Tôi 28 tuổi, bạn trai 30 tuổi, quen nhau 8 năm, trải qua không ít sóng gió, có lúc tưởng chừng buông tay rồi vẫn quay lại vì nghĩ cả hai hiểu nhau đủ nhiều để có thể đi đến hôn nhân. Hai năm gần đây, chúng tôi quyết định sống thử. Tôi nghĩ đó là cách để cả hai chuẩn bị tốt hơn cho cuộc sống vợ chồng. Cũng chính thời gian này, tôi thấy những góc khuất trong con người anh mà trước đây chưa từng nghĩ tới. Anh nóng tính; khi bực tức sẽ không kiểm soát được cảm xúc. Hai lần anh đập đồ trong nhà chỉ vì những chuyện rất nhỏ. Những lúc như vậy, tôi sợ, rồi lại tự trấn an rằng ai cũng có lúc mất bình tĩnh.
Gần đây, anh có vẻ thay đổi. Mỗi lần cãi nhau, anh không còn to tiếng như trước, thường bỏ ra ngoài, tránh xung đột. Tôi nghĩ mọi thứ dần tốt lên. Vậy mà gần tháng trước, một chuyện xảy ra khiến tôi không thể quên. Hôm đó, chúng tôi cãi nhau khi đang đi ngoài đường. Chỉ vì một câu nói không vừa ý, anh nổi nóng, dùng những lời lẽ rất nặng nề với tôi. Khi tôi đòi xuống xe, anh kéo tay lại, bóp rất mạnh. Đến khi về nhà, tay tôi bầm tím cả một vùng. Đó là lần đầu tiên anh dùng bạo lực với tôi. Tôi vừa đau vừa sốc, nói thẳng với anh rằng nếu chuyện này lặp lại thì không yêu đương gì nữa. Anh xin lỗi, hứa sẽ không bao giờ để xảy ra lần thứ hai.
Từ sau lần đó, mỗi khi có mâu thuẫn, anh kiềm chế hơn, không còn hành động quá khích, cũng không chạm vào tôi như trước. Thế nhưng nỗi sợ trong tôi vẫn còn đó. Mỗi lần anh cao giọng, tim tôi lại đập nhanh. Mỗi lần tranh cãi, tôi luôn trong trạng thái đề phòng, lo lắng, không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Tôi bắt đầu tự hỏi: nếu bây giờ, khi chưa kết hôn mà anh đã như vậy, sau này sẽ ra sao? Tôi từng nghĩ tình yêu đủ lớn có thể thay đổi một con người, giờ đây không dám chắc về điều đó. Có nên tiếp tục tin vào sự thay đổi của anh hay dừng lại trước khi mọi thứ đi quá xa? Tôi thực sự bối rối, mong được các bạn chia sẻ.
Diệp Hoa

Cha mẹ già yếu, bệnh tật, có người bị lẫn, hay quên và trở nên khó tính, cáu gắt, thậm chí chửi bới con cháu. Việc chăm sóc trong hoàn cảnh này không chỉ vất vả về thể chất mà còn rất nặng nề về tinh thần. Nhiều gia đình rơi vào cảnh áp lực kéo dài, vừa thương vừa mệt mỏi, anh em thì đùn đẩy, chê trách như tác giả bài viết "Tôi buồn vì các anh chị không chăm sóc mẹ nhưng luôn nói đạo lý". Dưới đây là vài chia sẻ nổi bật từ các độc giả.
Đối xử tốt với người thân của vợ, cô ấy sẽ hết lòng vì nhà chồng
Tôi là chồng của một người vợ tuyệt vời. Cô ấy thay mặt tôi để chăm sóc bố mẹ tôi cho đến khi họ ra đi thanh thản. Họ cũng ở cái tuổi xưa nay hiếm, một người gần 90 và một người gần 95, họ đều bị lẫn, còn không biết mình ra sao nhưng cô ấy vẫn chăm rất tốt. Người như thế bạn chỉ cần động viên, yêu thương họ nhiều nhất có thể, luôn giúp họ khi rảnh để họ có thời gian nghỉ ngơi vào những lúc chúng ta không có nhà.
