Cha mẹ già yếu, bệnh tật, có người bị lẫn, hay quên và trở nên khó tính, cáu gắt, thậm chí chửi bới con cháu. Việc chăm sóc trong hoàn cảnh này không chỉ vất vả về thể chất mà còn rất nặng nề về tinh thần. Nhiều gia đình rơi vào cảnh áp lực kéo dài, vừa thương vừa mệt mỏi, anh em thì đùn đẩy, chê trách như tác giả bài viết “Tôi buồn vì các anh chị không chăm sóc mẹ nhưng luôn nói đạo lý”. Dưới đây là vài chia sẻ nổi bật từ các độc giả.
Đối xử tốt với người thân của vợ, cô ấy sẽ hết lòng vì nhà chồng
Tôi là chồng của một người vợ tuyệt vời. Cô ấy thay mặt tôi để chăm sóc bố mẹ tôi cho đến khi họ ra đi thanh thản. Họ cũng ở cái tuổi xưa nay hiếm, một người gần 90 và một người gần 95, họ đều bị lẫn, còn không biết mình ra sao nhưng cô ấy vẫn chăm rất tốt. Người như thế bạn chỉ cần động viên, yêu thương họ nhiều nhất có thể, luôn giúp họ khi rảnh để họ có thời gian nghỉ ngơi vào những lúc chúng ta không có nhà.
Họ sống tốt như thế một phần do tính cách, một phần do gia đình nên họ không sợ khổ vì bố mẹ chồng, vì họ quan niệm khác: đã là bố mẹ thì phải yêu thương. Chỉ cần bạn cũng yêu thương bố mẹ vợ như thế, bạn sẽ nhận được tình cảm của vợ mình và người trong gia đình vợ. Tôi cũng đã và đang làm như thế nên mẹ vợ (khi còn sống) luôn coi tôi là con trai, còn trách vợ tôi khi cô ấy bắt tôi làm những thứ khi rảnh. Hãy dành hạnh phúc cho cô ấy thật tốt nhé. Khi vợ bạn làm tốt thì con cái sẽ học lại cách sống đó cho bản thân và sẽ giúp bố mẹ khi về già đó. Chúc hai bạn hạnh phúc. (tieunho1967)
Mẹ chồng tôi không một lời than vãn khi chăm cụ già bị lẫn suốt 12 năm
Hoàn cảnh trong câu chuyện của tác giả gần như giống hệt hoàn cảnh gia đình chồng em khi em về làm dâu và được chứng kiến. Mẹ chồng em là người chăm bà cụ phần lớn thời gian, dù cụ có tới sáu người con. Cụ bị lẫn, ăn rồi lại nói chưa ăn, hay chửi mắng. Khi đi vệ sinh, cụ không vào nhà vệ sinh mà thường đi vào túi ni lông rồi vứt khắp nơi. Mỗi lần tắm rửa, thay quần áo và vệ sinh cá nhân cho cụ đều như một trận chiến. Có một quãng thời gian, mẹ chồng em không thể tắm cho cụ, chỉ có em mới có thể tắm gội, cắt tóc, cắt móng tay, móng chân cho cụ được.
Nói chung, hoàn cảnh không khác gì mẹ của tác giả. Nhưng mẹ chồng em vẫn rất kiên trì, hoan hỷ và chăm sóc cụ chu đáo, với sự hỗ trợ của bố chồng em. Không ai kêu ca hay than vãn. Mẹ chồng em chỉ nói rằng tất cả đều là nhân duyên và nghiệp duyên từ nhiều đời nhiều kiếp; vạn sự tùy duyên, không oán trách, không than phiền mà vui vẻ phụng dưỡng cụ cho đến khi cụ mất ở tuổi 97 (trong suốt 12 năm cụ ở tình trạng như vậy), dù điều kiện gia đình khá vất vả. (Hien Nguyen)
Là con trai nhưng tôi bỏ cả công việc, tự tay chăm sóc mẹ từng li từng tí
Tôi cũng đang chăm mẹ nằm ba năm rồi. Tôi hiểu cảm giác đó. Có những ngày mệt mỏi nhưng mọi việc làm cho bà vẫn đều như vắt tranh. Ăn, uống, tả bỉm, vệ sinh cá nhân…. Tôi không như tác giả vẫn đi làm mà vẫn lo. Tôi bỏ cả công việc để lo cho bà. Vợ, anh em, dì vẫn lo nhưng tôi không thể xa bà quá hai ngày. Tất cả những buổi tiệc tùng, đám cưới, đám giỗ của người thân, tôi đều không tham gia. Tôi chỉ sợ người khác chăm không đúng ý mình rồi không thấy mình, bà không vui. Hai năm trước, khi bà bị lở loét, tôi khui từng cái mủ ở mông rồi trị cho bà.
