8 giờ 30 sáng chủ nhật, căn phòng sinh hoạt nhỏ tại khu điều trị của Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương dần rộn ràng tiếng trẻ thơ. Những bệnh nhi tay còn cắm kim truyền háo hức kéo nhau tới từ sớm. Trên những chiếc bàn nhỏ, màu vẽ, móc khóa gỗ hình cá, trò chơi,… đã được nhóm thiện nguyện chuẩn bị sẵn.
Giữa không gian vốn quen với mùi thuốc sát trùng và tiếng máy truyền dịch đều đều, những tiếng gọi nhau í ới, tiếng cười nói của các em nhỏ tiếp tục lấp đầy căn phòng sinh hoạt quen thuộc mỗi dịp cuối tuần.
Những hoạt động giản dị chỉ kéo dài chưa đầy một giờ đồng hồ nhưng lại là khoảng thời gian được nhiều bệnh nhi mong chờ nhất trong tuần.
Với các em mắc bệnh tan máu bẩm sinh (Thalassemia), những đứa trẻ đã quen với kim tiêm, thuốc men và những tháng ngày điều trị dài đằng đẵng đó không chỉ là giờ vui chơi, mà còn là lúc được tạm quên đi cảm giác mình đang ở trong bệnh viện.
Tiếng cười vang lên liên tục từ phía đầu căn phòng, nơi bé Võ Đức An (12 tuổi, Hòa Bình) đang ríu rít trò chuyện cùng nhóm bạn nhỏ ngồi bên cạnh. Cậu bé nhanh nhẹn, hoạt bát, gương mặt lúc nào cũng ánh lên vẻ vui tươi. Thỉnh thoảng An lại bật cười giòn tan rồi quay sang hào hứng khoe với phóng viên sản phẩm mà mình vừa vẽ xong.
An kể mỗi lần được tham gia những hoạt động như thế này, con đều thấy vui hơn rất nhiều. “Ở viện nhiều khi buồn lắm nhưng có các anh chị đến chơi cùng thì con thấy đỡ nhớ nhà hơn”, cậu bé nói.
Ít ai biết rằng phía sau vẻ vô tư ấy là hành trình điều trị kéo dài suốt nhiều năm trời. Mỗi tháng một lần, An lại theo bố mẹ về Hà Nội truyền máu. Những ngày nằm viện triền miên hay những lần kim tiêm cắm vào tay đã trở thành điều quen thuộc từ khi em còn quá nhỏ để hiểu hết thế nào là bệnh tật.
“Con sợ nhất lúc truyền thuốc, đau lắm… nhưng rồi cũng quen thôi ạ”, An nói.
Bệnh tật khiến cậu bé phải lớn lên sớm hơn nhiều bạn bè cùng trang lứa. An sống rất tình cảm và luôn để ý tới bố mẹ. Em kể mỗi lần mẹ đi làm về mệt, em lại rót nước, bóp vai cho mẹ rồi thủ thỉ: “Mẹ đừng buồn vì con nhé. Sau này con lớn, con sẽ đi làm nuôi bố mẹ”.
Giữa hành trình chống chọi với bệnh tật, những đứa trẻ như An dường như học cách yêu thương và sẻ chia sớm hơn bạn bè cùng trang lứa.
Dõng dạc nói về ước mơ của chính mình, An bảo: “Lớn lên con sẽ làm bác sĩ để chữa bệnh cho con với các bạn ở đây nữa”.
Có lẽ với một đứa trẻ lớn lên giữa những lần truyền máu và mùi thuốc bệnh viện, giấc mơ trở thành bác sĩ mang một ý nghĩa rất riêng. Đó là mong muốn được chữa lành cho chính mình, cho bố mẹ đã vất vả vì em và cho cả những người bạn nhỏ từng cùng em đi qua tuổi thơ đầy những cơn đau.
Lặng lẽ tập trung bên bàn vẽ, cô bé Sa Thị Hồng Anh (10 tuổi, Sơn La) cẩn thận tô từng nét màu lên chú cá gỗ nhỏ. Bàn tay phải của em vẫn cắm kim truyền, thi thoảng khẽ nhăn mặt vì đau nhưng tay trái vẫn cố giữ chặt cây cọ để hoàn thành sản phẩm còn dang dở.
