Lần gần nhất Trung Quốc thắng Nhật Bản ở vòng chung kết U17 châu Á đã từ năm 1988, với tỷ số 2-0 tại vòng bảng. Sau đó, đội thua liền ba trận, trong đó có thất bại 1-2 vòng bảng năm nay.
Cuộc tái ngộ tại chung kết diễn ra sau khi Trung Quốc lách qua khe cửa hẹp ở vòng bảng bằng trận thắng Qatar 2-0 ở lượt cuối. Đến tứ kết, đội loại chủ nhà Arab Saudi bằng chiến thắng 3-1 rồi hạ tiếp Australia 2-0 ở bán kết. Trong khi đó, Nhật Bản thắng dễ Tajikistan 5-0 ở tứ kết, nhưng vất vả vượt qua đương kim vô địch Uzbekistan tại bán kết sau loạt luân lưu.
Đây cũng là lần thứ hai liên tiếp Trung Quốc gặp Nhật Bản ở chung kết giải trẻ châu Á trong năm 2026. Lần trước là ký ức buồn với thất bại 0-4 ở U23 châu Á cũng trên đất Arab Saudi.
Cơn ác mộng một lần nữa ập đến với các cầu thủ trẻ Trung Quốc trong hiệp một trên sân King Abdullah Sports City rạng sáng nay. Đội không thể lên bóng và phải thu mình chống đỡ sức ép nghẹt thở từ đối phương. Đoàn quân của HLV Bin Ukishima không tung ra được pha dứt điểm nào, đồng thời nhận về ba bàn thua trong 15 phút cuối hiệp.
Phút 31, Takeshi Wada chuyền bóng đến trước vòng cấm, để Tafuku Satomi xoay lưng dắt bóng vào vòng cấm trước khi sút chéo góc mở tỷ số. Đến phút 42, Trung Quốc mất bóng ở sân nhà để Wada bấm bóng nhanh vào vòng cấm. Kakeru Saito ập vào không chạm, nhưng bóng vẫn đập đất nảy qua tầm kiểm soát của thủ thành Qin Ziniu giúp Saito đệm vào khung thành trống ghi bàn. Năm phút sau, Maki Kitahara sút chân trái sát vòng cấm đưa bóng đi thấp găm vào góc phải nâng tỷ số lên 3-0.
Sau khi trọng tài Sultan Hammadi thổi còi hết hiệp, các cầu thủ Trung Quốc cúi đầu đi vào phòng thay đồ. Ở phía đối diện, nhóm cầu thủ dự bị Nhật Bản ùa vào sân với gương mặt hân hoan, rồi đập tay từng người trong nhóm đá chính trước khi bắt đầu khởi động. Tinh thần và thế trận áp đảo mà Nhật Bản tạo ra tưởng chừng khiến Trung Quốc sẽ còn thua thêm bàn trong hiệp hai, nhưng mọi thứ bất ngờ đảo chiều.
Ngay đầu hiệp hai, HLV Ukishima thay liền ba vị trí, khi Zhao Songyuan, Xu Zhengpeng, Liu Zhicheng thay Kuang Zhaolei, Pan Chaowei và Jin Yucheng. Ba phút sau, Trung Quốc gỡ bàn ở cú dứt điểm đầu tiên trong trận từ một pha phản công bên cánh phải. Shuai Weiheo dốc bóng tốc độ rồi chuyền đến trước vòng 16m50. Wan Xiang đỡ bóng loại một hậu vệ để vào vòng cấm địa, rồi dứt điểm chéo góc hạ thủ thành Kosei Oshita.
Bàn thắng giúp trận đấu thêm phần sôi động, đặc biệt trên khán đài khi nhóm khán giả Trung Quốc được tiếp thêm niềm tin. Dưới sân, các cầu thủ nỗ lực lên bóng nhưng cũng phải đến phút 79 mới có thành quả, khi Anthony Motosuna phạm lỗi cao chân với Zhao Songyuan trong vòng cấm dẫn đến phạt đền. Chính Songyuan đặt lòng vào góc thấp phải gỡ bàn thứ hai.
