Tôi là mẹ đơn thân của cậu con trai năm nay lên lớp 8. Sau nhiều năm ly hôn, tôi chỉ biết cắm đầu vào công việc. Hiện tôi là trưởng phòng ở một công ty. Tôi từng nghĩ cuộc đời mình cứ thế trôi qua, chỉ cần nuôi con khôn lớn là đủ.
Đầu năm nay, phòng tôi nhận một thực tập sinh, kém tôi 18 tuổi. Cậu ấy ít nói, làm việc chăm chỉ, đúng giờ và đặc biệt rất chững chạc. Những việc chưa biết, cậu ấy đều chủ động hỏi, được góp ý thì ghi chép cẩn thận chứ không tự ái như nhiều bạn trẻ khác. Vì trực tiếp hướng dẫn nên tôi dành khá nhiều thời gian chỉ bảo, thỉnh thoảng còn sửa giúp báo cáo để cậu ấy hoàn thành tốt kỳ thực tập. Hết kỳ thực tập, cậu ấy vẫn xin được ở lại công ty cộng tác tiếp, không cần lương để học hỏi thêm và vì rất thích môi trường làm việc ở đây. Vì thích tính cách chịu khó, ham học hỏi của cậu ấy, tôi lại tạo điều kiện và xin công ty chi cho cậu một chút phụ cấp.
Dần dần, chúng tôi nói chuyện nhiều hơn. Ban đầu chỉ là công việc, rồi đến chuyện gia đình, cuộc sống. Có hôm tăng ca đến gần 10 giờ tối, cậu ấy vẫn ngồi đợi tôi xong việc rồi mới về. Tôi có cảm nhận được cậu ấy quan tâm mình nhưng chỉ nghĩ vì tôi là sếp trực tiếp hướng dẫn nên cậu ấy để tâm cũng phải. Những hành động, thái độ của cậu ấy nhiều lúc khiến tôi thấy ấm áp trong lòng nhưng vì nhận thức rõ khoảng cách tuổi tác là quá lớn nên tôi luôn tự nhắc mình phải tỉnh táo.
Thế nhưng trong một lần cả phòng đi công tác, sau buổi liên hoan, chúng tôi đã vượt quá giới hạn. Cậu ấy nói có tình cảm với tôi, dù biết tôi hơn nhiều tuổi nhưng chẳng hiểu sao cậu ấy cảm thấy tôi không hơn quá nhiều tuổi và luôn cảm thấy vui vẻ mỗi khi nói chuyện với tôi. Gần hai tháng sau, tôi phát hiện mang thai. Tôi chết lặng, thấy hối hận vì dùng thuốc tránh thai khẩn cấp quá muộn, không có tác dụng.
Cậu ấy nói sẽ chịu trách nhiệm với đứa bé. Tôi không đành lòng, cậu ấy còn rất trẻ, còn cả tương lai phía trước. Còn tôi là trưởng phòng, là mẹ của một đứa trẻ 14 tuổi. Nếu chuyện này đến tai công ty, tôi không biết mình sẽ đối mặt với đồng nghiệp và con trai thế nào. Tôi đã có suy nghĩ cho cậu ấy nghỉ việc, bỏ đứa bé nhưng lại cảm thấy tội lỗi và không nỡ. Tôi thật sự không biết quyết định nào mới là đúng với tất cả chúng tôi. Tôi bối rối quá. Xin mọi người hãy chỉ cho tôi một con đường phù hợp.
Chúng tôi yêu nhau hơn một năm, có thể hiểu nhau và xác định đi đến hôn nhân. Trong quãng thời gian đẹp nhất khi đó, tôi đã yêu em sai cách. Cứ nghĩ khi yêu nhau không cần những lời quan tâm hỏi han những lúc em mệt, không cần nói lời yêu vì nghĩ hai đứa quá hiểu nhau rồi.
Em đã thích người khác, một người thay tôi hàng ngày hỏi thăm em. Khi nhận ra được điều đó, tôi không biết phải làm sao. Tôi cần phải nhìn nhận lại mình và thay đổi nhưng lại không làm điều đó. Nhưng cái tôi của tôi quá lớn, chỉ nghĩ em đã phản bội tình yêu của mình nên không còn trân trọng em nữa. Sau hai tháng, em rời đi, không còn níu kéo gì tôi. Lúc này tôi nhận ra mình sai, cũng không thể níu lại em. Tôi đã biết mình yêu và cần em đến nhường nào. Tôi phải làm sao để có lại tình yêu của em?
Tôi là quản lý chi nhánh của công ty nước ngoài tại Việt Nam, chịu trách nhiệm toàn bộ các quyết sách liên quan đến hoạt động sản xuất, nhân sự và vận hành của công ty tại Việt Nam. Dù là doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, nhưng 100% nhân sự tại chi nhánh đều là người Việt Nam. Trong công tác quản lý, tôi luôn đề cao nguyên tắc tôn trọng nhân viên, trao đổi thẳng thắn, rõ ràng và minh bạch. Đặc biệt, do toàn bộ nhân viên dưới quyền đều là nữ nên để tránh những tình huống nhạy cảm hoặc dễ gây hiểu lầm, tôi gần như không liên hệ hay làm phiền nhân viên sau giờ làm. Thay vào đó, tôi luôn cố gắng giao việc rõ ràng và yêu cầu hoàn thành trong giờ hành chính để sau khi tan làm, mọi người có thể dành trọn thời gian cho gia đình và cuộc sống cá nhân.
