Theo hình ảnh được ghi lại từ camera hành trình của xe tải chạy tuyến cao tốc Hà Nội – Lào Cai ngày 26/4, trong quá trình di chuyển qua đoạn Văn Bàn – Mậu A, tài xế này liên tục tỏ ra bức xúc bị một xe ôtô bốn chỗ chạy phía trước không cho vượt. Mỗi khi qua đoạn đường cắm biển giới hạn tốc độ 50 km/h (trong quá trình mở rộng thêm làn), tài xế xe con di chuyển chậm, bất chấp xe tải phía sau liên tục bấm còi, nháy đèn xin vượt.
Tuy nhiên, khi qua đoạn giới hạn tốc độ và các xe được phép vượt, tài xế xe bốn chỗ lại lập tức tăng tốc bỏ xa. Tới đoạn đường giới hạn tốc độ tiếp theo, chiếc xe này tiếp tục chạy chậm ngay trước mũi xe tải. Sự việc được lặp lại suốt một quãng đường dài gây nhiều tranh luận.
Có ý kiến bênh vực, cho rằng tài xế xe bốn chỗ chỉ đang tuân thủ hiệu lệnh biển báo giao thông và không sai khi di chuyển chậm qua các đoạn đường giới hạn tốc độ. Tuy nhiên, với quan điểm trái chiều, không ít người cho rằng hành động này là cố tình cản trở xe phía sau, như “chim mồi”, gây nhiều bức xúc và hệ lụy tiêu cực trên cao tốc.
Đây không phải lần đầu tiên xảy ra tình trạng xe chạy chậm trên cao tốc gây bức xúc. Trước đó, tháng 1/2025, một xe tải “rùa bò” với tốc độ 20-30km/h, cho cả đoàn ôtô phía sau nối đuôi theo sau suốt quãng đường dài trên Quốc lộ 14 gây bị người dân nghi là “chim mồi”. Hay chiều 30/11/2025, một tài xế chạy chậm ở làn dừng khẩn cấp trên cao tốc Nội Bài – Lào Cai cũng bị lập biên bản, phạt 5 triệu đồng và trừ 2 điểm bằng lái.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi năm nay 35 tuổi, đã lập gia đình và có hai con. Vợ chồng tôi đều là người lao động bình thường, tổng thu nhập mỗi tháng khoảng 35-40 triệu đồng ở TP HCM. Chúng tôi không giàu có, không sở hữu nhiều tài sản giá trị, nhưng cuộc sống tương đối ổn định, đủ chi tiêu và có một khoản tích lũy nhỏ cho tương lai.
Thú thật, khi còn trẻ, tôi từng nghĩ mình sẽ không lấy chồng sinh con. Khi ấy, tôi cho rằng hạnh phúc là được tự do sống theo ý mình, không bị ràng buộc bởi trách nhiệm gia đình. Tôi nhìn thấy nhiều người độc thân có thời gian cho bản thân, thích đi đâu thì đi, thích mua gì thì mua, cuối tuần cà phê, du lịch, tận hưởng cuộc sống. Nhiều bạn bè của tôi cũng theo đuổi xu hướng DINK (Double Income, No Kids - thu nhập kép, không sinh con) và xem đó là lựa chọn hiện đại.
Những năm tháng độc thân của tôi khá thoải mái. Tôi có thời gian cho công việc, cho sở thích cá nhân và những chuyến đi. Nhưng sau khi trải nghiệm đủ những điều mình mong muốn, tôi nhận ra cuộc sống một mình không phải lúc nào cũng vui như tưởng tượng. Có những ngày đi làm về, mở cửa bước vào căn phòng chỉ có một mình, tôi cảm thấy trống trải. Có những lúc mệt mỏi, ốm đau hay gặp áp lực trong công việc, tôi chỉ muốn có ai đó để chia sẻ. Những chuyến du lịch mang lại cảm giác hứng khởi, nhưng cũng kết thúc.
Rồi tôi quyết định kết hôn, sinh con và cuộc sống thay đổi hoàn toàn. Đúng là tôi bận hơn, vất vả hơn rất nhiều. Thu nhập cho một gia đình bốn người ở thành phố không phải dư dả. Chúng tôi vẫn phải cân nhắc chi tiêu, lo tiền học cho con, tiền sinh hoạt, tiền dự phòng khi có việc phát sinh. Có những tháng chi phí tăng cao, hai vợ chồng cũng phải tính toán khá kỹ. Nhưng điều thú vị là tôi không thấy mình khổ hơn những người bạn độc thân.
