Mục tiêu tối thượng của U.17 Việt Nam tại vòng chung kết U.17 châu Á 2026, là đoạt vé vượt qua vòng bảng, cũng đồng nghĩa có suất dự U.17 World Cup. Đây là đích ngắm khả thi, khi lứa đàn anh của U.17 hiện tại từng lọt tới tứ kết hay bán kết châu Á. Mục tiêu hoàn toàn nằm trong tầm tay, nếu thầy trò HLV Cristiano Roland nỗ lực đủ nhiều.
Lần gần nhất đoạt vé vượt vòng bảng châu Á của U.17 Việt Nam diễn ra tròn 10 năm trước. Khi ấy, đội bóng được huấn luyện bởi ông Đinh Thế Nam đã đứng nhì bảng với 6 điểm, nhờ đánh bại Úc và Kyrgyzstan.
Tuy nhiên, cần lưu ý chi tiết: U.17 Việt Nam đã thắng Kyrgyzstan vốn bị đánh giá thấp nhất bảng, cùng đối thủ Úc vốn dĩ vừa chạm trán trước đó ở Đông Nam Á nên đã quen mặt. Còn khi gặp Nhật Bản và Iran, U.17 Việt Nam lần lượt thua 0-7 và 0-5. Tức là, bóng đá trẻ Việt Nam ngày đó vẫn bị “át vía” bởi những đội bóng hùng mạnh châu lục.
Thế nhưng sau 10 năm, U.17 Việt Nam đã khác. Cái khác trước tiên, là đội bóng được tạo thành từ lứa cầu thủ được huấn luyện với giáo trình, chế độ dinh dưỡng, y học thể thao bài bản hơn. Thể hình cầu thủ U.17 cũng nhỉnh hơn xưa, với nhiều nhân tố cao trên 1,8 m, thậm chí trên 1,9 m. Song trên hết, thứ tạo nên niềm tin cho U.17 Việt Nam là bản lĩnh. Suốt 2 năm ông Roland huấn luyện, lứa U.17 đã đánh bại Nhật Bản, Uzbekistan và Ả Rập Xê Út ở loạt giao hữu, thắng Úc, hòa Nhật Bản, UAE ở giải chính thức. Những đội bóng mạnh nhất châu lúc đều đã hòa hoặc thua U.17 Việt Nam. Dẫu là giải Đông Nam Á, châu Á hay giải giao hữu, những trận đấu ấy đều rất đáng trân trọng. Các cầu thủ có thể thắng hoặc thua, nhưng đó là cái thắng thua bởi trình độ, chứ chẳng còn chuyện “tim đập chân run” hay sợ hãi đối thủ.
Với tâm thế ấy, U.17 Việt Nam chẳng có lý do để ngán ngại U.17 Hàn Quốc, đối thủ cùng bảng C tại VCK U.17 châu Á 2026. Đội trẻ xứ kim chi rất mạnh, xứng đáng được tôn trọng. Song, học trò Roland sẽ vào cuộc với sự tự tin và đối đầu sòng phẳng, chứ không để đối thủ thoải mái lấn lướt.
Sau giải U.17 châu Á 2025, HLV Roland từng có bật mí thú vị, rằng đã có thành viên trong đội nghĩ rằng U.17 Việt Nam nên tập trung cho trận gặp Úc và UAE, còn trận gặp Nhật Bản không cần quá đặt nặng vì triển vọng thắng không cao.
Dù vậy, ông Roland vẫn dốc tâm chuẩn bị chiến thuật cho màn đọ tài “người khổng lồ” châu lục, với đấu pháp phòng ngự triệt để, phản công nhanh và tận dụng các pha đoạt bóng trên phần sân đối thủ để tổ chức tấn công chớp nhoáng.
Nỗ lực và niềm tin không thể lay chuyển của cả thầy và trò được đền đáp với trận hòa xứng đáng. U.17 Việt Nam tìm được bàn gỡ phút 96 nhờ công của Trần Gia Bảo trên chấm phạt đền. Đây là trận hòa đầu tiên của U.17 Việt Nam trước U.17 Nhật Bản ở giải châu Á, mà như lời HLV Roland nói, giúp đội bóng của ông “cho cả thế giới thấy rõ tiềm năng của mình”.
