Tôi lấy vợ được hơn hai năm. Gia đình tôi vốn không khá giả gì mấy, vì muốn tạo điều kiện cho tôi có được mái ấm gia đình nên ba mẹ đã bán đất dưới quê để hỗ trợ tôi một phần. Tôi dùng số tiền đó kèm với tiền đi làm dành dụm lâu nay mua căn hộ tại vùng ven Sài Gòn để có thể cưới vợ. Vì bán hết nhà cửa để cho tôi tiền mua căn hộ nên ba mẹ phải vào Sài Gòn ở trọ với các con. Ba tôi ở trọ với em út, mẹ ở với chị lớn, cả hai đều chưa lập gia đình.
Cưới vợ được vài tháng, cô ấy có tin vui, nhưng vấn đề bắt đầu từ đây. Khi biết tin mình có thai, người đầu tiên cô ấy chia sẻ không phải tôi, cũng không phải gia đình hai bên, mà là hội bạn thân của cô ấy. Khi tôi biết chuyện cũng hơi buồn nhưng vì vợ có tin vui nên không để bụng làm gì mà vẫn chăm lo cho vợ tới lúc sinh đẻ. Sinh được vài ngày, cô ấy xem Tiktok quảng cáo và muốn mua cái máy hút sữa 5 triệu đồng. Tôi không đồng ý vì ở nhà đã có máy hút sữa rồi (không đắt tiền bằng nhưng sử dụng tốt) và quan trọng là vợ không có sữa nên dùng máy đắt tiền cũng sẽ gây lãng phí, nhưng cô ấy không chịu.
Đúng hôm đó, em vợ qua chơi thăm chị thăm cháu, nghe vậy liền vào nói tôi là kẻ ích kỷ, tính toán với vợ con, buông lời lẽ nhục mạ tôi, trong khi tôi chả hiểu mình đã làm gì sai. Mẹ tôi ở phụ chăm dâu chăm cháu, nghe to tiếng cũng vào can ngăn thì bị cô em vợ chỉ mặt và đòi đuổi ra khỏi phòng. Tôi thấy tình hình đang có chiều hướng xấu nên yêu cầu em vợ rời khỏi nhà tôi ngay lập tức. Ngay tối hôm đó, em vợ gọi điện xin lỗi mẹ tôi, còn tôi thì cô ấy không đả động gì. Ngày hôm sau, khi đi làm về, vợ nhắn tôi lấy hàng Tiktok shop giao và món hàng này chính là cái máy hút sữa 5 triệu đồng hôm qua hai vợ chồng nói chuyện. Tôi đem lên hỏi vợ, cô ấy nói đây là bà ngoại (tức mẹ vợ) mua tặng cho vợ tôi sử dụng. Mẹ vợ hiện bỏ quê vào Sài Gòn làm nghề rửa chén thuê, thu nhập không cao. Cô ấy sử dụng được đúng một lần duy nhất vì có sữa đâu mà hút.
Tới lúc nhận tiền thai sản, tôi có hỏi thăm thì cô ấy cứ tìm cách che giấu. Sau điều tra ra thì vợ có một khoản nợ vài chục triệu đồng từ trước khi cưới, không có khả năng chi trả nên đã dùng phần lớn số tiền thai sản để trả khoản nợ này. Tôi biết được nên khá tức giận nhưng vì vợ vừa sinh con nhỏ nên không dám làm căng. Đêm đó nằm nghĩ, từ lúc cưới hỏi đến khi về với nhau, mọi chi phí mình tôi gánh vác hết. Lúc cưới hỏi, bên nhà gái chỉ tốn duy nhất chi phí thuê trang trí gia tiên ở nhà cô ấy. Tiền bàn tiệc thì tiệc tùng xong gom tiền mừng trả cho nhà hàng, còn dư thì gia đình cô ấy cất nốt.