Những phút còn lại chứng kiến Trung Quốc dồn ép bằng bóng bổng. Thủ môn Qin Ziniu cũng lên tham gia tấn công từ những phút bù, để rồi chứng kiến cú đánh đầu uy lực của Songyuan bị khước từ bởi phản xạ xuất thần của Oshita. Không có cuộc lật đổ nào diễn ra, nhưng nỗ lực của các cầu thủ Trung Quốc đã nhận về những tràng pháo tay từ khán đài và khiến nhiều cổ động viên nhà bật khóc. Đến lễ trao giải, họ vẫn xếp thành hai hàng và vỗ tay mừng nhà vô địch Nhật Bản tiến lên bục vinh quang.
Đây là thất bại đầu tiên của Trung Quốc tại chung kết U17 châu Á, sau khi đăng quang năm 1992 và 2004. Trong khi đó, Nhật Bản có lần thứ 5 lên ngôi, và là lần thứ ba trong bốn kỳ giải gần nhất, sau các năm 1994, 2006, 2018, 2023. Khoảng cách với nhóm xếp sau, gồm Hàn Quốc, Triều Tiên, Arab Saudi, Uzbekistan, Trung Quốc và Oman, là ba danh hiệu.
Nhật Bản cũng thống trị các danh hiệu cá nhân kỳ giải này. Thủ môn hay nhất thuộc về Kosei Oshita, còn Maki Kitahara ẵm danh hiệu cầu thủ hay nhất và vua phá lưới (6 bàn).
Đội hình xuất phát:
Trung Quốc: Qin Ziniu, Jin Yucheng, Nan Zixun, Li Junpeng, Zhang Xuyao, Zhou Yunuo, He Sifan, Kuang Zhaolei, Wan Xiang, Shuai Weihao, Pan Chaowei
Nhật Bản: Kosei Oshita, Anthony Motosuna, Yuzo Takeuchi, Koki Kurahashi, Sora Iwatsuchi, Kaiji Chonan, Takeshi Wada, Maki Kitahara, Kakeru Saito, Tafuku Satomi, Kazato Kimura.
Khi tiếng còi tan ca vừa dứt, những công nhân trong bộ đồng phục quen thuộc của Công ty Luxshare Nghệ An lại nhanh chóng thay giày, khoác áo tập để bước vào những buổi rèn quân chuẩn bị cho Giải bóng đá công nhân, viên chức Việt Nam 2026.
Họ không phải những cầu thủ chuyên nghiệp. Ban ngày là công nhân đứng chuyền sản xuất, kỹ thuật viên trong nhà máy điện tử với guồng quay công việc tất bật, nhưng khi bước ra sân cỏ, tất cả đều mang trong mình khát khao chiến thắng và niềm tự hào màu cờ sắc áo của đội bóng Công đoàn Nghệ An.
18h, sân bóng bắt đầu đông kín người. Dưới ánh đèn, tiếng hô gọi nhau, tiếng bóng bật vào thành sân vang lên rộn rã. Sau nhiều giờ làm việc trong nhà máy, những cầu thủ của đội bóng Công đoàn Nghệ An vẫn miệt mài tập chiến thuật, phối hợp nhóm và rèn thể lực.
Nòng cốt của đội bóng năm nay đến từ Công ty Luxshare Nghệ An - doanh nghiệp có hàng chục nghìn lao động đang làm việc tại các nhà máy trên địa bàn tỉnh. Với đặc thù là công nhân sản xuất, thời gian dành cho bóng đá không nhiều, vì vậy các buổi tập thường bắt đầu vào buổi tối hoặc cuối tuần.
Ông Lê Khánh Minh - Trưởng đoàn, Chủ tịch Công đoàn cơ sở Công ty Luxshare Nghệ An - cho biết sau các giải hội thao nội bộ, ban huấn luyện đã tuyển chọn được những gương mặt xuất sắc nhất để hình thành bộ khung cho đội bóng tham dự giải toàn quốc năm nay.
"Phong trào thể thao nói chung, bóng đá nói riêng trong công nhân ở Luxshare phát triển rất mạnh. Sau giờ làm, anh em vẫn duy trì tập luyện thường xuyên. Từ các giải thể thao nội bộ, chúng tôi lựa chọn được những cầu thủ có chuyên môn tốt, tinh thần đoàn kết cao để bổ sung cho đội hình Công đoàn Nghệ An", ông Minh chia sẻ.
