tốn kém mà Tổng thống Trump có thể không sẵn lòng thực hiện như Miller nêu ra. Vì vậy, đàm phán vẫn là con đường khả thi duy nhất.
Dù chiến dịch không kích của Mỹ và Israel đã đạt được những kết quả nhất định về mặt chiến thuật, chiến đấu cơ Mỹ vẫn không thể tung ra đòn dứt điểm mang tính chiến lược, Citrinowicz nhận xét.
“Mỹ không thể khiến chính quyền Iran sụp đổ mà chỉ khiến họ trở nên cứng rắn hơn. Quân đội Mỹ chưa xóa sổ được năng lực tên lửa của Iran, trong khi Tehran vẫn nắm trong tay uranium làm giàu cao”, ông nói.
Citrinowicz tin rằng việc đánh giá quá cao áp lực quân sự và coi thường khả năng chống chịu của Tehran tiềm ẩn những nguy cơ riêng đối với Mỹ.
“Điều này làm tăng nguy cơ Washington một lần nữa bước vào cuộc đối đầu với kỳ vọng rằng cứ tăng sức ép, đối phương sẽ phải đầu hàng, để rồi nhận ra rằng chính quyền Iran sẵn sàng chịu đựng nhiều tổn hại hơn dự tính”, ông nói.
Điều đó đẩy Tổng thống Trump vào thế bí, trên bàn cờ chiến lược nơi ông không thể đảo ngược hay kiểm soát những hệ lụy từ cuộc chiến với Iran, Robert Kagan, chuyên viên nghiên cứu cao cấp tại Viện Brookings, nhận định.
Ngày 25-4, giờ địa phương, Tổng thống Mỹ Donald Trump thông báo đã hủy chuyến đi của các đặc phái viên đến Pakistan để đàm phán hòa bình với Iran, nói rằng không có ích gì khi "ngồi đó nói chuyện mà chẳng có kết quả gì".
Ông Trump giải thích về quyết định hủy chuyến đi do không hài lòng với lập trường đàm phán của Tehran, nhưng tiết lộ một đề xuất sửa đổi từ phía Tehran đã được đưa ra chỉ vài phút sau quyết định của ông.
"Họ đã đưa cho chúng tôi một bản báo cáo lẽ ra phải tốt hơn và - điều thú vị là - ngay lập tức, khi tôi hủy bỏ chuyến đi, chỉ trong vòng 10 phút, chúng tôi đã nhận được một bản báo cáo mới tốt hơn nhiều", Hãng tin AFP dẫn lời nhà lãnh đạo Mỹ.
Nhà Trắng trước đó cho biết con rể của ông Trump, Jared Kushner và đặc phái viên Steve Witkoff đang đến Pakistan để đàm phán với Iran nhằm tiến tới "một thỏa thuận".
"Chúng ta nắm giữ tất cả các quân bài. Họ có thể gọi cho chúng ta bất cứ lúc nào họ muốn, nhưng phái đoàn sẽ không còn phải thực hiện những chuyến bay 18 tiếng chỉ để ngồi đó nói chuyện mà chẳng có kết quả gì nữa", ông Trump nói.
Động thái này diễn ra sau khi Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi rời Islamabad vào tối cùng ngày, sau các cuộc hội kiến với lãnh đạo Pakistan. Các cuộc trao đổi tập trung vào những "lằn ranh đỏ" của Iran, nhưng không dẫn đến bất kỳ cuộc tiếp xúc trực tiếp nào với phía Mỹ.
Khi được hỏi riêng liệu việc hủy bỏ chuyến đi có đồng nghĩa với việc quay trở lại tình trạng thù địch hay không, ông Trump nói: "Không, điều đó không có nghĩa là vậy. Chúng tôi chưa nghĩ đến điều đó".
Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu ngày 25-2 tuyên bố đã ra lệnh cho quân đội tấn công mạnh vào nhóm Hezbollah ở Lebanon sau khi quân đội báo cáo nhóm này vi phạm thỏa thuận ngừng bắn được gia hạn vào đầu tuần này.
Vài giờ trước đó, quân đội Israel thông báo "tiêu diệt hơn 15 phần tử khủng bố ở miền nam Lebanon", bao gồm ba người lái một chiếc xe "chứa đầy vũ khí". Lực lượng này cũng cáo buộc các chiến binh "phóng máy bay không người lái mang chất nổ" về phía lực lượng Israel.
Ngoài ra, Israel cũng đã tìm thấy "một kho tên lửa chống tăng trong một cơ sở chứa vũ khí của Hezbollah" và một đường hầm ngầm chứa súng trường Kalashnikov.