Họ sống tốt như thế một phần do tính cách, một phần do gia đình nên họ không sợ khổ vì bố mẹ chồng, vì họ quan niệm khác: đã là bố mẹ thì phải yêu thương. Chỉ cần bạn cũng yêu thương bố mẹ vợ như thế, bạn sẽ nhận được tình cảm của vợ mình và người trong gia đình vợ. Tôi cũng đã và đang làm như thế nên mẹ vợ (khi còn sống) luôn coi tôi là con trai, còn trách vợ tôi khi cô ấy bắt tôi làm những thứ khi rảnh. Hãy dành hạnh phúc cho cô ấy thật tốt nhé. Khi vợ bạn làm tốt thì con cái sẽ học lại cách sống đó cho bản thân và sẽ giúp bố mẹ khi về già đó. Chúc hai bạn hạnh phúc. (tieunho1967)
Mẹ chồng tôi không một lời than vãn khi chăm cụ già bị lẫn suốt 12 năm
Hoàn cảnh trong câu chuyện của tác giả gần như giống hệt hoàn cảnh gia đình chồng em khi em về làm dâu và được chứng kiến. Mẹ chồng em là người chăm bà cụ phần lớn thời gian, dù cụ có tới sáu người con. Cụ bị lẫn, ăn rồi lại nói chưa ăn, hay chửi mắng. Khi đi vệ sinh, cụ không vào nhà vệ sinh mà thường đi vào túi ni lông rồi vứt khắp nơi. Mỗi lần tắm rửa, thay quần áo và vệ sinh cá nhân cho cụ đều như một trận chiến. Có một quãng thời gian, mẹ chồng em không thể tắm cho cụ, chỉ có em mới có thể tắm gội, cắt tóc, cắt móng tay, móng chân cho cụ được.
Nói chung, hoàn cảnh không khác gì mẹ của tác giả. Nhưng mẹ chồng em vẫn rất kiên trì, hoan hỷ và chăm sóc cụ chu đáo, với sự hỗ trợ của bố chồng em. Không ai kêu ca hay than vãn. Mẹ chồng em chỉ nói rằng tất cả đều là nhân duyên và nghiệp duyên từ nhiều đời nhiều kiếp; vạn sự tùy duyên, không oán trách, không than phiền mà vui vẻ phụng dưỡng cụ cho đến khi cụ mất ở tuổi 97 (trong suốt 12 năm cụ ở tình trạng như vậy), dù điều kiện gia đình khá vất vả. (Hien Nguyen)
Là con trai nhưng tôi bỏ cả công việc, tự tay chăm sóc mẹ từng li từng tí
Tôi cũng đang chăm mẹ nằm ba năm rồi. Tôi hiểu cảm giác đó. Có những ngày mệt mỏi nhưng mọi việc làm cho bà vẫn đều như vắt tranh. Ăn, uống, tả bỉm, vệ sinh cá nhân.... Tôi không như tác giả vẫn đi làm mà vẫn lo. Tôi bỏ cả công việc để lo cho bà. Vợ, anh em, dì vẫn lo nhưng tôi không thể xa bà quá hai ngày. Tất cả những buổi tiệc tùng, đám cưới, đám giỗ của người thân, tôi đều không tham gia. Tôi chỉ sợ người khác chăm không đúng ý mình rồi không thấy mình, bà không vui. Hai năm trước, khi bà bị lở loét, tôi khui từng cái mủ ở mông rồi trị cho bà.
