Cuộc đấu trên sân Gelora Delta ở Indonesia là giữa hai đội tuyển có màn trình diễn tốt nhất giải tính đến lúc này. Cả hai bất bại và cùng không thủng lưới tại vòng bảng. Hàng công Việt Nam có 14 bàn, chỉ kém đối thủ một pha lập công.
Chất lượng của hai đội tạo nên hiệp một sôi nổi trong tấn công và tạo ra nhiều cơ hội ăn bàn. Và khi kết thúc, mỗi đội đều phải nhận bàn thua đầu tiên tại giải.
10 phút đầu thuộc về Australia với cú đánh đầu chệch cột trái của đội trưởng Miles Milliner ngay phút thứ 2. Tám phút sau, đoàn quân của HLV Carl Veart triển khai bóng từ sân nhà, rồi chỉ cần ba đường chuyền để đưa bóng vào vòng cấm Việt Nam. Sau hai nhịp xoay người, Luke Becvinovski sút chân trái uy lực đưa bóng găm vào góc cao trái mở tỷ số.
Bàn thua trước không khiến thầy trò HLV Cristiano Roland nao núng. Sau khi nóng máy, Việt Nam lấy lại thế trận nhờ sự cơ động của bộ tứ tấn công giàu kỹ thuật và tốc độ, là Chu Ngọc Nguyễn Lực, Nguyễn Văn Dương, Lê Trọng Đại Nhân và Lê Sỹ Bách. Khoảng trống lớn hàng hậu vệ và tiền vệ đối thủ liên tục được khai thác, nhưng thiếu đi sự chính xác ở đường chuyền hay cú sút quyết định.
Đến phút 37, sau khi thoát thua từ quả phạt góc, Việt Nam chuyển trạng thái cực nhanh để Lê Sỹ Bách bứt tốc từ giữa sân vào vòng cấm, rồi ngã ra sau cú xoạc từ phía sau của Oliver O’Carroll. Ban đầu, trọng tài Yusuke Ohashi thổi phạt đền và rút thẻ vàng cho O’Carroll, nhưng thay đổi quyết định khi xem lại video. Tình huống quay chậm cho thấy tiền vệ Australia đã nhanh hơn Sỹ Bách một nhịp để chạm chân vào bóng.
Thế nhưng, Việt Nam không phải nuối tiếc lâu. Phút bù thứ nhất, sức rướn tốt giúp Đại Nhân giành lại quyền kiểm soát bóng trong vòng cấm và bị Marcus Savic đá vào chân. VAR một lần nữa vào cuộc và trọng tài Ohashi vẫn trực tiếp xem lại video. Nhưng khác lần trước, ông trở lại với cánh tay chỉ về chấm phạt đền. Kịch tính tiếp diễn khi Đại Nhân sút dội cột trái, nhưng Nguyễn Mạnh Cường băng vào nhanh nhất để đánh đầu gỡ hòa 1-1. Trong tiếng hò reo ăn mừng của đồng đội, Đại Nhân như bật khóc sau khi bỏ lỡ cơ hội ghi bàn.
Phút cuối hiệp một còn chứng kiến cú xoạc quyết liệt của Nguyễn Huỳnh Đăng Khoa với Josef Siroka. Trung vệ Việt Nam nhận thẻ vàng và phản ứng bực tức từ các cầu thủ đối phương. Và khi hết hiệp, trợ lý HLV Nguyễn Đại Đồng cũng bị phạt thẻ vàng sau khi lời qua tiếng lại với đối thủ.
Phía làm chủ hiệp hai vẫn là Việt Nam, và mở màn là cú sút ở góc hẹp của Đại Nhân khiến Lachlan Allen phải cản phá bằng chân. Đến phút 57, Sỹ Bách kiếm về quả phạt ở cánh phải, để mở ra pha phối hợp như sách giáo khoa cho đội nhà. Thay vì treo bóng bổng, Nguyễn Minh Thủy chuyền sệt ngược hướng phán đoán của đối phương, trong khi Trần Hoàng Việt và Nguyễn Lực cùng giật về. Australia tiếp tục bị lừa khi Hoàng Việt giả sút nhả bóng để Lực dứt điểm cận thành nâng tỷ số lên 2-1.
