Và tiếng cười lại bật ra, chảy tràn trước màn hình, trong quán bar, quán cà phê và… trên mạng xã hội – như là một thứ nước làm mát tuyệt hảo nơi xứ ta với những con người thường trực ăn và ngủ và sống với bóng đá!
World Cup mùa hè 2026 là cơ hội không thể tốt hơn để “bọn xấu” phát huy “truyền thống” nói xấu bà-xã-đại-nhân. Người ta dựng nên và kể lại bằng truyền miệng và trên sóng mạng một câu chuyện như sau:
Chồng đang ngồi xem Quấc – cấp, vợ đến ngồi kế bên, vừa cắn hạt hướng dương vừa mở một bịch sờ – nách khoai tây chiên, mồm vừa lép nhép vừa hỏi:
– Chồng ơi! Sao thằng kia đi đá bóng mà áo thì mặc com lê, cổ thì thắt cà vạt, nom như chú rể đi hỏi vợ vậy?
– Không phải! Ông ấy là huấn luyện viên – Chồng đáp, thái độ của một người đang cố nín nhịn.
– Ơ! Còn thằng kia, đá bóng kiểu gì mà cứ thấy bóng đến chân thì không chịu đá mà còn chạy đi chỗ khác, sao thế nhể?
– Trời ạ! Ông ấy là… trọng tài! Chồng đáp, giọng điệu đã bắt đầu lộ ra sự bực mình.
– Thế sao trọng tài tặng cho thằng kia cái gì mà nó không chịu cầm lại còn quay mặt đi. Khinh người đến thế là cùng…
– Không phải! Không phải cho cái gì, mà là phạt đấy, là cảnh cáo bằng thẻ vàng đấy!
– Ô kìa! Gôn trống mà thằng cầu thủ lại không sút vào, còn quay ngược lại để làm gì?
– Trời ơi là trời! Người ta là thủ môn, giữ cho sạch lưới nhà, sút vào gôn mình à?
– Ơi chồng mình ơi! Anh chàng này đẹp trai quá, mà ngực lại to đến thế, đùi lại to quá cỡ…
Đến nước này, anh chồng không chịu được nữa, phải quát lớn lên, bao nhiêu bực tức trong lòng cứ tuôn ra: Mụ ngồi xem bóng đá hay là đi ngắm giai đẹp đây? Xem một tí mà cũng không được yên!
Nói rồi anh chồng đùng đùng bỏ ra ngoài, rút điện thoại gọi ngay cho bố vợ:
– A lô bố ạ, con nhờ bố một việc…
Mới nghe đến đấy, ông bố vợ ngắt lời luôn:
– Mày lại định… gửi vợ mày về nhà tao, để yên ổn xem bóng đá chứ gì? Tao cũng vừa gọi điện định gửi mẹ vợ mày về nhà ông ngoại, nhưng ông ấy không nghe. Ông ấy bảo: Vợ thằng nào… thằng ấy chịu. Bây giờ tao cũng chính thức tuyên bố với mày: Vợ thằng nào… thằng ấy chịu!
Trong lượt trận đầu tiên của vòng bảng, khi lần đầu tiên góp mặt đến 48 đội bóng, một đội bóng lần đầu tiên tham gia sân chơi toàn cầu đã gây nên một cú sốc cực lớn: Đội tuyển Cap Verde thứ hạng 63 đã cầm hòa được tuyển Tây Ban Nha hùng mạnh – hạng nhì thế giới, với tỉ số 0 – 0. Trong một trận cầu mà đối phương tung ra đến 27 cú dứt điểm, thủ môn 40 tuổi Vozinha trở thành người hùng với đôi tay vàng đã góp công lớn giữ sạch lưới cho đội nhà, anh có tới 7 lần cứu thua trực tiếp mà 6 lần trong đó là cản phá ngay trong vùng cấm địa.
Trên một tờ báo điện tử, bức ảnh ghi lại cảnh Vozinho xúc động, nước mắt lưng tròng khi trận đấu kết thúc kèm theo lời tâm sự chân thành “Mẹ tôi không có tiền để sang đây” (để chứng kiến anh ấy thi đấu)… bỗng dưng tạo sóng, tạo bão trên cõi mạng nước nhà.
Câu chuyện cảm động này khi đi qua “miệng lưỡi” nhà ta đã thành trend (trào lưu) tuy hơi bị… “cảm lạnh” nhưng rất chi là “ghim tym” nhờ vào độ hài hước và trò “đuổi hình bắt chữ” của dân mạng xứ mình!
Rõ ràng là một người bắt đúng, thì ngàn người bắt sai: Anh bắt bóng quá chuẩn, còn chúng ta thì bắt độ quá trật, quá sai, quá tệ! Nói nào ngay, trước giờ bóng lăn, đố có ai dám không bắt, không theo, không cược cho Tây Ban Nha… Nhưng khi tiếng còi kết thúc vang lên cũng là lúc: Tây Ban Nha = Tôi bán nhà!