Nhiều người nói tôi cầu toàn nhưng các bạn chưa chăm chưa hiểu được cảm giác đó. Đến giờ tôi có đi đâu cũng đúng giờ về để lo cho bà. Tôi chỉ khác tác giả là tôi không quan tâm tới ai nói đạo lý (tôi nghe nhiều lắm). Tôi làm việc của mình, còn phước hay gì đó tôi không quan tâm. Tôi chỉ biết một điều duy nhất là tôi đang chăm mẹ thôi. Bạn cứ bình thản, mọi chuyện rồi sẽ qua. (duonghanhnam16)
Tôi đang bầu những tháng cuối, bụng đã to, đi lại cũng nặng nề. Vậy mà thật sự, càng gần ngày sinh tôi lại càng thấy ngột ngạt khi ở nhà chồng. Bố chồng tôi là kiểu người trước mặt thì nói cười nhẹ nhàng, ai nhìn vào cũng nghĩ dễ chịu nhưng sau lưng, tôi nghe không ít lần ông nói những lời không hay về mình. Mẹ chồng suốt ngày kể chuyện ngày xưa rồi niệm Phật nhưng câu chuyện nào cuối cùng cũng quay về việc so sánh tôi với chị dâu. Lúc nào cũng là "ngày xưa chị nó thế này, chị nó thế kia", nghe riết mà mệt. Chồng tôi gần như đứng ngoài mọi chuyện, đi làm về là cầm điện thoại hoặc chơi game. Tôi có nói gì, anh cũng ậm ừ cho qua. Nhiều lúc tôi thấy mình như ở một mình, không có ai thật sự quan tâm.
Từ lúc bầu đến giờ, tôi ăn uống rất kém, một phần vì nghén, một phần vì đồ ăn trong nhà. Cơm nấu từ hôm trước, hôm sau hấp lại ăn tiếp, có khi hai ngày rồi vẫn dùng. Đồ ăn cũng vậy, cứ để tủ lạnh rồi hâm lại. Tôi không ăn nổi nhưng mỗi lần bỏ bữa, bố chồng lại nói tôi kén ăn, khó tính. Có những hôm nửa đêm đói quá, tôi phải tự ra ngoài mua gì đó ăn tạm. Lúc đi thì không sao nhưng lúc về, tôi thấy bố chồng nhìn với ánh mắt khó chịu, mặt hằm hằm. Tôi cũng không muốn gây chuyện nên im lặng. Nhờ chồng đi mua giúp thì anh xị mặt ra, tỏ vẻ không vui, kiểu miễn cưỡng.
Đến chuyện phơi đồ cũng vậy. Nhà phơi trên tầng năm, tôi bầu to rồi nên hạn chế leo cầu thang nhiều. Tôi nói với chồng là tôi bỏ quần áo vào máy giặt (máy giặt ở tầng một), khi nào anh đi làm về phơi giúp tôi. Nhưng mẹ chồng lại bảo tôi ở nhà không làm gì thì lên phơi cho chồng còn nghỉ ngơi. Chồng tôi cũng không đỡ việc cho tôi nữa, cứ mặc kệ như vậy. Nhiều lúc tôi nằm nghĩ, thấy tủi thân vô cùng. Tâm sự với mẹ đẻ, mẹ khuyên tôi là lấy chồng thì phải quen với nếp sống nhà chồng, lựa lựa mà sống, làm vợ và sắp làm mẹ rồi, phải trưởng thành hơn. Tôi chưa bao giờ thấy buồn và cô đơn như lúc này. Mong được mọi người chia sẻ.