Nhuệ khí ấy cần được lưu giữ trọn vẹn ở trận gặp U.17 Hàn Quốc, nơi U.17 Việt Nam sẽ một lần nữa phải vượt núi để mơ cao. Không giống trận gặp U.17 Nhật Bản một năm trước, lần này, niềm tin của thầy trò Roland đã lớn hơn trước. Hai năm bất bại với 16 trận đấu đã tạo nên hình thù đội bóng bản lĩnh, sẵn sàng đôi công với đối thủ mạnh, lấy thể lực và sức mạnh tấn công cứng rắn như đá để áp đặt thế trận (như đã làm với Úc, UAE), nhưng cũng uyển chuyển như nước, có thể phòng ngự mềm dẻo, chờ đợi rình rập con mồi.
Sự đa diện ấy đến từ nền tảng hệ thống chơi bóng biến hóa mà HLV Roland dày công xây dựng, nơi từng cầu thủ hiểu rõ vai trò của mình, cùng việc phải bọc lót hỗ trợ nhau. HLV người Brazil tạo nên lối chơi hiện đại, với các pha đập nhả, di chuyển trực diện rất nhanh, tập trung vào tốc độ, tiết chế những đường chuyền hay pha xử lý thừa.
Bóng đá trẻ luôn chứa đựng bất ngờ, cấp độ U.17 càng thuận lợi để bóng đá Việt Nam nghĩ đến kỳ tích. Bởi ở độ tuổi này, cầu thủ vẫn như miếng “bọt biển” sẵn sàng cởi mở với ý tưởng mới và chưa bị nỗi sợ hãi kìm chân. Hãy chơi như… chưa từng được chơi, để ngáng đường các đội bóng mạnh và mở toang cánh cửa World Cup.
Đây là lần đầu tiên Đài phát thanh và Truyền hình TP.HCM (HTV) tổ chức lễ khai mạc và thi đấu vòng loại giải bóng đá thiếu niên nhi đồng, diễn ra ở cả 3 khu vực của siêu đô thị TP.HCM sau sáp nhập, quy tụ gần 80 đội bóng lứa tuổi U.11 và U.13 đến từ các xã, phường, đặc khu Côn Đảo.
Ngay sau lễ khai mạc, vòng loại khởi tranh từ ngày 14.6 đến 19.6 tại 3 khu vực, thi đấu 5 sân bóng đá ở phường Bến Thành, phường An Nhơn, phường Bình Dương, phường Bà Rịa, xã Long Điền nhằm tuyển chọn các đội xuất sắc tham dự vòng chung kết cấp thành phố, dự kiến tổ chức từ ngày 4.7 - 12.7 tại phường Bà Rịa.
Không chỉ là một hoạt động thể thao, giải bóng đá Thiếu niên - Nhi đồng Cúp HTV 2026 - Ước Mơ Sân Cỏ còn được định hướng trở thành không gian mùa hè để trẻ em được vận động, giao lưu, kết bạn và phát triển toàn diện thông qua thể thao.
Mỗi sân bóng sẽ trở thành một "lớp học mùa hè", nơi các em học tinh thần đồng đội, sự sẻ chia, ý chí vượt khó và nuôi dưỡng những ước mơ sân cỏ. Nội dung này cũng phù hợp với định hướng tuyên truyền của giải: "Mỗi sân bóng là một lớp học", "Bóng đá đẹp từ tuổi thơ" và xây dựng sân chơi hè của những ước mơ.
Nhân dịp này, với truyền thống tương thân tương ái, HTV sẽ trao tặng các suất học bổng cho các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn, hiếu học và năng khiếu bóng đá vượt trội, tiếp sức các em vươn lên trong cuộc sống.
