Tôi và vợ kết hôn được 9 năm. Trước khi đến với nhau, ai cũng trải qua vài mối tình thời học sinh, sinh viên, nhưng khi yêu và cưới nhau thì cả hai đều đã chấm dứt hoàn toàn với người cũ. Hiện tại chúng tôi có hai con, một trai một gái rất dễ thương. Học xong, tôi làm việc tại nhà vì gia đình có cơ sở kinh doanh riêng. Khi gia đình phá sản, những người xung quanh từ bà con đến bạn bè gần như đều quay lưng.
Tôi từng nghĩ lúc khó khăn sẽ nhận được sự động viên, an ủi, nhưng thực tế lại khác hoàn toàn, ngay cả vợ tôi cũng thay đổi. Từ thái độ khinh thường đến cách nói năng hỗn láo của vợ khiến tôi rất tổn thương. Vợ tôi là công chức, có công việc ổn định, lương hơn triệu đồng một tháng. Từ khi cưới nhau đến giờ, tôi chưa bao giờ hỏi lương vợ hay ngửa tay xin vợ một đồng nào. Giờ nhà tôi gặp khó khăn, em lại tỏ rõ sự khó chịu.
Có lần em nói chuyện với chị dâu tôi, chê tôi là đồ vô tích sự, đồ ăn hại. Gần đây nhất, em còn nói với bạn bè về mẹ chồng rằng mẹ tôi lười, không chịu làm gì, trong khi mẹ tôi đã hơn 70 tuổi. Em còn nói một câu khiến tôi đau lòng mãi: “Ở xa thì thơm, ở gần thì thối”, dù căn nhà chúng tôi đang ở là nhà bên nội. Đã nhiều lần tôi muốn buông bỏ tất cả nhưng nghĩ đến hai con nên lại không nỡ. Tôi cố gắng sống tiếp cho đến hôm nay. Hiện tại vợ đi làm từ 7h sáng đến 19h tối mới về. Việc đưa đón hai con đều do tôi đảm nhiệm, dù tôi cũng có công việc riêng; nhiều hôm phải chạy vội để kịp đón con nên công việc cũng bị ảnh hưởng không ít.
Bây giờ tôi rất buồn và thất vọng về vợ nhưng không biết tâm sự cùng ai. Mong những ai từng ở hoàn cảnh giống này có thể chia sẻ đôi lời. Cảm ơn mọi người đã đọc.
Tin Gốc: Vnexpress

Khi ngồi viết những dòng này, lòng tôi đang ngập tràn sự mông lung về tương lai và nỗi bất lực tột cùng khi không biết phải làm sao để cứu vãn gia đình mình. Rạn nứt của chúng tôi không đến từ người thứ ba, không có sự phản bội. Nó bắt nguồn từ chính những cái tôi quá lớn, từ những khoảng lặng chết chóc sau mỗi trận cãi vã và từ cả những tổn thương không bao giờ được giải quyết triệt để.
Là một người chồng, tôi đã quá vô tâm, thờ ơ và không hề mảy may để ý đến cảm xúc của vợ sau những mâu thuẫn. Có những lúc, tôi còn mang lại cho em cảm giác em không được coi trọng bằng bạn bè bên ngoài. Chính sự vô tâm ấy đã từ từ bóp nghẹt và đánh mất đi tình yêu của em. Giờ đây, nhìn lại mái nhà này, tôi chỉ thấy sự im lặng đáng sợ. Chúng ta vẫn hiện diện bên nhau nhưng sự quan tâm đã biến mất. Em phải tự mình gồng gánh, trưởng thành và tự chữa lành cho những vết thương sâu hoắm mà tôi vô tình gây ra.
