Andy Cole và Dwight Yorke gần như không hề biết nhau khi Yorke cập bến Man Utd hè 1998, nhưng sự kết hợp giữa họ sau đó đã đi vào huyền thoại. Trên sân tập, hai người miệt mài cùng nhau tập luyện các bài chạy chỗ, hoán đổi vị trí, bỏ bóng “chim mồi” và đập nhả. Khi mùa 1998-1999 hạ màn, bộ đôi này ghi tổng cộng 53 bàn, góp công lớn giúp CLB giành cú ăn ba lịch sử. Yorke đồng sở hữu Chiếc Giày Vàng Ngoại hạng Anh cùng Jimmy Floyd Hasselbaink và Michael Owen với 18 bàn, Cole chỉ kém họ đúng một pha lập công. Cả 10 chân sút hàng đầu của giải đấu năm đó đều là những tiền đạo thực thụ.
Nhưng sân tập và bảng xếp hạng ghi bàn ngày nay lại vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác. Các bài tập dứt điểm ít được chú trọng, kiểm soát bóng là ưu tiên tối thượng, và những người dẫn đầu danh sách ghi bàn giờ thường là các tiền đạo cánh, những số 10 hoặc số 9 ảo. Những trung phong truyền thống đang dần biến mất.
Dữ liệu từ Opta cho thấy sự sụt giảm nghiêm trọng về tầm ảnh hưởng của họ. Hai thập kỷ trước, các số 9 ghi được 41,6% tổng số bàn tại Ngoại hạng Anh (387 trên 931 bàn). Mùa này, con số đó chỉ còn 25,9% (291 trên 845 bàn).
Những màn trình diễn cá nhân để đời của các trung phong cũng dần thưa thớt. Trong giai đoạn 2007-2012, có tới 4 trong 5 mùa giải ghi nhận từ 10 cú hat-trick trở lên được thực hiện bởi các số 9. Nhưng trong 9 mùa gần nhất, cột mốc đó chỉ được chinh phục duy nhất một lần.
Ở tuyển Anh, ngoài Harry Kane – người sẽ sang tuổi 33 ngay sau World Cup 2026, các lựa chọn còn lại đều hạn chế và chưa thuyết phục. Dominic Solanke mới ghi ba bàn trong một mùa giải bị ám ảnh bởi chấn thương. Dominic Calvert-Lewin, với 10 bàn, đã được trao cơ hội trong danh sách cuối cùng của Thomas Tuchel trước khi ông chốt đội hình đến Bắc Mỹ. Cả hai đều chưa để lại ấn tượng. Ollie Watkins là cái tên tiếp theo trong danh sách chờ, nhưng cũng mới có 9 bàn tại giải quốc nội.
Vắng Kane trong các trận giao hữu gần đây, “Tam Sư” chỉ ghi được một bàn vào lưới Uruguay nhờ công của một hậu vệ, và hoàn toàn bất lực trước Nhật Bản. 8 cú dứt điểm trúng đích trong hai trận đấu đó chỉ như tô điểm cho những màn trình diễn nghèo nàn.
Từ khi ra mắt vào năm 2015, Kane đã góp 78 bàn và 19 kiến tạo, in dấu giày vào 32% số bàn thắng của tuyển Anh. Nếu anh dính chấn thương trước thềm World Cup 2026, tập thể của Tuchel sẽ thực sự lâm nguy. Và khi anh giải nghệ, kế hoạch kế thừa vị trí này sẽ trở nên báo động.
“Đó không còn là một vị trí hấp dẫn nữa”, Emile Heskey, một trung phong cổ điển từng 62 lần khoác áo tuyển Anh, chia sẻ. Ông lớn lên khi chứng kiến những tiền đạo như Cyrille Regis và Gary Lineker tung hoành. “Giờ đây bóng đá chú trọng kiểm soát, những số 9 thường không được tham gia vào lối chơi chung. Công việc của họ, đặc biệt trong khâu triển khai bóng, là tạo khoảng trống cho các số 10, các số 8 hoặc các tiền đạo cánh”.
