Trang phục dân tộc là một trong những phần thi thu hút sự quan tâm của người hâm mộ khi mỗi thiết kế đều mang theo những câu chuyện văn hóa, lịch sử và bản sắc riêng của các quốc gia, vùng lãnh thổ.
Tại cuộc thi Man of the World 2026, fan sắc đẹp được thưởng thức 27 bộ trang phục dân tộc.
Phần lớn các thiết kế khá ấn tượng nhưng thiên về tính trình diễn sân khấu hơn là tôn vinh nét đẹp văn hóa đặc trưng của từng vùng đất trên thế giới.
Các bộ trang phục có kết cấu lớn, màu sắc rực rỡ, đính kết dày đặc, chiếm diện tích lớn khi trình diễn.
Chính sự cầu kỳ này có bộ trang phục lấn át cả người mẫu trình diễn. Một số khán giả nhận xét những bộ trang phục này giống với trang phục biểu diễn lễ hội hoặc carnival hơn là trang phục dân tộc.
Trong khi đó, trang phục dân tộc nam cần tôn vinh sự mạnh mẽ, lịch lãm và bản sắc văn hóa hơn là biến các ứng viên thành một mô hình khổng lồ di chuyển trên sân khấu.
Đại diện Việt Nam dự thi Man of the World 2026 là người mẫu Lôi Viễn Quang – á quân 1 cuộc thi Siêu mẫu Thể hình Việt Nam 2024 (Fitness Supermodel Vietnam).
Anh mang đến trang phục dân tộc Thăng Long hỏa chí do nhà thiết kế Nguyễn Đức Lương thực hiện. Thiết kế lấy ý tưởng từ sắc đỏ, vàng của cờ đỏ sao vàng, thể hiện lòng tự hào dân tộc.
Theo nhà thiết kế Nguyễn Đức Lương, đây còn là “tuyên ngôn” của di sản Việt khi bước ra đấu trường nhan sắc quốc tế.
Người hâm mộ kỳ vọng Lôi Viễn Quang đạt kết quả cao trong cuộc thi năm nay. Đêm chung kết Man of the World 2026 dự kiến diễn ra ngày 6-6, tại Philippines.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Theo Sina, ngày 9/4, các video bà Phan Nghinh Tử biểu diễn, giao lưu fan ở Trung Quốc vào danh sách chủ đề được xem và bình luận nhiều nhất mạng xã hội Weibo. Sau 5 năm không đóng phim và hiếm khi dự sự kiện, nghệ sĩ tham gia chương trình nghệ thuật tại tỉnh Tứ Xuyên, bà ca hát, hóa thân Võ Tắc Thiên ở một tiết mục.
Khi Phan Nghinh Tử rời Tứ Xuyên, nhiều fan tới sân bay tiễn bà về Hong Kong. Trước sự nhiệt tình của khán giả, minh tinh hôn gió, nhảy lên chào họ.
Hàng chục nghìn người cho biết ấn tượng bởi sự trẻ trung, hoạt bát của Phan Nghinh Tử. Nghệ sĩ không công khai tuổi, một số nguồn tin cho biết bà năm nay 77 tuổi nhưng các kênh truyền thông khác nói bà 81 tuổi.
Trên Ettoday, diễn viên từng phản hồi về tuổi của mình: "Các con số chỉ là hình thức mà thôi, điều quan trọng nằm ở tâm thái. Mọi thứ xuất phát từ tâm. Nếu trái tim bạn già nua, cho dù chỉ 30 tuổi, bạn cũng như một người già. Hãy giữ cho mình trái tim trẻ trung".
Theo Fifty Plus, nghệ sĩ sống một mình ở Hong Kong sau khi mẹ của bà qua đời năm 2021. Bà đầu tư chứng khoán, cho biết nhờ thói quen tính toán, bà minh mẫn, nhanh nhẹn. Công việc giúp bà không hoảng loạn khi gặp tình huống bất lợi.
Đời thường, diễn viên cùng bạn bè uống trà, đi ăn. Nghệ sĩ có nhiều sở thích như nấu ăn, làm bánh ngọt, tự may quần áo, chụp hình. Phan Nghinh Tử nói: "Niềm vui không từ trên trời rơi xuống, bạn cần tự tạo ra".
Phan Nghinh Tử kiên trì tập gym hơn 20 năm qua, một tuần đến phòng tập 5 buổi. Ngoài ra, bà chạy bộ khoảng một tiếng mỗi ngày. Nghệ sĩ tu tập Phật pháp, thường có những đợt bế quan tu hành. Diễn viên cho rằng quá trình này giúp bà giữ được tâm hồn trong trẻo, nguyên sơ.