Tôi vô tình xem điện thoại chồng thì thấy tin nhắn của bạn anh (bạn làm ăn, không quá thân) rủ đi massage không lành mạnh. Anh không trả lời nhưng lại thả tim vào tin nhắn đó. Ngay bên dưới còn có một cuộc gọi khoảng 30 giây từ người bạn kia. Tôi hỏi thì chồng nói đã từ chối, không đi. Nhưng nếu không đi thật, sao anh lại thả tim? Họ đã nói gì khi gọi điện? Liệu đây có phải lần đầu rủ nhau đi? Anh bảo tôi suy nghĩ nhiều nhưng tôi cứ thấy lấn cấn mãi. Lời chồng tôi nói có thể tin được không?
Tôi 43 tuổi, kết hôn 19 năm và có hai con. Chồng gia trưởng và bạo hành tôi về thể chất lẫn tinh thần. Đặc biệt, mỗi lần đi nhậu về là chửi bới, đánh đập, khủng bố tinh thần tôi và các con. Ngoài ra, chuyện kinh tế trong nhà, hai vợ chồng không thống nhất được. Lương chồng bao nhiêu tôi không được biết; lương tôi không được cao vì làm công việc chân tay, cụ thể là công nhân may. Phần lớn chi tiêu trong nhà do tôi chi trả. Chồng đóng tiền học theo kỳ, còn tôi lo tiền học thêm cho các con. Chồng không tôn trọng tôi, những khoản mua sắm vật dụng hay những khoản khác, chồng không bao giờ hỏi ý kiến tôi. Anh sử dụng tiền vào việc gì tôi không được hỏi, không được biết. Mỗi lần tôi đề cập tới là chồng sẽ kiếm chuyện gây sự. Lâu dần, vì muốn được sống yên ổn, tôi không đề cập tới.
Chồng tôi hào phóng với người ngoài nhưng tính toán với vợ, có thể bỏ tiền mời bạn bè nhậu nhưng không đưa tiền cho tôi chi tiêu trong nhà. Tôi từng nghĩ sẽ cố gắng chịu đựng vì con, để hai con học xong đại học sẽ giải thoát cho bản thân. Nhưng gần đây, tôi phát hiện chồng vay tiền từ các app ngân hàng và công ty tín dụng. Khi tôi hỏi, chồng không thừa nhận nhưng vẫn mang tiền đi đóng lãi hàng tháng, số nợ lên đến hơn 300 triệu đồng và con số có dừng lại hay còn tăng nữa tôi không chắc. Tôi có nói chuyện với chồng về số nợ nhưng mỗi lần mở lời là chồng lại phản ứng ngược, la lối và chửi bới tôi, cho rằng tôi đặt điều và do thu nhập của tôi thấp nên dẫn đến việc chồng vay nợ. Trong khi những khoản nợ đó không hề được chồng bàn bạc và thông báo cho tôi là vay để sử dụng vào mục đích gì.
Giờ tôi không thể chịu đựng được thêm và muốn làm thủ tục đơn phương ly hôn. Tôi đã nói chuyện nhưng mỗi lần đề cập tới là chồng đe dọa không để cho tôi sống yên ổn. Ám ảnh tâm lý và những việc trước đây chồng từng làm khiến tôi lo sợ nếu làm đơn ly hôn. Tôi cũng lo lắng với mức lương công nhân hiện tại không lo được cho hai con, một cháu năm nay thi đại học và một cháu đang học lớp mười.
Tôi không rành thủ tục ly hôn nên không biết phải bắt đầu từ đâu, cũng không đủ tiền thuê luật sư vì lo lắng chi phí thuê quá cao. Kính mong quý anh chị độc giả cho lời khuyên tôi nên làm gì lúc này. Thủ tục ly hôn đơn phương có phức tạp và thời gian giải quyết trong bao lâu? Chúng tôi có tài sản chung là một căn nhà nhỏ, tôi mong muốn ly hôn thì sang tên cho con để không bị mất nhà nếu chồng tôi vỡ nợ, liệu tòa có chấp nhận không? Tôi xin chân thành cảm ơn.