Dù không có điều kiện tập luyện như các đội bóng chuyên nghiệp nhưng chính tinh thần máu lửa và sự gắn bó của những công nhân lao động lại tạo nên nét riêng cho đội bóng này. Nhiều cầu thủ phải tranh thủ ăn vội sau ca làm rồi đến sân tập, người nào cũng thấm mệt nhưng không ai muốn bỏ buổi nào.
Trong đội hình hiện tại, tiền đạo Nguyễn Đình Linh được xem là một trong những gương mặt nổi bật nhất. Anh từng tham dự hai mùa giải trước và để lại dấu ấn với khả năng chơi đồng đội cùng kỹ thuật cá nhân khéo léo.
Linh chia sẻ: "Sau giờ tan ca, được ra sân đá bóng với anh em là điều rất vui. Mỗi mùa giải đều mang lại cho tôi nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Năm nay đội có nhiều cầu thủ trẻ, tinh thần rất tốt nên ai cũng quyết tâm thi đấu hết mình".
Trên sân tập, đội trưởng Phạm Đình Đô luôn là người hò hét, động viên đồng đội nhiều nhất. Anh không chỉ giữ vai trò thủ lĩnh tinh thần mà còn là cầu nối gắn kết các cầu thủ đến từ nhiều phân xưởng, bộ phận khác nhau trong công ty.
"Anh em đều là công nhân nên thời gian không nhiều. Vì vậy mỗi buổi tập đều rất quý. Chúng tôi cố gắng động viên nhau tập luyện nghiêm túc, gắn kết tập thể. Toàn đội rất háo hức và đặt quyết tâm cao, thi đấu hết mình vì màu cờ sắc áo của hàng trăm ngàn công nhân, cán bộ công đoàn của tỉnh nhà", anh Đô chia sẻ.
Những năm gần đây, cùng với sự phát triển mạnh mẽ của các khu công nghiệp, phong trào thể thao trong công nhân lao động ở Nghệ An cũng ngày càng sôi động. Trong đó, bóng đá được xem là môn thể thao thu hút đông đảo đoàn viên, người lao động tham gia nhất.
Đằng sau sự phát triển ấy là vai trò kết nối của tổ chức Công đoàn và Liên đoàn Lao động tỉnh Nghệ An trong việc tạo ra những sân chơi bổ ích cho công nhân sau giờ làm việc.
Không chỉ chăm lo đời sống vật chất, các cấp công đoàn còn đặc biệt quan tâm đến đời sống tinh thần của người lao động. Những giải bóng đá phong trào, hội thao công nhân được tổ chức thường xuyên đã trở thành dịp để công nhân giao lưu, rèn luyện sức khỏe và gắn kết tập thể.
Hai năm liên tiếp 2023 và 2024, đội bóng Công đoàn Nghệ An từng lên ngôi vô địch vòng loại tổ chức trên sân nhà Nghệ An. Thành tích ấy không chỉ cho thấy chất lượng chuyên môn của đội bóng mà còn phản ánh sức sống mạnh mẽ của phong trào bóng đá công nhân trên địa bàn tỉnh.
Tuy hai lần vào tới vòng chung kết song đội bóng Công đoàn Nghệ An chưa chạm tới giấc mơ vàng Giải bóng đá công nhân, viên chức Việt Nam. Bước vào mùa giải năm nay, đội bóng Công đoàn Nghệ An tiếp tục đặt mục tiêu tiến sâu và cạnh tranh những vị trí cao nhất.
Chia sẻ với Tuổi Trẻ Online, ông Kha Văn Tám - Chủ tịch Liên đoàn Lao động Nghệ An - cho biết trong ba năm gần đây Nghệ An vào top 10 tỉnh, thành thu hút dòng vốn đầu tư FDI lớn nhất. Hiện có 170 doanh nghiệp đang hoạt động trong các khu kinh tế, khu công nghiệp ở Nghệ An, với hơn 64.000 lao động đang làm việc.
Sự phát triển của các doanh nghiệp cũng kéo theo nhu cầu lớn về các hoạt động văn hóa, thể thao dành cho công nhân.
