MiG-31 Foxhound, được phát triển bởi Cục Thiết kế Mikoyan cho Không quân Liên Xô, là máy bay tiêm kích siêu âm kế nhiệm MiG-25 Foxbat. Nổi tiếng là một trong những máy bay chiến đấu nhanh nhất thế giới, MiG-31 vẫn đang phục vụ trong Không quân Nga (130 chiếc) và Kazakhstan (20 chiếc), với dự kiến kéo dài tuổi thọ đến năm 2030 hoặc muộn hơn.
Nga tuyên bố hơn 50 chiếc đã được nâng cấp sâu lên chuẩn MiG-31BM với hiệu quả chiến đấu tốt hơn 2,6 lần so với phiên bản gốc. Radar Zaslon-M cải tiến có tầm phát hiện mục tiêu trên không lên tới 400km đối với các máy bay cảnh báo sớm (AWACS), tự động theo dõi 24 mục tiêu và tấn công đồng thời 8 trong số đó.
Vũ khí chủ lực của MiG-31BM là tên lửa không đối không tầm xa R-37 mới, đạt tốc độ Mach 6 và tầm bắn 400km. Ngoài ra, MiG-31BM còn có khả năng đa nhiệm, mang được tên lửa chống radar, không đối hạm và không đối đất. Máy bay được trang bị cần tiếp nhiên liệu trên không và một số thiết bị điện tử hàng không chung với MiG-29SMT.
Hệ thống radar của MiG-31BM được đánh giá cao, vẫn hoạt động hiệu quả ngay cả khi bị gây nhiễu chủ động. Nga cũng nhấn mạnh khả năng phối hợp tác chiến giữa 4 chiếc MiG-31, sử dụng liên kết dữ liệu để kiểm soát một mặt trận dài 900km.
Sự kết hợp giữa radar và vũ khí cho phép máy bay đánh chặn tên lửa hành trình bay thấp, UAV và trực thăng. MiG-31BM còn có thể đóng vai trò hộ tống phòng không cho các máy bay ném bom chiến lược tầm xa siêu thanh, dù không được thiết kế cho cận chiến hay các pha ngoặt gấp với gia tốc trọng trường lớn (giới hạn tối đa là 5G).
Các nâng cấp khác bao gồm hệ thống điện tử hàng không hiện đại với HOTAS (hệ thống điều khiển tích hợp cho phép phi công thao tác mọi chức năng quan trọng như bắn vũ khí, chuyển đổi radar mà không cần rời tay khỏi cần lái và cần ga) và màn hình đa chức năng (MFD).
Máy bay có 4 điểm treo vũ khí bán chìm dưới thân và bốn giá treo dưới cánh, mang tới 9.000kg vũ khí. Ngoài radar Zaslon-M, MiG-31BM còn được trang bị hệ thống tìm kiếm và theo dõi hồng ngoại (IRST) với tầm phát hiện mục tiêu khoảng 56km.
MiG-31 được trang bị liên kết dữ liệu kỹ thuật số an toàn, cho phép truyền tham số radar đến các máy bay Su-30 và MiG-29. Tín hiệu từ radar mặt đất cũng có thể được MiG-31 thu nhận và truyền đến các máy bay khác, giúp thực hiện các cuộc tấn công mà không bị radar đối phương phát hiện.
Từ thiết kế ban đầu là máy bay tiêm kích đánh chặn, MiG-31 đã phát triển thành MiG-31BM đa nhiệm. Đặc biệt, phiên bản MiG-31K được cải tiến để phóng tên lửa đạn đạo siêu thanh Kh-47M2 Kinzhal, có khả năng mang đầu đạn hạt nhân, tầm bắn hơn 2.000km và tốc độ Mach 10.
MiG-31 “làm mưa làm gió” trên chiến trường Ukraine
Trong cuộc xung đột tại Ukraine, MiG-31 của Nga được cho là đã bắn hạ một số máy bay Ukraine, chủ yếu bằng tên lửa không đối không tầm xa R-37M. Những chiếc MiG-31 hoạt động gần như không gặp kháng cự, do máy bay chiến đấu của Ukraine thiếu tầm bay, tốc độ hoặc độ cao để đối phó.