Nhiều người nói tôi cầu toàn nhưng các bạn chưa chăm chưa hiểu được cảm giác đó. Đến giờ tôi có đi đâu cũng đúng giờ về để lo cho bà. Tôi chỉ khác tác giả là tôi không quan tâm tới ai nói đạo lý (tôi nghe nhiều lắm). Tôi làm việc của mình, còn phước hay gì đó tôi không quan tâm. Tôi chỉ biết một điều duy nhất là tôi đang chăm mẹ thôi. Bạn cứ bình thản, mọi chuyện rồi sẽ qua. (duonghanhnam16)
Tin Gốc: Vnexpress

Chồng hơn tôi một tuổi, cả hai đều ở độ tuổi ngoài 30. Chúng tôi yêu và cưới nhau được 10 năm, hiện có hai con trai, một bé học tiểu học và một bé học mẫu giáo. Gia đình đang sống ở nước ngoài. Vợ chồng đều đi làm, thu nhập ổn định, trong đó thu nhập của anh cao hơn tôi. Những năm đầu yêu nhau cho đến trước khi có bé thứ hai, vợ chồng tôi luôn quấn quýt, mặn nồng. Chúng tôi không tránh khỏi những lúc cãi vã như bao gia đình khác, nhưng nhìn chung cả hai vẫn cảm thấy được yêu thương đúng với nhu cầu của bản thân, vì thế tôi luôn thấy hạnh phúc. Sau đó công việc của chồng bận rộn hơn, đúng lúc tôi mang thai bé thứ hai và gia đình chuyển sang nhà mới. Từ thời điểm ấy đến nay, tôi thấy cảm giác được yêu trong mình giảm đi rất nhiều.
Tôi là kiểu người muốn được yêu thương, thích được quan tâm và cũng chủ động thể hiện tình cảm. Với tôi, tình yêu không chỉ là chuyện chăn gối mà còn là sự quan tâm qua lời nói, tin nhắn, những cái ôm, nụ hôn hay nắm tay. Trước đây những điều đó không có vấn đề gì, từ sau khi chuyển nhà và mang thai bé thứ hai, chồng không còn chủ động thể hiện tình cảm như trước nữa. Tất nhiên tôi hiểu sau thời gian dài sống cùng nhau, cảm xúc có thể nhạt bớt là điều bình thường. Tôi đã nhiều lần góp ý khéo léo, anh cũng thay đổi đôi chút nhưng rồi mọi thứ lại dần quay về như cũ. Chuyện chăn gối cũng giảm hẳn, hiện tại khoảng một tuần một lần, có khi hai đến ba tuần vợ chồng mới gần gũi.
Sau nhiều lần nói chuyện thẳng thắn về nhu cầu tình cảm, anh bảo do công việc bận rộn, căng thẳng nên giảm ham muốn. Mỗi lần nói chuyện xong, anh cũng cố gắng cải thiện nhưng không đáng kể. Duy chỉ có việc hôn môi là anh nhất quyết tránh né, nếu có thì chỉ chạm môi qua loa, kể cả lúc gần gũi anh cũng không muốn hôn sâu. Khi tôi hỏi, anh bảo cảm thấy miệng cả hai có mùi, dù tôi không thấy vậy và nói không để ý, anh vẫn kiên quyết không hôn môi. Tôi cố gắng hiểu và chấp nhận. Khoảng ba tháng trước, tôi phát hiện anh đặt mật khẩu riêng cho cuộc trò chuyện với một người nam giới trên chat, đồng thời có thêm một tài khoản Facebook phụ để nói chuyện với một người đàn ông khác.
Sau khi tôi làm căng và hỏi rõ, anh nói cả hai người đó đều là bisexual. Người trên chat đã quen khoảng 4-5 năm nay, gần trùng với thời điểm tôi mang thai bé thứ hai và chuyển nhà. Anh nói quen qua việc thấy người kia đăng thông tin kết bạn ở phần bình luận trên trang web đen. Tôi không tin lắm vì từng vào trang đó và không thấy khu vực bình luận như anh nói. Anh khẳng định chỉ nói chuyện chứ chưa từng gặp mặt, hai bên có chia sẻ ảnh cho nhau. Khi tôi muốn xem cuộc trò chuyện, anh nói nội dung không "sạch sẽ", người kia từng gợi ý đến nhà tôi chơi và làm chuyện ba người nhưng anh không đồng ý, chỉ dừng ở mức nói chuyện và gửi ảnh. Tôi đòi xem nhưng anh đã xóa toàn bộ đoạn chat.
Người trên Facebook thì tôi thấy tài khoản được lập gần một năm trước. Ban đầu anh nói lập để theo dõi thông tin tuyển dụng. Đến khi tôi hỏi kỹ vì không thấy theo dõi trang việc làm nào thì mới biết anh dùng để nhắn tin với người kia. Anh nói tình cờ gặp người đó ở quán ăn gần công ty hiện tại, nơi anh mới làm khoảng hai năm nay. Ban đầu chỉ nói chuyện công việc, sau đó chuyển sang chủ đề tình dục nhưng không gửi ảnh như người trên chat. Anh thường xóa tin nhắn ngay sau khi chat nên tôi chỉ vô tình đọc được một đoạn và cảm thấy rất bất thường.