>> Tôi sinh hai con 'cực nhưng đáng'
Ít nhất, mỗi ngày đi làm về, tôi có người cùng ăn bữa cơm tối. Trước khi ngủ có người để trò chuyện. Những lúc trái gió trở trời có người quan tâm, chăm sóc. Quan trọng hơn, tôi có hai đứa con để yêu thương và đồng hành. Nhìn con lớn lên từng ngày là một cảm giác rất đặc biệt. Từ những bước đi đầu tiên, những câu nói ngọng nghịu đến lúc con biết đọc, biết viết, biết quan tâm tới người khác, tôi đều được chứng kiến. Mỗi lần con đạt được một thành tích nhỏ hay trưởng thành hơn một chút, tôi lại thấy vui và tự hào.
Có người nói sống độc thân để hưởng thụ và trải nghiệm. Tôi hoàn toàn tôn trọng lựa chọn đó. Nhưng với riêng tôi, từ khi có gia đình nhỏ, khái niệm hưởng thụ cũng thay đổi. Một chuyến du lịch giờ đây không còn chỉ là để bản thân thư giãn mà là cơ hội để cả nhà cùng trải nghiệm. Nhìn các con háo hức khám phá điều mới, cùng nhau ăn một bữa ngon hay lưu lại những khoảnh khắc đáng nhớ khiến tôi cảm thấy chuyến đi ý nghĩa hơn rất nhiều.
Tôi không dám khẳng định hôn nhân luôn hạnh phúc hay ai cũng nên sinh con. Cuộc sống vốn không có công thức chung. Nhưng tôi cũng không còn tin rằng độc thân chắc chắn sẽ sướng hơn lập gia đình. Tiền bạc hay những chuyến du lịch có thể mang lại niềm vui, nhưng phần lớn chỉ đáp ứng nhu cầu của bản thân. Còn sự gắn kết gia đình, cảm giác được yêu thương, được cần đến và có người để sẻ chia mới là thứ giúp tôi cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn.
Hiện tại, tôi thấy quyết định lấy chồng và sinh hai con là một trong những lựa chọn đúng đắn nhất của cuộc đời mình. Dù thu nhập gia đình chỉ đủ sống, tôi vẫn cảm thấy mình giàu có theo một cách khác: giàu những tiếng cười, những bữa cơm đông đủ và những lý do để tôi cố gắng mỗi ngày.
Tin Gốc: Vnexpress

Trong chiến lược phát triển hạ tầng quốc gia, hệ thống đường cao tốc và đại lộ được ví như những "mạch máu" kinh tế, thúc đẩy sự luân chuyển hàng hóa và hành khách với tốc độ cao. Tuy nhiên, thực tế vận hành mạng lưới này, theo tôi, đang bộc lộ những nghịch lý lớn.
Một trong những điểm nghẽn nghiêm trọng nhất không nằm ở chất lượng nhựa đường hay bề rộng mặt cắt, mà nằm ở sự xung đột giữa tư duy tổ chức tốc độ theo làn và nguyên tắc cốt lõi của giao thông đường bộ.
Từ bài học Đại lộ Thăng Long đến thực trạng "làn trống, làn kẹt"
Nhìn vào trục Đại lộ Thăng Long (Hà Nội) - tuyến đại lộ cao tốc cửa ngõ thủ đô người ta dễ dàng nhận thấy một bức tranh giao thông kỳ lạ. Vào các khung giờ cao điểm, các làn đường sát dải phân cách giữa (làn bên trái) luôn rơi vào tình trạng quá tải, các phương tiện nối đuôi nhau, trong đó có nhiều xe (có xe tải và cả xe tập lái) di chuyển chậm chạp.
Trong khi đó, làn đường sát mép phải (làn sát làn dừng khẩn cấp) lại thường xuyên trống trải một cách vô lý.
Sự lệch pha này là hệ quả trực tiếp của việc áp đặt biển báo tốc độ theo kiểu "phân bậc": làn bên trái quy định tốc độ tối đa cao nhất (100 km/h - 120 km/h). Cách quản lý này vô hình trung tạo ra một tâm lý e ngại.