Tổng thống Pháp Emmanuel Macron khẳng định điều khoản phòng thủ chung của EU rõ ràng và chắn chắn. Điều 42.7 của Hiệp ước Liên minh châu Âu, yêu cầu các nước EU khác phải bảo vệ bất kỳ thành viên nào bị tấn công.
Theo ông Macron, điều khoản này vững chắc và mạnh mẽ hơn Điều 5 của hiệp ước Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO). "Nó cho phép sự đoàn kết giữa các nước thành viên, không có lựa chọn nào khác", nhà lãnh đạo Pháp nhấn mạnh.
Cam kết của Mỹ trong việc hỗ trợ quốc phòng của châu Âu đã bị lung lay dưới thời Tổng thống Donald Trump. Nhà lãnh đạo Mỹ đã giảm hỗ trợ quân sự cho Ukraine, đồng thời đặt câu hỏi về tính hợp lệ của cơ chế phòng thủ chung của NATO.
Cơ quan Quản trị doanh nghiệp Nhỏ (SBA) của Mỹ phối hợp với lực lượng đặc nhiệm bài trừ gian lận của Nhà Trắng đã chuyển 562.000 khoản vay bị nghi gian lận thời đại dịch COVID-19 sang Bộ Tài chính để truy thu.
Đây đợt thu hồi tài sản lớn nhất trong lịch sử cơ quan này và là một phần trong cam kết của Tổng thống Donald Trump nhằm thu hồi tiền thuế bị chiếm đoạt trong thời kỳ đại dịch.
Số tiền truy thu lên đến 22,2 tỉ USD từ các khoản vay thuộc Chương trình Bảo vệ lương (PPP) và chương trình hỗ trợ thiệt hại kinh tế COVID-19.
SBA cũng chuyển hồ sơ về các trường hợp này sang Bộ Tư pháp để phục vụ công tác điều tra. Các dữ liệu cho thấy có hơn 1 triệu khoản vay thuộc chương trình PPP bị nghi ngờ có dấu hiệu bất thường.
Tổng cộng, trong giai đoạn 2020-2021, khoảng 1,2 ngàn tỉ USD đã được phê chuẩn cho các chương trình hỗ trợ, trong đó ước tính ít nhất 200 tỉ USD có thể liên quan đến gian lận.
Từ năm 2025 đến trung tuần tháng 4-2026, lực lượng chức năng Campuchia đã trục xuất 13.039 người nước ngoài liên quan hoạt động lừa đảo trực tuyến, và có hàng trăm ngàn công dân nước ngoài tự nguyện rời Campuchia.
Phóng viên TTXVN tại Phnom Penh dẫn thông cáo báo chí ngày 24-4 của Đơn vị phát ngôn Chính phủ Hoàng gia Campuchia cho biết trong 9 tháng gần đây, từ tháng 7-2025 đến trung tuần tháng 4-2026, lực lượng chức năng các cấp tại thủ đô Phnom Penh và các địa phương trong cả nước đã ra quân triệt phá hơn 250 tụ điểm lừa đảo trực tuyến, trong đó có 91 sòng bạc.
Bên cạnh đó, lực lượng chức năng đã hoàn thành hồ sơ, chuyển 112 vụ việc sang tòa án, liên quan hơn 1.000 nghi phạm, bao gồm công dân Trung Quốc, Thái Lan, Việt Nam, Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore và Campuchia.
Vụ đánh bom ở một khu vực bất ổn phía tây nam Colombia diễn ra trong đợt bạo lực bùng nổ trước thềm cuộc bầu cử tổng thống vào tháng tới.
Thống đốc Cauca Octavio Guzman cho biết "một thiết bị nổ đã phát nổ" trên một con đường, trong khi hình ảnh trên mạng xã hội cho thấy thiệt hại trên diện rộng và có nhiều hố lớn trên đường. Các nhân chứng cho biết vụ nổ mạnh đến mức họ bị hất văng ra xa vài mét.
Trong cuối tuần này, một số vụ tấn công diễn ra ở Colombia, mà chính quyền đổ lỗi cho các phần tử bất đồng chính kiến của nhóm du kích FARC đã bị giải tán. Bạo lực làm gia tăng căng thẳng trước cuộc bầu cử tổng thống ngày 31-5, trong đó an ninh là một trong những vấn đề trọng tâm.
Đối với các thành phố của Ukraine, tuần qua là một chuỗi trận pháo kích gần như liên tục bằng máy bay không người lái (UAV) và tên lửa, đỉnh điểm là cuộc tấn công tầm xa quy mô lớn nhất và không ngừng nghỉ nhất của Nga kể từ đầu xung đột.