Việc tái định nghĩa vai trò của một số 9 có thể bắt nguồn một phần từ khi Jose Mourinho đến Chelsea năm 2004. Ông thành công vang dội cùng sơ đồ 4-2-3-1 sử dụng một tiền đạo độc lập tác chiến. Pep Guardiola còn đi xa hơn khi vẽ lại bóng đá mà không cần một tiền đạo thực thụ. Ở Barca, ông tạo nên lối đá mê hoặc với Lionel Messi trong vai trò số 9 ảo, một kiểu tiền đạo chơi ở trung tâm và thường xuyên lùi sâu.
Trên hành trình tiến đến chung kết Champions League 2020-2021, Guardiola thậm chí còn sử dụng tới hai số 9 ảo cho Man City. Erling Haaland hiện là ngoại lệ hiếm hoi vẫn mang hơi thở của một kỷ nguyên đã qua, nhưng ngay cả anh cũng phải thích nghi trong những mùa gần đây để phù hợp với triết lý của Guardiola.
Sự thay đổi này làm đảo lộn toàn bộ diện mạo các buổi tập và các đội trẻ. Rene Meulensteen nhớ lại việc dành 15-30 phút mỗi ngày để tập dứt điểm với các tiền đạo, dưới thời Sir Alex Ferguson tại Man Utd từ 2007-2013. Giờ đây, theo ông, ngoại trừ vị trí thủ môn, khâu tập luyện đã trở nên quá “phổ quát”. Lịch thi đấu dày đặc và sự chú trọng thái quá vào sức mạnh, thể lực đã bóp nghẹt thời gian trên sân tập, nơi mà việc kiểm soát bóng được ưu tiên.
“Các số 9 không được đào tạo bài bản, đơn giản là vậy”, Meulensteen chia sẻ trên podcast Sacked. “Ai cũng tập những bài giống hệt nhau. Chúng ta cần nhiều hơn những bài tập chuyên biệt cho vị trí này”.
Câu hỏi được đặt ra là khi Kane giải nghệ, có ai đủ sức thay thế anh. Ngay cả các học viện cũng dần thay đổi cách họ nhào nặn thế hệ kế cận. Các đội trẻ có xu hướng mô phỏng sơ đồ của đội một, thường là một hệ thống cố định do các CEO quyết định, để về lý thuyết, bất kỳ học viên nào tốt nghiệp cũng có thể lắp ghép ngay vào đội một.
“Rất nhiều sơ đồ chiến thuật đang làm mất đi sự kết nối giữa các bộ đôi”, Dean Whitehouse, người có 23 năm làm việc tại học viện Man Utd với những cầu thủ như Marcus Rashford, nhận định. “Họ không còn tập những quả tạt sớm, và ở một mức độ nào đó, sự quá tải về chiến thuật đã triệt tiêu tính ngẫu hứng, bản năng của những cặp trung phong mà chúng ta thường thấy trong lối đá tấn công toàn diện”.
“Có phải chúng ta đang cầm bóng chỉ để cầm bóng và mất đi những cú đấm trực diện?”, Whitehouse tự đặt câu hỏi. “Với tôi, nếu không huấn luyện các số 9 kỹ năng chơi quay lưng với khung thành, phối hợp đôi, chạy chỗ ngược hướng, nhận bóng sớm và chạy chỗ hút người sớm, khâu triển khai bóng sẽ trở nên quá máy móc và rập khuôn. Chúng ta sẽ không bao giờ tạo ra được những số 9 sát thủ. Tôi nghĩ đó chính là vấn đề”.
Tuy nhiên, vẫn có niềm tin rằng những số 9 vẫn chưa hết thời. Năm 2011, trong vai trò đứng đầu bộ phận phát triển trẻ của LĐBĐ bóng đá Anh (FA), Gareth Southgate đã thúc đẩy các trận đấu sân nhỏ ở cấp độ trẻ. Southgate nhận ra rằng những cầu thủ nhỏ con, kỹ thuật đang bị gạt ra khỏi bóng đá phong trào bởi những cầu thủ thiên về thể chất.
Thời điểm đó, ông gợi ý rằng nước Anh “có lẽ đã bỏ lỡ” những Xavi, Iniesta hay Messi tiếp theo. Thế là một loạt những số 10 kỹ thuật được thành hình, đến mức không thể “nhét” hết vào tuyển Anh. Thực tế cho thấy chỉ cần FA và các học viện Ngoại hạng Anh đồng lòng, mọi thứ đều có thể xoay chuyển. Chỉ cần một HLV đội một bắt đầu gặt hái danh hiệu với một cặp tiền đạo sát thủ, nhu cầu về vị trí này sẽ lập tức quay lại.
