Ngày 8.5, tin từ Đồn biên phòng cửa khẩu Long Bình (Bộ đội biên phòng tỉnh An Giang) cho biết, đơn vị đang phối hợp cơ quan chức năng tỉnh An Giang điều tra mở rộng vụ vận chuyển vàng lậu từ Campuchia vào Việt Nam, do Nguyễn Văn Khanh (22 tuổi, ở xã Khánh Bình, tỉnh An Giang) thực hiện.
Theo thông tin ban đầu, khoảng 13 giờ 25 phút ngày 7.5, tại khu vực bờ sông Hậu, thuộc ấp An Hòa, xã Khánh Bình, tổ công tác do Đồn biên phòng cửa khẩu Long Bình chủ trì, phối hợp Đội đặc nhiệm Phòng chống ma túy và tội phạm (thuộc Phòng nghiệp vụ Bộ đội biên phòng tỉnh An Giang) cùng lực lượng Công an tỉnh và Hải quan cửa khẩu Khánh Bình phát hiện nam thanh niên có hành vi nghi vấn vận chuyển hàng lậu từ biên giới Campuchia vào địa bàn nên bắt giữ.
Tiến hành khám xét, lực lượng chức năng phát hiện nam thanh niên cất giấu trong người một thỏi kim loại màu vàng, kích thước 11 cm x 4,5 cm x 0,7 cm.
Qua khai thác nhanh, người này khai tên là Nguyễn Văn Khanh và thừa nhận tang vật là thỏi vàng 24K, do một người đàn ông ở Campuchia thuê vận chuyển từ Campuchia về Việt Nam với tiền công 700.000 đồng.
Kết quả giám định của lực lượng chức năng tỉnh An Giang, thỏi vàng của Khanh vận chuyển là vàng 24K, có trọng lượng gần 1 kg.
Hiện vụ vận chuyển vàng lậu nêu trên được lực lượng biên phòng tỉnh An Giang phối hợp cơ quan chức năng mở rộng điều tra, xử lý theo quy định của pháp luật.
Tin Gốc: Thanh Niên

Tôi nhớ một buổi sáng cách đây không lâu ở một thành phố, có quán cà phê với tấm biển lớn treo phía trên: "Cà phê siêu sạch - nguyên chất 100%". Đi thêm vài trăm mét, hiện tượng tương tự lặp lại: quán nào cũng dán dòng chữ ấy, có nơi còn để to hơn cả tên thương hiệu.
Buổi chiều đi ngang qua nhiều cơ sở đào tạo tên gắn liền với chữ "quốc tế".
Hai hiện tượng không liên quan, nhưng phản ánh cùng một logic quen thuộc: nếu niềm tin chất lượng thực tế vẫn còn bị nhiều người ngoài nghi, thì ngôn từ dường như được huy động để lấp đầy khoảng trống.
Trong đời sống thường nhật, người tiêu dùng vẫn thường mang nỗi nghi ngại: ly cà phê mình uống có thật sự nguyên chất? Có bị pha tạp chất, hóa chất bảo quản hay không? Những vụ việc cà phê giả, cà phê "bẩn" bị phát hiện thời gian qua càng làm tăng thêm sự bất an ấy.
Chính vì vậy, "siêu sạch" không còn là một tính từ mô tả mà trở thành lời cam kết hay hứa hẹn. Ngay cả quán cà phê vỉa hè giá chỉ 15.000 đồng cũng treo biển "siêu sạch".
Vì nếu không nói ra điều này, khách hàng khó mà tin tưởng. Khách hàng không chỉ mua một ly cà phê; họ mua cảm giác yên tâm.
Câu chuyện nhiều "đại học quốc tế" cũng vận hành theo cùng một cơ chế. Trong bối cảnh giáo dục đại học Việt Nam đang chuyển mình, hai chữ "quốc tế" trở thành tín hiệu mạnh mẽ, gợi lên hình ảnh chương trình tiên tiến, giảng viên chất lượng cao và bằng cấp có giá trị toàn cầu. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng khớp với tên gọi. Nhiều chương trình vẫn còn hạn chế về đội ngũ giảng viên quốc tế, môi trường học thuật và sự công nhận quốc tế thực sự.
Gần đây, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã siết chặt quy định về đặt tên cơ sở giáo dục đại học, không cho phép tùy tiện sử dụng các từ mang tính "vị thế đặc biệt" như "quốc tế", "quốc gia", "Việt Nam"… trừ khi được cơ quan có thẩm quyền phê duyệt.
Quy định này cho thấy hiện tượng lạm dụng tên gọi không còn là chuyện cá biệt, mà đã trở thành vấn đề cần quản lý để tránh gây nhầm lẫn và bảo vệ người học.
Vậy điều gì khiến nhiều người đặc biệt "ưa chuộng" những từ mang tính nâng cấp như "siêu" hay "quốc tế"?
Câu trả lời có lẽ nằm ở một tâm lý dễ hiểu: chất lượng thực tế còn khiêm tốn, nhưng khát vọng vươn tầm lại rất lớn. Trong thời gian dài, một số loại hàng hóa kém ổn định về chất lượng. Giáo dục trong nước cũng thường bị so sánh bất lợi với các nền giáo dục tiên tiến.