Tôi tự hiểu rằng trước đây tôi có yêu em nhưng khốn khổ thay, tôi lại yêu hoàn toàn sai cách. Tôi từng nghĩ yêu chiều em là mua cho em những món đồ em thích không chút tiếc tiền. Nhưng tôi lại quên mất việc phải nâng cấp bản thân, quên học cách lắng nghe để hiểu được tâm tư, nguyện vọng của vợ mình. Tôi có thể cho em nhiều thứ về vật chất nhưng lại thất bại hoàn toàn trong việc mang lại cho em cảm giác an toàn, được tôn trọng và tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông bên cạnh. Chỉ đến khi thật sự đứng trước bờ vực mất đi em, tôi mới tỉnh ngộ và nhận ra mình yêu em nhiều đến thế nào và cũng đã sai ra sao.
Hiện tại, tôi vẫn cố gắng bù đắp mỗi ngày nhưng trong lòng luôn tự hỏi: Bù đắp thế nào và bao nhiêu mới là đủ? Tôi vẫn đi làm lo chi tiêu cho cả nhà, vẫn chăm sóc gia đình, vẫn cùng em dạy dỗ các con. Tôi tìm đến Phật pháp, nguyện ăn chay để cầu mong hóa giải bớt những nghiệp báo, tổn thương mà mình đã gây ra cho vợ trong quá khứ. Tài sản làm ra đến ngày hôm nay, tôi không có hề muốn giữ lại cho riêng mình. Tôi tình nguyện để lại tất cả cho vợ đứng tên, nhưng vì em ngại nên chúng tôi tạm thời vẫn để tài sản chung. Tôi biết tiền bạc chưa bao giờ là thứ duy nhất và đủ đầy để hàn gắn. Nhưng hiện tại, đó lại là thứ duy nhất tôi có thể trao đi để em có điểm tựa vững chắc. Còn tình cảm và sự quan tâm của tôi lúc này, tôi biết em đang tổn thương và chưa sẵn sàng để đón nhận.
Mỗi ngày nhìn vợ và các con vui đùa bên nhau, lòng tôi lại nghẹn ngào thắt chặt, chỉ biết đứng từ xa nhìn vào. Nếu như sau tất cả, em vẫn quyết định ly hôn để tìm lại sự bình yên, tôi sẵn sàng tôn trọng và buông tay để lại toàn bộ tài sản. Tôi chỉ mong em từ nay về sau không phải nặng gánh lo toan về kinh tế, có thể tự do làm công việc em thực sự yêu thích, có một bệ phóng vững vàng để không phải dựa dẫm vào bất kỳ ai. Bây giờ và cả những ngày tháng tới, tôi chỉ biết cố gắng hoàn thiện bản tâm, yêu thương em một cách lặng lẽ và có mặt bất cứ khi nào em hay các con cần sự hỗ trợ. Chỉ mong sao, bằng cách này hay cách khác, em thật sự có được hạnh phúc trong đời.
Anh Kiệt
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là nam, 32 tuổi, làm trong lĩnh vực công nghệ thông tin tại TP HCM. Công việc của tôi tương đối ổn định, bản thân có nhiều tham vọng. Từ trước đến nay, tôi là người thiên về lý trí, quen phân tích mọi việc rõ ràng trước khi quyết định. Có lẽ vì vậy, chuyện tình cảm lần này khiến tôi bối rối hơn nhiều, càng suy nghĩ tôi càng thấy không có câu trả lời nào thật đơn giản.
Người con gái tôi thương năm nay 26 tuổi, làm trong lĩnh vực luật. Tôi xin gọi em là T. Chúng tôi quen biết nhau từ lâu trong bối cảnh họ hàng xa. Chúng tôi không có quan hệ huyết thống gần, nhưng do vai vế trong gia đình, em vẫn quen gọi tôi là chú. Tôi từng xuất hiện trong cuộc sống của em như một người hơn tuổi, thỉnh thoảng hướng dẫn, giúp đỡ, hỏi han và chia sẻ khi em cần.