Theo giới chức Ukraine, trong vòng 2 ngày 13/5 và 14/5, Nga đã phóng 1.567 UAV và hàng chục tên lửa vào các khu vực trên khắp Ukraine. Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky mô tả cuộc tấn công này là "ồ ạt và hầu như liên tục”.
Cuộc tấn công đánh dấu một sự thay đổi trong tác chiến UAV của Nga trong vài tháng trở lại đây.
Trước đây, Nga chủ yếu dựa vào việc tấn công Ukraine bằng UAV Shahed cánh tam giác vào ban đêm để chúng khó bị phát hiện hơn. Tuy nhiên, giờ đây, họ đang bắt đầu triển khai chúng trong các khung giờ mở rộng kéo dài đến tận ban ngày, buộc người dân Ukraine phải trú ẩn trong nhiều giờ.
Igor Anokhin, một nhà phân tích cấp cao người Ukraine, người chuyên sàng lọc dữ liệu về các cuộc tấn công bằng Shahed của Nga cho Viện Khoa học và An ninh Quốc tế (một tổ chức tư vấn có trụ sở tại Washington), cho biết đây là lần thứ năm Nga sử dụng chiến thuật tấn công kéo dài trong năm nay.
"Tôi chưa gọi đây là một mô hình ổn định, nhưng nó rõ ràng đang trở thành một mô hình vận hành mới", ông Anokhin nói.
Cuộc tấn công kéo dài đầu tiên là vào cuối tháng 3 khi Nga phóng gần 1.000 UAV vào Ukraine trong vòng 24 giờ. Đến tháng 4, Nga thực hiện các cuộc tấn công liên tục bằng UAV và tên lửa kéo dài suốt 32 giờ. Con số này trái ngược với mức trung bình hàng ngày từ 143 đến 219 UAV trong năm nay.
Theo các nhà quan sát, việc tấn công kéo dài chủ yếu nhằm gây sức ép tâm lý với Ukraine. "Mục đích là khiến cho các thành phố của Ukraine luôn trong tình trạng cảnh báo cao độ suốt nhiều giờ và nhắm mục tiêu vào cơ sở hạ tầng năng lượng cũng như các cơ sở hạ tầng quan trọng khác”, một nhà phân tích cho biết.
Chiến thuật này cũng kéo căng lưới phòng không nhiều tầng của Ukraine. Để chống lại các cuộc tấn công từ trên không, các lực lượng Ukraine triển khai một sự kết hợp giữa các đội súng máy cơ động, UAV đánh chặn, tác chiến điện tử và các tên lửa phòng thủ cao cấp.
Sức ép từ các cuộc tấn công đó có nguy cơ buộc Ukraine phải bắn những tên lửa đánh chặn hiếm hoi, đắt tiền để đánh chặn một UAV giá rẻ, tạo khoảng trống cho các tên lửa đạn đạo tìm đến mục tiêu.
Federico Borsari, một nhà nghiên cứu tại Trung tâm Phân tích Chính sách châu Âu chuyên về tác chiến UAV, nói rằng các cuộc tấn công ban ngày cũng có thể phục vụ cho một mục đích khác. Nhiều UAV mồi bẫy của Nga được trang bị các cảm biến quang - điện tử, có khả năng trinh sát chiến trường trong khi tiêu hao đạn dược phòng không của Ukraine.
"Các mục tiêu chính thường là các nhóm hỏa lực cơ động, các bệ phóng phòng không mặt đất và các mục tiêu quân sự có giá trị cao khác", ông Borsari cho biết thêm. Nói cách khác, các làn sóng tấn công bằng UAV vào ban ngày có thể xác định chính xác các mục tiêu giá trị cao cho cuộc tấn công tiếp theo.
Phân tích của ông Anokhin cho thấy trong tháng 4, 66% số UAV được Nga phóng đi là Shahed, trong khi số còn lại là mồi bẫy hoặc các loại máy bay không người lái tấn công khác.
Nga từng tấn công trong các khung giờ dài hơn trước đây, nhưng không phải ở quy mô này. Theo các nhà phân tích, một thay đổi then chốt là khả năng ngày càng tăng của Nga trong việc triển khai nhiều UAV hơn với tốc độ nhanh hơn, và các làn sóng tập kích bằng UAV kéo dài vào ban ngày sẽ trở thành một đặc điểm lâu dài hơn trong cuộc chiến.
Moscow đang chạy đua với thời gian để tăng tốc sản xuất UAV tại Alabuga, thuộc vùng Tatarstan, nơi đặt nhà máy sản xuất Shahed chính của Nga.
Theo ông Anokhin, việc triển khai Shahed của Nga đã tăng trưởng đều đặn kể từ đầu năm 2025 và hiện chiếm tỷ trọng lớn hơn trong các cuộc tấn công bằng UAV, tăng từ 59% tổng số lượt phóng vào mùa thu năm ngoái lên 64% vào mùa xuân năm nay.