Tôi từng hỏi anh có phải bisexual không, có muốn quan hệ với nam giới không? Anh nói cũng không biết, chỉ thích nhìn cơ thể đẹp của họ và ước mình được như vậy. Bằng trực giác, tôi cảm thấy không chỉ đơn giản như thế. Tôi nghĩ anh thực sự có xu hướng bisexual nhưng không muốn thừa nhận với vợ. Hiện tại anh vẫn quan tâm con cái và gia đình như bình thường. Anh cũng xóa chat và Facebook phụ trước mặt tôi. Tôi còn bắt anh thề trên tính mạng gia đình rằng chưa từng gặp hai người kia và chưa từng làm chuyện đó ngoài đời. Dù vậy, niềm tin trong tôi đã sụp đổ rất nhiều.
Sau sự việc ấy, có thời gian tôi không chịu nổi, thường xuyên khóc. Thậm chí có lần anh còn trách ngược tôi vì đã xem trộm điện thoại của anh. Sau đó tôi cố gắng kiềm chế hơn, nghĩ nếu muốn tiếp tục sống ổn thì phải nhìn về phía trước, không thể ngày nào cũng khơi lại vết thương để tự làm khổ mình. Tôi cũng nghĩ nếu anh đã muốn quay về với gia đình mà tôi cứ liên tục nhắc lại chuyện cũ thì cả hai sẽ không thể sống vui vẻ được. Dù cố nghĩ như vậy nhưng mỗi lần anh lạnh nhạt, không còn thể hiện tình cảm như trước, tôi lại thấy cô đơn và ám ảnh bởi những chuyện đã xảy ra. Tôi luôn cảm thấy anh không còn mặn mà với mình, không hẳn vì công việc bận mà vì tình cảm dành cho tôi đã thay đổi, ở bên tôi chỉ còn là trách nhiệm.
Trước đây, khi muốn gần gũi chồng, tôi luôn chủ động ôm, hôn, thể hiện tình cảm. Khi đó tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng anh là người ít bộc lộ cảm xúc, tôi chủ động cũng không sao. Từ sau sự việc kia, mỗi lần muốn chủ động tôi lại cảm thấy tủi thân và nhục nhã, như thể người ta chỉ còn rất ít tình cảm nhưng mình vẫn cố níu kéo. Thực sự tôi chưa đủ dũng khí để ly hôn nhưng cảm giác không được yêu một cách trọn vẹn luôn khiến tôi day dứt và đau khổ. Thà anh thành thật nói rằng tình cảm dành cho tôi đã vơi đi thì có lẽ tôi còn dễ chấp nhận hơn. Tôi cũng luôn băn khoăn liệu anh có tham gia vào một cộng đồng bisexual nào đó hay không, vì thấy khó tin chuyện chỉ tình cờ gặp gỡ như anh kể. Liệu mọi chuyện có thực sự chỉ dừng ở việc nhắn tin, chia sẻ ảnh như anh nói, hay còn có những cuộc chat sex khác nữa? Những suy nghĩ đó cứ ám ảnh tâm trí tôi.
Bây giờ, mỗi khi anh lạnh nhạt, tôi không biết đó là vì công việc quá áp lực hay vì tình cảm dành cho tôi đã không còn đủ đầy nữa. Tôi cũng cảm thấy cô đơn khi anh xem mọi chuyện như đã qua và quay lại cuộc sống bình thường, trong khi tôi vẫn đầy tổn thương và hoang mang mà không biết chia sẻ cùng ai. Điều khiến tôi đau lòng nhất là anh không hề có ý muốn chữa lành cho vợ, cũng không quan tâm liệu tôi còn bị tổn thương vì chuyện đó hay không. Tôi cảm thấy cô độc trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Có ai từng ở trong hoàn cảnh giống tôi chưa? Mọi người có thể cho tôi lời khuyên, làm sao tiếp tục sống hạnh phúc và bớt bị ám ảnh bởi chuyện này không? Có lối thoát nào để tôi nhẹ lòng hơn không? Việc một người đàn ông chat sex với đàn ông khác có phải chuyện bình thường không? Nếu ly hôn, tôi vẫn có thể tự lo cho con, dù cuộc sống sẽ không đủ đầy như hiện tại, thế nhưng có đáng để ly hôn hay không nếu mọi thứ thực sự chỉ dừng ở việc nhắn tin như anh nói? Tôi rất rối bời nên câu chữ có thể chưa thật mạch lạc. Mong mọi người cho lời khuyên chân thành để tôi có thể tiếp tục bước đi trong cuộc hôn nhân này.