Nghệ sĩ nổi bật màn ảnh Hoa ngữ thập niên 1980-1990, gây tiếng vang qua Thần điêu đại hiệp 1984, Võ Tắc Thiên 1985, Thái Bình công chúa, Nhất đại hoàng hậu Đại Ngọc Nhi, Dục hỏa phượng hoàng. Phim gần nhất bà tham gia là Li ca hành (2021), đóng cùng các sao trẻ Lý Nhất Đồng, Hứa Khải.
Như Anh
Nguồn: https://vnexpress.net/phong-thai-phan-nghinh-tu-gay-chu-y-5060876.html
Giải Trí
Viên Vịnh Nghi kể quá khứ đắc tội Thành Long, bị cả làng phim tẩy chay

Theo HK01, tham gia chương trình 50km Đào hoa ổ mới đây, Viên Vịnh Nghi thoải mái kể về tuổi trẻ "nông nổi" của mình, mô tả bản thân "về cơ bản giống một kẻ điên". Năm 1990, cô giành vương miện Hoa hậu Hồng Kông rồi bước chân vào làng giải trí. Ban đầu, người đẹp làm MC chương trình âm nhạc sau đó nhận được dự án phim Tôi yêu vườn hoa hồng (1991). Nàng hậu nghĩ rằng sự nghiệp đã sang trang nhưng lại gặp sóng gió vì tính khí sốc nổi.
Trong phim, nhân vật của Viên Vịnh Nghi và Trương Triệu Huy từ "kẻ thù không đội trời chung" dần nảy sinh tình cảm. Tuy nhiên, nữ diễn viên cho rằng tình tiết phim vô lý, phi logic. Cô thậm chí chạy đến gặp lãnh đạo nhà đài và chất vấn: "Tại sao có thể viết ra được câu chuyện như vậy được?", đồng thời công khai chê kịch bản trước truyền thông.
Hành động vô tư đến mức thiếu tinh tế của Viên Vịnh Nghi khiến lãnh đạo đài truyền hình tức giận. Sau đó, nàng hậu bị đóng băng hoạt động, bị cắt giảm cơ hội đóng phim. Giờ đây, khi nhớ lại tuổi trẻ bồng bột, hiếu thắng của mình, minh tinh 7X gọi bản thân là "kẻ thần kinh".
Không có cơ hội đóng phim truyền hình, nữ diễn viên chuyển sang lĩnh vực điện ảnh và nhanh chóng gây tiếng vang với C'est la vie, mon chéri (1993) - tác phẩm giúp cô giành giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của Kim Tượng. Năm sau đó, cô tiếp tục thể hiện xuất sắc trong phim Kim chi ngọc diệp đóng cùng Trương Quốc Vinh và một lần nữa thắng Ảnh hậu Kim Tượng. Thành công của hai tác phẩm đưa Hoa hậu Hồng Kông 1990 trở thành ngôi sao sáng giá của điện ảnh xứ cảng thơm. Tuy nhiên, cô không thay đổi tính khí, vẫn nóng nảy, thẳng thắn và không ngại nói ra những điều mình cho là đúng.
Đạo diễn Vương Tinh từng mời Viên Vịnh Nghi đóng phim, hai bên thỏa thuận quay phim vào khung giờ nhất định sau đó nữ diễn viên sẽ rời đoàn để thực hiện lịch trình khác. Tuy nhiên quá trình làm việc trên phim trường, Vương Tinh lại quay quá giờ, khiến minh tinh 7X nổi nóng. Cô chống đối bằng cách nằm ngủ ở phim trường, đến khi được gọi dậy quay phim tiếp, cô nổi đóa với đạo diễn họ Vương, mắng xối xả không cần biết đúng sai. Sau đó Vương Tinh chỉ biết bất lực dặn ê-kíp: "Sau này Viên Vịnh Nghi muốn ngủ, cứ để cho cô ấy ngủ".
Nhưng Thành Long lại không dễ tính như vậy. Khi cả hai hợp tác trong phim Phích lịch hỏa (1995), ngôi sao võ thuật này yêu cầu Viên Vịnh Nghi quay lại đoàn phim để thu âm lồng tiếng bổ sung nhưng chờ mãi đàn em không xuất hiện. Hành động này khiến Thành Long phẫn nộ, thậm chí trực tiếp báo cáo vụ việc lên Hiệp hội Đạo diễn Hồng Kông. Động thái này khiến nữ diễn viên 7X bị giới điện ảnh Hồng Kông đồng loạt "tẩy chay", suốt thời gian không có phim để đóng.