"Bóng đá là sân chơi rất ý nghĩa, giúp người lao động nâng cao sức khỏe, tinh thần đoàn kết và tạo sự gắn bó với doanh nghiệp. Giải bóng đá công nhân, viên chức toàn quốc là hoạt động rất thiết thực, góp phần lan tỏa phong trào thể thao trong công nhân lao động", ông Tám chia sẻ.
Cũng theo ông Tám, việc đội bóng Công đoàn Nghệ An duy trì thành tích tốt trong nhiều năm qua là kết quả của sự phối hợp giữa tổ chức công đoàn, doanh nghiệp và chính các đoàn viên, người lao động.
"Giải đấu phía trước chắc chắn sẽ còn nhiều thử thách. Nhưng chúng tôi tin với những công nhân bước ra từ nhà máy, mỗi trận đấu không chỉ là cuộc cạnh tranh về tỉ số mà còn là dịp để khẳng định sức trẻ, tinh thần đoàn kết và tình yêu bóng đá cháy bỏng của những người công nhân lao động", ông Tám kỳ vọng.
World Cup 2026 sẽ đánh dấu nhiều cột mốc lịch sử của bóng đá thế giới. Đây là lần đầu tiên giải đấu có 48 đội tuyển tham dự, lần đầu tiên được tổ chức tại 3 quốc gia và cũng có thể trở thành kỳ World Cup ứng dụng công nghệ hiện đại nhất từ trước đến nay.
Một trong những biểu tượng đáng chú ý nhất của giải đấu chính là trái bóng thi đấu chính thức mang tên TRIONDA.
Không chỉ là dụng cụ thi đấu, TRIONDA được FIFA xem như sự kết hợp giữa yếu tố biểu tượng, thiết kế sáng tạo và công nghệ tiên tiến nhằm phục vụ cả cầu thủ lẫn đội ngũ trọng tài.
Tên gọi TRIONDA được ghép từ "Tri" - biểu thị cho 3 quốc gia đăng cai World Cup 2026 gồm Mỹ, Mexico và Canada - cùng từ "Onda", có nghĩa là "làn sóng" trong tiếng Tây Ban Nha.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, quả bóng đã thể hiện rõ tinh thần của kỳ World Cup lịch sử này.
Ba gam màu đỏ, xanh lá cây và xanh dương xuất hiện nổi bật trên thân bóng, tượng trưng cho 3 quốc gia chủ nhà. FIFA cho biết cấu trúc mới gồm 4 tấm ghép được thiết kế theo những đường nét uốn lượn, tạo cảm giác như các làn sóng đang chuyển động.
Điểm đặc biệt nằm ở phần trung tâm, nơi 4 tấm ghép kết nối tạo thành hình tam giác - biểu tượng cho sự liên kết giữa Mỹ, Mexico và Canada.
Bên cạnh đó, mỗi quốc gia chủ nhà đều được đại diện bằng một biểu tượng riêng trên quả bóng. Canada xuất hiện với hình lá phong, Mexico được thể hiện qua hình đại bàng, còn Mỹ là ngôi sao quen thuộc trên quốc kỳ.
Các chi tiết màu vàng được bổ sung nhằm gợi nhớ tới chiếc cúp vàng FIFA World Cup - phần thưởng danh giá nhất mà mọi đội tuyển đều hướng tới.
Nếu nhìn lại lịch sử World Cup, những trái bóng chính thức luôn mang ý nghĩa biểu tượng của từng kỳ giải. Từ Telstar năm 1970, Jabulani năm 2010 cho tới Al Rihla ở World Cup 2022, mỗi thiết kế đều kể một câu chuyện riêng về quốc gia hoặc khu vực đăng cai.
TRIONDA cũng không phải ngoại lệ khi trở thành biểu tượng cho lần đầu tiên 3 quốc gia cùng tổ chức ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.
Điều khiến TRIONDA được chú ý nhiều hơn cả nằm ở phần công nghệ bên trong. FIFA tiếp tục tích hợp công nghệ Connected Ball Technology (bóng kết nối) từng được áp dụng tại World Cup 2022, nhưng ở phiên bản nâng cấp hơn.
Bên trong TRIONDA là cảm biến chuyển động 500 Hz có trọng lượng khoảng 14 gram. Thiết bị này có khả năng ghi nhận và truyền dữ liệu về mọi chuyển động của quả bóng theo thời gian thực.
