Thông tin được bà Nguyễn Thị Tuyến, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Bí thư Đảng ủy Chính phủ, nêu tại buổi tiếp xúc cử tri Đơn vị bầu cử số 9 TP Hà Nội, hôm 6/5.
Tại buổi tiếp xúc, cử tri Nguyễn Đạt ở thôn Thạch Thán 2, xã Quốc Oai nêu câu hỏi về việc sắp xếp thôn, tổ dân phố và bảo đảm chế độ cho cán bộ bán chuyên trách.
Phản hồi ý kiến này, bà Tuyến cho biết Chính phủ đã báo cáo Bộ Chính trị và sẽ sớm ban hành hướng dẫn sắp xếp thôn, tổ dân phố.
Theo bà Tuyến, phương án đang được nghiên cứu với Hà Nội là khu vực nông thôn tối thiểu 500 hộ trở lên sẽ thành lập một thôn; khu vực đô thị từ 700 hộ trở lên thành lập một tổ dân phố. “Như vậy có thể hiểu, một khu chung cư ở nội thành có thể là một tổ dân phố”, bà nói.
Về chính sách với cán bộ không chuyên trách tại thôn, tổ dân phố, bà Tuyến cho biết chủ trương của Chính phủ là giao địa phương cân đối để bảo đảm chế độ, chính sách. Ngày 31/5, cơ chế cán bộ không chuyên trách sẽ kết thúc. Sau thời điểm này, không còn khái niệm cán bộ không chuyên trách, thay vào đó là cán bộ thôn, tổ dân phố theo nghị quyết mới.
Bà cũng nhắc lại thông tin Phó thủ tướng Phạm Thị Thanh Trà nêu tại buổi tiếp xúc cử tri Lào Cai hôm 5/5. Theo đó, cán bộ không chuyên trách cấp xã nếu đủ tiêu chuẩn theo quy định của Luật Cán bộ, công chức có thể được tuyển dụng làm công chức xã tại nơi còn thiếu biên chế; trường hợp khác sẽ được xem xét sử dụng theo mô hình mới hoặc giải quyết theo chính sách hiện hành.
Tính đến hết năm 2024, thành phố Hà Nội có 5.438 thôn, tổ dân phố, trong đó 2.407 thôn và 3.031 tổ dân phố. Theo quy định tại Thông tư 04/2012 của Bộ Nội vụ, được sửa đổi, bổ sung năm 2018, thôn ở khu vực đồng bằng sông Hồng phải có quy mô tối thiểu 300 hộ gia đình. Tổ dân phố tại các phường trong khu vực này phải có từ 350 hộ trở lên, riêng Hà Nội tối thiểu 450 hộ. Đây là căn cứ áp dụng khi thành lập mới, sáp nhập hoặc chia tách thôn, tổ dân phố.
Chủ trương sắp xếp thôn, tổ dân phố đã được Chính phủ đặt ra từ tháng 4/2025 trong đề án tổ chức lại đơn vị hành chính các cấp và xây dựng mô hình chính quyền địa phương hai cấp. Giữa tháng 4, Thủ tướng Lê Minh Hưng giao Bộ Nội vụ tham mưu sắp xếp thôn, tổ dân phố trong quý 2/2026, gắn với sử dụng đội ngũ cán bộ không chuyên trách trên phạm vi cả nước.
Theo quy định hiện hành, thôn được tổ chức ở xã, gồm các tên gọi như thôn, làng, ấp, bản, buôn, bon, phum, sóc; tổ dân phố được tổ chức ở phường với các tên gọi như tổ dân phố, khu phố, khối phố, khóm, tiểu khu. Đến hết năm 2021, cả nước có hơn 90.000 thôn, tổ dân phố, trong đó khoảng 69.500 thôn và 20.900 tổ dân phố, với gần 297.800 người hoạt động không chuyên trách.