Hồng Anh thích vẽ từ nhỏ, mỗi lần chọn màu đôi mắt cô bé lại ánh lên vẻ say mê. Em nói nhỏ, giọng lí nhí: “Con thích tô màu lắm, ở viện có những hôm buồn nhưng cứ được vẽ là con thấy vui hơn. Con ước sau này lớn lên con sẽ làm họa sĩ để sẽ vẽ thật nhiều tranh đẹp cho các bạn ở viện”, cô bé cúi xuống nhìn chú cá gỗ trên tay rồi mỉm cười.
Với Hồng Anh và nhiều bệnh nhi khác, những buổi sinh hoạt cuối tuần như thế này là khoảng thời gian hiếm hoi để các em tạm quên đi những ngày chỉ quanh quẩn bên giường bệnh. Ở đây các em được chơi đùa, được cười nói và được sống đúng với tuổi thơ của mình.
Điều khiến Hồng Anh buồn nhất là phải nghỉ học để đi viện điều trị. “Con nhớ trường và nhớ các bạn lắm. Mỗi lần thấy các bạn được đi học còn mình phải xuống Hà Nội điều trị con lại thấy tủi thân. Con chỉ mong mau khỏe để được đến lớp bình thường như các bạn thôi”, Hồng Anh tâm sự.
Ngồi phía sau con gái, bà Vi Thị Thiệp lặng lẽ dõi theo từng nét vẽ của con. Nhắc đến Hồng Anh, người mẹ không giấu được niềm tự hào: “Cháu học tốt lắm, bốn năm liền đều là học sinh xuất sắc. Đi viện nhiều nên nghỉ học suốt nhưng chưa bao giờ cháu bỏ cuộc. Có hôm vừa truyền máu xong vẫn đòi mẹ lấy sách ra học”.
Hồng Anh được phát hiện mắc bệnh tan máu bẩm sinh khi mới hơn một tuổi. Ngày ấy gia đình chỉ nghĩ con hay sốt, còi cọc nên đưa đi khám nhiều nơi cho tới khi xuống bệnh viện tuyến Trung ương gia đình mới biết con mắc căn bệnh phải điều trị suốt đời.
Từ đó đến nay, những chuyến xe từ Sơn La xuống Hà Nội đã trở thành hành trình quen thuộc của cả nhà. Làm nông, cuộc sống chỉ trông vào vài sào ruộng và công việc phụ hồ của chồng, nhưng với bà Thiệp, điều khiến chị đau lòng nhất chưa bao giờ là tiền bạc.
“Nhiều lúc cháu buồn lắm như bị trầm cảm vậy, cứ nhìn bạn bè đi học rồi lặng im. Cháu sống tình cảm, thương bố mẹ vất vả nên lúc nào cũng cố gắng ngoan ngoãn, phụ giúp việc nhà. Tôi chỉ mong con có sức khỏe để tiếp tục học và theo đuổi ước mơ của mình”, người mẹ nghẹn giọng.
Ngồi bên cạnh nhóm trẻ nhỏ đang tô màu, Vi Phương Thảo (16 tuổi, Lạng Sơn) và Ma Thị Thu Hằng (17 tuổi, Tuyên Quang) cũng hào hứng tham gia các hoạt động cuối tuần. Dáng người gầy gò, nhỏ bé hơn nhiều so với tuổi thật nhưng trên gương mặt các em vẫn ánh lên vẻ vui tươi khi trò chuyện cùng mọi người.
Năm học tới, Thu Hằng sẽ lên lớp 12. Ở độ tuổi mà nhiều bạn bè đồng trang lứa bắt đầu nghĩ về cánh cửa đại học, những chuyến đi hay tương lai phía trước, cô bé lại dành phần lớn thời gian cho những đợt điều trị kéo dài trong bệnh viện, nơi em gọi là “ngôi nhà thứ hai”.
Hằng kể em được phát hiện mắc bệnh tan máu bẩm sinh khi mới 3 tháng tuổi. Từ đó tuổi thơ của cô bé gắn liền với những đợt truyền máu định kỳ và những lần theo bố mẹ xuống viện điều trị.