“Ngay khi có người thành công với sơ đồ hai tiền đạo, mọi người sẽ đổ xô học theo”, Whitehouse tin tưởng. “Khi đó, họ sẽ nghĩ ‘Làm sao để thành công? Hãy thiết kế các bài tập để nâng tầm những cầu thủ này’. Và chẳng mấy chốc, chúng ta sẽ lại thấy những số 9 xuất hiện tràn ngập một lần nữa”.
Chặng 19 Cúp truyền hình TP.HCM 2026 diễn ra với cự ly 5km quanh Vũng Tàu (TP.HCM). Đây cũng là chặng đua cá nhân tính giờ, với thể thức đòi hỏi VĐV không chỉ có kỹ thuật mà còn sức mạnh, sức bền và khả năng "độc lập tác chiến" khi không có đồng đội để "núp gió".
Các tay đua lần lượt xuất phát cách nhau 1 phút và trọng tài bấm giờ để xác định thành tích. Bên cạnh thành tích cá nhân còn tính thêm thành tích đồng đội thông qua tổng thành tích của 3 tay đua xếp nhất, nhì, ba của mỗi đội.
Với các tay đua Việt Nam, thử thách này thường không dễ để họ cạnh tranh với các ngoại binh. Nhưng tại chặng 19 sáng 24-4, nhiều cua rơ đã thi đấu xuất sắc, vượt qua rất nhiều đối thủ mạnh.
Trong đó, Nguyễn Tuấn Vũ của TP.HCM Vinama thậm chí về đích ở vị trí thứ 3 với thành tích 7 phút 1 giây. Xếp sau anh lần lượt là Nguyễn Hoàng Sang và Quàng Văn Cường của đội Công An TP.HCM. Nhóm các cua rơ này có thành tích tốt hơn so với những ngoại binh mạnh như Marchuk Dzianis, Pierantozzi Lucio, Robinson Chalapud, Mugisha Moise…
Người có thành tích tốt nhất để giành chiến thắng chặng này là Sergei Kulikov của Tập đoàn Lộc Trời An Giang, với thành tích 6 phút 52 giây. Về nhì chính là áo vàng tổng sắp Yarash Uladzislau (TP.HCM New Group) với 6 phút 57 giây.
Đây là chiến thắng chặng thứ 3 của Sergei Kulikov tại Cúp truyền hình TP.HCM năm nay.
Dù vậy, thứ tự các danh hiệu đến lúc này vẫn không có sự thay đổi. Áo vàng vẫn thuộc về Yarash Uladzislau, áo xanh của Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai), áo cam của Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7), áo trắng của Trần Trọng Phúc (Võ Đắc Đồng Nai) và áo đỏ của Mugisha Moise (TP.HCM Vinama).
Đội tuyển U17 Việt Nam đã lần đầu tiên giành vé dự U17 World Cup 2026 sau khi đánh bại U17 UAE 3-2 ở lượt cuối bảng C hôm 14-5, qua đó vào tứ kết Giải U17 châu Á 2026 diễn ra tại Saudi Arabia.
Chiến tích lịch sử đó của thầy trò HLV Cristiano Roland đã khiến người hâm mộ Việt Nam không khỏi sung sướng và tự hào. Bạn đọc Tuổi Trẻ Online để lại rất nhiều bình luận về kỳ tích của các cầu thủ trẻ.
Bạn đọc Dũng Phạm viết: "Chúc mừng U17 Việt Nam. Các bạn đã tạo niềm cảm hứng cho mọi người hâm mộ".
Tương tự, bạn đọc Hientv3003 bình luận: "Bốn đội Đông Nam Á dự U17 châu Á thì U17 Việt Nam là đội duy nhất được dự U17 World Cup, thật tự hào về U17 Việt Nam".
"Tôi tự hào rất nhiều về U17 Việt Nam. Những đứa trẻ chưa qua vòng thơ bé mà giờ này các em đã trở thành "Phù Đổng Thiên Vương". U17 Việt Nam cố gắng vươn cao lên nữa", bạn đọc Âu Lê tự hào.
Bạn đọc Fan cho rằng thành công của lứa U17 Việt Nam sẽ tạo tiền đề tốt cho đội tuyển Việt Nam trong việc giành vé dự World Cup trong tương lai.