Tin Gốc: Vnexpress

Tháng 5/2026. Các con yêu quý! Hôm qua, bố vừa nhận được tin nhắn xin gần 30 triệu đóng học phí kỳ tới, dù vừa tuần trước các con nhắn tin xin tiền học lái xe ôtô, bố đã đóng trọn gói là gần 20 triệu rồi.
Trước hết bố muốn hỏi: mỗi khi các con xin tiền, có khi nào các con tự đặt câu hỏi mình đang xin tiền ai nhỉ? Người ấy có vai trò gì đối với mình không? Ngoài việc xin tiền, mình coi ông ấy là gì, có ý nghĩa và vai trò gì đối với mình không? Những câu hỏi đó chắc hẳn các con chưa bao giờ đặt ra, suy nghĩ hay để tâm. Tuy nhiên, với bố thì đó là nỗi đau, là sự tự ái, là tổn thương to lớn trong lòng.
20 năm lấy mẹ và sinh ra rồi chăm bẵm các con lớn khôn. Từ bàn tay trắng, bố gây dựng sự nghiệp, nhà cửa, xe cộ, phương tiện, đồ dùng đầy đủ cho gia đình. Vợ con cứ nghiễm nhiên coi đó là cái có sẵn, mà chưa bao giờ nghĩ rằng đó là chuỗi ngày đẫm mồ hôi nước mắt, tần tảo lao vào học hành làm việc quên ngày quên đêm, không dám ăn sang, không dám mặc đẹp. Bố chưa nhờ vả được một xu, một cắc nào từ ai.
Ngay cả người đầu gối tay ấp bên mình ngần ấy năm, các con thử hỏi mẹ đã phải sắm sanh một thứ gì cho gia đình hay chưa (thậm chí là một thẻ nhang thắp trên bàn thờ). Mẹ là bác sĩ, luôn được ca tụng kiếm nhiều tiền mỗi tháng, các con hỏi mẹ xem đã bao giờ mua cho bố một viên thuốc, một đôi giày chưa. Ngay cả khi bố ốm và tự ra ngoài mua cả đống thuốc để trên bàn, nhưng có bao giờ được mẹ hỏi câu "anh bị sao đấy" hay "để em mua thuốc cho" không?
Với các con, từ mẫu giáo đến hết phổ thông, bố xin học, chuyển trường, đưa đón các con hàng ngày; đóng học phí và bao khoản, làm đại diện ban phụ huynh... Chiều nào cũng chở hai anh em từ trường về, cho ăn dọc đường, lo bữa cơm tối, chở các con dạo chơi, học hành khi mẹ đi trực. Thử hỏi mẹ đã đóng học phí được mấy tháng suốt bao năm phổ thông của các con, mà mỗi khi mở miệng ra là tuyên truyền bố chẳng lo được gì cho các con.
Sau này khi có tiền, mẹ giấu bố tích trữ vàng, mua nhà, đứng tên người khác (phòng bị có vấn đề gì thì đỡ rắc rối tranh chấp, chia đôi. Cao tay và ác tâm quá). Rồi từ khi mẹ có chức, có tiền thì âm thầm cất giấu, lôi kéo các con nói xấu chồng là không lo lắng gì cho vợ con, rồi thuyết phục các con cùng mình bỏ chồng, bỏ nhà ra đi, không một lời từ biệt. Rồi quyết tâm chia tay, rồi quay về đòi chia đôi tài sản, chia lìa tình cảm cha con. Bố đã chấp nhận hết, theo ý mẹ các con.