Suốt hơn hai năm kết hôn và có con, mọi chi phí sinh hoạt tôi đều lo trang trải. Hàng ngày tôi dậy từ 5h sáng để làm việc nhà, nấu nướng, đi làm tới tối về thì đi chợ, phụ vợ chăm con, việc nhà việc cửa… không nề hà việc gì. Ấy vậy mà bị phía nhà vợ coi là một người ki bo, tính toán với vợ con. Thật buồn quá. Kể sơ là vợ tôi sau khi cưới xin được công việc lễ tân dưới tòa chung cư, thu nhập không cao nhưng công việc cũng không có gì nặng nhọc.
Gần đây, ba tôi sức khỏe đi xuống trầm trọng, trước Tết phải nhập viện cấp cứu hai lần, cả hai lần bác sĩ đều trả về gia đình nằm chờ. Trong hoàn cảnh như vậy, tôi đưa ba về căn hộ để chăm sóc. Vợ thấy vậy liền tỏ thái độ, tuy không dám nói ra nhưng vẻ mặt thì ai trong nhà cũng cảm nhận được. Ba tôi bị ung thư tụy giai đoạn cuối, căn bệnh này không lây được nhưng vợ vẫn sợ ba lây bệnh cho con tôi lúc đó được 6 tháng tuổi nên không cho cháu ra gặp ông, cứ ôm con tránh né.
Đến sáng mồng một Tết, vợ đùng đùng ẵm con xách vali về quê ngoại. Tôi hỏi thì cô ấy nói đã đặt vé máy bay rồi, không đi không được, về quê ngoại chơi mấy ngày rồi mồng 4 vô lại. Lúc này tôi cực kỳ tức giận, cô ấy ẵm con mới 6 tháng về quê ngoại cách Sài Gòn cả ngàn cây số mà không hề hỏi ý kiến tôi, và chọn rời đi đúng sáng mồng một Tết khi có ba tôi đang bệnh nằm hấp hối và mẹ tôi ở đó phụ chăm ba. Tôi không còn lời nào để diễn tả vào lúc đó, tức nghẹn lồng ngực mà không muốn to tiếng quát tháo vì sợ ba nghe thấy sẽ không chịu được mà ra đi sớm. Không khí gia đình tôi lúc đó vô cùng nặng nề, ai cũng khó chịu nhưng không muốn nói ra.
Qua Tết, ba tôi mất trong bệnh viện. Trong những ngày cuối đời của ông, vợ tôi không cho ẵm cháu vào gặp ông dù chỉ một lần, không một lời hỏi thăm, không có bất cứ điều gì. Gia đình cô ấy biết chuyện như vậy nhưng vẫn bênh con gái. Tối trước khi ba tôi mất, mẹ cô ấy còn nhắn tin trách móc tôi và bà nội tại sao không lo chăm dâu chăm cháu nhỏ mà cứ bỏ bê? Trong khi ba tôi đang nằm đó.
Tôi thực sự không biết phải làm sao, nếu li dị thì tôi cũng đâu được quyền nuôi con, mà con thì lại quá nhỏ chưa được một năm tuổi, tôi phải làm sao đây? Kiếp trước tôi đã làm điều gì tồi tệ sao? Mới hôm qua tôi lại biết thêm một chuyện, tiền vàng cưới 2 họ mừng cho vợ chồng tôi thì vợ đưa hết cho mẹ vợ cất giữ, tôi hỏi thì cô ta nói giữ giúp cho an toàn. Nhờ quý báo cùng quý đọc giả bỏ chút thời gian đọc qua câu chuyện của tôi và cho tôi lời khuyên phải làm gì nhé, hiện tôi đang rất suy sụp cả về thể chất lẫn tình thần. Tiếp tục sống với người vợ như vậy thì chịu không nổi, mà con thì lại quá nhỏ.