Tên lửa không đối không siêu thanh tầm xa Vympel R-37M (NATO định danh là Axehead) đã buộc không quân Ukraine và NATO phải duy trì khoảng cách an toàn. Một báo cáo của Viện nghiên cứu quân sự Hoàng gia Anh (RUSI) cho biết, trung bình mỗi ngày có khoảng 6 tên lửa R-37M được phóng vào máy bay của Không quân Ukraine.
Một số tiêm kích MiG-31 cũng được triển khai đến Crimea. Để đối phó với R-37M, Ukraine đã tìm cách phá hủy MiG-31 trên mặt đất, điển hình là cuộc tấn công bằng UAV vào căn cứ không quân Belbek hồi tháng 8 năm ngoái.
Đáng chú ý, mỗi khi những chiếc MiG-31K cất cánh đều khiến phòng không Ukraine báo động đỏ trên toàn quốc vì chúng có thể tung ra đòn “sấm sét” bằng tên lửa siêu vượt âm Kinzhal bất cứ lúc nào.
Gần đây nhất, ngày 9/3, Moscow tiến hành một cuộc tập kích quy mô lớn vào Ukraine với 84 tên lửa, trong đó có 6 quả Kinzhal, đánh dấu lần Không quân Nga sử dụng Kinzhal lớn nhất từ trước đến nay. Ukraine hiện chưa có cách nào để vô hiệu hóa vũ khí siêu vượt âm, và khả năng hệ thống Patriot đánh chặn được loại tên lửa này vẫn còn là một câu hỏi.
Theo tướng không quân Ấn Độ Anil Chopra, người từng có kinh nghiệm bay thử MiG-31 của Nga, mặc dù dòng tiêm kích này rất mạnh mẽ, nhưng thực chất đây là phiên bản nâng cấp của MiG-25, loại máy bay mà Ấn Độ từng sở hữu.
Sau khi Liên Xô tan rã, Moscow được cho là đã nhiều lần thuyết phục Không quân Ấn Độ (IAF) mua MiG-31, nhấn mạnh ưu điểm về tên lửa tầm xa có khả năng tiêu diệt tàu sân bay và khả năng phóng tên lửa chống vệ tinh (ASAT).
Tuy nhiên, từ kinh nghiệm với MiG-25, IAF đã nhận thức rõ sự phức tạp trong việc bảo trì loại máy bay này. Dù là chiến đấu cơ thế hệ 4, MiG-31 vẫn là một thiết kế cũ, chủ yếu dành cho nhiệm vụ đánh chặn ở độ cao lớn và tốc độ nhanh, không thể so sánh với máy bay đa năng hiện đại. Do đó, IAF đã quyết định lựa chọn Sukhoi Su-30MKI, chiến đấu cơ cũng của Nga.
Không nhiều quốc gia thể hiện sự quan tâm đến MiG-31. Ngay cả Trung Quốc cũng chọn các biến thể của Su-30 thay vì MiG-31. Không quân Ấn Độ cũng không có ý định tiêu diệt các máy bay cảnh báo sớm AWACS hay sử dụng khả năng phóng tên lửa chống vệ tinh (ASAT) của MiG-31 vì họ đang tự xây dựng hệ thống ASAT đặt trên mặt đất của riêng mình.
Quan trọng hơn, ngân sách hạn hẹp của Không quân Ấn Độ không cho phép họ sắm quá nhiều dòng máy bay. Việc đặt hàng chỉ 10-12 chiếc MiG-31 sẽ làm tăng thêm sự phức tạp về công tác bảo đảm hậu cần – kỹ thuật cho phi đội vốn đã rất “đa dạng về chủng loại” của IAF.
Lực lượng Không quân Ấn Độ đang thiếu hụt nghiêm trọng các phi đội máy bay chiến đấu và cần tăng cường nhanh chóng, nhưng việc sản xuất máy bay chiến đấu trong nước cũng như mở thầu mua sắm đều gặp khó khăn do tài chính hạn hẹp và thủ tục hành chính phức tạp.
Sáng 6-6, Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM) tuyên bố đã tấn công bắn hạ 4 máy bay không người lái (drone) một chiều được Iran phóng về eo biển Hormuz.
Kế đó, lực lượng Mỹ tiếp tục tấn công các trạm radar giám sát ven biển của Iran tại Goruk và đảo Qeshm, nhằm ngăn chặn các đợt tập kích tiếp theo.
CENTCOM cáo buộc các drone này gây ra mối đe dọa trực tiếp với hoạt động hàng hải trong khu vực, đồng thời khẳng định sẽ tự vệ trước các hành động gây hấn vô cớ của Iran.
