Chiều 1-6, Sở Giáo dục và Đào tạo TP.HCM cho biết ngày thi đầu tiên của kỳ thi tuyển sinh lớp 10 diễn ra cơ bản bình thường. Toàn thành phố có 603/151.557 thí sinh vắng thi, chiếm tỉ lệ 0,39%.
Tại một số điểm thi đã ghi nhận các tình huống bất thường và được xử lý theo quy định.
Cụ thể tại điểm thi T058 và T038, một số thí sinh bị mệt trong quá trình làm bài, phải xuống phòng y tế từ 5 đến 10 phút. Các điểm thi đã lập biên bản sự cố bất thường. Do nguyên nhân xuất phát từ phía thí sinh, nên các trường hợp này không được cộng thêm thời gian làm bài.
Tại điểm thi T117, một thí sinh sử dụng máy trợ thính trong phòng thi nhưng chưa thông báo trước với điểm thi. Phòng Quản lý chất lượng yêu cầu lập biên bản bất thường, đồng thời vẫn cho phép thí sinh tiếp tục sử dụng thiết bị và bổ sung giấy tờ chứng nhận khuyết tật sau khi kết thúc buổi thi.
Trong khi đó tại điểm thi T009 – Trường THCS Kiến Thiết (phường Bàn Cờ), một thí sinh thường xuyên mất ổn định trong phòng thi. Sau buổi thi, điểm thi đã lập biên bản và mời phụ huynh đến làm việc. Qua xác minh, thí sinh này có vấn đề về trí tuệ nhưng chưa hoàn tất thủ tục cấp giấy chứng nhận khuyết tật theo quy định.
Ngoài ra, Sở Giáo dục và Đào tạo TP.HCM cho biết một số điểm thi phát hiện đề thi bị mất chữ ở trang 2 và trang 3. Các điểm thi đã mở đề dự phòng để thay thế và lập biên bản sự cố theo quy định.
Trong ngày thi đầu tiên, toàn thành phố ghi nhận một trường hợp thí sinh vi phạm quy chế do sử dụng tài liệu trong phòng thi.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Trường THPT chuyên Hùng Vương được xây dựng trên khu đất mới tại phường Hòa Lợi, TP.HCM (Bình Dương cũ).
Tổng mức đầu tư của dự án là hơn 750 tỉ đồng. Công trình được đầu tư xây dựng trên khu đất hơn 52.000m², với 45 lớp tương ứng với quy mô 1.575 học sinh, bao gồm các khối phòng học lý thuyết; phòng học bộ môn; phòng học bồi dưỡng, hành chính quản trị; hội trường 600 chỗ; ký túc xá dành cho khoảng 1.200 học sinh...
Do có lợi thế về diện tích đất rộng lớn nên công trình xây dựng Trường THPT chuyên Hùng Vương dành một phần lớn diện tích cho tổ hợp thể thao bao gồm: khu thể thao đa năng trong nhà và khu thể thao ngoài trời chuyên sâu.
Ngoài ra trường còn có khu quảng trường trung tâm rộng lớn dành cho các hoạt động tập thể quy mô lớn. Tổ hợp này sẽ kết hợp liên hoàn với hệ thống cây xanh bao phủ, tạo nên một môi trường học tập xanh, sạch và thân thiện với môi trường.
Phát biểu tại buổi lễ, bà Nguyễn Trường Nhật Phượng, Phó chủ tịch HĐND TP.HCM, cho biết: "Dự án Trường THPT chuyên Hùng Vương được xây dựng tại khu vực Bình Dương mang trên mình ba ý nghĩa cốt lõi:
Thứ nhất là cụ thể hóa chủ trương của Trung ương về việc hoàn thiện mạng lưới cơ sở giáo dục, đảm bảo sự phát triển đồng đều giữa các khu vực.
Thứ hai, đây là bước đi quyết liệt nhằm hiện thực hóa Nghị quyết Đại hội Đảng bộ thành phố nhiệm kỳ qua, hướng tới mục tiêu đạt 300 phòng học/vạn dân - một con số khẳng định sự ưu tiên tuyệt đối của thành phố cho giáo dục.
Thứ ba, đây là tâm huyết của lãnh đạo thành phố trong việc xây dựng những "vườn ươm tài năng". Lãnh đạo thành phố đã xác định: để phát triển TP.HCM thành một siêu đô thị thông minh, bền vững, thì "chìa khóa" chính là con người. Ngôi trường này chính là "vườn ươm" để cung cấp nguồn nhân lực chất lượng cao đóng góp vào sự phát triển thần tốc của thành phố trong tương lai.
Trường THPT chuyên Hùng Vương là một trong 4 trường THPT chuyên ở TP.HCM hiện nay, được thành lập năm 1996 tại Bình Dương cũ.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Người thầy tên Christopher (35 tuổi), mà mọi người gọi thân thương là Chris, đến từ Anh và đã qua Việt Nam công tác một năm nay. Còn cô học trò tên Thanh Hiền (9 tuổi) cùng mẹ là chị Mai Anh (44 tuổi) đã bán vé số tại đó cũng ngót bốn năm rồi.