Trước đây tôi không nghĩ nhiều, chỉ xem em như một người em, một người cháu trong gia đình cần được quan tâm đúng mực. Càng lớn, khi có dịp nói chuyện riêng với em nhiều hơn, tôi dần nhận ra cảm xúc của mình đã khác. Em dịu dàng, hiểu chuyện, biết quan tâm và có suy nghĩ chín chắn. Làm trong ngành luật, em có cách nhìn vấn đề rất rõ ràng, nhưng bên trong vẫn là một người sống tình cảm. Ở cạnh em, tôi thấy bình yên theo một cách rất lạ.
Điều làm tôi khó xử là giữa chúng tôi có một lớp quan hệ cũ không dễ gọi tên. Nếu là một cô gái xa lạ, có lẽ tôi sẽ đơn giản hơn: tìm hiểu, quan tâm, nếu phù hợp thì bày tỏ. Còn với T, mọi thứ nhạy cảm hơn nhiều. Chỉ một hành động thiếu tinh tế cũng có thể khiến em khó xử, thậm chí làm hỏng sự tin tưởng vốn có giữa hai người và ảnh hưởng đến gia đình hai bên.
Tôi sợ nhất là việc tình cảm của mình khiến em áp lực. Em tôn trọng tôi, tin tôi, có thể thoải mái trò chuyện vì nghĩ tôi là người thân đáng tin. Nếu tôi đột ngột nói rằng mình thương em theo kiểu nam nữ, có thể em sẽ thấy bối rối hoặc tự trách vì không biết phải phản hồi thế nào. Tôi không muốn sự tử tế trước đây của mình biến thành gánh nặng khiến em phải đáp lại. Có lúc tôi tự hỏi liệu mình có ích kỷ không khi đem tình cảm đặt vào một mối quan hệ vốn đang yên ổn. Tôi thương em thật, nhưng cũng hiểu tình cảm không thể chỉ đến từ một phía. Tôi không muốn theo đuổi bằng cách dồn dập, nhắn tin quá nhiều, tặng quà đắt tiền hay tạo cảm giác em mắc nợ. Tôi càng không muốn dùng những gì từng giúp em trong quá khứ để khiến em mềm lòng. Với tôi, nếu tình cảm này có cơ hội, nó phải đến một cách tự nhiên và có sự tự nguyện của em.
Hiện tại, tôi chỉ cố gắng giữ mọi thứ nhẹ nhàng. Thỉnh thoảng tôi rủ em đi cà phê, đi dạo hoặc nói chuyện sau giờ làm nếu em thoải mái. Tôi muốn em thấy tôi không chỉ là một người chú trong gia đình, mà cũng là một người đàn ông trưởng thành, biết lắng nghe, có cuộc sống riêng và tôn trọng cảm xúc của em. Tuy nhiên, tôi luôn tự nhắc mình không được đi quá nhanh. Tôi cũng không chắc em đang nghĩ gì. Sự vui vẻ, lễ phép hay biết ơn của em có thể chỉ là tình thân, không phải tình yêu. Thậm chí, nếu nhìn thật tỉnh táo, tôi hiểu ở thời điểm hiện tại khả năng em có tình cảm nam nữ với tôi gần như rất thấp. Có thể trong mắt em, tôi vẫn chỉ là một người chú, một người thân đáng tin, một người từng giúp đỡ em trong vài giai đoạn cuộc sống.
Điều khiến tôi day dứt là dù biết cơ hội rất mong manh vẫn không muốn buông bỏ ngay. Trong rất nhiều người từng gặp, em là người khiến tôi có cảm giác phù hợp nhất để nghĩ đến một mối quan hệ lâu dài. Tôi không nói em hoàn hảo, cũng không thần thánh hóa em, nhưng ở em có sự dịu dàng, tử tế, hiểu chuyện và chiều sâu mà tôi rất khó tìm thấy ở người khác. Vì vậy, tôi cứ tự hỏi: nếu đây là người mình thật sự trân trọng nhất, liệu có nên dành một khoảng thời gian đủ dài để thử hay không?
