Tôi và anh có với nhau một bé sau ba năm gắn bó. Tôi và anh đều từng có gia đình nhưng đổ vỡ. Cả hai đến với nhau khi đều có chỗ đứng trong xã hội, anh được nhiều người biết đến. Chúng tôi ngoài 40 tuổi rồi nên không tổ chức cưới, chỉ sống với nhau. Anh không muốn công khai mối quan hệ này, sợ nhiều người bàn tán. Tôi không giàu có nhưng không thiếu thứ gì nếu muốn, vì thế cũng chấp nhận yêu cầu của anh.
Sau khi sinh con, tôi nhận ra anh không còn yêu và quan tâm như trước. Tôi tìm hiểu, biết anh đang tán tỉnh cấp dưới, trẻ hơn chúng tôi cả chục tuổi. Tôi hỏi nhưng anh phủ nhận. Tôi tự hỏi, sao tình cảm của anh lại thay đổi nhanh như thế. Từ nửa năm trước, anh chỉ đến chơi với con vài lần, cũng chẳng mua cho con thứ gì, chỉ đưa tôi ít tiền bảo thích mua gì thì mua. Tôi không thiếu tiền, chỉ cần anh quan tâm đến con và tôi.
Giờ biết anh thay đổi, tôi phải làm sao? Không biết vì ghen hay hận mà tôi muốn công khai mọi chuyện. Nhưng làm thế, liệu anh có thiệt thòi không hay tôi là phụ nữ mới khổ? Với một mớ hỗn độn trong lòng, tôi không biết phải làm sao. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 25 tuổi, có mối tình đầu năm 20 tuổi. Tình yêu này bị phản đối vì mọi người cho rằng anh đào hoa, yêu anh tôi sẽ là người khổ. Tôi không quan tâm đến những ý kiến đó, thấy mình yêu anh và anh cũng vậy, như thế là đủ. Chúng tôi yêu nhau chân thành, anh là người đầu tiên của tôi. Tôi không hối hận vì đã trao cái ngàn vàng cho anh.
Rồi cuối cùng hai đứa cũng không thể tiến xa hơn được vì lý do gia đình, chia tay trong tiếc nuối và đau khổ nhưng đôi bên đều mong cho nhau có cuộc sống hạnh phúc. Sau đó, anh lấy vợ, có cuộc sống tốt. Tôi cũng quen thêm một vài người nhưng chưa thấy ai phù hợp, chỉ sau vài buổi đi chơi là đường ai nấy đi. Không là gì của nhau nhưng tôi với những người đó đều tôn trọng và coi nhau như những người bạn.
Một thời gian sau, qua bạn bè, tôi quen anh, làm trong cơ quan nhà nước, gia đình gia giáo, hơn tôi 3 tuổi. Chúng tôi tìm hiểu nhau nửa năm, xác định sẽ tiến tới hôn nhân nên đi quá giới hạn. Khi biết tôi không còn trong trắng, anh đã hỏi tôi rất nhiều về chuyện này. Tôi cũng không giấu, nói đã vượt quá giới hạn với người yêu đầu. Anh bảo nếu tôi giữ được cái ngàn hàng thì đúng là cô gái hoàn hảo.
Thi thoảng, anh lại lôi chuyện đó ra để trách mắng, chì chiết, nói "người ta ăn ốc anh phải đổ vỏ". Tôi hỏi anh có thể bỏ qua chuyện quá khứ được không, đó là điều không thể thay đổi, nếu không thì chia tay vì tôi không có lỗi gì với anh cả.
Tôi yêu anh một lòng một dạ, không hề tơ tưởng đến ai, cũng xác định lâu dài. Anh bảo sẽ cố gắng để không nghĩ đến quá khứ, nhưng tôi sợ với những gì anh đã đối xử, rồi tôi sẽ là người đau khổ. Tôi có nên chia tay anh không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 36 tuổi, ly hôn gần sáu năm, chưa có con và vẫn sống một mình. Bạn bè nhiều lần giới thiệu người này người kia nhưng tôi đều tìm cách từ chối. Họ nghĩ tôi khó tính hoặc còn ám ảnh bởi cuộc hôn nhân cũ, nhưng sự thật là suốt mười năm qua, trong lòng tôi luôn có bóng dáng một người phụ nữ.