Nhờ đó, hệ thống VAR có thể biết chính xác thời điểm cầu thủ chạm bóng, tốc độ di chuyển, độ xoáy, quỹ đạo cũng như vị trí của bóng trong từng khoảnh khắc. Đây được xem là công cụ hỗ trợ quan trọng trong các tình huống việt vị bán tự động, xác định lỗi chạm tay hoặc những pha bóng gây tranh cãi mà mắt thường rất khó nhận biết.
Theo FIFA, dữ liệu từ cảm biến được truyền trực tiếp tới hệ thống hỗ trợ trọng tài, giúp giảm đáng kể nguy cơ xảy ra sai sót ở các tình huống phức tạp.
Không dừng lại ở đó, TRIONDA còn sở hữu nhiều cải tiến về hiệu suất thi đấu. Các đường nối sâu trên bề mặt giúp quả bóng ổn định hơn khi bay trong không khí, trong khi những chi tiết dập nổi siêu nhỏ hỗ trợ cầu thủ kiểm soát bóng tốt hơn khi thi đấu dưới mưa hoặc trong điều kiện độ ẩm cao.
Một chi tiết khá thú vị là quả bóng World Cup giờ đây cũng cần sạc pin. TRIONDA sử dụng công nghệ sạc không dây thông qua trạm sạc chuyên dụng. Thời gian sạc đầy khoảng 90 phút, đủ để hệ thống cảm biến hoạt động liên tục trong khoảng 6 giờ. Khi không sử dụng, cảm biến sẽ tự động chuyển sang chế độ tiết kiệm năng lượng.
TRIONDA chỉ là một phần trong kế hoạch công nghệ quy mô lớn của FIFA cho World Cup 2026. Bên cạnh trái bóng thông minh, FIFA còn dự kiến triển khai hệ thống VAR thế hệ mới với hình ảnh 3D của cầu thủ, đồng thời ứng dụng nền tảng Football AI Pro để hỗ trợ phân tích dữ liệu trận đấu.
Sự kết hợp giữa cảm biến thời gian thực, trí tuệ nhân tạo, mô hình 3D và công nghệ VAR tiên tiến cho thấy World Cup 2026 không chỉ là cuộc đua của những đội tuyển mạnh nhất thế giới, mà còn là sân khấu trình diễn của những công nghệ hiện đại bậc nhất trong lịch sử bóng đá.
Chiến thắng 3-1 trước Malaysia giúp đội tuyển Việt Nam duy trì mạch trận bất bại lên con số 17, đồng thời hoàn thành vòng loại Asian Cup 2027 với 6 chiến thắng tuyệt đối.
Đáng chú ý, từ đội hình ra sân đến danh sách tập trung, HLV Kim Sang-sik ưu tiên gương mặt kinh nghiệm. Vị trí thủ môn được giao cho Nguyễn Filip, người gác đền có quốc tịch Việt Nam và khoác áo tuyển từ thời HLV Philippe Troussier. Hàng hậu vệ có Đoàn Văn Hậu, Đỗ Duy Mạnh và Bùi Hoàng Việt Anh, đều là những "lính ngự lâm" được phát hiện bởi HLV Park Hang-seo. Ở tuyến giữa, Nguyễn Hoàng Đức, Nguyễn Quang Hải, Nguyễn Hai Long, hay cánh phải với Trương Tiến Anh, cũng đến từ phát kiến của những người tiền nhiệm.
Chỉ có 3 gương mặt đá chính trước Malaysia bắt đầu lên đội tuyển từ thời HLV Kim Sang-sik, gồm Nguyễn Xuân Son, Đỗ Hoàng Hên và Cao Pendant Quang Vinh. Hai ngoại binh nhập tịch và một Việt kiều, đều đã "nức tiếng" ở V-League từ lâu, khó có thể coi là phát hiện mới.