Bàn thắng ấy đã trở nên quen thuộc về đoàn quân HLV Roland. Nó tương tự bàn nâng tỷ số lên 2-0 của Sỹ Bách trong trận thắng Malaysia 4-0, và của Trần Ngọc Sơn khi đại thắng Timor Leste 10-0, cùng tại vòng bảng.
Những phút cuối trận chứng kiến Việt Nam chủ động giảm nhịp độ, chơi phòng ngự và chờ phản công. Dù không ghi bàn, pha đi bóng của Nguyễn Lực ở phút bù thứ 4 đã khiến Marcus Savic phải nhận thẻ đỏ trực tiếp với cú đạp vào chân. Trong khi đó, hàng thủ được chỉ đạo bởi Lý Xuân Hòa đã đứng vững trước sức ép.
Chiến thắng 2-1 giúp Việt Nam đưa lịch sử đối đầu với Australia tại giải về 3-3. Đây cũng là chiến thắng thứ hai liên tiếp của Việt Nam trước đối thủ, sau khi hạ 2-0 tại bán kết kỳ giải 2017.
Trong 10 lần vào bán kết sau 17 kỳ giải, Việt Nam đánh dấu chiến thắng thứ 6 vào chung kết. Năm lần trước đó đem về ba chức vô địch năm 2006, 2010 và 2017. Trong khi đó, Australia thua 4 sau 8 trận bán kết.
Việt Nam sẽ tái đấu Malaysia, vừa thắng Lào 3-0, ở chung kết vào ngày 24/4. Cùng ngày, Australia tranh giải ba với Lào.
Đội hình xuất phát
Việt Nam: Lý Xuân Hòa, Nguyễn Mạnh Cường, Nguyễn Huỳnh Đăng Khoa, Trần Hoàng Việt, Đào Quý Vương, Nguyễn Minh Thủy, Lê Trọng Đại Nhân, Chu Ngọc Nguyễn Lực, Nguyễn Văn Dương, Nguyễn Ngọc Anh Hào, Lê Sỹ Bách
Australia: Lachlan Allen, Miles Milliner, Winston Ashburner, Marcus Savic, Sajjad Nasiri, Luka Demuth, Luke Becvinovski, Oliver O’Carroll, Fraser Brown, Akeem Gerald, Josef Sikora.
Theo lịch thi đấu được UEFA công bố, trận chung kết Champions League sẽ diễn ra vào lúc 17h ngày 30/5 (theo giờ Anh), tức 23h ngày 30/5 (theo giờ Việt Nam). Đây là lịch thi đấu được xem là khá “đẹp” với người hâm mộ Việt Nam nói riêng và châu Á nói chung.
Thông thường, các trận đấu ở Champions League thường diễn ra vào lúc 2h sáng theo giờ Việt Nam (hai trận chung kết Europa League và Europa Conference League cũng diễn ra vào giờ này). Tuy nhiên, trận chung kết Champions League lại diễn ra sớm hơn thông thường 3 tiếng.
UEFA cho biết việc đẩy giờ thi đấu trận đấu quan trọng nhất ở Champions League từ 20h xuống 17h (giờ Anh) là để “nâng cao trải nghiệm tổng thể trong ngày thi đấu cho người hâm mộ”. Ngoài ra, các đội bóng và thành phố đăng cai cũng được tối ưu hóa khâu hậu cần.
UEFA cũng lưu ý rằng việc trận đấu bắt đầu sớm hơn sẽ giúp người hâm mộ đến từ xa dễ dàng tiếp cận phương tiện giao thông công cộng hơn, đặc biệt là sau trận đấu.