Tôi là người phóng khoáng, đẹp, đa sầu đa cảm, tử vi nói tôi có số đào hoa nhưng cũng lắm truân chuyên. Còn nhiều điều khác nhưng tôi để ý đến sự truân chuyên khiến ở tuổi 33 tôi vẫn chưa lấy được chồng. Chỉ còn hai tháng nữa là đến ngày cưới, ở tuổi 32 tôi vẫn không thể khiến mình cho rằng hôn nhân là lẽ sống. Năm 25 tuổi, tôi đã nhận lời cầu hôn rồi cũng không có cái kết đẹp. Năm 28 tuổi tôi chuẩn bị đính hôn rồi cũng không đi đến đâu.
Giờ tôi lại đính hôn, anh là người tốt, làm giám đốc công ty riêng, gia đình có doanh nghiệp riêng. Dự kiến cưới xong, bố mẹ anh muốn tôi nghỉ việc để về làm doanh nghiệp gia đình. Thật lòng tôi thích đi làm ở ngoài hơn nhưng có những lý do tế nhị phải theo nhà anh, thực ra đây không hẳn là vấn đề lớn. Công việc của tôi lúc đó khá nhiều, nặng trách nhiệm nên cách đây 6 tháng, một ý nghĩ chợt đến với tôi là trước sau gì tôi cũng rời bỏ công việc hiện tại sau khi cưới. Vì vậy sao không tìm một công việc gì đó nhẹ nhàng để đầu óc thanh thản trước khi bước vào cuộc sống hôn nhân.
Tôi xin vào làm lễ tân ở một khách sạn, thấy cũng thật nhẹ nhàng khi tạm thời đầu óc thảnh thơi vì công việc đơn giản, không phải cạnh tranh hay lên kế hoạch gì cả. Một hôm, tôi chuẩn bị giao ca thì nghe cãi cọ lớn tiếng từ phía quầy rượu. Tôi đẩy cửa vào, thấy hai khách hàng đang căng thẳng với bạn pha chế. Bất thình lình người kia chụp ly rượu ném về phía bạn đó. Tôi đứng sau quan sát nên thấy sớm hơn, vội đẩy người đó ngã vào quầy, ly rượu qua vai tôi nhưng không sao, mọi người cũng chạy đến can thiệp. Sáng hôm sau, tôi nhận được lẵng hoa kèm tấm thiệp với lời cảm ơn và ly cocktail rất đẹp.
Trước đó tôi và anh thường gặp nhau nhưng chỉ dừng ở những lời chào hỏi giống những đồng nghiệp khác. Không phủ nhận tôi cảm mến anh, thấy ở anh sự đàng hoàng, tự tin. Cách cảm ơn của anh cũng khiến tôi ấn tượng. Những ngày sau đó, anh thường pha nước trái cây cho tôi, mỗi lần một loại trái cây khác nhau. Mấy tháng sau, qua nhiều lần nói chuyện, đi chơi, anh không biết tôi sắp cưới nên đã tỏ tình. Có thể tôi cũng yêu hoặc chưa yêu anh thật sự nhưng tôi chắc chắn mình rất bận tâm đến anh. Tôi vẫn biết nếu nói chuyện dừng cuộc hôn nhân sắp tới thì phải đối mặt với thực tế đầy tai tiếng, còn nếu kết hôn, liệu tôi có toàn tâm cho cuộc hôn nhân này? Tôi phải làm sao?
Tôi là con trai thứ hai trong gia đình, trên có một chị gái. Đầu năm ngoái, tôi kết hôn, năm nay đón con trai đầu lòng. Bố mẹ không ủng hộ cuộc hôn nhân này vì vợ tôi từng đổ vỡ và có một con riêng đang ở với bố đẻ. Suốt hơn 30 năm, tôi sống theo sự sắp đặt của bố mẹ, từ công việc đến chuyện tình cảm, khủng hoảng vì không còn biết mình thật sự muốn gì. Tôi cứ lầm lũi đi làm rồi về nhà, mặc kệ sự thúc giục, mai mối của bố mẹ, người thân. Rồi tôi gặp vợ. Tôi tin đó là duyên tiền định và cô ấy đã thay đổi tôi rất nhiều.
