Tôi lấy vợ được hơn hai năm. Gia đình tôi vốn không khá giả gì mấy, vì muốn tạo điều kiện cho tôi có được mái ấm gia đình nên ba mẹ đã bán đất dưới quê để hỗ trợ tôi một phần. Tôi dùng số tiền đó kèm với tiền đi làm dành dụm lâu nay mua căn hộ tại vùng ven Sài Gòn để có thể cưới vợ. Vì bán hết nhà cửa để cho tôi tiền mua căn hộ nên ba mẹ phải vào Sài Gòn ở trọ với các con. Ba tôi ở trọ với em út, mẹ ở với chị lớn, cả hai đều chưa lập gia đình.
Cưới vợ được vài tháng, cô ấy có tin vui, nhưng vấn đề bắt đầu từ đây. Khi biết tin mình có thai, người đầu tiên cô ấy chia sẻ không phải tôi, cũng không phải gia đình hai bên, mà là hội bạn thân của cô ấy. Khi tôi biết chuyện cũng hơi buồn nhưng vì vợ có tin vui nên không để bụng làm gì mà vẫn chăm lo cho vợ tới lúc sinh đẻ. Sinh được vài ngày, cô ấy xem Tiktok quảng cáo và muốn mua cái máy hút sữa 5 triệu đồng. Tôi không đồng ý vì ở nhà đã có máy hút sữa rồi (không đắt tiền bằng nhưng sử dụng tốt) và quan trọng là vợ không có sữa nên dùng máy đắt tiền cũng sẽ gây lãng phí, nhưng cô ấy không chịu.
Đúng hôm đó, em vợ qua chơi thăm chị thăm cháu, nghe vậy liền vào nói tôi là kẻ ích kỷ, tính toán với vợ con, buông lời lẽ nhục mạ tôi, trong khi tôi chả hiểu mình đã làm gì sai. Mẹ tôi ở phụ chăm dâu chăm cháu, nghe to tiếng cũng vào can ngăn thì bị cô em vợ chỉ mặt và đòi đuổi ra khỏi phòng. Tôi thấy tình hình đang có chiều hướng xấu nên yêu cầu em vợ rời khỏi nhà tôi ngay lập tức. Ngay tối hôm đó, em vợ gọi điện xin lỗi mẹ tôi, còn tôi thì cô ấy không đả động gì. Ngày hôm sau, khi đi làm về, vợ nhắn tôi lấy hàng Tiktok shop giao và món hàng này chính là cái máy hút sữa 5 triệu đồng hôm qua hai vợ chồng nói chuyện. Tôi đem lên hỏi vợ, cô ấy nói đây là bà ngoại (tức mẹ vợ) mua tặng cho vợ tôi sử dụng. Mẹ vợ hiện bỏ quê vào Sài Gòn làm nghề rửa chén thuê, thu nhập không cao. Cô ấy sử dụng được đúng một lần duy nhất vì có sữa đâu mà hút.
Tới lúc nhận tiền thai sản, tôi có hỏi thăm thì cô ấy cứ tìm cách che giấu. Sau điều tra ra thì vợ có một khoản nợ vài chục triệu đồng từ trước khi cưới, không có khả năng chi trả nên đã dùng phần lớn số tiền thai sản để trả khoản nợ này. Tôi biết được nên khá tức giận nhưng vì vợ vừa sinh con nhỏ nên không dám làm căng. Đêm đó nằm nghĩ, từ lúc cưới hỏi đến khi về với nhau, mọi chi phí mình tôi gánh vác hết. Lúc cưới hỏi, bên nhà gái chỉ tốn duy nhất chi phí thuê trang trí gia tiên ở nhà cô ấy. Tiền bàn tiệc thì tiệc tùng xong gom tiền mừng trả cho nhà hàng, còn dư thì gia đình cô ấy cất nốt.
Suốt hơn hai năm kết hôn và có con, mọi chi phí sinh hoạt tôi đều lo trang trải. Hàng ngày tôi dậy từ 5h sáng để làm việc nhà, nấu nướng, đi làm tới tối về thì đi chợ, phụ vợ chăm con, việc nhà việc cửa… không nề hà việc gì. Ấy vậy mà bị phía nhà vợ coi là một người ki bo, tính toán với vợ con. Thật buồn quá. Kể sơ là vợ tôi sau khi cưới xin được công việc lễ tân dưới tòa chung cư, thu nhập không cao nhưng công việc cũng không có gì nặng nhọc.