Cơ quan quản lý bóng đá châu Âu cũng cho rằng việc trận đấu kết thúc sớm sẽ mang lại tác động kinh tế tích cực cho thành phố chủ nhà (Budapest, Hungary) vì nó cho phép người hâm mộ có thêm thời gian ăn mừng.
Nói về vấn đề này, Chủ tịch UEFA, Aleksander Ceferin, cho biết: “Với sự thay đổi này, chúng tôi đặt trải nghiệm của người hâm mộ làm trọng tâm trong kế hoạch của mình. Trận chung kết Champions League là sự kiện quan trọng của làng bóng đá. Việc bắt đầu sớm sẽ giúp trận đấu dễ tiếp cận hơn, toàn diện và có tác động hơn đối với người hâm mộ.
Thời gian thi đấu 20h (giờ Anh) rất phù hợp với các trận đấu diễn ra vào giữa tuần nhưng khi trận đấu được đẩy lên thi đấu sớm vào cuối tuần, người hâm mộ sẽ có trải nghiệm tốt hơn. Trận đấu kết thúc sớm hơn giúp họ có thêm thời gian ăn mừng”.
Giám đốc điều hành của Football Supporters Europe, Ronan Evain, cho biết: “Đây là một bước tiến đáng hoan nghênh đối với những người hâm mộ đến sân xem trận đấu mà chúng tôi rất ủng hộ. Trong vài năm qua, Football Supporters Europe đã hợp tác chặt chẽ với UEFA để cải thiện trải nghiệm của người hâm mộ tại các trận chung kết cấp CLB. Sự thay đổi mới của UEFA rất đáng ghi nhận.
Việc trận chung kết Champions League diễn ra sớm hơn giúp các cổ động viên bớt căng thẳng trong vấn đề di chuyển và cho phép họ tận hưởng sự kiện mà không phải lo lắng về việc đi lại vào đêm khuya.
Đây là một cải tiến thiết thực đặt người hâm mộ lên hàng đầu và tiếp tục xây dựng dựa trên những tiến bộ đã đạt được để nâng cao bầu không khí thân thiện, khả năng tiếp cận và chất lượng dịch vụ tại các trận chung kết cúp châu Âu”.
Tại giải U19 Đông Nam Á 2026, đội tuyển U19 Indonesia nằm ở bảng A cùng các đội U19 Việt Nam, Myanmar và Timor Leste. Đội bóng trẻ xứ sở vạn đảo được đánh giá sẽ cạnh tranh với U19 Việt Nam, cho vị trí nhất bảng A.
Để chuẩn bị cho giải đấu này, U19 Indonesia vừa công bố danh sách 23 cầu thủ. Trong số đó, đáng chú ý có đến 6 cầu thủ sinh ra ở nước ngoài, đang thi đấu cho các đội trẻ bên ngoài Indonesia.
Những cầu thủ này gồm hậu vệ Eizar Jacob (cao 1m74, sinh ở Australia), Mathew Baker (1m76, sinh ở Australia), Timothy Baker (sinh ở Australia), Amar Brkic (1m70, sinh ở Đức), các tiền vệ Zinadein Auilia (1m68, có gốc Australia) và Welber Jardim (1m80, mang trong mình 2 dòng máu Indonesia và Brazil).
Trong đó, Welber Jardim là gương mặt được chờ đợi nhiều nhất ở đội U19 Indonesia. Cầu thủ này thuộc CLB nổi tiếng của xứ sở samba là Sao Paulo.
Theo thông tin từ truyền thông Indonesia, Welber Jardim vừa được ký hợp đồng chuyên nghiệp với Sao Paulo. Vị trí thi đấu ưa thích của cầu thủ này là tiền vệ trung tâm hoặc chạy cánh phải. Đây là gương mặt mà các đối thủ của U19 Indonesia tại giải U19 Đông Nam Á 2026 phải lưu ý.