Lớp học đặc biệt với vỉa hè làm bàn, ánh sáng hắt xuống từ đèn đường làm đèn học. Hình ảnh ba người tập trung cao độ vào buổi học, quên đi cái xô bồ hối hả của dòng xe xuôi ngược ngay bên cạnh.
Thầy giáo Chris có vẻ khá căng thẳng khi thấy có người lại gần. Thoáng chút suy nghĩ và anh hứa sẽ nói chuyện với khách sau vì không muốn làm học trò mình bị phân tâm khi học. Anh nói luôn muốn mỗi tiết học của mình phải thật nghiêm túc và mang lại hiệu quả tốt nhất.
Mẹ cô bé - chị Mai Anh - cũng nháy mắt rồi thì thầm nói chịu khó đợi sau khi tiết học kết thúc vì ngay cả chị cũng không dám xen vào mỗi lúc thầy dạy. Giữ lời hứa, hoàn thành hai giờ dạy, Chris bắt đầu câu chuyện bằng việc nhớ lại một lần đi ngang đoạn đường này tình cờ thấy cô gái nhỏ cùng mẹ đang chăm chú làm bài dưới ánh đèn giao thông.
Hình ảnh đó khiến anh xúc động và lóe lên ý nghĩ phải làm gì đó giúp cô bé ấy học tốt hơn. "Tôi thấy cô bé đáng khâm phục bởi dù trong hoàn cảnh nào cũng không xem nhẹ việc học, còn mẹ cô bé là một người mẹ tuyệt vời. Chị ấy đã làm tất cả những gì tốt đẹp nhất để con gái mình có thể đến trường và tiếp tục việc học. Tôi ngỏ ý muốn dạy bé tiếng Anh và rất mừng vì hai mẹ con đồng ý để tôi làm việc này", Chris nhớ lại.
Người dân quanh đó và người đi đường không xa lạ gì với hình ảnh hai mẹ con mỗi tối dắt díu nhau ra chỗ cột đèn giao thông. Mẹ bán vé số, con thì học bài. Vì hoàn cảnh, Hiền phải theo mẹ mưu sinh khắp các nẻo đường của TP. Cuộc sống dẫu cơ cực, song ánh mắt bé Hiền vẫn luôn đong đầy nét hồn nhiên của trẻ thơ.
Thấy Hiền ham học, nhiều người đi đường còn ghé tặng sách vở, bút thước, ly nước, hộp bánh để động viên cô bé. Có người còn cho tiền nhưng chị Mai Anh xin không nhận, chỉ mời họ mua vé số để mấy mẹ con được về nhà sớm hơn.
Mỗi ngày bán được 300 tờ vé số, hết sớm về sớm, không thì có khi khoảng 23h thấy người đi đường thưa bớt ba mẹ con mới về lại căn phòng trọ cách đó chừng hai cây số. Hỏi chuyện thầy Chris dạy Hiền học tiếng Anh, chị Mai Anh nói thật sự rất biết ơn.
"Bán vé số thu nhập bấp bênh vầy tiền đâu cho con đến trung tâm học, nên khi thầy nói sẽ dạy con bé, mẹ con tôi mừng lắm. Mà thầy rất nghiêm túc và tận tâm, luôn có mặt đúng giờ. Ngoài dạy tiếng Anh, thầy còn dạy bé các kỹ năng trong cuộc sống nữa, mẹ con tôi rất biết ơn thầy", chị Mai Anh cười.
Không biết đáp lại tấm lòng của thầy thế nào, vậy là có hôm mấy mẹ con mời thầy ăn bánh chưng, có hôm bánh giầy kẹp chả, hôm lại ly nước mía. Mà ông thầy không chê cái gì, được mời món nào cũng hào hứng thưởng thức.
Cứ vậy ngày qua ngày dưới ánh đèn vàng mờ đục, thầy Chris miệt mài gieo tri thức cho bạn nhỏ ham học. Người đi đường thích thú với hình ảnh đó, nhiều người rút điện thoại ghi lại hình ảnh ấy nhưng cả hai thầy trò chẳng mấy bận tâm, chỉ tập trung vào những trang sách.
Hỏi về ước mơ, ánh mắt Hiền như lấp lánh nói muốn trở thành bác sĩ. Người mẹ nghe vậy buông lời "Học bác sĩ phải giỏi với tốn tiền lắm nha". Cô bé nghe vậy ngập ngừng: "Hay con làm giáo viên cho đỡ tốn tiền". Người mẹ nhìn con gái có chút ái ngại, bởi hơn ai hết, chị hiểu rõ gia cảnh của mình, hiểu tương lai vốn chưa gì rõ ràng phía trước. Nhưng thôi kệ, con gái có ước mơ, người làm mẹ như chị sẽ nỗ lực chắp cho con thêm đôi cánh vươn xa.