Trước tuyên bố của quân đội Mỹ, Đài CNN dẫn Hãng thông tấn Mehr của Iran đưa tin nước này đã bắn "phát súng cảnh báo" gần eo biển Hormuz, "có thể liên quan" đến việc các tàu hải quân Mỹ điều chỉnh vị trí hoạt động trong khu vực.
Mehr cho biết mục tiêu bị nhắm đến nằm trên biển, ở khu vực ngoài khơi đảo Larak gần thành phố cảng chiến lược Bandar Abbas của Iran.
Eo biển Hormuz - tuyến hàng hải chiến lược vận chuyển 1/5 lượng dầu và khí tự nhiên hóa lỏng toàn cầu - gần như bị tê liệt kể từ khi xung đột Mỹ - Israel với Iran nổ ra hôm 28-2.
Trong cuộc trao đổi với Đài CNN ngày 5-6, ông Mohsen Rezaei - cố vấn quân sự cho Lãnh tụ tối cao Iran Mojtaba Khamenei - tuyên bố thỏa thuận hòa bình tiềm năng giữa Mỹ và Iran phụ thuộc vào việc chính quyền Tổng thống Donald Trump có đồng ý giải phóng 24 tỉ USD tài sản bị phong tỏa của Iran hay không.
"Các cuộc đàm phán đang rơi vào bế tắc và ông Trump phải là người phá vỡ thế bế tắc đó. Quả bóng hiện đang ở bên phần sân của ông Trump", ông Rezaei nói.
Ông Rezaei mô tả yêu cầu này là một biện pháp xây dựng lòng tin, cho rằng việc chính quyền Trump giải phóng số tiền trên sẽ mở ra "một chân trời mới cho tương lai" của Iran và Mỹ.
"Nếu ông Trump muốn đạt được thỏa thuận với Iran, thì 24 tỉ USD này là phép thử lòng tin mà Iran đặt ra với ông Trump. Đây là bài kiểm tra mà nước Mỹ phải vượt qua và khi đó con đường sẽ được mở ra. Đó là tiền của chúng tôi, không phải tiền của nước Mỹ", vị cố vấn nói.
Theo các nguồn tin, Iran đang yêu cầu Mỹ giải phóng 12 tỉ USD tài sản bị phong tỏa ngay sau khi một thỏa thuận tạm thời được ký kết, và thêm 12 tỉ USD ở giai đoạn sau. Song giới chức Mỹ lo ngại việc giải phóng ngay thời điểm này sẽ làm mất đi đòn bẩy quan trọng với Iran.
Ông Rezaei cũng cảnh báo rằng Iran sẽ mở rộng phạm vi xung đột vượt ra ngoài khu vực vịnh Ba Tư nếu Mỹ nối lại chiến dịch quân sự.
Ông Rezaei cũng bác bỏ khả năng Lãnh tụ tối cao Mojtaba Khamenei gặp ông Trump, dù trước đó ông Trump từng nói hai người có quan hệ khá tốt và sẽ thấy vinh dự nếu được gặp ông Khamenei.
Phát biểu vào cùng ngày, Tổng thống Trump cho biết Iran còn khoảng 21 - 22% kho tên lửa. Ông cho rằng con số này là rất nhiều, nhưng không thể so sánh được với số tên lửa ở thời điểm Mỹ bắt đầu tấn công Tehran.
Ngày 5-6, Hãng Reuters đưa tin các đặc phái viên Mỹ Steve Witkoff và Jared Kushner đã đến Phòng thí nghiệm quốc gia Oak Ridge ở Tennessee vào hôm 4-6, để tham vấn các chuyên gia có thể tham gia vào các cuộc đàm phán hạt nhân với Iran.
Thông tin này được trang Axios tiết lộ và được một nguồn tin của Reuters xác nhận.
Ông Trump khẳng định bất kỳ thỏa thuận nào nhằm chấm dứt xung đột với Iran cũng phải bao gồm điều khoản bảo đảm Tehran sẽ không phát triển vũ khí hạt nhân. Theo đánh giá của Mỹ, Iran hiện sở hữu hơn 400kg uranium được làm giàu ở mức cao.
Phía Iran đã nhiều lần khẳng định chương trình hạt nhân nhằm mục đích hòa bình và phủ nhận việc phát triển vũ khí nguyên tử.
