Sau hai lượt đầu bảng C, Hàn Quốc dẫn đầu với 4 điểm. Việt Nam có cùng 3 điểm như Yemen, nhưng đứng nhì do hơn hiệu số đối đầu – thắng 1-0 ở lượt ra quân. UAE xếp cuối với 1 điểm.
Muốn hoàn thành mục tiêu đề ra, thầy trò HLV Cristiano Roland trước tiên không được thua UAE. Nếu thắng, Việt Nam sẽ đi tiếp mà không cần quan tâm kết quả trận còn lại giữa Hàn Quốc và Yemen. Với trường hợp hòa, Việt Nam cần Hàn Quốc không thua Yemen. Trong khi đó, trường hợp trở thành đội đứng thứ ba thành tích tốt nhất không thể xảy ra, sau khi Qatar – chủ nhà World Cup – dừng bước ở bảng B.
Xét các cơ hội trên lý thuyết, Việt Nam đang nắm quyền tự quyết. Ban huấn luyện đánh giá đội có thực lực để không thua UAE, còn đội tuyển top đầu châu lục như Hàn Quốc khó để Yemen tạo bất ngờ.
Tuy nhiên, thực tế đã cho đoàn quân HLV Roland nhiều bài học đau đớn tại sân chơi này. Ba ngày trước, đội dẫn Hàn Quốc 1-0 đến phút 84, nhưng non nớt đúng với lứa tuổi trong những pha bóng quyết định để rồi vỡ trận và thua 1-4. Một năm trước, ở lượt cuối vòng bảng, Việt Nam cũng dẫn UAE 1-0 nhưng bị gỡ hòa ở phút 87. Những khoảnh khắc chỉ diễn ra trong vài giây, nhưng đã có thể khiến vé World Cup từ tay Việt Nam chuyển sang đối phương.
“Bóng đá được quyết định từ những chi tiết rất nhỏ”, HLV Roland nói sau trận thua Hàn Quốc. Ông nhấn mạnh các học trò cần duy trì tập trung suốt 90 phút, lắng nghe tiếng còi của trọng tài và kỷ luật trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Chứng kiến những cầu thủ trẻ suy sụp tinh thần, Chủ tịch LĐBĐ Việt Nam (VFF) Trần Quốc Tuấn nói “không việc phải khóc”. Ông cho rằng bài học cách đây một năm trước UAE không thể khắc phục, nhưng lần này đội vẫn còn cơ hội và quyền tự quyết trong tay. Trong khi đó, HLV Roland một lần nữa nói với các học trò rằng Việt Nam đang đứng trước hai ngã rẽ, hoặc về nước hoặc dự World Cup.
Khác với lần đối đầu gần nhất, các cầu thủ Việt Nam được chỉ đạo không cần vội vàng, trong khi đối thủ buộc phải dồn lên tìm chiến thắng. Đối thủ, như nhiều đại diện Tây Á khác, sở hữu các cá nhân có kỹ thuật và tốc độ tốt. Họ giống Việt Nam ở khả năng chuyển đổi trạng thái và phản công, nhưng hàng thủ vừa thủng lưới 3 bàn trước Yemen cũng để lộ những điểm yếu trong việc xử lý áp lực khi bị dồn ép.
Đây là lần thứ hai Việt Nam đối đầu UAE ở vòng chung kết U17 châu Á. Tuy nhiên, đối thủ đạt nhiều thành tích tốt hơn, với 6 lần vượt qua vòng bảng, còn Việt Nam mới hai lần (năm 2000, 2016). UAE cũng 4 lần dự U17 World Cup năm 1991, 2009, 2013 và 2025, trong khi Việt Nam đang đứng trước ngưỡng cửa đầu tiên.
Việt Nam cũng là đại diện Đông Nam Á duy nhất còn cơ hội đi tiếp, sau khi Indonesia (bảng A), Thái Lan và Myanmar (B) bị loại. Đội tuyển cũng nhận nhiều kỳ vọng để trở thành tập thể bóng đá thứ tư của Việt Nam dự World Cup, sau futsal nam, bóng đá nữ và U20 nam.