Cũng trong ngày khai mạc 14.6, những nữ tuyển thủ Việt Nam như Huỳnh Như, Kim Thanh, Thùy Trang đã có mặt để giao lưu, động viên và cổ vũ cho những cầu thủ thiếu niên (U.13) và nhi đồng (U.11) trong lễ khai mạc tại sân vận động Tao Đàn.
Vòng loại và vòng chung kết của giải đấu này sẽ được phát thanh, truyền hình trực tiếp trên đầy đủ các kênh sóng của HTV gồm HTV Thể thao, HTV3, HTV Key, kênh phát thanh VOH và các nền tảng số.
Song hành cùng giải đấu, HTV triển khai chuỗi nội dung truyền thông đa nền tảng với các chương trình đồng hành xuyên suốt như "Ước mơ sân cỏ", talkshow chuyên đề "Một sân bóng - Nhiều giấc mơ", cùng nhiều nội dung trên mạng xã hội nhằm lan tỏa thông điệp: "Mùa hè trên sân cỏ xanh - Nơi những giấc mơ bắt đầu".
Lượt trận cuối các bảng D, E và F khép lại sáng 26.6 đã xác định thêm nhiều đội tuyển giành quyền vào vòng knock-out World Cup 2026. Trong đó, đội tuyển Nhật Bản tiếp tục mang đến tin vui cho bóng đá châu Á.
Trận hòa trước đội tuyển Thụy Điển giúp Nhật Bản kết thúc vòng bảng với 5 điểm, xếp sau đội tuyển Hà Lan (7 điểm) và chính thức giành vé vào vòng 32 đội. Đây cũng là lần thứ hai liên tiếp đại diện Đông Á vượt qua vòng bảng, cho thấy thành công tại World Cup 2022 không phải là hiện tượng nhất thời mà là kết quả của quá trình phát triển bền vững.
Tuy nhiên, nếu nhìn vào bức tranh chung của bóng đá châu Á, Nhật Bản vẫn là trường hợp khá đặc biệt.
Đội tuyển Hàn Quốc chỉ giành được 3 điểm sau vòng bảng và đang đứng thứ 6 trên bảng xếp hạng các đội hạng ba. Son Heung-min cùng các đồng đội buộc phải chờ kết quả ở những bảng đấu còn lại để biết có thể giành vé vớt hay không, trong khi nguy cơ bị loại vẫn rất lớn.
Trước đó, đội tuyển Iraq đã lần lượt thất bại trước Pháp và Na Uy, còn đội tuyển Ả Rập Xê Út cũng rơi vào thế bất lợi trước lượt trận cuối bảng H. Nếu không tạo được bất ngờ, châu Á nhiều khả năng chỉ có rất ít đại diện góp mặt ở vòng knock-out.
Niềm hy vọng còn lại của bóng đá châu Á lúc này là đội tuyển Iran. Sau 2 lượt trận, đại diện Tây Á hòa đội tuyển New Zealand 2-2 và đội tuyển Bỉ 0-0 để có 2 điểm trước cuộc đối đầu với đội tuyển Ai Cập ở lượt cuối bảng G. Nếu thắng, Iran có thể tự mở ra cơ hội đi tiếp. Nếu hòa, họ sẽ có 3 điểm và phải chờ bảng xếp hạng các đội hạng ba xuất sắc nhất, trong bối cảnh nhiều đối thủ cạnh tranh đã chạm mốc 4 điểm. Vì vậy, trận gặp đội tuyển Ai Cập gần như là cơ hội cuối để Iran giữ lại thêm hy vọng cho bóng đá châu Á.
Điều này cho thấy một thực tế đã lặp lại qua nhiều kỳ World Cup. Bóng đá châu Á không còn quá lép vế và hoàn toàn có thể tạo ra những trận đấu ngang ngửa với các đối thủ mạnh. Tuy nhiên, để duy trì sự ổn định trong suốt vòng bảng và giành quyền đi tiếp vẫn là thử thách rất lớn đối với phần lớn các đội tuyển trong khu vực.
So với 10 năm trước, bóng đá châu Á đã tiến bộ rõ rệt. Nhiều cầu thủ đã và đang thi đấu tại các giải hàng đầu châu Âu như Son Heung-min, Lee Kang-in, Kim Min-jae, Takefusa Kubo hay Kaoru Mitoma. Chất lượng cá nhân không còn là khoảng cách quá lớn.