Thôn, tổ dân phố không phải cấp hành chính mà là tổ chức tự quản của cộng đồng dân cư trên cùng địa bàn cư trú, hoạt động theo nguyên tắc tự quản, chịu sự quản lý trực tiếp của chính quyền cấp xã và sự lãnh đạo của cấp ủy đảng, bảo đảm dân chủ, công khai, minh bạch. Mỗi thôn có trưởng thôn, mỗi tổ dân phố có tổ trưởng; trường hợp cần thiết có thêm một phó.
Ngày 7.4, Lực lượng Thanh niên Xung phong TP.HCM đã bế mạc và trao giải hội thi ảnh, vẽ tranh cùng hội diễn văn nghệ với chủ đề "Tự hào và khát vọng Thanh niên xung phong".
Đây là sự kiện trọng tâm nằm trong chuỗi hoạt động kỷ niệm 50 năm xây dựng và phát triển của đơn vị (28.3.1976 - 28.3.2026).
Vượt ra khỏi khuôn khổ phong trào, hội thi là nơi những trẻ em yếu thế dùng nghệ thuật để cất lên tiếng nói, chia sẻ ước mơ và gửi gắm lòng biết ơn đến sự hy sinh thầm lặng của các thế hệ áo xanh tình nguyện.
Hội thi vẽ tranh năm nay đã tiếp nhận 60 tác phẩm từ 7 đơn vị tham gia, trong đó có 24 tác phẩm xuất sắc lọt vào vòng xếp hạng. Mỗi bức tranh là một câu chuyện đầy xúc động.
Nép mình bên góc trưng bày, bức tranh khắc họa hình ảnh Lực lượng Thanh niên Xung phong TP.HCM hỗ trợ giúp đỡ người dân vùng bão lũ cuối năm 2025 mang một dáng vẻ rất riêng. Đó là tác phẩm của em T.H.M.Q (8 tuổi), một cậu bé mắc hội chứng tự kỷ và chậm phát triển ngôn ngữ.
Chị Võ Thị Hải Yến (mẹ của Q.) chia sẻ, bé làm gì cũng rất chậm, từ việc suy nghĩ chọn món ăn cũng mất hàng giờ đồng hồ. Nhưng với hội họa, Q. có một tình yêu đặc biệt.
"Khi nhà trường phát động vẽ về thanh niên xung phong, bé tự nhủ sẽ vẽ các cô chú đi chống bão lũ, dựa trên những hình ảnh, lời kể mà tôi chia sẻ về miền Trung. Bé tự mường tượng và vẽ suốt 2 tuần trời. Bé không biết diễn đạt cảm xúc, vẽ xong chỉ biết cười khoe mẹ là vẽ xong rồi", chị Yến tâm sự.
Nhận xét về các tác phẩm, họa sĩ Siu Quý (Hội Mỹ thuật TP.HCM), đại diện ban giám khảo, đánh giá rất cao mảng tranh của các em thiếu nhi. Ông đặc biệt ấn tượng với những nét vẽ mộc mạc nhưng chan chứa tình cảm thật, mang tính giáo dục lịch sử và truyền thống sâu sắc.
Các tác phẩm được trưng bày tại lễ tổng kết
ẢNH: THÚY LIỄU
Bên cạnh đó, ban tổ chức đã nhận 76 tác phẩm ảnh nghệ thuật và chọn ra 12 ảnh xuất sắc vào vòng xếp hạng. Gây ấn tượng mạnh mẽ và xuất sắc đoạt giải A là tác phẩm "Khúc Quốc ca không lời" của tác giả Nguyễn Quốc (Trung tâm Bảo trợ - Dạy nghề và Tạo việc làm Thành phố).
Bức ảnh bắt trọn khoảnh khắc thiêng liêng khi các em khuyết tật đang thực hiện nghi thức chào cờ bằng ngôn ngữ ký hiệu.
"Dù không thể cất cao tiếng hát nhưng thông qua ánh mắt và cử chỉ, các em vẫn bộc lộ sự trang trọng và lòng tôn kính Tổ quốc. Bức ảnh không chỉ thể hiện sự hòa nhập bình đẳng trong giáo dục, mà còn tri ân sự tận tâm, trách nhiệm của Lực lượng Thanh niên xung phong trong việc gieo hy vọng, ươm mầm tương lai cho những mảnh đời khiếm khuyết", anh Quốc chia sẻ.