Gần đây, ba tôi sức khỏe đi xuống trầm trọng, trước Tết phải nhập viện cấp cứu hai lần, cả hai lần bác sĩ đều trả về gia đình nằm chờ. Trong hoàn cảnh như vậy, tôi đưa ba về căn hộ để chăm sóc. Vợ thấy vậy liền tỏ thái độ, tuy không dám nói ra nhưng vẻ mặt thì ai trong nhà cũng cảm nhận được. Ba tôi bị ung thư tụy giai đoạn cuối, căn bệnh này không lây được nhưng vợ vẫn sợ ba lây bệnh cho con tôi lúc đó được 6 tháng tuổi nên không cho cháu ra gặp ông, cứ ôm con tránh né.
Đến sáng mồng một Tết, vợ đùng đùng ẵm con xách vali về quê ngoại. Tôi hỏi thì cô ấy nói đã đặt vé máy bay rồi, không đi không được, về quê ngoại chơi mấy ngày rồi mồng 4 vô lại. Lúc này tôi cực kỳ tức giận, cô ấy ẵm con mới 6 tháng về quê ngoại cách Sài Gòn cả ngàn cây số mà không hề hỏi ý kiến tôi, và chọn rời đi đúng sáng mồng một Tết khi có ba tôi đang bệnh nằm hấp hối và mẹ tôi ở đó phụ chăm ba. Tôi không còn lời nào để diễn tả vào lúc đó, tức nghẹn lồng ngực mà không muốn to tiếng quát tháo vì sợ ba nghe thấy sẽ không chịu được mà ra đi sớm. Không khí gia đình tôi lúc đó vô cùng nặng nề, ai cũng khó chịu nhưng không muốn nói ra.
Qua Tết, ba tôi mất trong bệnh viện. Trong những ngày cuối đời của ông, vợ tôi không cho ẵm cháu vào gặp ông dù chỉ một lần, không một lời hỏi thăm, không có bất cứ điều gì. Gia đình cô ấy biết chuyện như vậy nhưng vẫn bênh con gái. Tối trước khi ba tôi mất, mẹ cô ấy còn nhắn tin trách móc tôi và bà nội tại sao không lo chăm dâu chăm cháu nhỏ mà cứ bỏ bê? Trong khi ba tôi đang nằm đó.
Tôi thực sự không biết phải làm sao, nếu li dị thì tôi cũng đâu được quyền nuôi con, mà con thì lại quá nhỏ chưa được một năm tuổi, tôi phải làm sao đây? Kiếp trước tôi đã làm điều gì tồi tệ sao? Mới hôm qua tôi lại biết thêm một chuyện, tiền vàng cưới 2 họ mừng cho vợ chồng tôi thì vợ đưa hết cho mẹ vợ cất giữ, tôi hỏi thì cô ta nói giữ giúp cho an toàn. Nhờ quý báo cùng quý đọc giả bỏ chút thời gian đọc qua câu chuyện của tôi và cho tôi lời khuyên phải làm gì nhé, hiện tôi đang rất suy sụp cả về thể chất lẫn tình thần. Tiếp tục sống với người vợ như vậy thì chịu không nổi, mà con thì lại quá nhỏ.
Gần 10 năm trước tôi gặp anh, cả hai nghĩ sinh ra là để dành cho nhau, chúng tôi yêu anh ngay từ lần gặp đầu tiên. Hơn một năm chúng tôi ở bên nhau với nhiều kỷ niệm. Rồi cả hai thi đại học nhưng chỉ anh đậu, trượt đại học. Buồn về việc học của mình, tôi rời xa anh không nói lời nào, đến một thành phố khác vừa học vừa làm. Khoảng cách địa lý đã làm cho tình cảm của chúng tôi phai dần rồi đường ai nấy đi.
Học xong, tôi lập gia đình luôn, với người cùng quê, anh ấy yêu đơn phương tôi từ lâu rồi. Ba năm sau, tình đầu cũng cưới vợ, tôi mừng cho anh. Có điều, tôi vẫn lặng lẽ theo dõi cuộc sống của anh, giống như những người bạn cũ. Chúng tôi thỉnh thoảng nói chuyện qua điện thoại và gần đây gặp lại nhau. Sau đó, tôi không ngừng nghĩ về anh dù đã có chồng con, cuộc sống tương đối đủ đầy và hạnh phúc. Tim tôi đau, nhớ đến anh nhiều hơn, chỉ biết lao đầu vào công việc, vào guồng quay của cuộc sống để quên anh, nhưng vẫn nhớ da diết.
Nhiều lần tôi tự nhủ mình có gia đình rồi, anh cũng vậy, bận tâm làm gì. Thế nhưng tôi vẫn không thể xóa những suy nghĩ về anh. Tôi cảm thấy có lỗi với chồng khi sống cùng mà vẫn nghĩ về người cũ. Mong được các bạn cho lời khuyên, làm thế nào để quên tình cũ?
