Sông Ba chảy xuống Đà Rằng
Ai thương Đắk Lắk cho bằng Phú Yên
Nhớ em, anh gửi cá lên
Thương anh, em hái sầu riêng gửi về
Rồi đây ta sẽ chung quê
Nắm tay nhau, nguyện phu thê suốt đời
Thế đấy, nhờ Hẹn hò VnExpress mà tôi và em đã gặp được nhau và nên duyên vợ chồng. Hôm nay, kỷ niệm tròn một năm ngày cưới, tôi viết bài để ngỏ lời cảm ơn đến chuyên mục Hẹn hò, cũng là để “nhả vía” cho quý độc giả sớm tìm được mảnh ghép hoàn hảo của cuộc đời. Đủ chân thành, duyên sẽ tới.
Ngày đó, sau nhiều năm nỗ lực tìm kiếm người bạn đời từ Đông sang Tây, từ Nam chí Bắc, tôi đã vô tình “va” phải Hẹn hò VnExpress. Kể từ đó, tối nào tôi cũng phải “cày cuốc” vài bài viết xong mới chịu đi ngủ. Sau hơn nửa năm, đã trải qua vài cuộc gặp gỡ mà duyên chưa đủ, vào một ngày tháng 3 năm 2024, tôi đã đọc được bài viết của em. Một bài viết chân thành, giản dị, ấm áp và đầy sự sẻ chia. Một bài viết mười điểm. Việc đầu tiên tôi làm không phải là gửi mail ngay cho nàng tác giả, mà là đọc đi đọc lại bài viết thêm vài lần để cảm nhận và hình dung về người con gái ấy.
Sau vài ngày trò chuyện qua mail, chúng tôi đã quyết định gặp mặt, một buổi tối thật đáng nhớ. Và kể từ tối hôm ấy, một cô gái xinh xắn, dễ mến, thông minh, nhanh nhẹn, rất hay “líu lo” đủ thứ chuyện trên đời và luôn nở một nụ cười tươi trên môi đã bước vào cuộc đời tôi như thế đó. Gần gũi và đồng điệu, tôi nhận ra đây chính là người bạn đời mà mình đã tìm kiếm bấy lâu. Các bạn biết không, khi đã tìm thấy được một nửa mà mình ưng cái bụng, mọi thứ sau đó đều diễn ra rất nhanh. Chỉ hơn nửa năm hẹn hò, tôi đã cầu hôn em. Và đến một ngày đẹp trời của tháng 5/2025, chúng tôi chính thức về chung một mái nhà. Còn duyên số hơn nữa là quê hương của hai đứa ngay sau đó cũng về chung một nhà (cười).
“Gửi vợ,
Em đã đến, theo một cách mà anh chưa bao giờ nghĩ tới và mang đến cho anh cuộc sống vợ chồng thật ấm áp, thoải mái, đầy tình yêu và sự quan tâm. Em là động lực để anh hoàn thiện bản thân và cố gắng mỗi ngày. Và giờ đây, khi mọi thứ đã ổn định, mình cùng chờ đón Pizza nhé em.
Đọc bài "Bố mẹ chồng nói mẹ con tôi 'ngủ lang ngủ bụi' khi về ngoại một hôm", tôi nhớ đến nụ cười của mẹ chồng mình và cái bĩu môi khi mẹ đẻ tôi mua thức ăn cho cháu ngày con tôi bắt đầu tập ăn. Bà ngoại làm nông bình thường, ở gần nhà chồng tôi. Hôm đó phiên chợ, bà mua một hai lạng thịt bò, vài quả tim vịt mang sang để con gái nấu bột cho cháu. Thấy bà thông gia sang nhà, mẹ chồng tôi đon đả từ đầu ngõ.
Tôi ở trong phòng, nghe thấy tiếng bà ngoại mở cửa và vào trong bế cháu. Khi ra ngoài vứt rác, tôi vô tình nghe thấy bố chồng hỏi "Bà ấy mang gì sang đấy?". Tôi thấy mẹ chồng giơ túi thức ăn đó lên khoe nhưng không nói gì, bố chồng nhìn thấy thì nhếch nửa miệng cười, còn mẹ chồng thì bĩu môi. Tất cả những hành động của hai ông bà, tôi chứng kiến tận mắt và đến giờ là 10 năm vẫn nhớ như in cái bĩu môi và nụ cười nửa miệng đó.
Tôi lấy chồng sau 4 năm yêu. Trong thời gian yêu, chúng tôi hạnh phúc vì anh hiền lành, quan tâm tôi từng chút một. Cưới được nửa năm, tôi phát hiện anh dính vào cờ bạc, cá độ. Bao nhiêu tiền mừng cưới và vốn bố mẹ cho, anh lấy hết của tôi để mang đi cá độ. Điều đó khiến tôi suy sụp nhưng vì yêu, tôi vẫn ở bên, động viên anh làm lại.