Tuy nhiên, mạng lưới phòng không chắp vá của Ukraine dường như vẫn đang hoạt động hiệu quả. Ông Anokhin chỉ ra, trong khi gần 1/3 số UAV Shahed của Nga đánh trúng mục tiêu vào mùa thu năm ngoái, thì tỷ lệ đó đã giảm mạnh xuống còn khoảng 14% vào tháng 4.
Lữ đoàn Hệ thống Không người lái Độc lập số 414 Ukraine thông báo tàu hộ vệ Boikiy thuộc Hạm đội Baltic hải quân Nga đã bốc cháy sau đòn tập kích bằng máy bay không người lái (UAV) hôm 3/6.
Video đăng kèm cho thấy Ukraine phóng ít nhất hai phi cơ nhằm vào chiếc Boikiy, trong đó đòn tập kích đầu tiên đã gây hỏa hoạn trên chiến hạm. Ảnh vệ tinh do chuyên trang quân sự Militarnyi của Ukraine công bố cho thấy khói bốc lên từ thượng tầng. Chưa rõ thiệt hại cụ thể với tàu hộ vệ Nga.
Sự việc diễn ra khi chiếc Boikiy đang nằm trong xưởng cạn ở căn cứ hải quân Kronstadt gần thành phố St. Petersburg. Chiến hạm được đưa vào đây từ hồi tháng 2 để bảo dưỡng định kỳ.
Bộ Quốc phòng Nga chưa bình luận về thông tin.
Truyền thông Ukraine cho biết đòn tập kích diễn ra ở cách nước này khoảng 1.100 km. Thomas Newdick, bình luận viên của chuyên trang quân sự Mỹ War Zone, cho rằng lực lượng Ukraine thu được hình ảnh từ đầu dò trên UAV ở khoảng cách như vậy là điều đáng chú ý.
"Phi cơ có thể được trang bị hệ thống liên lạc vệ tinh, hoặc có người vận hành ở thực địa để tham gia quá trình nhắm mục tiêu. Dù có khả năng UAV sử dụng cơ chế dẫn đường tự động, chúng vẫn cần có người ở gần hoặc kết nối qua hệ thống liên lạc vệ tinh để ghi lại hình ảnh từ đầu dò", Newdick cho hay.
Một khả năng khác là Ukraine sử dụng thiết bị bay không người lái tầm ngắn, tương tự "Chiến dịch Mạng nhện" hồi tháng 6/2025, song Newdick nhận định kịch bản này khó xảy ra.
Ukraine đã nhiều lần tập kích Hạm đội Biển Đen hải quân Nga, song đây được cho là lần đầu tiên Hạm đội Baltic bị UAV nhắm mục tiêu.
Lực lượng Hệ thống Không người lái Ukraine cho biết chiến hạm Boikiy đã tham gia hộ tống các phương tiện thuộc "đội tàu bóng tối" của Nga. Đội tàu này chủ yếu được Moskva sử dụng để xuất khẩu dầu đi khắp thế giới và lách lệnh trừng phạt do phương Tây ban hành.
Đòn tập kích căn cứ hải quân Kronstadt nằm trong chiến dịch tấn công bằng UAV của Ukraine nhằm vào cơ sở năng lượng trong và xung quanh thành phố St. Petersburg sáng 3/6.
Một số UAV tầm xa đã lao xuống những cơ sở lưu trữ dầu ở St. Petersburg, gây ra các tiếng nổ lớn. Một trong những kho dầu lớn nhất của Nga trên bờ biển Baltic đã bốc cháy, tạo ra cột khói đen bốc cao lên bầu trời.
Các cuộc tấn công xảy ra chỉ vài giờ trước khi khách mời quốc tế tham dự Diễn đàn Kinh tế St. Petersburg. "Diễn đàn St. Petersburg khai mạc với cột khói đen đẹp mắt làm phông nền sau đòn tập kích của Ukraine", Serhiy Sternenko, cố vấn của Bộ trưởng Quốc phòng Ukraine, cho biết.
Boikiy là tàu hộ tống cỡ nhỏ thuộc Đề án 20380, được khởi đóng vào năm 2005 và biên chế sau đó 8 năm. Chiến hạm có lượng giãn nước 2.200 tấn, tốc độ tối đa 50 km/h, thủy thủ đoàn 100 người và hoạt động liên tục được trong 15 ngày. Hải quân Nga đang biên chế 9 tàu thuộc Đề án 20380 và phiên bản cải tiến 20381, trong đó 4 chiếc thuộc Hạm đội Baltic.