Theo kế hoạch, tháng 6 tới thầy Chris sẽ về nước. Anh thật thà nói chưa có kế hoạch nhưng vẫn hy vọng có dịp được quay lại. "Tôi rất yêu Việt Nam, người phương Tây chúng tôi có thể học hỏi lòng yêu nước của quê hương các bạn. Tôi đã đọc về lịch sử đấu tranh bảo vệ đất nước của người dân Việt Nam, sự kiên cường và gan dạ của các bạn rất đáng được học hỏi", thầy Chris bày tỏ.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Câu trả lời không đến từ may mắn hay xuất phát điểm thuận lợi, mà từ 5 hành trang mà bất kỳ bạn trẻ nào cũng có thể tự trang bị cho mình.
Không phải ngành "hot", không có sẵn học bổng, không có mạng lưới quan hệ quốc tế, nhưng câu chuyện của một trong những cựu thủ khoa của Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn (Đại học Quốc gia Hà Nội) cho thấy con đường du học tự thân vẫn rộng mở với những ai biết chuẩn bị đúng cách.
Hành trình ấy bắt đầu từ chính những gì ở bên trong mỗi người: từ ý chí, từ những hành động nhỏ tích lũy hằng ngày, từ chiến lược dài hạn đến bản lĩnh vượt qua thất bại.
Hành trang đầu tiên - và thường bị bỏ qua nhất - là ý thức du học đủ mạnh. Đó không phải là cảm giác thích thú nhất thời, mà là khát vọng âm ỉ không bị dập tắt dù gặp bất kỳ tác động nào từ bên ngoài: một cơ hội việc làm hấp dẫn trong nước, hoàn cảnh gia đình hay thậm chí một tình yêu mới chớm nở. Khi khát vọng ấy đủ lớn, những lựa chọn khác tự nhiên trở nên nhỏ lại.
Song song với ý chí, hành trang thứ hai là những hành động nhỏ được tích lũy đều đặn. Từ thời phổ thông đến đại học, các hoạt động lãnh đạo, nghiên cứu khoa học và kết nối cộng đồng chính là nơi rèn giũa năng lực tổ chức, tư duy chủ động và bản lĩnh thích nghi - những yếu tố quyết định khả năng tồn tại trong môi trường quốc tế sau này.
Bản thân tôi từng đảm nhiệm vai trò lớp trưởng năm đó với gần 100 bạn cùng khóa, điều hành câu lạc bộ nghiên cứu khoa học, đồng thời tự đề xuất và vận hành câu lạc bộ tiếng Anh cho khoa - vào những năm đầu 2000, khi khái niệm networking hay dự án sinh viên còn rất mới mẻ.
Ngoài ra, tôi còn tham gia gần như mọi cuộc thi nghiên cứu khoa học cấp trường và cấp bộ trong suốt 4 năm đại học. Không phải để làm đẹp hồ sơ, mà vì chính quá trình đó xây dựng nền tảng năng lực thật sự.
Khi ý chí và năng lực đã đủ vững, hành trang thứ ba là chiến lược du học gắn với con đường nghề nghiệp dài hạn. Nhiều bạn trẻ nghĩ rào cản lớn nhất là tài chính, nhưng thực tế điều khó hơn là xác định đúng hướng chuyên môn và vị trí nghề nghiệp muốn hướng tới trong 10 năm tới: mình muốn trở thành ai, làm việc trong lĩnh vực nào, cần năng lực cốt lõi gì và môi trường nào phù hợp nhất. Từ đó mới chọn chương trình học, quốc gia và nguồn tài trợ tương ứng.
Ngày nay, khi nhiều ngành nghề có thể nhanh chóng bị thay thế bởi trí tuệ nhân tạo (AI) và công nghệ mới, việc xác định định hướng dài hạn trước khi "săn học bổng" càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.
Ngay cả khi đã có chiến lược, bước vào môi trường quốc tế đòi hỏi hành trang thứ tư: khả năng trình diễn tiềm năng bản thân.
Giáo sư hướng dẫn tiến sĩ từng chia sẻ điều tôi gây ấn tượng nhất với ông khi ấy không phải bảng điểm hay thành tích cũ, mà là "ngọn lửa khát vọng rất mạnh" thể hiện qua khả năng thích ứng cực kỳ nhanh - chỉ một tuần để bắt nhịp môi trường mới và hoàn thiện phong cách làm việc theo chuẩn chuyên nghiệp.
Mỗi quốc gia có tiêu chí đánh giá khác nhau, nhưng điểm chung là: tư duy độc lập, khả năng hợp tác và hình ảnh chuyên nghiệp luôn tạo ra sự khác biệt.
Hành trang cuối cùng - và có lẽ là quyết định nhất - là kiên trì và nội lực. Có những giai đoạn, mỗi ngày tôi gửi 2 - 3 bộ hồ sơ đến các trường, giáo sư và chương trình học bổng khác nhau. Phần lớn nhận lại là email từ chối hoặc sự im lặng.
Nội lực ở đây không phải là cố tỏ ra mạnh mẽ, mà là học cách chấp nhận thất bại như một phần tự nhiên của hành trình, đủ bình tĩnh để phân tích nguyên nhân và tiếp tục điều chỉnh. Đôi khi, chỉ một người đồng hành với góc nhìn đúng cũng có thể giúp một người trẻ đi tiếp thay vì bỏ cuộc quá sớm.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