Người lái xe lo sợ rằng nếu đi vào làn bên phải sẽ bị cản trở bởi các phương tiện xe tải nặng di chuyển chậm. Kết quả là, một lượng lớn phương tiện đổ dồn ra làn ngoài cùng bên trái, biến làn đường tốc độ cao thành một nút thắt cổ chai kéo dài.
Đi bên phải hay đi theo tốc độ?
Bất cập lớn nhất của cách phân làn này là nó đi ngược lại quy tắc phân luồng cơ bản của luật pháp Việt Nam và thông lệ quốc tế. Khoản 2 Điều 13 Luật Giao thông đường bộ 2008 đã quy định rất rõ ràng:
"Trên đường một chiều có vạch kẻ phân làn đường, xe di chuyển với tốc độ thấp hơn phải đi về bên phải."
Khi luật bắt buộc phương tiện đi chậm phải nhường đường và di chuyển sát về bên phải, thì hạ tầng lại định hình làn bên phải là làn có tốc độ giới hạn thấp hơn.
Điều này tạo ra một vòng lặp: Một chiếc xe muốn tuân thủ luật, đi đúng tốc độ cho phép và chủ động đi sát về bên phải sẽ ngay lập tức đối mặt với nguy cơ vi phạm lỗi chạy quá tốc độ cực hạn của chính làn đường đó khi cần tăng tốc vượt lên, hoặc phải giảm tốc độ đột ngột một cách bất hợp lý.
Tăng nguy cơ tai nạn do xung đột chuyển làn: Vì làn bên phải bị giới hạn tốc độ thấp hơn, các xe muốn duy trì tốc độ hành trình buộc phải liên tục thực hiện các thao tác chuyển làn, xi-nhan dạt trái rồi dạt phải để "điền vào chỗ trống". Trên môi trường cao tốc, việc chuyển làn liên tục ở tốc độ cao chính là ngòi nổ cho các vụ va chạm liên hoàn, đặc biệt là trong các điểm mù của xe lớn.
Giải pháp nào cho cao tốc? Theo tôi, để giải quyết triệt để bài toán này, tư duy tổ chức giao thông cần phải thay đổi theo hướng tiếp cận hiện đại và đồng bộ:
Đồng nhất tốc độ tối đa trên tất cả các làn đường: Cần bỏ việc chia nhỏ tốc độ tối đa thấp dần về bên phải. Tất cả các làn cao tốc (trừ làn dừng khẩn cấp) nên được áp dụng chung một mức tốc độ tối đa (ví dụ: đồng nhất 100 km/h hoặc 120 km/h).
Quản lý luồng theo bản chất "Làn đường để vượt": Thay vì quản lý bằng biển báo tốc độ, hãy quản lý bằng hành vi. Làn ngoài cùng bên trái chỉ được dùng để vượt. Sau khi vượt xong, phương tiện bắt buộc phải di chuyển về làn bên phải để trả lại không gian cho các xe di chuyển nhanh hơn.
Việc duy trì tốc độ tối đa đồng nhất ở các làn bên phải sẽ giúp tài xế yên tâm dạt phải mà không sợ bị phạt, từ đó dòng xe sẽ tự động được phân bổ đều và giải tỏa áp lực cho làn trái.
Tăng cường phạt nguội hành vi chiếm làn: Sử dụng hệ thống camera giám sát để phạt nặng các phương tiện đi chậm nhưng cố tình bám làn trái không chịu nhường đường, thay vì chỉ tập trung vào lỗi quá tốc độ.
Hạ tầng giao thông là nền tảng của phát triển, nhưng quy định quản lý giao thông mới là yếu tố quyết định nền tảng đó có phát huy được giá trị hay không. Đã đến lúc các cơ quan chức năng cần rà soát, khai tử những quy định phân làn tốc độ kiểu cũ, trả lại đúng bản chất vận hành tự nhiên cho cao tốc: An toàn, thông suốt và tối ưu.
Tin Gốc: Vnexpress

Nút giao Hàng Xanh là cửa ngõ vào TP HCM nhưng thường xuyên kẹt xe kéo dài càng ngày càng tăng trên các tuyến đường. Việc điều chỉnh nút giao này đã được Phân Viện KHCN GTVT phía Nam và Công ty Tư vấn thiết kế giao thông vận tải TEDIS nghiên cứu và đề xuất nút giao khác mức bằng cầu vượt từ đường Đinh Bộ Lĩnh vượt qua nút giao Hàng Xanh từ những năm 2000. Đến năm 2012 lệnh khẩn cấp xây dựng cầu vượt thép qua nút giao từ đường Điện Biên Phủ đã giải quyết một phần giao thông qua nút.