Tôi gặp em lần đầu trong buổi tiệc sinh nhật của cậu bạn thân. Ngay cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị em lấy cắp tâm hồn. Khi ấy em mặc chiếc váy màu xanh nhạt, ngồi lặng lẽ ở góc bàn, thỉnh thoảng mới cười. Tôi còn nhớ cảm giác rất kỳ lạ lúc đó, giống như mình vừa gặp đúng người mà bao năm vẫn chờ. Chúng tôi chào hỏi nhau vài câu, giọng nói của em rất hay. Nhưng chỉ một lát sau, tôi biết em là bạn gái của bạn thân mình (cậu ấy bảo sẽ giới thiệu em với bạn bè khi có dịp).
Tôi đã cố gạt tình cảm ấy đi, tự nhủ chỉ là rung động nhất thời. Sau đám cưới của họ, tôi chủ động hạn chế gặp mặt, ít đến nhà chơi hơn. Nhưng càng tránh, tôi càng khó quên em. Rồi tôi cũng kết hôn. Vợ cũ của tôi là người tốt, không có lỗi gì với tôi cả. Chỉ là tôi bước vào hôn nhân với một trái tim không trọn vẹn. Chúng tôi sống với nhau gần hai năm thì ly hôn, vì không hợp nhau vài quan điểm.
Nhiều năm qua, tôi chứng kiến cuộc hôn nhân của bạn thân dần rạn nứt. Cậu ấy kiếm được nhiều tiền hơn, bắt đầu tụ tập, nhậu nhẹt rồi "thả thính" nhiều cô gái khác. Tôi có khuyên bạn nhưng bạn không nghe nên đành chịu. Tôi từng rất ghét bản thân vì cảm giác thương em ngày một nhiều hơn. Tuần trước, bạn tôi bị vợ phát hiện ngoại tình. Hai người cãi nhau rất lớn. Em đưa con về nhà ngoại ở. Bạn gọi cho tôi và rủ đi nhậu. Bạn tâm sự chuyện gia đình và tỏ ra bất mãn với vợ. Tôi chỉ lắng nghe, cố gắng khuyên nhủ để vợ chồng bạn có thể hàn gắn.
Có lúc tôi nghĩ giá như người ở cạnh em những năm qua là mình, có lẽ em đã không phải sống buồn như thế. Nhưng nghĩ xong lại thấy bản thân thật vô duyên, vớ vẩn khi có suy nghĩ như vậy với vợ của bạn thân. Tôi chỉ thấy tiếc khi chứng kiến quá trình em từ một cô gái rực rỡ dần trở thành người phụ nữ trải qua quá nhiều thất vọng. Tôi cũng tiếc cho chính mình vì gặp đúng người nhưng sai thời điểm, để rồi suốt mười năm qua chỉ có thể giữ khoảng cách và bất lực nhìn người mình yêu sống buồn. Tôi đang có suy nghĩ chuyển đi nơi khác sống để lòng mình được yên lại. Chỉ là bố mẹ, anh em của tôi đều ở thành phố này. Tôi mong nhận được ý kiến từ mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 30 tuổi, lấy chồng 3 năm, con gái một tuổi. Con tôi trộm vía khá ngoan nhưng hơi vất vả chuyện ăn uống. Vợ chồng tôi ở cùng bố mẹ chồng. Nhà chồng kinh doanh nhỏ, tôi đi làm cơ quan nhà nước. Một năm đầu làm dâu, mọi chuyện đều suôn sẻ, không lời ra tiếng vào, không phàn nàn kêu ca. Tôi bận việc nên thời gian ở nhà không nhiều, va chạm với gia đình chồng ít, gần như việc ai người nấy làm, không ảnh hưởng tới nhau.
Tôi rất yêu thương con. Với tôi, con là niềm hạnh phúc to lớn. Tôi là người có học thức, biết tìm hiểu thông tin và rất cẩn thận trong việc nuôi con. Tuy nhiên mẹ chồng không bao giờ tin tưởng, bà có thể ra hàng rau hàng cá để hỏi cách nuôi con, sang hàng xóm hỏi, còn những gì tôi nói thì không bao giờ bà cho là đúng, luôn nghĩ tôi chưa có kinh nghiệm nuôi con nên không biết nuôi.