May mắn là sau đó Viên Vịnh Nghi được nhà sản xuất vàng của Đài Loan - Dương Bội Bội chú ý và mời đóng phim truyền hình Hoa Mộc Lan (1999). Tác phẩm đạt tỷ suất người xem kỷ lục, nhanh chóng giúp cô được yêu thích khắp Trung Quốc đại lục, Hồng Kông, Đài Loan từ đó mở ra một chặng đường mới trong sự nghiệp diễn xuất.
Viên Vịnh Nghi sinh năm 1971, có gần 36 năm hoạt động trong làng giải trí Hồng Kông. Cô ghi dấu ấn qua nhiều tác phẩm điện ảnh lẫn truyền hình: Tiếu ngạo giang hồ (bản Đài Loan, 2000), Tân Sở Lưu Hương (bản 2001), Cô dâu triệu phú, Con đường phú quý, Kim chi ngọc diệp, Quốc sản 007, Môn đồ, Diệp Vấn: Trận chiến cuối cùng… Những năm gần đây, cô giảm tần suất đóng phim, chủ yếu tham gia các chương trình giải trí.
Bên cạnh sự nghiệp thành công, Viên Vịnh Nghi được công chúng ngưỡng mộ với cuộc hôn nhân 25 năm với tài tử Trương Trí Lâm và có một con trai hiện 20 tuổi.
Tin Gốc: Thanh Niên

* Bài cảm nhận cho chuyên mục ''Cuốn sách tôi yêu''
Trong dòng chảy của văn học thiếu nhi thế giới, có những tác phẩm không chỉ dành cho trẻ em mà còn cho những ai từng là trẻ nhỏ. Pippi tất dài (Pippi Långstrump) của nhà văn Thụy Điển Astrid Lindgren là một tác phẩm như thế. Đọc Pippi tất dài, ta không chỉ bắt gặp những cuộc phiêu lưu đầy hài hước, kỳ thú mà còn gặp lại chính tuổi thơ của mình - những ngày khát khao tự do, giàu trí tưởng tượng và tràn đầy sức sống.
Tác phẩm kể về cô bé Pippi chín tuổi với mái tóc đỏ tết vểnh hai bên, gương mặt lấm tấm tàn nhang và đôi tất dài không đồng màu - một hình ảnh vừa ngộ nghĩnh vừa khó quên. Pippi sống một mình trong ngôi nhà mang tên Biệt thự Hoa Hồng cùng chú ngựa nhỏ và con khỉ Nilsson. Cha cô là một thuyền trưởng đang lênh đênh ngoài biển khơi, và Pippi tin rằng ông đã trở thành vua của một hòn đảo xa xôi. Không có cha mẹ ở bên, không bị ràng buộc bởi những khuôn phép nghiêm ngặt, Pippi tự do sống theo cách của mình. Cô kết bạn với hai anh em hàng xóm ngoan ngoãn là Tommy và Annika, từ đó những cuộc phiêu lưu đầy tiếng cười bắt đầu mở ra.
Trong Pippi tất dài, thế giới đảo ngược đầy thú vị. Ở đó, một cô bé có thể mạnh hơn cả người lớn, có thể nhấc bổng một con ngựa, đánh bại những tên trộm và khiến cảnh sát phải lúng túng. Nhưng đằng sau những chi tiết tưởng như phi lý ấy là một dụng ý nghệ thuật sâu sắc. Astrid Lindgren đã trao cho trẻ em một vị thế đặc biệt, để chúng được quyền suy nghĩ, được quyền khác biệt và được là chính mình. Pippi không ''ngoan'' theo chuẩn mực thông thường, cô nghịch ngợm, bướng bỉnh, đôi khi trả lời người lớn bằng những câu nói đầy trí tưởng tượng. Thế nhưng, chính điều đó làm nên vẻ đẹp độc đáo của nhân vật. Pippi dạy chúng ta không phải mọi quy tắc đều bất biến, rằng trẻ em cũng có tiếng nói riêng và xứng đáng được tôn trọng.
Điều khiến tôi yêu mến Pippi hơn cả là ở cô bé ấy luôn ánh lên một trái tim nhân hậu. Dù sở hữu sức mạnh phi thường và một vali đầy vàng, Pippi không hề ích kỷ. Cô sẵn sàng chia sẻ với bạn bè, bảo vệ người yếu thế và chống lại cái xấu. Sức mạnh của Pippi không phải để khoe khoang mà để làm điều tốt. Qua hình tượng này, Astrid Lindgren gửi gắm một thông điệp giản dị mà sâu sắc: Giá trị của con người không nằm ở quyền lực hay vật chất mà ở tấm lòng và cách ta đối xử với người khác.