Ông Nguyễn Văn Bình, Phó chỉ huy trưởng Lực lượng Thanh niên Xung phong TP.HCM, nhấn mạnh những hội thi văn hóa, nghệ thuật này là điểm nhấn ý nghĩa để ôn lại truyền thống vẻ vang, tinh thần cống hiến của thanh niên xung phong thành phố. Đồng thời, đây là sân chơi giúp tăng cường sự gắn bó, nâng cao đời sống tinh thần cho cán bộ, người lao động và đặc biệt là các đối tượng bảo trợ xã hội đang được nuôi dưỡng tại các trung tâm.
Theo Sở Xây dựng, địa phương đã xây dựng 3 phương án thiết kế mẫu phù hợp từng khu vực. Các công trình quy mô nhà cấp 3, hai tầng, kết cấu bê tông cốt thép, vừa phục vụ sinh hoạt cộng đồng, vừa đảm bảo an toàn trú tránh khi xảy ra thiên tai.
Chi phí mỗi công trình khoảng 1,56-1,77 tỷ đồng. Một số địa phương dự kiến số lượng lớn như xã Hòa Mỹ 13 căn, xã Hòa Thịnh 14 căn, phường Phú Yên 18 căn, phường Tuy Hòa 15 căn, phường Đông Hòa 16 căn, xã Krông Bông 15 căn, xã Ea Súp 10 căn.
Quỹ đất xây dựng do các địa phương bố trí, ưu tiên đất do Nhà nước quản lý, đất nhà văn hóa hiện hữu, trụ sở dôi dư hoặc đất sinh hoạt cộng đồng.
Đại diện Sở Xây dựng cho biết dự án đang được lập đề xuất chủ trương đầu tư, đồng thời kiến nghị Sở Tài chính tham mưu bố trí nguồn vốn để triển khai.
Tại buổi kiểm tra thực tế, Bí thư Tỉnh ủy Đăk Lăk Lương Nguyễn Minh Triết đánh giá đây là nhiệm vụ cấp bách nhằm bảo vệ tính mạng, tài sản người dân ở vùng thường xuyên chịu ảnh hưởng thiên tai.
Ông yêu cầu quá trình triển khai phải đảm bảo thiết kế đầy đủ hạng mục thiết yếu, tích hợp hệ thống thông tin liên lạc, cảnh báo sớm phục vụ chỉ huy, điều hành khi có sự cố.
Lãnh đạo tỉnh cũng đề nghị các địa phương rà soát, chọn vị trí xây dựng cao ráo, an toàn; phấn đấu khởi công trước 30/6 và hoàn thành, đưa vào sử dụng trước 15/9.
Theo thống kê, đợt mưa lũ lịch sử tháng 11 năm ngoái khiến tỉnh ghi nhận 113 trường hợp tử vong, hàng trăm nhà dân cùng nhiều công trình hạ tầng bị hư hỏng, tổng thiệt hại ước gần 7.000 tỷ đồng.
Các vỉa hè phải được thiết kế khu vực cho hạ tầng, không gian cho người đi bộ và thống nhất cơ quan quản lý. Đó là một điều cần có để phát triển giao thông công cộng.
Gần đây, việc một số đơn vị tự ý lắp đặt các công trình trên vỉa hè đã gióng lên hồi chuông về tình trạng xâm lấn không gian công cộng dưới danh nghĩa hạ tầng kỹ thuật. Câu chuyện không chỉ dừng lại ở vi phạm của một đơn vị, mà phản ánh một vấn đề lớn hơn: vỉa hè đang bị quản lý theo kiểu phân mảnh, thiếu một cơ chế điều phối thống nhất.