Cuộc đời bố, có bao giờ bố dám mua sắm, chi tiêu cho mình cái gì xịn xò chút đâu. Trước đây, khi bố mua xe cho mẹ hay điện thoại, đều phải đắt gấp hai lần đồ của mình; chưa bao giờ bố dám mua một cái điện thoại hay đồng hồ mới để dùng. Có đồng nào tích cóp được, bố chỉ muốn dành cho xây sửa, làm đẹp cho ngôi nhà của gia đình, cho vợ con được hưởng. Nếu có nữa, thì là mong để tích lũy trao lại cho cuộc sống của các con sau này.
Bố không nghiện ngập, không chơi bời, không đánh mắng, hắt hủi vợ con bao giờ. Vậy mà mẹ và các con nỡ đối xử với bố như vậy sao? Từ khi được mẹ lôi kéo bỏ nhà ra đi đã gần ba năm, thử hỏi đã bao giờ các con một lần quay về thăm bố, thăm bà nội, đã bao giờ nhắn tin, gọi điện hỏi thăm sức khỏe hay những ngày lễ Tết quay về thắp nén hương cho bàn thờ, mồ mả tổ tiên, ngoài việc các con chỉ biết nhắn tin xin tiền (còn không thèm gọi điện hỏi xin cơ).
Chắc các con nghĩ đơn giản, ông sinh ra tôi thì lo cho chúng tôi là chuyện đương nhiên hả? Bố có thể hy sinh hết thảy vì các con. Nhưng cũng có thể nghĩ rằng cuộc đời mình coi như chẳng có đứa con nào, một khi các con sống không có chút nhân đức hay trách nhiệm nào đối với người đã sinh thành nuôi dưỡng mình suốt ngần ấy năm.
Người ta giúp người dưng còn nhận được lời cảm tạ, chút lòng biết ơn, ghi nhớ. Thử hỏi những điều tối thiểu đó các con đã làm được chưa? Đã bao giờ các con xin tiền mà bố từ chối chưa, có chăng chỉ đôi lần bị chậm một hai ngày. Nhưng nhìn lại cách ứng xử thiếu văn minh và văn hóa của các con, khiến bố phải suy nghĩ nhiều về sự trưởng thành, học thức cũng như tương lai sau này.
Bởi bất cứ ai để thành công được, đạo đức và phép tắc ứng xử phải là những yếu tố quan trọng hàng đầu. Bố giờ đây đã ở bên kia con dốc của cuộc đời, sức khỏe không còn như trước, đã bắt đầu nghĩ đến sinh lão bệnh tử. Tuy nhiên, khi mẹ và các con bỏ đi, ngôi nhà trống vắng, buồn tênh, bố giờ cần có một gia đình.
Bố cần có người phụ nữ ở bên để bầu bạn, nương tựa lúc sớm hôm, lúc tuổi già, khi ốm đau có người nấu cháo, mua thuốc. Mỗi khi trở về nhà có bữa cơm canh sẵn chờ, nhà cửa sạch sẽ, giường chiếu thơm tho. Bố cũng mong có tiếng trẻ con cho ngôi nhà thêm sinh khí và tiếp tục lo toan cho gia đình nhỏ trong chặng đường tiếp theo.
Nếu là người biết nghĩ, các con sẽ thấy vui hoặc thầm cảm ơn nếu có người phụ nữ khác tự nguyện đến bên bố, thay mẹ và các con chăm lo cho bố. Các con được học hành bài bản, bố từng nghĩ các con sẽ có cái nhìn tiến bộ và nhân văn. Tuy nhiên, bố thấy chạnh lòng và thất vọng vì không ai dạy các con những lễ nghĩa cơ bản (dù bố đã tâm sự nhiều lần nhưng hầu như các con bỏ ngoài tai).
Rồi đây các con cũng sẽ là trụ cột của một gia đình độc lập. Các con sẽ hiểu vai trò, trách nhiệm và nỗi lo toan của người đàn ông trong gia đình. Rồi các con sẽ hiểu, sẽ thấu. Chỉ có điều, khi ấy chắc bố không còn trên đời nữa. Mong các con tu dưỡng và trưởng thành.
Bố của các con.
Tin Gốc: Vnexpress

