Ở rể từng được xem là giải pháp hợp lý cho các cặp vợ chồng trẻ chưa đủ điều kiện kinh tế để ở riêng. Tuy nhiên, việc sống chung với gia đình vợ có thể kéo theo nhiều áp lực vô hình về vai trò, ranh giới riêng tư và mối quan hệ giữa hai bên nội ngoại. Không ít người chồng rơi vào cảm giác lạc lõng, khó giữ tiếng nói trong chính gia đình mình, nhất là khi mâu thuẫn vợ chồng dần trở thành chuyện của cả hai bên. Từ câu chuyện của một người đàn ông sống cùng nhà vợ, nhiều độc giả đã chia sẻ câu chuyện, suy nghĩ của mình.
Kinh nghiệm 15 năm ở rể của tôi
Xin chia sẻ kinh nghiệm 15 năm ở rể của tôi để mong tác giả cân nhắc, điều chỉnh phù hợp:
– Gặp vợ tôi là duyên, được sống cùng bố mẹ vợ là phận (bổn phận). Do đó tôi đi đâu, đến đâu có món gì ngon, vật gì hay thì nhớ luôn mua mang về biếu tặng hai cụ, luôn gắng hoàn thành tốt các phân công gánh vác việc nhà vợ.
– Bên cạnh chuyện ở rể cảm giác mình hơi hèn và đương nhiên phụ thuộc chút, gia đình vợ cũng là nơi hỗ trợ ban đầu rất nhiều cho tôi tại thành phố: nơi ở miễn phí cho vợ chồng, bà chăm cháu, ông đón đưa cháu học…
– Tôi không bao giờ tham gia những việc riêng của nhà vợ nếu không được yêu cầu. Yêu thương và chăm lo cho vợ cũng là một việc làm hai cụ vui.
– Chú trọng nâng cấp mình liên tục, giờ hay gọi phát triển bản thân đó, thì nhà vợ dần nể phục mình: xây dựng mối mang làm ăn riêng; thăng tiến dần trong công việc, đoàn thể; học hành thêm; dành dụm mua dần tài sản riêng nhỏ…
– Phải nhiệt tình, xốc vác trong những việc chung gia đình bên vợ như giỗ chạp, ma chay, ốm đau, thăm nom, chăm sóc bệnh…
– Khi đã hòa nhập và được gia đình vợ tin yêu, tin tưởng rồi dường không còn chuyện “rể là khách” nữa đâu. (binhnguyen63vt)
Quá tốt cho tôi khi được nhà vợ kêu về ở cùng
Tôi cũng ở nhà ngoại đây, công việc ở gần ngoại thì nhà ngoại kêu về ở cho đỡ mất tiền thuê nhà đã là quá tốt cho bản thân rồi. Ở nhà vợ hay bất cứ ở đâu, siêng làm hơn siêng nói thì đâu cũng ở được). Đi làm giấy khai sinh cho con mà bên nhà vợ tác giả cũng đi làm thì tác giả quá tệ, có lẽ lúc làm giấy tờ xuất viện, nhà vợ tác giả đi làm quá.
Lúc vợ tôi sinh, tôi tự làm thủ tục hết, bên nhà tôi và nhà vợ nhờ phụ ở đó chơi với vợ tôi thôi. Cơm nước lúc nằm viện, chủ yếu đặt luôn phần ăn dinh dưỡng của bệnh viện. Anh chị em bên nhà tôi và nhà vợ rảnh thì nấu đồ ăn sáng và đồ bổ đem vào ăn thêm. Nói chung tự thân vận động trước, làm siêng một chút là ở đâu sống cũng được. Cháu thì tranh thủ đưa về thăm ông bà nếu có dịp vì đi làm mà. (buicuong3110fb1)
Chồng xin ở rể vì lo vợ không chịu nổi nhà chồng coi trọng lễ nghĩa
Cùng khu phố tôi ở có một anh nghe nói du học ở nước ngoài về, cưới ngay được cô vợ chân dài, đẹp, vừa là bác sĩ mổ vừa có bằng dược sĩ. Sau này chị ấy tâm sự với tôi là chị ấy từ nhỏ cho đến khi cưới chồng chưa bao giờ nấu ăn vì có mẹ nội trợ giỏi. Chồng chị ấy nghe vợ kể, thương vợ nên anh ấy xin ở rể. Anh ấy là con trai trưởng của một gia đình truyền thống, coi trọng lễ nghĩa nên sợ vợ không chịu nổi, vì thế ở nhà cha mẹ vợ.