Lại Lý Huynh năm nay 36 tuổi, độ tuổi được xem là bước qua thời kỳ đỉnh cao trong hầu hết các môn thể thao trí tuệ, bao gồm cả cờ tướng.
Anh trạc tuổi với dàn cựu kỳ vương lừng lẫy một thập niên qua của kỳ đàn đại lục, gồm Vương Thiên Nhất (37 tuổi), Triệu Hâm Hâm (38 tuổi), Uông Dương (40 tuổi)...
Sở dĩ gọi cựu kỳ vương bởi dàn cao thủ nói trên đã bị phế bỏ mọi danh hiệu, cũng như cấm thi đấu trọn đời vì sa vào đại án mua bán độ chấn động kỳ đàn đại lục 3 năm qua.
Cũng từ đó, Lại Lý Huynh có cơ hội vươn lên, với đỉnh cao là chức vô địch thế giới 2025 và vị trí á quân Ngũ Dương Bôi 2026.
Trong quá khứ, từng có tranh cãi rằng Lại Lý Huynh sẽ xếp hạng bao nhiêu nếu thường xuyên tham gia sân chơi đỉnh cao của Trung Quốc - quốc gia hoàn toàn thống trị môn cờ tướng.
Đó là câu hỏi không có lời đáp, vì Lại Lý Huynh chỉ thi thoảng được mời dự các giải lớn như Giáp Cấp Liên Tái.
Nhưng trong 1 năm qua, Lại Lý Huynh đã liên tục dự các giải đấu lớn ở Trung Quốc, từ Thập phiên kỳ chiến, Tửu Tổ Đỗ Khang Bôi, Ngũ Dương Bôi cho đến Kỳ Thành Bôi mới đây. Trong 5 tháng đầu năm, Lại Lý Huynh dự 4 giải lớn.
Anh gây ấn tượng ở nhiều giải đấu, nhưng đồng thời cũng để lại sự thật rằng đang dần lép vế trước dàn kỳ thủ trẻ tuổi mới nổi ở Trung Quốc.
Ở Ngũ Dương Bôi, Lại Lý Huynh thắng thuyết phục Triệu Phàn Vĩ - người cũng trạc tuổi anh ở bán kết, nhưng lại thua Trình Vũ Đông (25 tuổi) ở chung kết.
Tại Kỳ Thành Bôi, Lại Lý Huynh cũng giành chiến thắng trước Tài Dật, kỳ thủ khá tên tuổi nhưng đã 42 tuổi, trước khi thua trận cờ nhanh trước kỳ thủ 31 tuổi Hoàng Quang Dĩnh.
Hoàng Quang Dĩnh tuy không còn trẻ, nhưng đang ở độ tuổi được xem là đỉnh cao nhất của môn cờ. Anh cũng đang nổi lên trong 1 năm qua.
Trước đó ở Tửu Tổ Đỗ Khang Bôi, Lại Lý Huynh thua Lý Hàn Lâm và Hà Văn Triết - 2 kỳ thủ trẻ hơn anh 4 tuổi, cũng đang trong giai đoạn đỉnh cao như Hoàng Quang Dĩnh.
Trước đó nữa, ở Trí vận hội châu Á diễn ra cuối năm 2025, Lại Lý Huynh bại trận trước "tiểu ma đồng" Mạnh Phồn Duệ. Kỳ thủ này mới chỉ 18 tuổi, được xem là thần đồng số 1 của kỳ đàn đại lục.
Ngay ở Ngũ Dương Bôi, Lại Lý Huynh cũng không thể thắng trong 2 lần so tài với Lưu Bách Hoành - "đệ nhị thần đồng" mới 17 tuổi.
Những kết quả này nhìn chung không quá bất ngờ, bởi nhiều trận thua của Lại Lý Huynh là ở thể thức cờ nhanh, vốn ưu thế thuộc về những kỳ thủ trẻ tuổi.
Bên cạnh đó, sự trỗi dậy nhanh chóng của các kỳ thủ trẻ Trung Quốc cũng là xu hướng tất yếu, khi họ được tạo cơ hội thi đấu nhiều giải lớn sau khi dàn cựu kỳ vương bị "phong sát".