Bộ Tài chính Mỹ ngày 5-6 đã áp đặt trừng phạt với mạng lưới các cá nhân, doanh nghiệp và tàu chở hàng bị cáo buộc buôn lậu khí dầu mỏ hóa lỏng (LPG) có nguồn gốc từ Iran, nhưng được ngụy trang thành LPG của Oman.
Trong số này bao gồm 5 thực thể tại đảo Marshall, 4 thực thể tại Các tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất (UAE) và 1 thực thể tại Trung Quốc, cùng với đó là 6 tàu chở LPG.
Bộ Tài chính Mỹ cho biết mạng lưới này sử dụng các công ty bình phong tại UAE và Trung Quốc cùng các tài khoản ngân hàng ở nước ngoài để vận chuyển hàng triệu thùng LPG của Iran, né lệnh trừng phạt của Washington.
Phát biểu trong cuộc gặp song phương với Quốc vương Qatar Tamim bin Hamad Al Thani ngày 16.6, bên lề hội nghị thượng đỉnh G7 tại Pháp, Tổng thống Trump nói rằng: “Nếu không có Mỹ thì Israel sẽ không tồn tại vào lúc này. Nếu không có tôi thì sẽ không có Israel, bởi vì không có vị tổng thống nào khác sẵn lòng làm những gì tôi đã làm”, Al Jazeera đưa tin.
Tuyên bố trên được ông Trump đưa ra khi bày tỏ sự bất mãn với việc Israel tấn công Lebanon vào trước thời điểm Mỹ công bố thỏa thuận với Iran.
Tổng thống Mỹ cho biết ông có "mối quan hệ tuyệt vời" với Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu, thế nhưng lưu ý rằng lãnh đạo Israel "phải có trách nhiệm hơn đối với Lebanon". Tel Aviv chưa phản hồi phát ngôn của ông Trump. Tổng thống Trump cũng đề xuất Syria sẽ đứng ra giải quyết vấn đề Hezbollah thay vì Israel.
Khi được hỏi liệu thỏa thuận Mỹ - Iran có thể tồn tại ngay cả khi Israel tấn công Lebanon hay không, Trump trả lời: “Có thể”.
“Tôi coi đó là cuộc chiến nhỏ,” ông Trump nói, đề cập cuộc xung đột ở Lebanon. “Iran mới là vấn đề lớn, nhưng chúng ta có một điểm nhỏ luôn luôn nổi lên, đó là lực lượng Hezbollah”, theo nhà lãnh đạo Mỹ. Ông Trump nêu thêm Washington “không có lựa chọn khác” khi tấn công Iran vào tuần trước.
Theo Reuters, Tổng thống Trump cho biết thỏa thuận với Iran đang bước vào “giai đoạn hai” và Washington sẽ không đầu tư bất kỳ khoản tiền nào vào Iran theo thỏa thuận này. Ông Trump nêu thêm giai đoạn hai sẽ “dễ dàng hơn” trong vấn đề đàm phán.
Theo các nguồn thạo tin nói với CNN, lãnh đạo G7 đã có cuộc trao đổi thẳng thắn khi gặp nhau vào ngày 15.6. Các quan chức châu Âu cho biết họ vẫn còn nhiều câu hỏi về thỏa thuận với Iran. Trong khi đó, phía Mỹ kỳ vọng châu Âu sẽ đóng góp vào nỗ lực loại bỏ thủy lôi khỏi eo biển Hormuz sau khi xung đột kết thúc.
Dù vậy, Tổng thống Trump đã hạ thấp tầm quan trọng của sự hỗ trợ từ châu Âu, cho rằng thỏa thuận Mỹ - Iran sẽ mở lại Hormuz mà không cần châu Âu can thiệp. “Tôi không nghĩ chúng tôi sẽ cần nhiều sự trợ giúp, song có vài tàu từ một số quốc gia hiện diện cũng không phải ý tưởng tồi”, ông Trump nói.
Tại cuộc họp về việc giải quyết xung đột ở Ukraine ngày 22/6, Ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov đã bình luận về những tuyên bố của Tổng thống Volodymyr Zelensky liên quan đến Belarus. Ông Lavrov cho rằng những tuyên bố này nhằm mục đích lôi kéo Belarus vào cuộc chiến và mở rộng phạm vi chiến sự.