Tôi 26 tuổi. Anh trai hơn tôi 2 tuổi. Tháng tư năm nay có lẽ là một trong những tháng hạnh phúc nhất cuộc đời tôi, tháng mà tôi được cùng gia đình tổ chức đám cưới cho anh sau sáu năm yêu nhau bền bỉ và nhiều thử thách. Tôi viết những dòng này không chỉ để kể về một đám cưới đã diễn ra trọn vẹn, mà để nói lời cảm ơn đến anh - người anh trai đã đồng hành cùng tôi suốt những năm tháng trưởng thành, từ khi tôi tròn 20 tuổi cho đến hôm nay.
Tôi và anh không phải kiểu anh em lúc nào cũng quấn quýt, ngọt ngào. Chúng tôi lớn lên trong một gia đình bình thường, nơi tình cảm thường được thể hiện bằng hành động hơn là lời nói. Anh hơn tôi 2 tuổi, nhưng nhiều lúc tôi thấy anh già dặn hơn rất nhiều so với tuổi. Anh sống nguyên tắc, có trách nhiệm và đôi khi khá bảo thủ. Còn tôi, ở tuổi 20, chỉ muốn tự do, muốn khẳng định cái tôi của mình. Chính vì vậy giữa hai anh em từng có rất nhiều lần cãi vã.
Tôi không thích anh góp ý quá nhiều về cách tôi chọn ngành học, về những người bạn tôi chơi cùng, về cách tôi tiêu tiền hay những quyết định cảm tính của tuổi trẻ. Tôi cho rằng anh khó tính và quá kiểm soát. Còn anh, có lẽ chỉ đơn giản là lo cho em gái. Năm tôi 20 tuổi cũng là năm anh bắt đầu một mối quan hệ nghiêm túc, người con gái sau này trở thành chị dâu của tôi. Tôi còn nhớ rất rõ ngày anh giới thiệu chị với gia đình. Anh nói không nhiều, nhưng ánh mắt anh khi ấy khác hẳn, nghiêm túc và đầy quyết tâm.
Từ ngày đó, tôi bắt đầu thấy anh thay đổi. Tình yêu khiến anh trưởng thành nhanh hơn. Anh bớt nóng nảy, bớt tranh cãi vô nghĩa. Anh bắt đầu học cách lắng nghe, biết nhường nhịn. Và tôi - người em gái từng hay cãi lại anh - cũng dần nhìn anh bằng một ánh mắt khác. Sáu năm yêu nhau không phải là quãng thời gian ngắn. Họ đã cùng nhau đi qua không ít khó khăn. Có thời điểm công việc của anh gặp trục trặc, áp lực tài chính khiến anh suy nghĩ rất nhiều. Có lúc hai người bất đồng quan điểm, từng im lặng với nhau cả tuần. Tôi là người chứng kiến những cuộc điện thoại dài đầy mệt mỏi, những lần anh ngồi trầm ngâm suy nghĩ rất lâu.
Tôi từng hỏi anh: "Nếu mệt vậy có nên tiếp tục không?". Anh nói: "Nếu dễ dàng buông bỏ, anh đã không bắt đầu". Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Hóa ra, trưởng thành không phải là không có mâu thuẫn, mà là dám ở lại để giải quyết mâu thuẫn. Trong suốt sáu năm anh yêu, tôi cũng lớn lên cùng anh. Từ cô gái 20 tuổi còn bốc đồng, tôi dần học được cách nhìn nhận mọi chuyện chín chắn hơn. Mỗi lần tôi gặp khó khăn trong học tập hay công việc, anh luôn phân tích cho tôi từng hướng đi. Anh không áp đặt nữa, mà hỏi tôi: "Em thật sự muốn gì?". Chính sự thay đổi ấy khiến tôi nhận ra anh không còn là người anh trai hay tranh cãi với tôi ngày nào, mà đã trở thành một người đàn ông sống biết ơn, tử tế và có trách nhiệm.
Đám cưới tháng tư năm nay là kết quả của hành trình sáu năm yêu thương và cố gắng. Gia đình tôi không quá khá giả nên việc tổ chức một đám cưới trọn vẹn là điều cả nhà phải chuẩn bị rất kỹ. Tôi cùng bố mẹ lo từng việc nhỏ: từ thiệp mời, thực đơn, trang trí, cho đến những chi tiết tưởng như rất nhỏ như chọn bài nhạc lúc cô dâu bước vào lễ đường. Có những ngày tôi và anh tranh luận vì bất đồng ý kiến về cách tổ chức. Anh muốn mọi thứ đơn giản, gọn gàng. Tôi lại muốn chu đáo, chỉn chu từng chi tiết. Nhưng khác với những lần cãi vã năm xưa, lần này chúng tôi ngồi lại, nói chuyện và tìm tiếng nói chung. Không còn ai cố gắng thắng ai, chỉ còn mong muốn chung là làm sao để ngày trọng đại ấy diễn ra ấm áp và ý nghĩa.