Những so sánh ấy có thể không công bằng, nhưng để lại dấu ấn: cảm giác chưa đủ, kèm theo mong muốn được công nhận mạnh mẽ.
Phải chăng khoảng cách giữa thực tế và kỳ vọng còn lớn, nên ngôn từ trở thành giải pháp nhanh nhất để "nâng cấp" hình ảnh?
"Siêu sạch" không chỉ là sạch mà còn vượt trội so với "chưa sạch". "Quốc tế" không chỉ là mở rộng mà còn là cách khẳng định mình đã bước ra khỏi khuôn khổ "bình thường nội địa".
Đó là một dạng tự vệ tâm lý: khẳng định giá trị ngay cả khi điều đó chưa hoàn toàn trở thành hiện thực.
Ở chiều tích cực, khát vọng ấy có thể là động lực quan trọng. Khi người tiêu dùng đòi hỏi cà phê sạch hơn, nhiều doanh nghiệp, từ các thương hiệu lớn đến các cơ sở nhỏ, đã đầu tư nghiêm túc hơn vào nguồn nguyên liệu, quy trình sản xuất và truy xuất nguồn gốc.
Tương tự, áp lực từ phụ huynh tìm kiếm giáo dục chất lượng cao đã thúc đẩy nhiều trường cải thiện chương trình, hợp tác quốc tế và hướng tới các tiêu chuẩn kiểm định quốc tế. Khát vọng, vì thế không chỉ nằm trên tấm biển quảng cáo, mà có thể kéo thực tế đi lên.
Tuy nhiên nếu khát vọng chỉ dừng lại ở ngôn từ, chính những từ ngữ ấy sẽ dần mất giá trị. Khi quán nào cũng "siêu sạch", người tiêu dùng bắt đầu nghi ngờ tất cả.
Khi trường nào cũng mang tên "quốc tế", sinh viên và phụ huynh sẽ tự hỏi: đâu mới là quốc tế thực sự? Khi niềm tin bị bào mòn, thiệt hại không chỉ thuộc về một thương hiệu hay một trường học, mà còn thuộc về cả hệ sinh thái kinh tế - giáo dục.
Ly cà phê vỉa hè đến tấm biển trường đại học cho thấy tràn đầy khát vọng, nhưng ngôn từ đôi khi lại đi nhanh hơn thực lực hiện có.
Có lẽ, điều cốt lõi là nâng chất lượng thực chất đến mức những cụm từ như "siêu sạch" hay "quốc tế" trở nên không còn cần thiết.
Khi cà phê thật sự sạch, người ta nhận ra qua vị đắng thanh và hậu ngọt tự nhiên, chứ không phải qua tấm biển trước quán. Khi một trường đại học đạt chuẩn, sinh viên sẽ cảm nhận qua chương trình học, đội ngũ giảng viên và con đường nghề nghiệp mở ra trên khu vực hoặc toàn cầu, chứ không cần phải đọc tên trường mới biết.
Đến lúc đó, niềm tin không còn treo trên bảng hiệu mà nằm trong trải nghiệm. Và khát vọng cũng không cần phải nói to lên nữa, bởi nó đã hiện diện trong chính chất lượng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Bộ Tư pháp vừa công bố tài liệu thẩm định hồ sơ chính sách luật An toàn thực phẩm (sửa đổi), do Bộ Y tế chủ trì soạn thảo.
Một trong các chính sách được đề xuất là hoàn thiện bộ máy quản lý nhà nước về an toàn thực phẩm.
Theo Bộ Y tế, công tác quản lý an toàn thực phẩm hiện được phân chia cho 3 ngành y tế, nông nghiệp - môi trường và công thương.
Mô hình trên giúp duy trì bộ máy ổn định và tiết kiệm chi phí tổ chức. Song việc cả 3 cơ quan cùng tham gia lại gây ra sự chồng chéo và khó xác định đơn vị chịu trách nhiệm chính.
Ngay cả khi thực hiện liên thông cơ sở dữ liệu giữa các ngành, quá trình này cũng đòi hỏi rất nhiều thời gian mới có thể hoàn thiện, khiến các vấn đề nóng về an toàn thực phẩm không được giải quyết kịp thời.
Hệ quả là công tác quản lý, chỉ đạo vẫn còn manh mún, gây khó khăn trong việc xác định trách nhiệm chính và xử lý dứt điểm các sự cố về an toàn thực phẩm.
Để khắc phục, Bộ Y tế đề xuất giao Chính phủ quy định trách nhiệm quản lý nhà nước của một cơ quan quản lý an toàn thực phẩm tại trung ương trực thuộc Bộ Y tế.
Hướng đi này đáp ứng yêu cầu quản lý nhà nước khi thực hiện việc kiểm tra và tăng cường thực thi pháp luật của các bộ, ngành liên quan; đảm bảo tính thống nhất của các biện pháp kiểm soát an toàn thực phẩm trong toàn bộ chuỗi thực phẩm trên toàn quốc.