Cách dùng người cho thấy, chiến lược gia người Hàn Quốc ưu tiên kế thừa hơn là "đập đi xây lại". Thực tế, ông Kim cũng có những phát kiến con người mới mẻ, như sử dụng Nguyễn Văn Trường đá tiền vệ trung tâm ở trận giao hữu gặp Nga, đôn Nguyễn Hiểu Minh, Trần Trung Kiên, Phạm Lý Đức lên tuyển, trao khung gỗ cho Nguyễn Đình Triệu. Song nhìn chung, ở thời khắc quan trọng, cựu HLV Jeonbuk vẫn trở về với giải pháp an toàn. Việc sử dụng những nhân tố cũ là lựa chọn chuẩn xác, bởi Duy Mạnh, Hoàng Đức, Quang Hải vẫn ở đỉnh cao sự nghiệp, dạn dày kinh nghiệm, đã chứng minh được phẩm chất chuyên nghiệp và biết phải làm gì ở những trận cầu cân não.
Tuy nhiên, nói vậy không có nghĩa, đội tuyển Việt Nam lặp lại con đường của người tiền nhiệm, như phòng ngự phản công kiểu Park Hang-seo hay tấn công và kiểm soát kiểu Troussier.
Trong khuôn khổ "bình cũ", ông Kim đang pha chế "rượu mới". Nền tảng "lấy thủ làm gốc" của ông Park vẫn được duy trì, kết hợp tư duy pressing hiện đại mà HLV Troussier đã cất công nhào nặn trong 1 năm ít ỏi ở Việt Nam.
Song, HLV Kim Sang-sik có cách vận hành thực dụng hơn: ưu tiên tập nhuần nhuyễn các bài chuyển đổi trạng thái từ thủ sang công, biến những pha đoạt bóng giữa sân trở thành "mồi lửa" phản công thần tốc. Đội tuyển Việt Nam không sử dụng nhiều đường chuyền thừa, không tấn công liên tục, nhưng đã lên bóng là tạo áp lực dồn dập, nhờ lối đánh trực diện, tiếp cận khung thành với tốc độ cao.
Học trò ông Kim có thể đá bóng dài, đánh biên, phối hợp trung lộ, nhưng đều với tiêu chí "thần tốc", đưa bóng trực diện để đè mặt đối thủ. Lối đánh chớp nhoáng ấy mang lại cho Việt Nam hiệu suất trung bình 2,5 bàn/trận ấn tượng trong 17 trận đã qua. Đội tuyển Việt Nam có thể tận dụng thành công hay không, nhưng với ông Kim, đội chưa bao giờ thiếu cơ hội.
Mấu chốt thành công của ông Kim nằm ở hai điểm: trao cho học trò không gian phù hợp để sáng tạo, và xây dựng lối chơi phù hợp với học trò.
HLV Kim Sang-sik tin dùng Nguyễn Xuân Son, bởi chân sút sinh năm 1997 có khả năng độc lập tác chiến, tì đè trực diện với trung vệ để ghi bàn hoặc làm tường, đồng thời di chuyển rộng để đập nhả một chạm.
Cũng với lối chơi một chạm cùng nhãn quan tinh tế, Hoàng Hên mang tới sức sáng tạo cho tuyến giữa. Tiền vệ 32 tuổi có những cú vung chân xé toang hàng thủ đối phương chỉ bằng một nhịp quan sát cực nhanh và bén. Hay Tiến Anh được trao suất đá chính nhờ những quả tạt cực chất lượng (3 kiến tạo vào lưới Malaysia, Bangladesh). Anh được ông Kim giao nhiệm vụ bám biên và tạt, để các mũi công bên trong khai thác bóng bổng.
Câu chuyện dùng đúng người, đúng thời điểm và hợp lối chơi cho thấy HLV Kim Sang-sik có nguyên tắc xây dựng đội bóng rõ ràng. Chiến lược gia người Hàn Quốc lựa chọn con người và chọn triết lý dựa trên những gì mình có. Do vậy, dù huấn luyện đội tuyển quốc gia hay U.23 Việt Nam, ông Kim đều tạo nên tổng thể lối chơi hài hòa, không đẹp mắt nhưng lại hiệu quả miễn bàn. Những gương mặt dù cũ hay mới cũng đều có "sân khấu" thể hiện mình. Cũng bởi thế, đội tuyển Việt Nam có dùng "bình cũ", thì "rượu mới" vẫn tuôn chảy.
Tìm được điểm mới mẻ trong cách chơi để thúc đẩy các trụ cột, đội tuyển Việt Nam có thể chuyển mình từ trên nền tảng tưởng như cũ kỹ nhất.