“Ngày nhỏ em vô tư lắm nhưng càng lớn càng suy nghĩ nhiều hơn, càng không dám mơ tưởng đến tình yêu, chỉ mong sức khỏe ổn định, gia đình luôn khoẻ mạnh”, Hằng nói khẽ.
Những lần lấy ven, truyền máu kéo dài suốt nhiều năm đã để lại trên đôi tay Hằng vô số vết sẹo nhỏ. Có những đoạn ven đã chai cứng, sưng tím khiến mỗi lần điều trị em lại phải chịu thêm nhiều đau đớn và khó khăn.
Dẫu vậy, cô bé vẫn giữ cho mình một ước mơ rất đỗi dịu dàng. Hằng thích trẻ con và mong sau này có thể trở thành giáo viên mầm non như mẹ của mình.
“Em muốn được chăm sóc các em nhỏ. Không biết sau này có làm được không nhưng em vẫn ước mơ và vẫn sẽ cố gắng”, cô bé cười nhẹ.
Khác với nhiều bệnh nhi khác luôn có bố mẹ túc trực trong mỗi đợt điều trị, Phương Thảo đã quen với những chuyến xe khách xuống Hà Nội cùng một người bạn đồng hương cũng mắc bệnh tan máu bẩm sinh và bà của bạn ấy. Trong những ngày nằm viện, hai cô bé nương tựa vào nhau, cùng đi điều trị, ăn uống và động viên nhau vượt qua những đợt truyền máu kéo dài.
Sự tự lập của Thảo khiến nhiều người không khỏi xót xa. Ở tuổi 16 em đã quen với những chuyến đi xa, những đêm ngủ lại bệnh viện và cảm giác mệt mỏi sau mỗi lần điều trị.
Khi được hỏi về ước mơ của mình, Thảo im lặng khá lâu. Cô bé cúi xuống xoay nhẹ chiếc cọ màu trong tay rồi khẽ nói: “Em không có ước mơ. Bố mẹ em vất vả nhiều, em chỉ mong bố mẹ luôn mạnh khỏe thôi ạ”, giọng cô bé nghẹn lại, nói đến đó Thảo vội quay mặt đi đưa tay lau dòng nước mắt vừa lăn xuống má.
Giữa căn phòng đầy tiếng cười trẻ nhỏ hôm ấy, có những đứa trẻ đang từng ngày học cách trưởng thành cùng bệnh tật. Các em hiểu sự nhọc nhằn của cha mẹ sớm hơn tuổi, hiểu giá trị của một ngày khỏe mạnh và cũng hiểu rằng mỗi lần được đến lớp, được vui chơi đều là món quà đáng quý.
Để những buổi sinh hoạt cuối tuần luôn đầy ắp tiếng cười, phía sau đó là sự đồng hành bền bỉ của nhiều nhóm thiện nguyện. Trong số ấy có The Blouse – dự án do bạn Đào Minh Phương, sinh viên năm nhất Trường Đại học Bách khoa Hà Nội sáng lập và duy trì suốt 3 năm qua.
“Trước đây viện cũng có một số lớp học và hoạt động dành cho các em nhỏ. Mình thấy rất ý nghĩa nên chủ động liên hệ với bệnh viện để xây dựng dự án. Từ đó đến nay, nhóm vẫn cố gắng duy trì sinh hoạt đều đặn hàng tuần để các em có thêm thời gian vui chơi, kết nối và cảm nhận được sự quan tâm từ mọi người”, Phương chia sẻ.
Một số hình ảnh các bệnh nhi hào hứng tham gia hoạt động tô màu, vui chơi trong buổi sinh hoạt cuối tuần tại Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương.
Không chỉ tổ chức hoạt động cho bệnh nhi tại Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương, nhóm còn mong muốn phát triển thêm nhiều mô hình cộng đồng dành cho học sinh trung học phổ thông và các bạn trẻ ở nhiều môi trường khác nhau trong thời gian tới.
Cặp đôi Võ Điền Gia Huy và Tam Triều Dâng được khán giả yêu thích sau thành công của phim Vì Mẹ Anh Phán Chia Tay. Sự kết hợp ăn ý trên phim và những cử chỉ quan tâm của hai nghệ sĩ dành cho nhau tại hậu trường khiến người xem tin rằng họ đã bước sang giai đoạn "phim giả tình thật".