Anh này “siêu keo”, mọi sinh hoạt tổ dân phố nếu kêu đóng góp 10 nghìn đồng, anh ta đều rất khó chi ra, bán đồ cho anh ta mà cần thối lại 1.600 đồng, anh ta sẽ xin thành đưa anh 2000 đồng. Tôi không biết anh ta làm gì và cũng không hỏi chị ấy vì có thời gian ban ngày chị ấy làm việc ở bệnh viện, tối về bán thuốc tại nhà.
Rồi một ngày, tôi thấy dải tang màu đen trên áo chị. Chị tâm sự chồng đã mất nhưng làm đám tang bên nhà chồng vì vậy tôi không biết. Khi đó tôi mới biết anh chồng là ông chủ của doanh nghiệp có hàng nghìn công nhân. Khi anh ấy đang đi công tác nước ngoài bị bệnh nặng, chị ấy yêu cầu về ngay. Khi phát hiện ra máu của chồng thuộc loại hiếm, bệnh viện không đủ, chị ấy tổ chức cho thử máu của toàn bộ công nhân, họ hàng để tìm ra những người có nhóm máu cùng với anh ấy và tiến hành ca mổ. Anh ấy sống được một thời gian rồi ra đi trong tình yêu thương của gia đình, bạn bè, công nhân. Dù với tôi anh ấy “siêu keo” nhưng anh ấy đã đem lại hạnh phúc cho những người thân của mình, trách nhiệm với công nhân của anh ấy. (Anh Kim Anh)
Tôi và chồng quen nhau bốn năm, cưới được hơn bốn năm. Khi quen nhau, chúng tôi không "ăn cơm trước kẻng". Tôi từng phát hiện người yêu tìm kiếm gái gọi và sốc rồi chia tay. Anh bảo vì quen nhau không được quan hệ tình dục và trong lúc đang cãi vã với tôi, anh đã lên mạng tìm kiếm nhưng chưa đi quá giới hạn và quỳ lạy van xin tôi tha thứ. Thế là tôi mủi lòng cho qua.
Đến tận bây giờ, sau khi sinh con và con đã hơn một tuổi, tôi vẫn đáp ứng nhu cầu của chồng. Vậy mà tôi phát hiện chồng lại đi kiếm gái với nhu cầu nhiệt tình, sạch sẽ. Tôi rất sốc và buồn đau. Nhìn con nhỏ rồi hình dung cảnh lớn lên trong gia đình không hạnh phúc mà tim tôi như vỡ vụn. Lúc mới cưới, có lần tôi bị lây bệnh xã hội, hắn nói do đi massage ở nơi không đảm bảo vệ sinh. Lúc ấy tôi tin tưởng vì nghĩ mới cưới thì không tới mức thiếu thốn để tìm kiếm bên ngoài. Bây giờ tôi không biết xử lý ra sao? Thật sự thương con và thương cả mình.
Bài viết "Đừng quên mang theo mình chữ 'Tâm' con nhé", ba viết vào những ngày con chập chững biết đi. Mới đó thôi mà nay con trai sắp bước vào tuổi trưởng thành, bước vào kì thi quan trọng nhất của đời mình. Người ta nói 2008 là lứa chuột vàng nên tỉ lệ sinh năm ấy tăng đáng kể. Chắc ý thức được độ cạnh tranh nơi cổng trường Đại học mà mấy tháng nay con cứ đi sớm về khuya, miệt mài ôn luyện đến tận khuya, vậy mà bốn giờ sáng con đã thức rồi. Ba lặng lẽ dõi theo mà chỉ mong cho tháng này chóng qua để con bớt cực. Ba thầm cảm ơn vì con trai giỏi giang đã tự lập, tự lo cho mình.
Con biết không, 29 năm trước, khi ở tuổi con, nhà mình quá khó khăn nên ba không được luyện thi ở trung tâm, cũng không có nổi một bộ đề để xem. Ai cũng nói nếu không luyện thi thì coi như bỏ, ba chỉ lặng lẽ ôn lại theo sách giáo khoa. Hôm vào phòng thi, cầm đề thi lạ hoắc trên tay, ba nghĩ mình rớt. Rồi ba bình tâm, giải quyết từng câu một. Ba không quên buổi chiều hôm ấy, khi bạn ba cầm trên tay tờ báo chạy vào nhà, tờ báo ấy nhòe đi nhanh chóng khi ba thấy tên mình trong danh sách học bổng của một ngôi trường hạng ưu.