Việc U19 Indonesia triệu tập một loạt cầu thủ gốc nước ngoài thi đấu ở một giải đấu trẻ, cho thấy họ quyết tâm cao như thế nào tại giải U19 Đông Nam Á năm nay. Đồng thời, điều này một lần nữa phản ánh triết lý dựa vào nguồn cầu thủ được đào tạo ở nước ngoài, để phát triển các đội tuyển, mà bóng đá xứ sở vạn đảo đang áp dụng.
Đặc biệt, sau khi đội tuyển U17 Indonesia thất bại tại giải U17 Đông Nam Á kết thúc cách đây vài tuần, cũng tại xứ sở vạn đảo, đội tuyển U19 Indonesia càng quyết tâm giành ngôi vô địch ở giải đấu sắp diễn ra.
Chính vì thế, U19 Việt Nam chuẩn bị đối diện với đối thủ rất khó chịu. Tuy nhiên, chúng ta vẫn có thể tự tin.
Bóng đá trẻ Việt Nam từng đối đầu ngang ngửa, thậm chí chiếm ưu thế với các đội bóng trẻ có chất lượng hàng đầu châu Á như U17 Australia (giải U17 Đông Nam Á 2026), U17 UAE, Yemen (U17 châu Á 2026), U23 Saudi Arabia, UAE, Jordan (U23 châu Á 2026), nên không có lý do gì để U19 Việt Nam ngán ngại dàn cầu thủ nhập tịch của U19 Indonesia.
Giải U19 Đông Nam Á 2026 sẽ diễn ra từ ngày 1/6 đến 13/6, tại Indonesia. Những ứng cử viên nặng ký nhất cho ngôi vô địch của giải đấu năm nay có U19 Việt Nam, U19 Indonesia, U19 Thái Lan và U19 Australia.
Scott từng cầm còi tại Ngoại hạng Anh hơn một thập kỷ, và làm nhiệm vụ VAR hơn 100 trận. Trải nghiệm của ông cho thấy công nghệ được đưa vào để giảm sai sót, nhưng lại khiến công việc của trọng tài trở nên căng thẳng, phức tạp và dễ bị chỉ trích hơn bao giờ hết.
Điểm đầu tiên khiến trọng tài ghét VAR là áp lực tâm lý. Trên sân, họ phải đưa ra quyết định trong tích tắc, dựa vào góc nhìn trực tiếp và cảm nhận tình huống. Dù có thể mắc sai lầm, quá trình này vẫn mang tính tự nhiên và liền mạch với nhịp độ trận đấu. Nhưng khi ngồi trong phòng VAR, mọi thứ thay đổi hoàn toàn.
Trọng tài phải quan sát nhiều góc quay cùng lúc, tua chậm từng chi tiết, thậm chí dừng hình để phân tích. Một tình huống đơn giản có thể trở thành bài toán phức tạp với hàng loạt khả năng sai phạm. Scott mô tả cảm giác khi đó như bị nhốt trong bốn bức tường, nhịp tim tăng và áp lực dồn nén. Đáng nói là ông chưa từng trải qua cảm giác này suốt 20 năm làm trọng tài trên sân.
Nguyên nhân thứ hai nằm ở quy trình kiểm tra rườm rà. Không giống những gì người xem nghĩ rằng VAR chỉ cần xem lại một vài góc quay, thực tế đòi hỏi một quy trình rất nghiêm ngặt. Với các tình huống việt vị, trọng tài không thể áp dụng tiêu chí "rõ ràng và hiển nhiên" mà phải kiểm tra chính xác từng chi tiết, bởi tình huống đó chỉ có đúng hoặc sai, không mang tính nhận định.
Chỉ cần bỏ qua một góc quay, hoặc kết luận quá sớm, VAR có thể đối mặt với chỉ trích dữ dội nếu sau đó xuất hiện bằng chứng ngược lại. Vì vậy, họ buộc phải kiểm tra kỹ lưỡng, dù điều đó đồng nghĩa với việc kéo dài thời gian chờ đợi. Những pha bóng mất ba đến bốn phút, thậm chí lâu hơn vì họ không có lựa chọn nào khác.