Nhưng World Cup không phải giải đấu dành cho 11 cầu thủ xuất sắc nhất. Khi các ngôi sao bị phong tỏa hoặc xuống sức, nhiều đội tuyển châu Á lập tức thiếu phương án thay thế. Đây là điểm khác biệt lớn so với các đội tuyển hàng đầu châu Âu hay Nam Mỹ, nơi chất lượng đội hình gần như không suy giảm khi xoay tua.
Khả năng duy trì cường độ thi đấu cũng là vấn đề. Chỉ một khoảnh khắc mất tập trung cũng đủ khiến các đại diện châu Á phải trả giá, như thất bại của Hàn Quốc trước Nam Phi hay việc Iraq lép vế trước Na Uy.
Việc FIFA tăng số đội tham dự từ 32 lên 48 giúp châu Á có nhiều cơ hội góp mặt hơn. Tuy nhiên, World Cup 2026 cho thấy nhiều suất hơn không đồng nghĩa với việc có nhiều đội đủ sức tiến sâu.
Đến thời điểm này, Nhật Bản là đại diện duy nhất của châu Á giành vé trực tiếp vào vòng knock-out. Hàn Quốc vẫn phải chờ, còn các đội tuyển khác chưa tạo được nhiều dấu ấn. Điểm tích cực là bóng đá châu Á không còn bị xem là "kẻ lót đường". Nhiều đội đã chơi sòng phẳng với các đối thủ mạnh và duy trì hy vọng đến những lượt trận cuối.
Nhưng để biến những màn trình diễn đáng khích lệ thành thành tích ổn định, các nền bóng đá châu Á vẫn cần xây dựng lực lượng đồng đều hơn, nâng cao chất lượng giải vô địch quốc gia và tích lũy thêm kinh nghiệm ở các giải đấu lớn. Nhật Bản đang chứng minh châu Á hoàn toàn có thể cạnh tranh ở World Cup. Vấn đề là đến lúc này, họ vẫn là đội tuyển duy nhất làm được điều đó một cách ổn định.
Ở mùa giải năm ngoái, Tiến Linh là cầu thủ nội chơi ở vị trí tiền đạo cắm hiếm hoi ghi bàn đều đặn (13 bàn), nhưng vẫn đứng sau hai tiền đạo ngoại Alan Sebastiao (Công an Hà Nội - CAHN) và Lucao (Thể Công Viettel - cùng 14 bàn) ở danh hiệu vua phá lưới. Ngoài Tiến Linh, trong tốp 10 cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất chỉ có 2 cầu thủ mang quốc tịch VN là Nguyễn Xuân Son và Nguyễn Văn Quyết góp mặt với 7 bàn. Còn lại lần lượt đều là các cầu thủ ngoại như Joao Pedro (Hà Nội FC - 9 bàn), Leonardo Artur (CAHN - 10), Charles Atshimene (Quảng Nam - 11), Lucas Ribamar (Thanh Hóa - 12), Pedro Henrique (Thể Công Viettel - 13). Còn ở mùa giải năm nay, sau 18 vòng đấu, dẫn đầu danh sách ghi bàn vẫn là các cầu thủ ngoại như Alan (14 bàn), Joel (10 bàn), Lucao (9 bàn), Leonardo Artur (8 bàn)…, và chỉ có cầu thủ mới nhập tịch Đỗ Hoàng Hên (7 bàn) trong tốp 10. Người đứng thứ 11 là Nguyễn Hoàng Đức có 6 bàn thắng. Điều đáng nói là Hoàng Đức chơi ở vị trí tiền vệ chứ không phải tiền đạo.