"Bóng đá Việt Nam từng dự World Cup ở U20 nam, đội tuyển nữ, và lần này là U17 nam. Cần những lứa cầu thủ trẻ gối đầu như vậy liên tục thì đội tuyển quốc gia mới mong sau này có thể dự World Cup được", bạn đọc Fan hào hứng.
"Lứa cầu thủ này xem rất bắt mắt, các em đỡ bóng bước một rất chuẩn xác, ít khi nào văng ra xa", bạn đọc Trần Trung phân tích thêm.
Dù giành vé dự U17 World Cup 2026, nhưng hành trình của đội tuyển U17 Việt Nam chưa dừng lại khi còn gặp U17 Úc ở tứ kết vào ngày 17-5 tới.
Bạn đọc Anh Vũ viết: "Hành trình của U17 Việt Nam có nhiều nét tương đồng với đội U23 Việt Nam ở Giải U23 châu Á vừa qua. Hy vọng lần này các em sẽ làm tốt hơn các đàn anh. Chúc mừng HLV Cristiano Roland và các tuyển thủ trẻ".
Nói thêm về lứa U17 Việt Nam hiện tại, bạn đọc Hientv3003 bình luận: "U17 Việt Nam giành vé thuyết phục bằng lối đá tấn công đẹp mắt, thi đấu đôi công sòng phẳng.
Nên có thể nói, lứa này đạt trình độ châu Á và nếu được đầu tư bài bản trong tương lai, người hâm mộ có thể mơ về ngày không xa đội tuyển Việt Nam sẽ được dự World Cup".
Đề cập vai trò của HLV, bạn đọc Việt Hùng viết: "Chỉ cần thi đấu từng trận với tâm lý vững vàng và bản lĩnh của nhà vô địch, cộng với tài năng, đội hình hiện có, cùng với tài cầm quân của HLV Cristiano Roland thì tôi tin đội U17 Việt Nam sẽ tiến xa".
Nhiều ý kiến cũng cho rằng U17 Việt Nam thành công nhờ khả năng huấn luyện của HLV Cristiano Roland. Vì thế nhà cầm quân người Brazil này cần được trao cơ hội dẫn dắt thêm các đội tuyển trẻ nam khác.
"Đề nghị VFF chọn HLV Cristiano Roland tiếp tục dẫn dắt lứa cầu thủ trẻ tiềm năng này lên U19 và U23 Việt Nam", bạn đọc Anh Vũ mong muốn.
Trong khi đó, bạn đọc Tam khen U17 Việt Nam đá như... Brazil và đề xuất Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) cần đầu tư hơn nữa cho lứa U17 hiện tại để gặt hái thành công trong tương lai.
"Các cầu thủ U17 Việt Nam đá với thần thái kỹ thuật như vũ điệu samba của Brazil, đúng như những gì HLV Roland dạy dỗ.
Chỉ có điều, VFF nên tạo điều kiện cọ xát chất lượng nhiều hơn cho lứa này để tích lũy kinh nghiệm và sự lì lợm trong thi đấu thì sẽ không ngán đối thủ nào ở châu Á trong tương lai", bạn đọc Tam tự hào.
Bạn đọc Trần Quang Dinh thì viết: "Cách làm đúng hướng của bóng đá trẻ Việt Nam trong tương lai không xa ắt sẽ hái quả ngọt. Một lần nữa xin chúc mừng U17 và bóng đá đất nước mình".
Dù vậy cũng có không ít bạn đọc cho rằng các cầu thủ U17 Việt Nam cần giữ đôi chân trên mặt đất để tiếp tục phát triển tài năng tốt hơn.
Bạn đọc có email lap***@gmail.com bình luận: "Cứ để các cháu phát triển tự nhiên. Nên hạn chế tung hô kẻo các cháu lại hư, nhanh nở - nhanh tàn, những tấm gương lớp trước còn đó. Cầu thủ chuyên nghiệp cần sự khắt khe, rèn giũa và vượt qua nhiều khó khăn, cám dỗ".
Bình luận này nhận được sự đồng tình của bạn đọc Eric Đặng khi viết: "Tôi đồng quan điểm với bạn. Không phủ nhận lứa cầu thủ này quá giỏi nhưng hãy để các cháu phát triển tự nhiên, càng tung hô các cháu sẽ tự phụ và ngỡ mình đang ở đỉnh cao rồi phát bệnh ngôi sao".