Nếu chỉ dừng lại ở màn ảnh, cặp đôi Triệu Phú (Võ Điền Gia Huy thủ vai) - Thanh Tâm (Lê Tam Triều Dâng thủ vai) cũng đã đủ để khán giả yêu thích. Nhưng điều khiến cặp đôi trở thành hiện tượng chính là những khoảnh khắc ngoài đời mà không có kịch bản nào viết sẵn.
Trong nhiều sự kiện, Võ Điền Gia Huy ôm eo bạn diễn rất tự nhiên, trong khi phản ứng của Tam Triều Dâng thoải mái và vui vẻ như thể cô đã quen với những hành động tương tự. Trên trang cá nhân, 2 người không ngại đăng tải loạt ảnh thân thiết từ hậu trường đến ngoài đời.
Mới đây, một đoạn clip hậu trường cho thấy Tam Triều Dâng đang chụp ảnh cho Võ Điền Gia Huy. Nữ diễn viên tận tâm hướng dẫn anh tạo dáng và còn chỉnh quần áo cho Gia Huy. Tuy nhiên, vị trí mà nữ diễn viên đặt tay có phần nhạy cảm, khiến người hâm mộ của cả hai cho rằng họ phải vượt mức đồng nghiệp mới có thể tự nhiên ở bên nhau như thế.
Mặt khác, chính Võ Điền Gia Huy thừa nhận có những rung động nhất định với bạn diễn. Nam diễn viên cho biết Tam Triều Dâng là người chủ động kết nối, quan tâm và tạo năng lượng tích cực trong suốt quá trình làm việc.
Vì Mẹ Anh Phán Chia Tay là một trong những phim ngôn tình Việt đầu tiên khai thác niềm tin tâm linh như mấu chốt kịch tính của chuyện đôi lứa. Nam chính Phú (Võ Điền Gia Huy) vì muốn trốn tránh việc ly hôn nên đã lừa gia đình rằng anh bị liệt. Ai ngờ hộ lý được mời đến giúp đỡ là "oan gia lâu năm" Tâm (Tam Triều Dâng). Tâm được trả 30 triệu để chăm sóc Phú. Từ những va chạm mâu thuẫn, cả hai nhận ra tình cảm dành cho nhau, cùng vượt qua định kiến số phận lẫn hiểm nguy để chứng minh tình yêu đích thực còn mạnh mẽ hơn mọi lời đoán định mê tín.
Bộ đôi Lê Tam Triều Dâng và Võ Điền Gia Huy đang được khán giả rất yêu thích và "đẩy thuyền" mạnh mẽ vì có nhiều tương tác ngọt ngào trước và sau ống kính.
Võ Điền Gia Huy sinh năm 1996 tại Tây Ninh, tốt nghiệp Đại học Sân khấu - Điện ảnh TPHCM. Trước khi bước vào điện ảnh, anh từng diễn kịch tại Sân khấu Kịch Hồng Vân, làm người mẫu và tham gia diễn xuất trong các MV. Năm 2019, anh gây chú ý với vai chính trong phim Thưa mẹ con đi và tiếp tục ghi dấu ấn qua các tác phẩm Fanti, Kẻ ăn hồn, Thám tử Kiên, Tử chiến trên không. Võ Điền Gia Huy từng giành Giải thưởng Đặc biệt của Ban giám khảo tại Liên hoan phim châu Á New York 2025.
Cặp đôi trẻ đang được yêu thích trên truyền hình.
Lê Tam Triều Dâng sinh năm 1998, quê gốc ở Tây Ninh, vào showbiz từ năm 12 tuổi. Cô từng tạm rút khỏi làng giải trí suốt 3 năm để theo học ngành Quản trị kinh doanh tại Đại học Greenwich rồi mới trở lại với màn ảnh bằng tinh thần chững chạc hơn. Các dự án nổi bật của cô gồm Hoa vương, Tiểu tam không có lỗi?, Bẫy tiền và Vì mẹ anh phán chia tay.
Hoa hậu Thanh Xuân từng là một trong những biểu tượng nhan sắc nổi bật của làng giải trí Việt Nam đầu thập niên 1990. Với gương mặt thanh tú, nụ cười dịu dàng và vẻ đẹp pha trộn giữa nét hiện đại cùng sự nền nã Á Đông, cô phủ sóng dày đặc trên ảnh lịch, bìa tạp chí và các sàn diễn thời trang một thời.