Để được cưới cô ấy, tôi không biết đã bao nhiêu lần cãi vã với bố mẹ. Có lần tôi quỳ xin, nói nếu bố mẹ không đồng ý sẽ không đứng dậy. Cuối cùng, vì thương con, bố mẹ cũng đành gật đầu. Tôi dọn ra ở riêng, chỉ cách nhà bố mẹ chưa đầy một km để tiện chăm sóc. Thế nhưng bố nói chỉ mình tôi được về, còn vợ tôi đừng bao giờ nghĩ sẽ được bước chân vào nhà. Mẹ thương tôi nhưng luôn đổ lỗi cho vợ tôi khiến gia đình chia cách, xào xáo. Đến nay, con trai tôi đã 3 tháng tuổi nhưng ông nội vẫn chưa một lần nhìn mặt cháu. Tôi thương vợ con nhưng cũng thương bố mẹ. Mỗi ngày tôi đều như đứng giữa hai đầu sợi dây, không biết phải làm gì để giữ trọn cả hai bên.
Tôi và vợ yêu nhau hai năm mới đi đến hôn nhân, cả hai lúc đó chỉ có hai bàn tay trắng. Những ngày đầu mới cưới, vợ chồng từng ở trong căn phòng trọ nhỏ, luôn thấy vui vì tối nào cũng được ăn cơm cùng nhau. Đến giờ cuộc sống chưa gọi là dư dả nhưng tôi luôn nghĩ gia đình mình hạnh phúc. Thu nhập của tôi đủ lo cho vợ con, vợ vốn là người phụ nữ của gia đình. Em từng thích nấu ăn, chăm con, cuối tuần cả nhà đưa nhau đi chơi vui vẻ. Với vợ ngày trước, hạnh phúc đơn giản chỉ là chăm sóc chồng con. Mọi thứ thay đổi từ khi vợ biết đến pickleball.
Ban đầu tôi vui vì nghĩ vợ tìm được môn thể thao để vận động, có thêm bạn bè. Rồi em đam mê quá, từ vài buổi một tuần đến ngày nào cũng ra sân. Tủ đồ của vợ đầy những váy thể thao, giày, túi, phụ kiện. Điện thoại lúc nào cũng ting ting trong nhóm pickleball. Vợ bắt đầu nói nhiều về "đẳng cấp", lối sống hiện đại, cho rằng những ai chơi pickleball là người có gu.
Tôi nhận ra vợ rất thích cảm giác được xuất hiện trên sân, được chụp ảnh, được khen trẻ trung và sành điệu. Tôi từng vài lần đi cùng vợ đến sân. Nhìn những nhóm người cười nói, check-in, khoe đồ hiệu, bàn chuyện du lịch và xe cộ, tôi thấy mình lạc lõng. Ai cũng cố khoác lên mình vẻ thành đạt và văn minh. Còn tôi, sau giờ làm chỉ muốn về nhà với gia đình.
Có hôm con sốt, vợ vẫn bảo đã hẹn đánh đôi nên đi một lúc rồi về. Có hôm vợ đi đến 22h mới về. Vợ chồng tôi mâu thuẫn nhiều hơn. Vợ chê tôi nhàm chán, không hiểu cuộc sống hiện đại. Em bảo tôi chỉ biết đi làm rồi về nhà, không có tham vọng mở rộng quan hệ hay tận hưởng cuộc sống như người ta. Vợ chồng tôi giờ như sống ở hai môi trường khác nhau.
Tôi cảm giác vợ không còn thuộc về gia đình nữa. Em vẫn là vợ tôi, mẹ của con tôi nhưng tâm trí và niềm vui lại ở ngoài sân bóng cùng những người bạn có gu. Có lẽ nào hạnh phúc của tôi sắp tan vỡ?