Nói về tiềm năng, Mạnh Phồn Duệ, Lưu Bách Hoành hay Trình Vũ Đông được đánh giá cao chẳng kém thế hệ Triệu Hâm Hâm, Uông Dương.
Và trong cuộc chơi mà "Nam phương công tử" phải lép vế về sức trẻ, sự nhanh nhạy, khó khăn với anh lại càng chồng chất.
Theo hãng tin Mizan ngày 13/4, quyết định được đưa ra bởi cơ quan tư pháp Iran sau khi xem xét lại hành vi của cầu thủ. "Tài sản của Zahra Ghanbari, vốn đã bị tịch thu, được trả lại theo phán quyết của tòa án", thông báo có đoạn. "Cô được tuyên bố vô tội sau khi thay đổi hành vi".
Động thái này đảo ngược quyết định trước đó, khi Ghanbari bị đưa vào danh sách cá nhân bị coi là phản bội, với tài sản bị phong tỏa theo lệnh tòa án.
Vụ việc của Ghanbari bắt nguồn từ vòng chung kết Asian Cup nữ 2026 tại Australia. Khi đó, cô thuộc nhóm 6 cầu thủ cùng một thành viên ban huấn luyện Iran xin tị nạn sau khi kết thúc giải.
Quyết định này gây chấn động với giới chức hai nước. Bộ trưởng Nội vụ Australia Tony Burke xác nhận chính phủ đã đề nghị cấp quy chế tị nạn cho toàn bộ nhóm cầu thủ và nhân viên, do lo ngại họ có thể đối mặt với án phạt khi trở về nước.
Tuy nhiên, chỉ ít ngày sau, tình thế thay đổi. 5 trong số 7 người, bao gồm Ghanbari, quyết định rút đơn xin tị nạn và trở về Iran cùng toàn đội. Hôm 19/3, họ được chào đón tại Tehran bằng một buổi lễ trang trọng, thể hiện sự ủng hộ của chính phủ nước này.
Dù vậy, những diễn biến hậu trường lại phức tạp hơn. Hai ngày trước khi thông tin trả lại tài sản được công bố, truyền thông Iran đăng tải danh sách những người bị coi là phản bội, trong đó có tên Ghanbari. Tài sản của cô đã bị phong tỏa từ trước, dù thời điểm cụ thể không được xác nhận.
Những gì diễn ra với Ghanbari phản ánh áp lực mà các cầu thủ Iran phải đối mặt trong giai đoạn nhạy cảm. Đầu tháng 4/2026, tiền vệ Mona Hamoudi, một trong những người cũng rút đơn xin tị nạn, tiết lộ với Al Jazeera về trạng thái căng thẳng cô trải qua.
"Tôi cảm thấy bất kỳ sai lầm nào cũng có thể trở thành vấn đề lớn. Mỗi bước đi đều phải suy nghĩ kỹ", Hamoudi nói. "Quyết định ở lại hay trở về là 'tiến thoái lưỡng nan'. Mỗi lựa chọn đều kéo theo hệ quả với bản thân, gia đình và sự nghiệp".
Những chia sẻ này phần nào lý giải việc nhóm cầu thủ thay đổi quyết định trong thời gian ngắn. Theo các tổ chức nhân quyền, VĐV Iran thi đấu ở nước ngoài thường chịu sức ép, bao gồm nguy cơ gia đình bị thẩm vấn hoặc tài sản bị tịch thu nếu có hành động bị coi là chống đối.
Ở chiều ngược lại, giới chức Iran cáo buộc Australia tìm cách lôi kéo cầu thủ đào tẩu, biến thể thao thành công cụ chính trị.
Căng thẳng bắt đầu ngay trước trận ra quân của Iran gặp Hàn Quốc tại Gold Coast. Ghanbari và đồng đội, cũng như ban huấn luyện đã không hát quốc ca. Hành động này lập tức gây tranh cãi. Một người dẫn chương trình của đài quốc gia IRIB gọi họ là "những kẻ phản bội thời chiến". Ba ngày sau, ở trận gặp Australia, toàn đội lại hát quốc ca và thực hiện động tác chào, khiến nhiều người nghi ngờ họ chịu áp lực từ dư luận hoặc cơ quan chức năng.