Đồng thời phân tách rõ chức năng đánh giá nguy cơ và quản lý nguy cơ; đảm bảo tốt hơn quyền lợi người tiêu dùng, trong khi vẫn tận dụng được nguồn lực sẵn có, không gây xáo trộn lớn trong hệ thống chính trị.
Vẫn theo dự thảo, UBND cấp tỉnh sẽ chịu trách nhiệm quản lý nhà nước về an toàn thực phẩm trên địa bàn quản lý. Và để thực hiện nhiệm vụ này, Bộ Y tế đề xuất 2 phương án.
Phương án 1 là thành lập sở an toàn thực phẩm trực thuộc UBND tỉnh, trên cơ sở gộp chức năng, nhiệm vụ, nhân sự và cơ sở vật chất (nếu có) về công tác quản lý an toàn thực phẩm của các đơn vị trực thuộc sở y tế, sở nông nghiệp - môi trường và sở công thương.
Ưu điểm của phương án này là tạo thuận lợi trong việc kiểm tra và xử phạt vi phạm hành chính cũng như phối hợp với các sở chuyên ngành liên quan, chủ động trong công tác xây dựng năng lực mạng lưới cơ sở. Chưa kể, hiện đã có bài học kinh nghiệm từ mô hình thí điểm Sở An toàn thực phẩm TP.HCM.
Tuy nhiên, nhược điểm là phát sinh thêm cơ quan hành chính trong bộ máy nhà nước, không thể triển khai ngay lập tức mà cần thời gian để chính quyền cấp tỉnh làm đề án thành lập đơn vị hành chính mới.
Phương án 2 là kiện toàn và giao cho chi cục an toàn thực phẩm trực thuộc sở y tế. Ưu điểm là tận dụng nguồn lực sẵn có, không làm xáo trộn quá lớn cơ cấu tổ chức bộ máy hiện tại của cấp tỉnh, lại có thể triển khai ngay, không phát sinh vị trí lãnh đạo cấp sở.
Tuy nhiên, quá trình phối hợp với các sở chuyên ngành có thể thiếu chủ động và mất nhiều bước trung gian hơn. Chưa kể, hiện có khoảng 30% số tỉnh, thành phố không còn chi cục an toàn thực phẩm nên các tỉnh này vẫn phải làm đề án thành lập đơn vị hành chính mới.
Tin Gốc: Thanh Niên

Sáng 27.4, ông Dương Văn Tuấn, Chủ tịch UBND phường Bàn Thạch (thành phố Đà Nẵng), xác nhận TS Vũ Ngọc Hoàng, nguyên Phó trưởng ban Thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương đã từ trần vào lúc 14 giờ ngày 26.4 (nhằm ngày 10.3 năm Bính Ngọ) tại nhà riêng, hưởng thọ 74 tuổi.
Ông Vũ Ngọc Hoàng là cán bộ lãnh đạo từng giữ nhiều trọng trách của Đảng, có nhiều đóng góp trong lĩnh vực tuyên giáo và giáo dục.
Theo ông Dương Văn Tuấn, gia đình cho biết sẽ không nhận lễ vật, vòng hoa, liễn, trái cây, hương đèn và tiền phúng viếng từ cá nhân; chỉ nhận vòng hoa của các cơ quan, tổ chức.
Linh cữu được quàn tại nhà riêng, số 1A Huyền Trân Công Chúa, phường Bàn Thạch.
TS Vũ Ngọc Hoàng sinh năm 1953, quê quán làng Khương Mỹ, xã Tam Xuân 1, huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam (cũ), nay thuộc xã Tam Xuân, thành phố Đà Nẵng. Ông có học vị tiến sĩ, từng là Ủy viên Trung ương Đảng các khóa X, XI.
Trong quá trình công tác, ông từng giữ nhiều cương vị quan trọng. Từ tháng 8.2001 đến tháng 2.2008, ông là Bí thư Tỉnh ủy Quảng Nam.
Đến tháng 2.2011, ông được bổ nhiệm giữ chức Phó trưởng ban Thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương (nay là Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương). Ông nghỉ hưu vào cuối năm 2016.
Sau khi nghỉ hưu, tháng 8.2019, ông giữ chức Phó chủ tịch Hiệp hội Các trường đại học, cao đẳng Việt Nam. Đến ngày 3.12.2020, tại Đại hội lần thứ II nhiệm kỳ 2020 – 2025, ông được bầu làm Chủ tịch hiệp hội này.
Ông cũng là tác giả cuốn sách "Con đường phía trước", tập tiểu luận chính trị - xã hội do Nhà xuất bản Đà Nẵng phát hành tháng 10.2016.
Trong suốt quá trình công tác, ông Vũ Ngọc Hoàng được Đảng và Nhà nước trao tặng nhiều phần thưởng cao quý như: Huy hiệu 30, 40, 45 năm tuổi Đảng; Huân chương Độc lập hạng nhì; Huân chương Lao động hạng nhì, hạng ba cùng nhiều huy chương, kỷ niệm chương vì sự nghiệp các lĩnh vực…
Tin Gốc: Thanh Niên