Ở thời kỳ hoàng kim của ảnh lịch Việt Nam, Thanh Xuân là cái tên được săn đón không kém những mỹ nhân đình đám cùng thời như: Diễm Hương, Việt Trinh, Diễm My hay Lý Thu Thảo.
Sinh năm 1974, Thanh Xuân bước chân vào nghệ thuật khá sớm. Năm 1992, cô tham gia cuộc thi Hoa hậu Điện ảnh, còn được gọi là Hoa hậu Văn Thánh và giành ngôi vị cao nhất khi mới 18 tuổi.
Sau đăng quang, thay vì tập trung phát triển ở lĩnh vực điện ảnh như nhiều người đẹp cùng thời, Thanh Xuân lựa chọn lấn sân sang thời trang và ảnh lịch - lĩnh vực đang phát triển mạnh mẽ lúc bấy giờ.
Hình ảnh Thanh Xuân xuất hiện dày đặc trên lịch treo tường, poster, bìa báo và tạp chí. Ảnh: Internet.
Những năm đầu thập niên 1990, hình ảnh Thanh Xuân xuất hiện dày đặc trên các bộ lịch treo tường, poster, bìa báo và tạp chí. Cô được nhiều nhiếp ảnh gia nổi tiếng ưu ái nhờ gương mặt "ăn ảnh" cùng thần thái vừa ngọt ngào vừa sang trọng. Thanh Xuân từng chụp ảnh cùng diễn viên Thái San trong nhiều bộ ảnh được đánh giá cao về thẩm mỹ.
Hình ảnh cô trong áo dài, áo cưới, trang phục dạ hội được khán giả nhớ đến, góp phần tạo nên danh xưng "Nữ hoàng ảnh lịch" thập niên 1990. Bên cạnh đó, cô còn làm người mẫu catwalk, đóng phim và tham gia nhiều hoạt động nghệ thuật khác.
Năm 1994, Thanh Xuân tiếp tục ghi dấu ấn khi giành danh hiệu Á hậu Thời trang Tp.HCM, đồng thời đoạt Á hậu Thời trang châu Á cùng năm.
Những năm đầu đến với nghề, Thanh Xuân cảm thấy khó khăn và vất vả vì phải tự thân lo tất cả mọi thứ từ A-Z. Vì thời điểm này ngành thời trang Việt Nam còn rất mới mẻ, không có người thiết kế trang phục, không có các chuyên gia trang điểm, quản lý chuyên nghiệp như bây giờ.
Thanh Xuân từng bước đi lên và khẳng định mình, trở thành gương mặt ấn tượng không thể thiếu trên các sân khấu thời trang thuộc Câu lạc bộ Thời trang Hữu Dũng - Bạch Lan Thanh nổi tiếng của Tp.HCM lúc bấy giờ.
Đang ở giai đoạn phát triển sự nghiệp, năm 1996, Thanh Xuân kết hôn với võ sư Nam Anh - chưởng môn Vịnh Xuân Chính thống phái. Quyết định này đánh dấu bước rẽ lớn, khi cô sang Canada định cư và rút lui khỏi hoạt động giải trí trong nước.
"Tình yêu đó đến như định mệnh không tránh khỏi", Thanh Xuân từng tâm sự khi nhớ lại cơ duyên gặp gỡ của mình.
Cả hai nhanh chóng nảy sinh tình cảm. Chỉ sau ba tháng hẹn hò, võ sư Nam Anh ngỏ lời cầu hôn. Dù đang ở đỉnh cao sự nghiệp và vẫn còn nhiều đam mê nghệ thuật, Thanh Xuân quyết định gác lại ánh hào quang để theo chồng sang Canada.
"Tôi tự nguyện bỏ tất cả hào quang để theo chồng sang Canada, chuyên tâm với vai trò làm vợ, làm mẹ", cô từng chia sẻ.
Sau khi kết hôn, Thanh Xuân gần như rút lui khỏi làng giải trí. Trong nhiều năm, cô dành phần lớn thời gian chăm sóc gia đình và nuôi dạy hai con là Alex và Katleen Phan Võ.