Tôi giấu bố mẹ hai bên chuyện anh cờ bạc, vay mượn để cho anh làm lại, đến khi sinh tôi không có tiền để tiêu riêng. Tôi ở cùng gia đình chồng, bị đối xử tồi tệ và cay nghiệt. Từ khi tôi sinh đến ba tháng sau, chồng chỉ ở bên tôi có vài ngày rồi anh đi suốt. Có hôm tôi phải ăn cơm nguội vì không có thức ăn. Bố mẹ tôi có điều kiện nhưng tôi sợ xấu mặt chồng nên không dám nói ra.
Từ khi tôi sinh xong, anh vẫn cá độ bóng đá và nợ nhiều. Tôi đành nói thật với hai bên gia đình. Bố mẹ tôi thương anh nên đứng ra lo liệu và cho anh một khoản để trả nợ, còn gia đình chồng bỏ mặc, họ bảo anh tự làm thì tự chịu. Anh trai tôi xin cho anh vào làm ở một công ty của bạn, anh tiếp tục lừa tiền của nhiều người để cá độ. Vì còn yêu chồng, tôi lại tha thứ và tìm mọi cách để giúp anh trả nợ, mong anh sẽ tu tâm dưỡng tính, làm lại cuộc đời.
Do nợ nhiều nên xã hội đen truy lùng anh, đe dọa cả tôi. Tôi đi làm rồi nuôi con, hai mẹ con thiếu thốn đủ thứ, có những khi chẳng có gì ăn. Tôi ở trọ, may mắn có người hàng xóm chỗ trọ thương và thi thoảng cho đồ ăn, trông giúp con. Thi thoảng chồng tôi về nhưng tôi không còn niềm tin với anh. Đến nhẫn cưới anh cũng lừa tôi để bán lấy tiền. Tất cả những gì có thể lừa được, anh đều lừa tôi.Anh rất thương con, hiền lành, chẳng cáu con bao giờ, chỉ có điều anh không thể từ bỏ được cờ bạc. Tôi dần cạn tình yêu với anh, muốn chia tay nhưng tôi và anh đều không muốn con sống trong gia đình tan vỡ. Tôi phải gửi con cho ông bà nội để đi làm. Mỗi tuần tôi về thăm con một lần và mua sắm đồ cho con. Chồng cũ đi trốn nợ ở thành phố khác, hiếm khi về nhà.
Hiện tại tôi yêu một người khác, anh là trai tân. Ba mẹ anh cũng ủng hộ chuyện tình cảm của chúng tôi. Gia đình anh hạnh phúc và có nề nếp. Ba mẹ anh mong muốn tôi là con dâu. Vấn đề là bạn trai không biết tôi đã có con. Theo pháp luật, tôi chưa đăng ký kết hôn lần nào, chỉ tổ chức cưới với chồng rồi sau đó biết anh cờ bạc nên tôi không đăng ký. Chắc chắn tôi sẽ phải mang con mình về nuôi, không thể để con ở nhà ông bà nội của con mãi được. Tôi chưa biết sẽ nói với bạn trai như thế nào. Đối với tôi, con trai là tất cả, tôi yêu con vô cùng. Bạn trai đã có nhà riêng, hiền, mạnh mẽ, quyết đoán, chỉ có điều anh khá ích kỷ. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tôi lấy chồng được 8 năm. Từng ấy năm sống chung tôi không có hạnh phúc, chỉ cố chịu đựng vì con. Ngày mới cưới, tôi luôn tin rằng anh là người đàn ông có trách nhiệm, yêu thương vợ con. Càng sống chung, tôi càng thấy mình đơn độc. Suốt thời gian qua, chồng chưa từng đưa cho tôi một đồng nào để lo cho con. Tiền sữa, tiền học, tiền ăn uống, thuốc men... gần như một tay tôi gánh vác. Không những vậy, có lúc tôi còn phải đưa thêm tiền cho chồng để trả nợ lãi cao. Nhiều đêm nhìn con ngủ, tôi thấy tủi thân vô cùng.
Điều khiến tôi mệt mỏi hơn cả là chồng rất ham rượu. Một tuần bảy ngày, ít nhất bốn hôm anh đi nhậu đến đêm. Điều tôi sợ nhất là anh uống say rồi về chửi bới, gây sự, đánh đập tôi. Có những hôm tôi chỉ biết ôm con vào lòng, ngồi im chịu trận và mong anh ngủ thật nhanh để đêm đó trôi qua. Tôi không nhớ nổi đã bao lần mình vừa khóc vừa tự hỏi tại sao lại phải sống khổ sở như thế. Bình thường không say, anh cũng chẳng mấy khi quan tâm đến gia đình. Việc nhà, con cái, mọi thứ đều mặc nhiên là trách nhiệm của tôi.
Có những ngày tôi kiệt sức nhưng vẫn phải cố gắng vì biết mình không thể ngã. Tôi không biết mình còn chịu đựng được bao lâu nữa, thương con, thương bản thân. Tôi nhẫn nhịn để giữ gia đình nhưng chẳng biết nhịn được đến bao giờ? Mong được các bạn chia sẻ.