Năm nay, 2008 của ba quyết tâm chọn theo trường mà ba đã học ngày xưa. Năm nay 2008 chắc cũng thấy độ khó của ngôi trường này vì ai cũng bảo điểm phải cao lắm mới vào được. Nhưng không sao con à, đừng lo lắng quá con nhé, cứ mạnh mẽ, cứ cố gắng hết mình như cách con đang làm là được. Ráng lên con nhé, sắp qua rồi.
Mọi tâm tư, nguyện vọng của ba mẹ đều đặt cả vào bài viết ngày xưa "Đừng quên mang theo mình chữ 'Tâm' con nhé". Hãy đọc con nhé. Thương con, chúc con trai mạnh mẽ và bình an trên đường đời. Sẽ có nhiều khó khăn, sẽ có thất bại và thành công, nhưng trên hết tất cả, giữ cho mình bình tâm như cách ba đã làm trong kì thi năm ấy, không dễ dàng gục ngã, buông xuôi là được, con nhé.
Tôi 25 tuổi, anh hơn tôi ba tuổi, quen nhau qua một người bạn chung, tính đến giờ được hơn nửa năm. Ngay từ đầu, tôi đã bị thu hút bởi cách anh nói chuyện: chín chắn, có suy nghĩ riêng và không thích đi theo lối mòn. Anh từng có công việc ổn định với mức thu nhập khá, nhưng lại chọn nghỉ để theo đuổi con đường kinh doanh riêng. Điều đó khiến tôi vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng.
Còn tôi, là một nhân viên văn phòng bình thường, cuộc sống khá ổn định nhưng không có gì nổi bật. Tôi không xinh, điều đó khiến bản thân luôn có chút tự ti, nhất là khi đứng cạnh những cô gái khác. Có lẽ thế mà khi gặp một người như anh, tôi dễ bị cuốn hút hơn bình thường. Mối quan hệ của chúng tôi không rõ ràng, không phải người yêu, cũng chẳng hẳn là bạn. Anh không bao giờ chủ động thể hiện tình cảm, cũng không quan tâm theo kiểu thông thường. Có khi vài ngày, thậm chí cả tuần chúng tôi không liên lạc. Thế nhưng mỗi lần nói chuyện lại rất tự nhiên, như thể chẳng có khoảng cách nào.
Đôi lúc anh lại nói những câu khiến tôi chạnh lòng, kiểu như tôi nên tìm một người đàn ông ổn định hơn, có thể cho mình cuộc sống vững vàng. Nghe thì có vẻ quan tâm nhưng lại giống như đang đẩy tôi ra xa. Tôi không hiểu anh nghĩ gì, càng không biết mình đang đứng ở vị trí nào trong lòng anh. Tôi từng cố gắng dừng lại. Có một khoảng thời gian tôi chủ động cắt liên lạc, không trả lời tin nhắn, không muốn bản thân lún sâu thêm. Rồi anh lại xuất hiện, rủ tôi đi gặp trước khi rời thành phố một thời gian. Tôi đã từ chối, cuối cùng vẫn đồng ý. Buổi gặp hôm đó không có gì đặc biệt, chỉ là những câu chuyện vu vơ, rồi anh bảo vào khách sạn cùng anh vì muốn ôm tôi thôi. Khoảnh khắc đó khiến tôi bối rối, rồi cũng đồng ý với lời đề nghị của anh, mọi cảm xúc bị dồn nén bỗng trào lên nhưng tôi không để mọi chuyện đi quá giới hạn. Tôi nhận thấy mình không hề dứt ra được như đã nghĩ.
Sau lần đó, tôi càng rơi vào trạng thái mâu thuẫn. Anh vẫn không nói yêu, không hứa hẹn điều gì. Khi tôi hỏi về tương lai, anh chỉ nói mình chưa ổn định, chưa muốn ràng buộc với ai. Anh không muốn tôi chờ đợi, càng không muốn tôi phải đi cùng một người còn nhiều bấp bênh như anh. Lý trí nói với tôi rằng nên dừng lại. Một mối quan hệ không rõ ràng, không có tương lai, chỉ khiến mình tổn thương thêm. Cảm xúc lại không đơn giản như vậy, tôi vẫn nghĩ về anh, bị ảnh hưởng bởi những điều rất nhỏ.
Hiện tại, có vài người khác quan tâm tôi. Họ ổn định hơn, rõ ràng hơn trong tình cảm, vậy mà tôi lại không thể mở lòng. Dù ở bên ai, tôi vẫn vô thức so sánh với anh. Phải chăng tôi quá cố chấp, hay chỉ đơn giản là chưa đủ mạnh mẽ để buông bỏ một người không thuộc về mình?