Hiện chỉ có hai cầu thủ trong nhóm ban đầu ở lại Australia, và tập luyện cùng CLB Brisbane Roar. Phần còn lại, bao gồm Ghanbari, đã trở về tiếp tục sự nghiệp trong nước.
Trên nền tảng Giving Singapore, FAS đặt mục tiêu huy động 500.000 đôla Singapore (hơn 10 tỷ đồng). Theo nội dung kêu gọi, số tiền này sẽ góp phần duy trì tiêu chuẩn phía sau màu áo, đồng thời phục vụ công tác chuẩn bị, phát triển và xây dựng lộ trình cho các đội tuyển quốc gia, từ cấp trẻ đến đội tuyển nam.
Singapore vừa khép lại vòng loại thứ ba với chiến thắng 1-0 trước Bangladesh, để đứng đầu bảng và giành quyền dự Asian Cup. Đây là lần đầu tiên đội tuyển này vượt qua vòng loại, thay vì hưởng suất đặc cách hay với tư cách chủ nhà như năm 1984. Thành tích này được FAS xem là cột mốc lớn, phản ánh quá trình tích lũy lâu dài về chuyên môn, kỷ luật và niềm tin.
Sau hơn một ngày, đã có 53 người ủng hộ cho FAS, tổng số tiền 24.708 SGD (hơn 500 triệu đồng).
Đại diện FAS cho biết việc gây quỹ chỉ là một trong nhiều kênh để người hâm mộ đồng hành cùng bóng đá Singapore. Theo tổ chức này, điều quan trọng không nằm ở số tiền, mà là sự chung tay của cộng đồng trong hành trình xây dựng nền bóng đá bền vững. "Khoảnh khắc này là cơ hội để người hâm mộ sát cánh cùng đội tuyển, không chỉ cho Asian Cup mà cả tương lai lâu dài", người phát ngôn FAS nói.
Chiến dịch gây quỹ diễn ra sau khi bóng đá Singapore vừa nhận được cú hích tài chính lớn từ khu vực doanh nghiệp. Chủ tịch FAS, Forrest Li, đồng thời là lãnh đạo của Sea Limited, đã cam kết tài trợ tổng cộng 50 triệu SGD (hơn 1.000 tỷ đồng) cho sự phát triển bóng đá nước này. Trong đó, 10 triệu SGD đã được chuyển giao từ đầu năm 2026, phần còn lại sẽ được phân bổ cho các chương trình nâng cao thành tích đội tuyển, phát triển cầu thủ trẻ và cải thiện cơ sở hạ tầng.
Forrest Li (Lý Tiểu Đông) là tỷ phú 49 tuổi, sở hữu nhiều công ty như Shopee, Garena hay Monee. Theo ông, đây có thể là khoản tài trợ doanh nghiệp lớn nhất trong lịch sử bóng đá Singapore. Tuy vậy, ông vẫn kêu gọi thêm sự chung tay từ xã hội, với quan điểm bóng đá không thể phát triển bền vững nếu thiếu nền tảng cộng đồng.
Việc Singapore trở lại Asian Cup sau hơn bốn thập kỷ cũng góp phần giúp Đông Nam Á có thêm đại diện tại sân chơi châu lục. Khu vực có bốn đội giành vé, gồm Việt Nam, Thái Lan, Indonesia và Singapore, nhiều nhất kể từ năm 2007 với bốn nước chủ nhà.
Việt Nam gây ấn tượng khi toàn thắng sáu trận vòng loại, còn Thái Lan giành vé nhờ chiến thắng 2-1 trước Turkmenistan ở lượt cuối. Indonesia đi tiếp từ vòng loại thứ hai, trong khi Singapore tạo bất ngờ khi đứng đầu bảng C.
Asian Cup 2027 sẽ diễn ra tại Arab Saudi từ ngày 7/1 đến 5/2/2027 với 24 đội tham dự. Các đội được chia thành sáu bảng, chọn hai đội đứng đầu mỗi bảng cùng bốn đội xếp thứ ba có thành tích tốt vào vòng knock-out.