Trong khi Aston Villa tới Thổ Nhĩ Kỳ với khát khao giành chức vô địch đầu tiên kể từ Cup Liên đoàn năm 1996, Freiburg bước vào trận chung kết mà chưa từng sở hữu bất kỳ danh hiệu nào trong phòng truyền thống. Được đánh giá vượt trội đối thủ Đức, Aston Villa không mấy khó khăn để hạ Freiburg nhờ các bàn thắng đẹp của Youri Tielemans, Emi Buendia cùng Morgan Rogers.
Đây cũng là lần đầu đại diện nước Anh vô địch cup lớn ở châu Âu kể từ European Cup, tiền thân của Champions League, năm 1982. Với cá nhân HLV Unai Emery, ông củng cố vị thế "ông vua Europa League" khi nâng cao kỷ lục bằng lần thứ năm đăng quang. Trước đó, nhà cầm quân Tây Ban Nha từng ba lần vô địch cùng Sevilla và một lần với Villarreal.
Aston Villa bước vào trận với bộ trang phục toàn màu trắng nhằm tri ân thế hệ từng vô địch Cup C1 năm 1982. Ngay phút thứ hai, đội bóng Anh tạo ra cơ hội nguy hiểm khi Morgan Rogers sút căng buộc thủ môn Noah Atubolu phải cứu thua. Freiburg, trong lần đầu dự chung kết châu Âu, cũng có cơ hội đáp trả nhưng cú đá chân trái của Nicolas Hofler lại đi chệch cột.
Sau quãng đầu trận tương đối cân bằng, Aston Villa tăng tốc và tạo ra khác biệt bằng chất lượng đội hình cùng sự hiệu quả trong dứt điểm. Phút 38, đội bóng Anh mở tỷ số từ một pha đá phạt góc được dàn xếp bài bản. Rogers di chuyển nhận bóng, trong khi các đồng đội chắn người để mở khoảng trống cho Youri Tielemans băng vào vô-lê chìm hiểm hóc, đánh bại Atubolu.
Tiếp đà hưng phấn, Emiliano Buendia lập siêu phẩm trong thời gian bù giờ hiệp một. Tiền vệ Argentina xoay người sát vòng cấm rồi cứa lòng chân trái cực nhanh vào góc xa, khiến các CĐV Aston Villa phía sau khung thành bùng nổ. Trên khán đài Besiktas Park, Hoàng tử William - CĐV nổi tiếng của Aston Villa - ăn mừng cuồng nhiệt cùng hơn 11.000 người hâm mộ đội bóng đến từ xứ sương mù.
Hai bàn thua liên tiếp cuối hiệp một gần như đánh sập tinh thần Freiburg. Và chỉ chưa đầy 15 phút sau giờ nghỉ, trận đấu coi như an bài. Phút 58, Buendia tiếp tục để lại dấu ấn với đường căng ngang vào vòng cấm để Rogers băng cắt, đệm bóng cận thành nâng tỷ số.
Đó là bàn thứ ba của Rogers tại Europa League mùa này, đồng thời đặt dấu chấm hết cho mọi hy vọng của đại diện Bundesliga. Dù HLV Julian Schuster lập tức thay hai người, Freiburg không thể tạo ra sức phản kháng đáng kể nào trước một đối thủ chơi chặt chẽ, giàu năng lượng và hoàn toàn kiểm soát thế trận.
Trong phần còn lại, Aston Villa thậm chí còn suýt ghi thêm bàn khi Buendia và đội trưởng John McGinn có cơ hội ngon ăn. Freiburg may mắn không thua đậm hơn, và thất bại 0-3 phản ánh đúng chênh lệch giữa hai đội.
Aston Villa khép lại mùa giải thành công dù từng khởi đầu rất chật vật, không thắng cả bốn trận đầu và phải chờ đến cuối tháng 9 mới ghi bàn đầu tiên. Tuy nhiên, HLV Emery đã xoay chuyển hoàn toàn cục diện, đưa đội bóng vào top 5 Ngoại hạng Anh và kết thúc mùa giải bằng danh hiệu lớn châu Âu đầu tiên sau bốn thập kỷ.