"Điều này rõ ràng nhằm mục đích trực tiếp lôi kéo Belarus vào cuộc xung đột và mở rộng phạm vi chiến sự, do đó làm phức tạp thêm khả năng giải quyết xung đột bằng các biện pháp chính trị và ngoại giao”, ông Lavrov nhấn mạnh.
Ông Lavrov cũng nhắc lại hiệp ước giữa Nga và Belarus về đảm bảo an ninh trong Liên minh Nhà nước, mà theo ông, đã có hiệu lực từ tháng 3/2025.
Ngoại trưởng Nga tuyên bố Moscow sẵn sàng áp dụng tất cả các cơ chế được quy định trong hiệp ước liên minh để đảm bảo an ninh cho Belarus và Liên minh Nhà nước.
"Nếu cần thiết, chúng tôi sẵn sàng áp dụng toàn bộ các biện pháp được quy định trong hiệp ước để đảm bảo an ninh cho đồng minh của chúng tôi và, tất nhiên, an ninh của Liên minh Nhà nước”, ông Lavrov tuyên bố.
Tuy nhiên, nhà ngoại giao Nga không nêu rõ những biện pháp nào sẽ được triển khai.
Tuyên bố của Ngoại trưởng Nga được đưa ra sau khi Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky liên tiếp đưa ra tối hậu thư với Belarus trong những ngày gần đây.
Ông Zelensky tuyên bố quân đội Ukraine sẽ ném bom các trạm tiếp sóng của Belarus dọc theo biên giới dài 1.000km, trừ khi Tổng thống Belarus cho ngừng hoạt động các hệ thống chuyển tiếp tín hiệu này và “chứng minh” với Ukraine rằng Belarus không hỗ trợ Nga.
Kiev nghi ngờ các hệ thống đặt tại biên giới Belarus được sử dụng để hỗ trợ các cuộc tấn công của Nga vào lãnh thổ Ukraine. Ukraine cho Belarus thời gian để phá dỡ các hệ thống này, nếu không Kiev sẽ tự mình hành động.
Ngoài các trạm tiếp sóng, chỉ huy Lực lượng Hệ thống Không người lái của Ukraine hồi tháng trước cũng cảnh báo Kiev đã xác định và lập danh sách 500 mục tiêu quân sự và hậu cần chiến lược khác trên khắp lãnh thổ Belarus.
Liên minh Nhà nước, hay Liên minh Nhà nước Nga và Belarus, là một liên minh siêu quốc gia bao gồm Belarus và Nga, với mục tiêu được đề ra là làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa hai quốc gia thông qua hội nhập trong chính sách kinh tế và quốc phòng.
Theo chính sách nhà nước của Nga về răn đe hạt nhân được công bố vào năm 2024, Nga coi một cuộc tấn công vũ trang vào Belarus là một hành vi chống lại toàn bộ Liên minh Nhà nước, cho phép nước này sử dụng vũ khí hạt nhân để chống lại đối phương.
Belarus có chung đường biên giới với Nga, Ukraine và 3 quốc gia thành viên của liên minh NATO.
Nga đã bố trí các vũ khí hạt nhân tại Belarus vào năm 2023, sau những yêu cầu lặp đi lặp lại từ phía Belarus viện dẫn các chính sách gây hấn của phương Tây. Kể từ đó đến nay, Nga và Belarus đã định kỳ tổ chức các cuộc diễn tập hạt nhân.
Moscow cũng đã triển khai hệ thống tên lửa siêu thanh Oreshnik có khả năng mang đầu đạn hạt nhân tại Belarus vào năm ngoái.
Tổng thống Vladimir Putin nhấn mạnh quyền kiểm soát của Moscow đối với việc sử dụng các tên lửa này. Vào năm 2024, Điện Kremlin đã công bố một học thuyết hạt nhân sửa đổi, trong đó đặt Belarus dưới chiếc ô hạt nhân của Nga.
Người phát ngôn Điện Kremlin Dmitry Peskov ngày 22/6 cho biết Tổng thống Nga Vladimir Putin và Tổng thống Belarus Alexander Lukashenko dự kiến thảo luận về các tuyên bố của Tổng thống Ukraine "trong tương lai gần".
Quan chức Nga cảnh báo những lời đe dọa của Tổng thống Zelensky nhằm vào Belarus tương đương với việc Ukraine can thiệp vào công việc nội bộ của một quốc gia khác.