Tôi còn nhớ khoảnh khắc anh đứng trên sân khấu, nắm tay chị dâu và nói lời cảm ơn gia đình. Giọng anh run nhẹ khi nhắc đến bố mẹ và đến tôi. Anh nói: "Cảm ơn em gái đã giúp anh lo đám cưới này. Cảm ơn vì đã luôn ở bên anh". Tôi đã phải quay đi lau nước mắt. Có lẽ niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi trong tháng tư này không chỉ là đám cưới diễn ra suôn sẻ, mà là được nhìn thấy anh thật sự hạnh phúc. Hạnh phúc vì tìm được người đồng hành. Hạnh phúc vì gia đình hai bên hòa thuận. Hạnh phúc vì sau những năm yêu nhau, họ vẫn chọn ở lại bên nhau.
Tôi nhận ra điều đáng quý nhất không phải là đám cưới hoành tráng, mà là sự trưởng thành của con người sau những va chạm. Anh trai tôi từng là người hay cãi nhau với tôi vì bất đồng quan điểm. Nhưng giờ đây, anh đã trở thành một người đàn ông biết lắng nghe, biết cảm ơn và biết đặt lợi ích của gia đình lên trên cái tôi cá nhân. Anh sống có trách nhiệm hơn với bố mẹ, quan tâm đến cảm xúc của người khác và luôn suy nghĩ kỹ trước khi hành động. Tôi biết ơn vì mình có một người anh như vậy. Tôi biết ơn vì trong suốt những năm tôi chênh vênh ở tuổi 20, anh luôn là chỗ dựa vững vàng. Khi tôi thất bại, anh không trách móc mà động viên. Khi tôi thành công, anh là người vui mừng không kém gì tôi.
Đám cưới tháng tư khép lại, nhưng với tôi, đó không phải là điểm kết thúc mà là một khởi đầu mới, khởi đầu cho hành trình hôn nhân của anh và cũng là dấu mốc trưởng thành của tôi. Ở tuổi 26, tôi hiểu rằng gia đình là nơi dạy ta cách yêu thương và chịu trách nhiệm. Tôi hiểu rằng mâu thuẫn không phải là điều xấu, nếu ta biết cách đối diện và vượt qua. Tôi hiểu rằng tình thân, giống như tình yêu, cần sự kiên nhẫn và bao dung.
Tôi viết những dòng này để cảm ơn anh, người anh trai đã cùng tôi lớn lên suốt sáu năm qua kể từ khi tôi 20 tuổi. Cảm ơn anh vì đã không bỏ mặc tôi trong những năm tháng non nớt nhất. Cảm ơn anh vì đã thay đổi để trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình. Cảm ơn anh vì đã cho tôi nhìn thấy một hình mẫu về sự trưởng thành, trách nhiệm và biết ơn. Tháng 4 này sẽ mãi là ký ức đẹp trong cuộc đời tôi. Không chỉ vì một đám cưới thành công, mà vì tôi được chứng kiến một người anh bước sang trang mới của cuộc đời bằng tất cả sự chín chắn và yêu thương. Và tôi tin rằng, hành trình phía trước của anh sẽ còn nhiều thử thách. Nhưng tôi cũng tin, với sự tử tế và trách nhiệm mà anh đang có, anh sẽ xây dựng được một gia đình hạnh phúc. Cảm ơn anh.
Tôi hiện là sinh viên năm tư ngành dược. Bạn trai cùng lớp đại học, yêu nhau hơn một năm. Gần đây, tôi có nhiều điều phải suy nghĩ khi nhắc đến tương lai. Quê tôi ở Hà Tĩnh, còn anh ở Phú Yên, khoảng cách quá xa khiến tôi lo lắng rất nhiều. Tôi cũng biết gia đình anh không thích con dâu ở xa, điều đó càng làm tôi suy nghĩ nhiều hơn. Chúng tôi bằng tuổi nên đôi khi vẫn xảy ra những mâu thuẫn nhỏ. Tính anh khá khó, lại có nhiều điểm khác biệt nên cả hai dễ cãi vã. Về phía gia đình tôi, nhà chỉ có hai chị em nên bố mẹ luôn mong con gái lấy chồng gần để tiện chăm sóc, qua lại.
Tôi cứ nghĩ đến viễn cảnh yêu lâu nhưng không đến được với nhau là lại thấy rất mệt mỏi; tương lai vừa khó khăn về công việc, vừa áp lực về tinh thần khi phải xa gia đình. Nhiều lúc, vì khoảng cách địa lý, chuyện tiền bạc và nhiều yếu tố khác, tôi cảm thấy nản và buồn. Tôi thực sự rất băn khoăn và mong nhận được lời khuyên từ mọi người. Cảm ơn vì đã đọc những tâm sự này.