Con gái cô, Katleen Phan Võ, sau này nối nghiệp nghệ thuật của mẹ khi tham gia diễn xuất và hoạt động giải trí tại Việt Nam. Nhiều khán giả nhận xét Katleen thừa hưởng vẻ đẹp sắc sảo cùng thần thái nổi bật từ mẹ.
Dù từng có cuộc hôn nhân được ngưỡng mộ, Thanh Xuân và võ sư Nam Anh sau đó quyết định chia tay vì nhiều khác biệt trong cuộc sống. Hoa hậu Thanh Xuân cho biết cô không hối tiếc vì tài sản lớn nhất là hai người con trưởng thành. Cô thừa nhận từng rất sợ đổ vỡ hôn nhân vì là người phụ nữ sống thiên về gia đình.
"Tôi chỉ buồn vì mình cố gắng xây dựng, gìn giữ một gia đình nhưng cuối cùng vẫn phải buông tay", người đẹp tâm sự.
Ở tuổi ngoài 50, Thanh Xuân hiện sống giữa Canada và Việt Nam. Người đẹp vẫn giữ được nhan sắc mặn mà, thần thái sang trọng cùng nụ cười rạng rỡ từng làm nên thương hiệu một thời. Hiện cô là giám đốc của một liên đoàn võ thuật tại Canada và Việt Nam, đồng thời kinh doanh lĩnh vực căn hộ dịch vụ.
Trong nhiều lần chia sẻ, Thanh Xuân cho biết cô hài lòng với cuộc sống hiện tại, coi trọng sự ổn định và những giá trị bền vững trong gia đình.
Dù rời xa sân khấu nhiều năm, Thanh Xuân vẫn được nhắc lại như một trong những gương mặt tiêu biểu của thời kỳ ảnh lịch Việt Nam thập niên 1990 - giai đoạn để lại dấu ấn sâu đậm trong đời sống văn hóa đại chúng.
Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Quốc gia, Bão số 1 Maysak đã đi vào vùng biển Quảng Ninh với sức gió mạnh cấp 8-9, giật cấp 11.
Do ảnh hưởng hoàn lưu của bão số 1, ở đặc khu Bạch Long Vĩ đã có gió mạnh cấp 9, giật cấp 10; Cô Tô (Quảng Ninh) có gió mạnh cấp 8, giật cấp 9, sóng biển cao 2,25m; Cửa Ông (Quảng Ninh) có gió mạnh cấp 8, giật cấp 9; Móng Cái (Quảng Ninh) có gió giật mạnh cấp 10; Quảng Hà (Quảng Ninh) có giật mạnh cấp 8.
Dự báo khoảng chiều tối đến đêm nay (4/7), bão số 1 sẽ đi vào khu vực giữa tỉnh Quảng Ninh nước ta và tỉnh Quảng Tây (Trung Quốc). Sau đó, bão sẽ suy yếu dần thành áp thấp nhiệt đới trên đất liền phía Nam tỉnh Quảng Tây (Trung Quốc).
Dự báo đến 1h ngày 5/7, bão số 1 di chuyển theo hướng Bắc với tốc độ 10-15 km/h. Tâm bão ở khoảng 22,0 độ Vĩ Bắc - 107,9 độ Kinh Đông, trên khu vực phía Nam tỉnh Quảng Tây (Trung Quốc). Bão mạnh cấp 8, giật cấp 10. Vùng nguy hiểm nằm phía Bắc vĩ tuyến 19,0 độ Vĩ Bắc, từ 106,5 đến 110,0 độ Kinh Đông. Cấp độ rủi ro thiên tai cấp 3 được cảnh báo đối với Vịnh Bắc Bộ (bao gồm đặc khu Bạch Long Vĩ, Vân Đồn, Cô Tô, Cát Hải, đảo Hòn Dấu) và vùng biển ven bờ các tỉnh từ Quảng Ninh đến Hưng Yên.