Tôi từng ví cảm xúc này như việc mua một tờ vé số dù biết xác suất trúng rất thấp. Lý trí nói với tôi rằng khả năng thành công gần như không đáng kể, nhưng trái tim lại nghĩ nếu phần thưởng là được ở bên người mình thật lòng muốn cưới, liệu có đáng để thử một lần trong đời? Tôi biết cách ví von này có thể nghe ngây thơ, thậm chí phi thực tế, nhưng đó là cảm giác thật của tôi lúc này. Tuy vậy, tôi cũng hiểu tình yêu không phải phần thưởng để một người cố gắng là sẽ nhận được. Em không phải mục tiêu để tôi chinh phục, càng không phải người phải đáp lại vì tôi kiên trì. Nếu tôi có dành thời gian, điều đó chỉ nên là tạo thêm vài cơ hội gặp gỡ nhẹ nhàng, tử tế, để xem liệu em có thể nhìn tôi khác đi không. Nếu sau một thời gian đủ dài, có thể là một đến hai năm, em vẫn chỉ xem tôi như người thân, tôi nghĩ mình phải chấp nhận dừng lại.
Tôi đang phân vân giữa hai lựa chọn. Một là giữ mọi thứ như hiện tại, chôn tình cảm này xuống để không làm em khó xử. Hai là cho bản thân một khoảng thời gian có giới hạn để thử tìm hiểu thật chậm, không tỏ tình vội, không gây áp lực, không dùng quá khứ để tạo cảm giác mắc nợ, chỉ quan sát xem có sự mở lòng tự nhiên từ em hay không. Tôi mong độc giả, đặc biệt là những người từng trải qua tình cảm đơn phương hoặc vướng hoàn cảnh họ hàng xa, vai vế gia đình, cho xin lời khuyên. Với một cơ hội gần như không thể, nhưng người đó lại là người mình thật sự muốn gắn bó nhất, tôi có nên dành một đến hai năm để thử một cách chậm rãi và tôn trọng không? Hay ngay từ đầu tôi nên chấp nhận buông để giữ sự bình yên cho em và cho cả hai gia đình?
Tin Gốc: Vnexpress

Sau 4 lần sinh mổ, điều khiến tôi mỏi mệt nhất không phải là những vết đau mà là sự lặng lẽ trong chính cuộc hôn nhân của mình. Người ta thường nói phụ nữ có chồng, có con là đã có một mái ấm; tôi từng tin như vậy. Càng đi qua những năm tháng làm vợ, làm mẹ, tôi càng nhận ra có những người vẫn sống trong một gia đình đầy đủ nhưng lại phải tự đi qua gần như tất cả.
Tôi là mẹ của 4 đứa con, một trai, ba gái; cả 4 lần sinh đều là sinh mổ. Mỗi lần nằm trên bàn mổ là một lần đối diện với nỗi lo và sự bất định. Thế nhưng tôi chưa từng nghĩ nhiều cho bản thân, chỉ mong con được bình an. Chỉ đến khi bước ra khỏi phòng mổ, khi thuốc tê dần hết tác dụng, những cơn đau âm ỉ kéo dài, tôi mới cảm nhận rõ ràng cơ thể mình yếu đến mức nào. Việc ngồi dậy, bế con, hay chỉ là xoay người, với tôi cũng trở nên khó khăn.
Điều khiến tôi nhớ nhiều nhất không phải là những cơn đau mà là cảm giác phải tự mình vượt qua chúng. Có những đêm, tôi ôm con trong lòng, vừa dỗ dành, vừa chịu đựng cơn đau chưa kịp lành. Căn phòng yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe rõ từng nhịp thở của con. Cũng trong những khoảnh khắc ấy, nước mắt tôi cứ thế lặng lẽ chảy ra, không ồn ào, không thành tiếng. Chỉ là một cảm giác tủi hờn rất sâu, rất khó gọi tên với cuộc sống hôn nhân mà mình đang có.