Tôi in những bài báo cho bà xem, bà bảo lý thuyết là thế, thực tế không phải. Cho con uống vitamin D từ sơ sinh, không ăn bột quá sớm, thành phần bữa ăn của con ra sao, nuôi con như nào, nói năng thế nào trước mặt con, không nuông chiều con..., những kiến thức này tôi đều trao đổi với bà nhưng bà không nghe, làm theo ý mình. Rất nhiều lần như vậy khiến tôi ức chế, xảy ra cãi cọ, tôi không muốn phải hỏi han xin ý kiến mẹ chồng về việc nuôi con mình nữa. Giờ con tôi một tuổi, gia đình vẫn mâu thuẫn chỉ vì việc nuôi con nuôi cháu, rất căng thẳng và ảnh hưởng tới cả hai bên nội ngoại.
Ngày sinh nhật con, chồng nói với bố mẹ về ý định mời hai bên nội ngoại bữa cơm vui vẻ, tôi nghĩ chồng nói là được rồi, vợ chồng là một. Với mẹ chồng như thế là không được, tôi phải hỏi ý kiến bà, nhờ giúp đỡ, còn không thì bà không quan tâm. Tôi làm cơm một mình, thật sự không cần giúp đỡ, mọi việc vẫn suôn sẻ. Thế nhưng nhìn thấy thái độ của mẹ chồng, tôi thật sự quá buồn, bà không hỏi han một câu, đi ra đi vào, mặc kệ mọi thứ. Khi gia đình tôi đến, bà chẳng thèm tiếp, lại sang nhà hàng xóm chơi. Đến bữa ăn, tôi phải mời mọc, gọi mãi bà mới về ngồi được mấy phút rồi lại đứng lên. Tôi thất vọng với thái độ của mẹ chồng.
Nhà ngoại thuê giúp việc để trông con cho tôi đi làm vì mẹ chồng nói ngay từ đầu bà không trông được cháu, đấy không phải trách nhiệm của bà. Trong khi những ngày người giúp việc về quê, tôi làm mọi việc một cách khoa học nhất, nhanh nhất, nấu nướng cho con ăn rồi đem con sang ngoại gửi, còn bà nội đi chơi, cà phê suốt ngày với bạn bè. Có hôm tôi để con ở nhà buổi sáng, đến trưa về chỉ có chồng ở nhà bế con, tôi về lo cho cả nhà cơm nước (nhà chồng kinh doanh ở nhà nên mọi người đều ăn uống ở nhà hết), lo ăn uống rồi đưa con về ngoại. Từ đó tôi biết mình không bao giờ có thể để con ở nhà khi không có giúp việc.
Chồng tôi ngoan, có hiếu với cha mẹ. Với anh, mẹ rất quan trọng. Hơn nữa gia đình chồng trước đây có nhiều biến cố, mẹ chồng đau khổ nhiều nên anh rất thương mẹ. Tôi yêu chồng cũng vì điều này. Thế nhưng tôi không thể chịu nổi người sai mà không biết nhận sai vì chẳng ai nói cho bà biết bà sai ở đâu, lúc nào bà cũng đúng. Chồng tôi cũng khổ vì vợ và mẹ không hòa thuận. Càng ngày tôi thấy anh càng xa tôi, chồng cũng không hiểu được tôi.
Tôi quá chán nản khi suốt ngày phải nói về việc nuôi dạy con, mong đừng ai can thiệp. Có lúc tôi muốn bỏ tất cả, chia tay chồng vì không hợp với gia đình anh. Rồi nghĩ lại con cần có bố mà chồng tôi thật sự là người chồng tốt, yêu thương vợ con, nhiều tình cảm. Chỉ vì việc nuôi con mà gia đình tôi to tiếng, tình cảm vợ chồng rạn nứt, chẳng ai buồn nói chuyện, tâm sự hỏi han.
Buổi tối tôi chơi với con đến 21h rồi đưa lên phòng, cho uống sữa rồi và đi ngủ. Chồng ngồi dưới nhà cho đến tận khi bố mẹ đi ngủ mới lên phòng. Chúng tôi không nói chuyện nhiều, đặc biệt là khi cãi nhau. Càng ngày tôi thấy thời gian của vợ chồng càng ít, khi cãi nhau thì chỉ có lên giường và đi ngủ, không nói chuyện, không giải quyết vấn đề, không cảm giác yêu thương, không cần sự thay đổi. Tôi sắp không còn sức lực để giữ gia đình này nữa, quá mệt mỏi và căng thẳng. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