Đến 13h ngày 5/7, bão tiếp tục di chuyển theo hướng Bắc với tốc độ 10-15 km/h. Tâm bão ở khoảng 23,4 độ Vĩ Bắc - 108,1 độ Kinh Đông, trên khu vực phía Nam tỉnh Quảng Tây (Trung Quốc). Bão suy yếu dần thành áp thấp nhiệt đới, sau đó tiếp tục suy yếu thành một vùng áp thấp, cường độ dưới cấp 6. Vùng nguy hiểm nằm phía Bắc vĩ tuyến 20,5 độ Vĩ Bắc, từ 106,5 đến 110,0 độ Kinh Đông. Cấp độ rủi ro thiên tai cấp 3 tiếp tục được duy trì đối với khu vực Bắc Vịnh Bắc Bộ (bao gồm đặc khu Bạch Long Vĩ, Vân Đồn, Cô Tô, Cát Hải, đảo Hòn Dấu) và vùng biển ven bờ các tỉnh từ Quảng Ninh đến Hải Phòng.
Vịnh Bắc Bộ (bao gồm đặc khu Bạch Long Vĩ, Vân Đồn, Cô Tô, Cát Hải và đảo Hòn Dấu) có gió mạnh cấp 6-7, vùng gần tâm bão cấp 8-9, giật cấp 11; sóng biển cao 2,0-4,5m; biển động rất mạnh. Điều kiện thời tiết nguy hiểm có thể gây lật, chìm hoặc hư hỏng tàu cá, tàu vận tải, tàu du lịch và các phương tiện hoạt động trên biển; lồng bè nuôi trồng thủy sản, khu neo đậu tàu thuyền và công trình ven biển có nguy cơ bị hư hỏng. Hoạt động khai thác thủy sản, vận tải và du lịch trên biển có khả năng bị gián đoạn.
Ven biển các tỉnh/thành phố Quảng Ninh, Hải Phòng và Hưng Yên gió mạnh dần lên cấp 6-7, vùng gần tâm bão cấp 8, giật cấp 10-11; sóng biển cao 2,0-3,5m; nước dâng do bão khoảng 0,2-0,4m.
Do ảnh hưởng của bão số 1 Maysak, vịnh Bắc Bộ (bao gồm đặc khu Bạch Long Vĩ, Vân Đồn, Cô Tô, Cát Hải và đảo Hòn Dấu) có gió mạnh cấp 6-7, vùng gần tâm bão cấp 8-9, giật cấp 11; sóng biển cao 2-4,5m; biển động rất mạnh.
Ven biển các tỉnh Quảng Ninh, Hải Phòng và Hưng Yên, gió mạnh dần lên cấp 6-7, vùng gần tâm bão cấp 8, giật cấp 10-11; sóng biển cao 2-3,5m; nước dâng do bão khoảng 0,2-0,4m.
Đáng lưu ý, từ chiều tối 4/7 đến hết ngày 5/7, khu vực phía Đông Bắc Bộ có mưa to đến rất to, lượng mưa phổ biến 50-120mm, cục bộ có nơi trên 150mm; riêng Đông Bắc Bắc Bộ 150-250mm, cục bộ có nơi trên 400mm.
Cơ quan khí tượng cảnh báo, các hiện tượng giông, lốc, sét và gió giật mạnh có thể xảy ra trước, trong và sau khi tâm bão đi qua, gây thiệt hại đối với nhà cửa, cây xanh, hệ thống điện, công trình hạ tầng và ảnh hưởng đến các hoạt động ngoài trời.
Chính quyền địa phương và người dân cần theo dõi chặt chẽ diễn biến của bão; cập nhật các bản tin dự báo, cảnh báo và chủ động triển khai các biện pháp ứng phó, đảm bảo an toàn cho người và tài sản.
Theo TS. Hoàng Phúc Lâm, đối với khu vực Hà Nội, bão số 1 không ảnh hưởng trực tiếp. Tuy nhiên, do tác động của hoàn lưu phía Tây của bão, từ chiều tối 4/7 đến sáng 5/7, thành phố xuất hiện mưa to với lượng mưa phổ biến 40-70mm.
Đáng chú ý, khu vực phía Bắc và Tây Bắc Hà Nội có thể ghi nhận lượng mưa trên 120mm. Từ trưa và chiều 5/7, mưa tại Hà Nội dự báo giảm nhanh.
Chuyên gia khí tượng nhấn mạnh, trong khi gió mạnh chủ yếu tập trung trong chiều và tối 4/7 thì mưa lớn còn kéo dài đến hết ngày 5/7, khiến rủi ro thiên tai tiếp tục gia tăng trong 1-2 ngày tới.