Tôi không khóc vì một điều cụ thể, chỉ là khi nằm bên con nhỏ, nhìn con ngủ, tôi thấy mình vừa mạnh mẽ, vừa cô đơn đến lạ. Thời gian trôi qua, cuộc sống của tôi dần trở thành một vòng quay không có điểm dừng. Sáng sớm đến tối muộn, tôi lo cho 4 đứa trẻ từ bữa ăn, giấc ngủ đến việc học hành. Những việc tưởng chừng nhỏ bé nhưng nối tiếp nhau không ngừng nghỉ. Có những ngày tôi không nhớ nổi mình đã ngồi xuống nghỉ được bao lâu. Tôi quen với việc phải gồng lên để làm mọi thứ, nhưng quen không có nghĩa là không mệt.
Chồng tôi dành nhiều thời gian cho công việc. Tôi hiểu và chưa từng phủ nhận những áp lực anh phải gánh. Cùng với thời gian, khoảng cách giữa chúng tôi dường như lớn dần. Những cuộc trò chuyện trở nên ít ỏi; khi có thì lại không trọn vẹn. Tôi nhớ có lần, sau một ngày dài mệt mỏi, chỉ nói rất nhẹ rằng mình cần anh chia sẻ nhiều hơn, cần một sự đồng hành rõ ràng hơn trong gia đình. Điều tôi nhận lại không phải là sự lắng nghe như mình mong đợi. Cuộc nói chuyện kết thúc nhanh chóng, để lại một khoảng lặng kéo dài mà tôi không biết phải bắt đầu lại từ đâu.
Những lúc căng thẳng, anh đôi khi không giữ được sự bình tĩnh. Sự nóng giận ấy, dù chỉ thoáng qua, cũng đủ làm không khí trong nhà trở nên nặng nề. Có những lúc, không chỉ tôi mà cả con trai cũng cảm nhận được điều đó. Là một người mẹ, tôi không khỏi chạnh lòng khi thấy con phải lớn lên trong những khoảnh khắc như vậy. Có lẽ, điều khiến tôi mỏi mệt không phải là việc phải làm quá nhiều mà là cảm giác mình không thực sự được thấu hiểu, không có một điểm tựa tinh thần để dựa vào khi yếu lòng.
Có những đêm, khi các con đã ngủ, tôi mới có một khoảng lặng cho riêng mình. Không còn tiếng nói cười, không còn công việc dang dở, tôi ngồi lại, nhìn một ngày đã qua và nhận ra mình đã cố gắng rất nhiều. Thứ tôi thiếu lại là một người có thể cùng mình chia sẻ những điều rất bình thường ấy. Tôi viết những dòng này không phải để kể khổ, bởi với một người mẹ, việc hy sinh cho con là điều tự nhiên. Nhưng tôi nghĩ, điều nhiều người phụ nữ như tôi mong mỏi không phải là được làm ít đi mà là được đi cùng, được có một người thật sự ở bên, không chỉ trong những lúc khó khăn mà cả trong những ngày rất đỗi bình thường.
Tôi vẫn cố gắng mỗi ngày vì các con của mình. Tôi cũng bắt đầu học cách lắng nghe chính mình để hiểu rằng, mình cũng cần được quan tâm, sẻ chia, được sống trong một không gian đủ bình yên để trái tim không còn nặng trĩu. Có thể mọi thứ chưa thể thay đổi ngay, nhưng ít nhất tôi không còn muốn giữ tất cả trong im lặng. Với tôi, việc dám nói ra như thế này không phải là yếu đuối mà là một cách để bắt đầu. Tôi bắt đầu nhìn lại, bắt đầu lựa chọn, hy vọng một ngày nào đó mình sẽ không còn phải lặng lẽ đi qua mọi mệt mỏi một mình nữa.
Thu Hà
Nguồn: https://vnexpress.net/4-lan-sinh-mo-va-cuoc-hon-nhan-khong-se-chia-5057726.html