Hệ quả rõ ràng nhất là VAR làm gián đoạn trận đấu và phá vỡ cảm xúc. Một bàn thắng vốn dĩ là khoảnh khắc bùng nổ, lại bị đóng băng trong lúc chờ kiểm tra. Khi quyết định cuối cùng được đưa ra, cảm xúc ban đầu gần như đã tan biến. Ngay cả khi bàn thắng được công nhận, niềm vui cũng không còn trọn vẹn.
Scott thừa nhận chính các trọng tài cũng cảm thấy khó chịu với điều này. Họ không muốn trở thành kẻ phá cuộc vui, nhưng vai trò của VAR vô tình đặt họ vào vị trí đó. Trong mắt khán giả, VAR tước đi cảm xúc, dù thực tế chỉ đang làm theo quy trình.
Một vấn đề khác là cách VAR bị hiểu sai. Nhiều người tin rằng trọng tài cố tình soi lỗi để hủy bàn thắng. Tuy nhiên, mục tiêu của VAR là tìm ra sự thật, không phải "vạch lá tìm sâu". Việc kiểm tra nhiều lần chỉ nhằm đảm bảo quyết định được chính xác.
Dù vậy, cảm nhận của khán giả lại khác. Càng mất thời gian kiểm tra, họ càng nghi ngờ. Khi một bàn thắng bị từ chối, VAR gần như mặc định trở thành tội đồ, bất kể quyết định đó đúng hay sai.
Một điểm gây tranh cãi lớn là việc áp dụng luật một cách quá chặt chẽ. VAR cho phép phát hiện những lỗi rất nhỏ, như một phần cơ thể nhô lên vài centimet trong tình huống việt vị. Những quyết định kiểu này thường gây ức chế, bởi chúng đi ngược lại cảm nhận thông thường của người xem.
Trọng tài cũng không thích những tình huống như vậy. Họ không muốn hủy bàn thắng chỉ vì đầu gối hay ngón chân lệch vị trí. Tuy nhiên, khi luật đã quy định rõ ràng, họ buộc phải áp dụng. Điều này cho thấy vấn đề chủ yếu nằm ở cách luật được xây dựng và thực thi.
Ngoài ra, công nghệ VAR cũng chưa hoàn hảo. Trong những tình huống đông người, hệ thống bắt việt vị bán tự động vẫn gặp khó khăn trong việc xác định ai chạm bóng trước, hay thời điểm chính xác của pha chuyền. Điều này dẫn đến những quyết định kéo dài bất thường, có khi lên tới 6 hoặc 7 phút, càng làm tăng sự bức xúc.
Một yếu tố quan trọng khác là sự thiếu minh bạch đối với khán giả. Trong sân, người xem gần như không biết VAR đang kiểm tra điều gì. Trọng tài chính cũng không có đầy đủ thông tin trong thời gian chờ. Sự mù mờ này khiến đám đông dễ mất kiên nhẫn và phản ứng tiêu cực.
Nếu đã sử dụng công nghệ, bóng đá cần học cách minh bạch hơn, giống như một số môn thể thao khác. Việc công khai quy trình kiểm tra có thể không loại bỏ tranh cãi, nhưng ít nhất giúp mọi người hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Cuối cùng, điều khiến VAR trở thành gánh nặng với trọng tài là bản chất công việc của họ. Một trọng tài lý tưởng là "người vô hình", không bị nhắc đến sau trận đấu. Thành công của họ được đo bằng việc không mắc sai lầm và không trở thành tâm điểm chú ý.
VAR đã thay đổi điều đó. Mỗi quyết định đều có thể bị soi xét, tranh luận và lan truyền rộng rãi. Thay vì đứng sau ánh đèn, trọng tài giờ đây thường xuyên bị đẩy ra trước dư luận, trong vai trò mà chính họ không mong muốn.