Trong thực tế, vỉa hè tại TP.HCM đang phải "gánh" quá nhiều chức năng: nơi đi bộ, chỗ đặt trụ điện, cáp viễn thông, cây xanh, biển báo, bãi giữ xe, thậm chí cả hoạt động kinh doanh nhỏ lẻ. Khi mỗi ngành, mỗi đơn vị tiếp cận vỉa hè theo nhu cầu riêng của mình, không gian này dần bị chia cắt thành những "mảnh nhỏ", thiếu tính liên tục.
Nếu không có một quy chuẩn cụ thể và cơ chế kiểm soát chặt chẽ ở cấp tuyến phố, vỉa hè sẽ tiếp tục bị "băm nhỏ" bởi các loại hạ tầng kỹ thuật, làm suy giảm chức năng cốt lõi là phục vụ người đi bộ.
Theo định hướng phát triển giao thông công cộng, người dân cần tiếp cận xe buýt thông qua hệ thống đi bộ - tức là vỉa hè. Ngoài miễn phí, người dân cần xe buýt chạy nhanh, đúng giờ, có thể dự đoán được hành trình thông qua ứng dụng. Nhưng để làm được điều đó, không chỉ phụ thuộc vào điều hành tuyến, mà còn phụ thuộc vào khả năng tiếp cận trạm dừng một cách thuận tiện và an toàn. Muốn đi xe buýt thuận tiện, an toàn thì trước hết người dân phải đi bộ thuận tiện và an toàn đến trạm xe buýt.
Nếu vỉa hè vẫn tiếp tục tình trạng bị lấn chiếm hoặc đặt chướng ngại vật, bề rộng không đảm bảo, cao độ không đồng đều, thiếu lối đi liên tục, đặc biệt với người già, trẻ em và người khuyết tật cũng là cản ngại với xe buýt.
Khi việc đi bộ trở nên khó khăn, thậm chí nguy hiểm, người dân sẽ lựa chọn phương tiện cá nhân, mục tiêu phát triển giao thông công cộng vướng khó từ bước đầu tiên.
Những phân tích trên cho thấy đô thị đang thiếu một chiến lược quản lý và tổ chức không gian vỉa hè một cách tổng thể, đồng bộ. Để khắc phục, chính quyền TP.HCM cần cách tiếp cận mới.
Trước hết, vỉa hè cần được xác định rõ là không gian công cộng ưu tiên cho người đi bộ, mọi hoạt động khác, kể cả hạ tầng kỹ thuật, đều phải phục vụ và không được cản trở chức năng này. Các công trình như trụ BTS, tủ điện, cáp viễn thông cần được quy hoạch vị trí cụ thể, thậm chí từng bước ngầm hóa, thay vì lắp đặt tùy tiện.
Bên cạnh đó, thay vì chỉ dừng ở quy chuẩn chung, cần triển khai thiết kế đô thị chi tiết cho từng tuyến phố, trong đó xác định rõ cấu trúc vỉa hè, phân vùng chức năng và tiêu chí khai thác sử dụng. Đồng thời cần có một đầu mối quản lý thống nhất vỉa hè, tránh tình trạng mỗi ngành sử dụng một phần không gian mà thiếu sự phối hợp.
Cuối cùng, phát triển giao thông công cộng phải đi kèm với đầu tư hạ tầng tiếp cận, đặc biệt là cải tạo vỉa hè xung quanh các trạm xe buýt, nhà ga metro theo hướng an toàn, liên tục và thân thiện với người đi bộ.
Một đô thị hiện đại không chỉ được đo bằng những tuyến metro hay xe buýt mới mà sự thuận lợi ở những bước chân đầu tiên của người dân khi rời khỏi nhà. Nếu vỉa hè còn bị lấn chiếm, chia cắt và thiếu an toàn, thì mọi nỗ lực khuyến khích giao thông công cộng sẽ khó đạt hiệu quả.
Câu chuyện trụ BTS chỉ là một lát cắt nhỏ, nhưng là lời nhắc lớn: quản lý đô thị không thể theo từng mảng rời rạc. Muốn thành phố vận hành hiệu quả, cần bắt đầu từ những không gian nhỏ nhất - như vỉa hè - nhưng phải bằng một tư duy lớn và đồng bộ.