Tình bạn giữa Pippi với Tommy và Annika cũng là một nét đẹp đáng trân trọng. Nếu Pippi là biểu tượng của sự tự do và phá cách, Tommy và Annika đại diện cho những đứa trẻ ngoan ngoãn trong khuôn khổ gia đình truyền thống. Sự khác biệt ấy không tạo nên khoảng cách mà làm cho tình bạn thêm phong phú. Nhờ Pippi, Tommy và Annika bước ra khỏi những giới hạn quen thuộc để khám phá thế giới rộng lớn hơn. Ngược lại, chính tình cảm chân thành từ hai anh em đã mang đến cho Pippi sự ấm áp của tình bạn. Đó là tình bạn trong sáng, không vụ lợi - thứ tình cảm đẹp đẽ mà mỗi người khi trưởng thành đều hoài niệm.
Ẩn sau giọng văn hóm hỉnh và những tình huống dở khóc dở cười, sách còn mang đến nhiều bài học ý nghĩa. Đó là bài học về sự tự tin và bản lĩnh khi dám sống khác biệt. Đó là bài học về lòng nhân ái khi dùng sức mạnh để bảo vệ điều tốt đẹp. Đó còn là bài học về trí tưởng tượng - món quà quý giá của tuổi thơ mà người lớn không nên vội vàng dập tắt. Qua những lần Pippi đến trường và khiến giáo viên bối rối, tác giả cũng đặt ra câu hỏi về giáo dục: Liệu chúng ta có đang áp đặt một khuôn mẫu duy nhất cho mọi đứa trẻ, hay có thể chấp nhận sự đa dạng trong cách học và cách trưởng thành?
Điều làm tôi xúc động nhất khi đọc Pippi tất dài chính là cách tác phẩm tôn vinh tuổi thơ. Tuổi thơ trong trang sách của Astrid Lindgren không phải là giai đoạn chờ đợi để trở thành người lớn mà là một thế giới trọn vẹn với những giá trị riêng. Ở đó có sự hồn nhiên, can đảm và niềm vui sống thuần khiết. Pippi sống hết mình cho hiện tại, không quá lo lắng về tương lai xa xôi. Hình ảnh ấy khiến ta tự hỏi: Khi trưởng thành, liệu ta có còn giữ được phần nào sự hồn nhiên và dũng cảm ấy không?
Với riêng tôi, Pippi tất dài không chỉ là một cuốn sách thiếu nhi từng đọc cho vui. Tôi đã đọc tác phẩm này từ rất lâu, khi còn là một đứa trẻ say mê những câu chuyện phiêu lưu và tiếng cười giòn giã. Thời gian trôi qua, tôi lớn lên, bận rộn với công việc và những trách nhiệm của cuộc sống. Có lúc tôi tưởng mình đã quên đi những trang sách năm nào. Thế nhưng, ở tuổi 36, trong một buổi chiều tản rỗi hiếm hoi, tôi lại mang cuốn sách cũ ra đọc lại. Cảm giác ấy thật đặc biệt, như gặp lại một người bạn thân sau nhiều năm xa cách. Những câu chuyện vẫn quen thuộc, nhưng cảm xúc đã đổi khác. Ngày nhỏ, tôi yêu Pippi vì cô bé mạnh mẽ và nghịch ngợm, còn bây giờ, tôi trân trọng cô vì tinh thần tự do, lòng nhân hậu và sự lạc quan trước mọi hoàn cảnh. Đọc lại ở tuổi trưởng thành, tôi không chỉ thấy tuổi thơ của mình hiện lên sống động mà còn hiểu sâu hơn những thông điệp mà trước đây mình chưa kịp nhận ra.
Cuốn sách dường như không hề cũ đi theo năm tháng, chỉ có tôi là khác. Và chính điều đó khiến việc đọc lại Pippi tất dài trở thành một trải nghiệm ấm áp. Nó nhắc tôi nhớ rằng giữa bộn bề lo toan, ta vẫn có thể giữ trong tim một khoảng trời tuổi thơ, nơi ta được mơ mộng, được cười thật to và tin vào những điều tốt đẹp. Hưởng ứng văn hóa đọc, tôi tin rằng mỗi người nên dành thời gian cho những cuốn sách đã từng chạm đến trái tim mình. Bởi đọc sách không chỉ để mở mang tri thức, mà còn để nuôi dưỡng tâm hồn. Và biết đâu, khi lật giở lại một trang sách cũ như tôi đã làm, ta sẽ tìm thấy một phần tuổi thơ tưởng đã ngủ quên, vẫn rực rỡ và tự do như đôi tất dài đầy sắc màu của Pippi năm nào.
Độc giả mọi độ tuổi có thể gửi bài viết (không giới hạn số lượng) về email giaitri.vnexpress@gmail.com, tên mail là: "Bai cam nhan Cuon sach toi yeu".
Tin Gốc: Vnexpress