Tôi đang gặp một tình huống khá khó xử. Có một nhân viên nữ thuộc thế hệ Gen Z, làm việc tại công ty được khoảng 3 năm. Khi mới vào công ty, bạn chưa có nhiều kinh nghiệm và tôi trực tiếp đào tạo, hướng dẫn công việc từ đầu. Cách đây vài ngày, tôi giao cho bạn một nhiệm vụ cụ thể và hôm nay là thời hạn cuối cùng tôi phải phản hồi kết quả cho khách hàng. Tuy nhiên, khi tôi yêu cầu báo cáo tiến độ và kết quả thực hiện, những gì nhận được khiến tôi thực sự thất vọng. Trong quá trình triển khai, tôi đã nhiều lần hướng dẫn cách thực hiện cũng như cách trình bày báo cáo sao cho cấp trên và khách hàng có thể dễ dàng theo dõi, nhưng kết quả vẫn chưa đạt yêu cầu.
Đến cuối giờ làm việc, khi tôi hỏi lại tình hình công việc, bạn ấy trả lời rằng: "Em chưa xong, ngày mai em làm tiếp", rồi thu dọn đồ đạc ra về. Tôi đã nói rõ rằng: "Anh không đồng ý vì công việc đã quá thời hạn cam kết". Tuy nhiên, bạn ấy không phản hồi thêm và vẫn rời công ty, trong khi tôi phải ở lại để xử lý hậu quả và tìm phương án trả lời khách hàng. Tôi không chỉ băn khoăn về chuyện công việc bị trễ hạn, mà còn thái độ đối với trách nhiệm công việc và sự tôn trọng với cấp quản lý khi vấn đề phát sinh.
Tôi muốn xin ý kiến từ những anh chị có kinh nghiệm quản lý: Trong trường hợp này, tôi có nên tiếp tục cho nhân viên cơ hội để sửa đổi và cải thiện hay nên cân nhắc chấm dứt hợp đồng lao động? Việc tôi luôn tôn trọng, tạo điều kiện và hạn chế làm phiền nhân viên ngoài giờ có phải đang khiến nhân viên xem đó là sự dễ dãi và dần thiếu tôn trọng cấp trên? Với tư cách là người quản lý, tôi nên xử lý tình huống này thế nào để vừa đảm bảo tính nhân văn nhưng vẫn giữ được kỷ luật và trách nhiệm trong tổ chức? Rất mong nhận được những góc nhìn khách quan và kinh nghiệm thực tế từ mọi người.
Tôi 36 tuổi, chồng tôi 40 tuổi, làm bên xây dựng cơ điện. Gia đình có hai bé đang học lớp hai và mầm non tại khu vực Long Biên, Hà Nội. Thu nhập của vợ chồng tôi tầm 60 triệu đồng một tháng. Chúng tôi đã có nhà đất trên Hà Nội trị giá 14 tỷ đồng. Chi phí cho giáo dục của hai bé học trường công và có học thêm tiếng Anh, bóng rổ dao động khoảng 8 triệu đồng. Phần lương của tôi là 30 triệu sẽ lo sinh hoạt của gia đình, lương của chồng dùng để trả góp ngân hàng mỗi tháng, cả gốc và lãi là 18 triệu đồng.
Gia đình tôi mua bảo hiểm nhân thọ chính cho hai vợ chồng, kèm y tế mở rộng cho hai bé, khoảng 33 triệu một năm. Phần thưởng và lợi nhuận đầu tư sẽ gom để trả trước ngân hàng. Hiện tại, chúng tôi có khoản vay ngân hàng 970 triệu đồng, lãi suất 8% trong ba năm từ 2025 để xây nhà và đang có 1,05 tỷ đồng đầu tư chứng khoán. Năm ngoái, hiệu suất là 18% cho danh mục dài hạn. Thị trường chứng khoán năm nay có khó khăn khi danh mục của chúng tôi đi ngang từ đầu năm. Nhà tôi dư ra một chút cũng mua tích lũy các cổ phiếu cơ bản.
Sắp tới, tôi biết các bé sẽ ăn học tốn hơn, cùng với việc bố mẹ già đi không có lương hưu. Tuổi của chúng tôi cũng cao nên hạn chế nhảy việc tìm vị trí tốt. Tôi xin tư vấn của các anh chị rằng chúng tôi có nên tiếp tục duy trì như hiện tại hay nên cơ cấu lại để trả bớt ngân hàng? Cùng với đó, nếu các anh chị có thời gian, cho tôi xin chia sẻ về việc gia tăng thu nhập thụ động cũng như phân bổ chi tiêu thế nào cho hợp lý. Tôi xin cầu thị và lắng nghe các tiền bối góp ý và chia sẻ. Tôi cảm ơn nhiều.