Tuy nhiên, đến nay nút giao Hàng Xanh vẫn là điểm tắc nghẽn lớn, trong vòng xoay thường xuyên xảy ra xung đột, giao cắt giữa các tuyến khi trộn dòng dẫn đến ùn tắc và lan rộng đến các tuyến đường xung quanh, cụ thể như sau:
Đường Điện Biên Phủ: Đoạn từ cầu Văn Thánh - ngã tư Hàng Xanh - Bạch Đằng. Hiện tình trạng kẹt xe còn kéo dài đến chân cầu Sài Gòn vào cuối giờ chiều.
Đường Đinh Bộ Lĩnh: Đoạn từ cầu Đinh Bộ Lĩnh - Bạch Đằng.
Đường Bạch Đằng: Đoạn từ Phan Chu Trinh - Đinh Bộ Lĩnh - nút giao Hàng Xanh.
Đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, Điện Biên Phủ.
>> Phân 4 luồng ôtô chống kẹt xe nút giao An Phú
Trên mô hình điều tiết giao thông tương tự tại ngã tư Bảy Hiền (được áp dụng từ năm 2003 đến nay khai thác rất hiệu quả với bốn tuyến đường vòng khép kín: Hoàng Văn Thụ, Xuân Diệu, Xuân Hồng, Trường Chinh) và tận dụng khai thác triệt để các đoạn đường có mật độ giao thông ít, tôi (một Thạc sĩ công trình giao thông) xin kiến nghị áp dụng cho nút giao Hàng Xanh với bốn tuyến đường vòng khép kín Điện Biên Phủ, Xô Viết Nghệ Tĩnh, Bạch Đằng, Đinh Bộ Lĩnh, cụ thể như sau:
- Phân luồng giao thông một chiều Đoạn từ ngã tư Hàng Xanh - Bạch - Đinh Bộ Lĩnh.
- Điều chỉnh giao thông một chiều Đoạn từ Đinh Bộ Lĩnh - Điện Biên Phủ.
- Điều chỉnh giao thông một chiều đoạn đường Điện Biên Phủ (từ Đinh Bộ Lĩnh - nút giao Hàng Xanh), phía trái đường Điện Biên Phủ hướng từ Đinh Bộ Lĩnh - nút giao Hàng Xanh.
>> 'Chỉ mở rộng một mét, cầu Kênh Tẻ không hết kẹt xe'
Nhằm tối ưu hóa năng lực thông hành khi ra vào nút giao Hàng Xanh thì việc điều chỉnh này sẽ giảm từ 12 điểm giao cắt xuống còn 2 giao cắt là hướng về cầu Sài Gòn và cầu Bình Triệu. Để triển khai việc này thì cần nghiên cứu:
Thứ nhất, bố trí tiểu đảo chặn làn: Chỉ cho phép lưu thông một chiều từ nút giao Hàng Xanh - đường Bạch Đằng.
Thứ hai, bố trí đèn tín hiệu ngày nút giao cho hai hướng về cầu Sài Gòn và cầu Bình Triệu.
Thứ ba, mở rộng đường Đinh Bộ Lĩnh (Đoạn từ Bạch Đằng - Điện Biên Phủ): Hiện trạng là bốn làn xe, có thể mở rộng thêm một làn để việc thông thoát xe nhanh hơn và cấm dừng đậu trên đoạn đường này.
Tôn Thất Anh HuyMòn mỏi chờ mở rộng Quốc lộ 13 để chấm dứt cơn ác mộng kẹt xe
'Hết ngập, chỉ mưa rả rích sao Hà Nội vẫn tắc cứng'
Vòng luẩn quẩn 'kẹt xe, đường bé nên phải leo vỉa hè'
Chuyển làn 12 lần dù cao tốc Pháp Vân - Cầu Giẽ tắc dài
Nên xử phạt xe máy, ôtô 'rùa bò' cản đường nội thành
'Bốn việc cần làm ngay để Hà Nội, TP HCM hết kẹt xe'
Nguồn: https://vnexpress.net/duong-mot-chieu-la-loi-thoat-ket-xe-cho-nga-tu-hang-xanh-5057246.html