Nhìn vào danh sách này có thể thấy việc ghi bàn ở các đội đều được giao phó cho các tiền đạo ngoại, vì thế tiền đạo nội rất khó chen chân vào đội hình chính, nhất là vị trí trung phong. Điển hình ở Hà Nội FC, tiền đạo trẻ Nguyễn Văn Tùng có thể hình đẹp (cao 1,81 m), kỹ thuật tốt, từng tỏa sáng trong màu áo các đội trẻ của VN như U.19, U.23 nhưng không thể giành được suất đá chính ở V-League. Năm nay dù đã 24 tuổi nhưng số lần ra sân của anh chỉ đếm trên đầu ngón tay. Cứ thế, tài năng của anh dần mai một khi các HLV đứng trước áp lực thành tích để giữ ghế buộc phải dùng tiền đạo ngoại.
Nhâm Mạnh Dũng (26 tuổi, CLB Thể Công Viettel) và Võ Nguyên Hoàng (24 tuổi, CLB Đà Nẵng) từng được kỳ vọng là những trung phong tài năng của bóng đá VN, vì đều có thể hình đẹp (cùng cao 1,8 m), nhưng cả hai đều không có đất diễn ở V-League do không cạnh tranh nổi với các tiền đạo ngoại. Nếu Mạnh Dũng (mới ghi được 1 bàn) phải cạnh tranh với cặp tiền đạo ngoại Lucao (9 bàn) và Pedro Henrique (5 bàn), thì Nguyên Hoàng (0 bàn) cũng phải so tài với Lucas Ribamar (2 bàn) và Makaric (4 bàn). Nhìn số bàn thắng trên cũng đủ hiểu kết quả cuộc đọ sức này các tiền đạo nội thất thế ra sao.
Trong khi đó, các cựu binh trên đội tuyển như Tiến Linh, Thanh Bình (cùng CLB TP.HCM) đều xuống phong độ. Riêng Tiến Linh liên tiếp 13 trận không ghi bàn kể từ tháng 9.2025 khiến anh dần mất đi sự tự tin, sắc bén vốn có. Trung bình hơn 500 phút mới ghi 1 bàn, chưa đến 1 cú sút trúng đích mỗi trận, những con số này không chỉ đơn thuần là thống kê mà phản ánh rõ sự sa sút của Tiến Linh ở V-League mùa giải năm nay. Với một tiền đạo chủ lực, hiệu suất như vậy là đáng báo động.
Từ thực tế trên, đội tuyển VN hiện chỉ trông chờ vào tiền đạo nhập tịch Nguyễn Xuân Son, nhưng anh vừa trở lại sau chấn thương nặng nên chưa đạt được thể trạng tốt nhất. Anh cũng mới chỉ ghi được 2 bàn ở mùa giải này cho CLB Nam Định. Rõ ràng, một khi Xuân Son gặp sự cố như chấn thương hoặc phong độ không tốt, khâu ghi bàn của đội tuyển cũng lao đao theo. Đơn cử trong năm 2025, khi vắng Xuân Son, đội tuyển VN phải rất chật vật mới thắng được các đội yếu như Lào và Nepal tại vòng loại Asian Cup 2027.
Tín hiệu đáng mừng là mấy vòng đấu gần đây, 2 tiền đạo trẻ Nguyễn Đình Bắc (CAHN) và Lê Văn Thuận (Ninh Bình) đã liên tiếp ghi những bàn thắng quan trọng giúp đội nhà giành kết quả tốt. Đình Bắc ghi 2 bàn trong trận CAHN thắng Đà Nẵng 5-1 ở vòng 17, đến vòng 18 anh tiếp tục ghi 1 bàn vào lưới PVF-CAND. Đây cũng là 3 bàn thắng của anh cho đến thời điểm này ở V-League năm nay. Trong khi đó, Văn Thuận cũng có 2 bàn thắng quan trọng trong trận gặp HAGL (vòng 17) và Becamex TP.HCM (vòng 18), giúp đội Ninh Bình giành 6 điểm quý giá. Tuy nhiên, cả Đình Bắc và Văn Thuận không phải mẫu tiền đạo cắm mà chỉ chơi hay ở vị trí tiền đạo cánh hoặc tiền vệ, vì vậy bóng đá VN vẫn khan hiếm vị trí trung phong điển hình.