Bởi lẽ Anh thì cầm hòa, còn tôi thì cầm đồ; Anh khóc vì cầm hòa, còn mọi người khóc vì cầm xe và cầm nhà; thậm chí Anh cầm hòa, chứ tui chả còn gì để cầm nữa đây… Thực tế quả là khốc liệt: Mười bà mẹ chắc hết chín bà mẹ không có nhà ở nữa kìa; Giờ tôi đang phụ hồ và ngồi nhớ mẹ đây; Giờ thì lại mở thêm hai đại lý vé số dạo chạy bằng cơm… Và một “cảnh báo” rợn người: cầu Nhật Tân, cầu Long Biên, cầu Chương Dương, cầu Thăng Long… cầu Mỹ Thuận, cầu Cần Thơ, cầu Rạch Miễu, cầu Hàm Luông… Xin đón chào các thượng đế!
Mọi người cần một ai đó phải chịu trách nhiệm: Vì anh mà cái xe đi làm của tôi không còn; Vì anh mà sáng mẹ em ra siêu thị mua cái TV mới. Anh hơi bị ác, gần nửa năm em sẽ đi làm không công. Anh làm bao nhiêu người mẹ không được gặp con…
Quan hệ mẹ – con giờ đây vô cùng bi đát: Mẹ tui thì hỏi con trốn ở đâu hả. Mẹ anh còn xem được bóng đá, chứ mẹ tôi giờ lo đi tìm tôi kìa. Mẹ tôi thì không có tiền để chuộc tôi… Và hơn thế nữa, mẹ tôi thì chính thức từ một đứa con…
Và có người đã khái quát hóa: Có hiếu và bất hiếu đều do quả bóng!
VCK World Cup mà có đến 64 đội tuyển tham dự, tức gần bằng 1/3 tổng số đội tuyển hiện có trong hàng ngũ FIFA (211), thì liệu có phải là mất cân bằng? Đây là câu hỏi vô nghĩa, dù người ta luôn nhắc đến vấn đề này mỗi khi bàn về khả năng FIFA mở rộng World Cup 2030 lên 64 đội.
Thứ nhất, UEFA hiện có 55 thành viên, nhưng VCK EURO đã có đến 24 đội, nghĩa là đã có gần một nửa số đội vượt qua vòng loại, và điều đó không hề làm giảm giá trị EURO - giải đấu đáng xem không thua gì World Cup.
Thứ hai, bản thân World Cup ngày xưa cũng không quá xem trọng vấn đề tỷ lệ giữa số đội tham gia vòng loại và số đội vào VCK. FIFA chỉ có khoảng 40 thành viên trong thập niên 1930, nhưng các kỳ World Cup 1934, 1938 đều có đến 16 đội, nghĩa là vẫn nhiều hơn tỷ lệ 1/3 số đội trên khắp thế giới được dự VCK, trong trường hợp FIFA mở rộng số đội tại World Cup 2030 lên đến con số 64.
Nhưng hẳn nhiên, đấy vẫn là một vấn đề! Trước tiên, hãy nhìn vào khía cạnh tích cực. 64 là con số tuyệt đẹp cho một giải đấu thể thao bất kỳ (chứ không riêng gì bóng đá). Hoàn toàn ngược lại, con số 48 đội tuyển dự VCK World Cup như hiện nay mới thật sự là "quái dị". Trong thể thao, thì 48 là con số… lẻ, bởi người ta không thể tìm ra cách nào để chọn số đội đi tiếp cho hợp lý. Tất nhiên, sẽ có 32 đội được đi tiếp sau vòng bảng World Cup 2026, như mọi người đã biết. Đó là 24 đội đứng nhất, nhì bảng, và 8 đội có vé vớt nhờ là đội hạng 3 có thành tích tốt trong số 12 đội hạng 3. Nhưng tóm lại, đấy là hạ sách, xét về khía cạnh tổ chức giải đấu.
Với con số 64 đội, không cần phải là chuyên gia siêu phàm về tổ chức thi đấu để nghĩ ra một thể lệ hợp lý. Chia bảng (4 đội), đá loại trực tiếp, hay kết hợp cả hai, đều ổn và rất đơn giản. Muốn có nhiều đội nhưng không có quá nhiều trận hoặc giải đấu không quá kéo dài, đều dễ!
Vấn đề của một kỳ World Cup có 64 đội không nằm ở bản thân giải đấu ấy, mà ở cách chọn cơ cấu đội dự VCK. Nam Mỹ chỉ có 10 đội, thôi thì mời hết tất cả dự VCK cho rồi - chứ chẳng lẽ đá vòng loại suốt 3 năm, chỉ để loại bớt… 1 đội? Mà thật ra, đưa hết 10 đội Nam Mỹ vào VCK thì con số ấy vẫn còn ít hơn số đội châu Á hoặc châu Phi. Hiện đã có 9 đội châu Á và 10 đội châu Phi tại World Cup 2026. Tăng thêm 16 đội để World Cup 2030 có 64 đội thì dĩ nhiên châu Á và châu Phi sẽ phải có thêm nhiều đội nữa.
Trước mắt, World Cup 2026 chỉ mới có 48 đội, châu Âu chỉ mới có 16 đại diện, mà đã nảy sinh tình trạng dở khóc dở cười rồi. Thụy Điển là trường hợp hy hữu: đứng chót bảng, không thắng trận nào ở vòng loại khu vực châu Âu, mà vẫn có suất dự VCK! Tất nhiên, Thụy Điển được đá play-off, nhưng cách chọn đội đá play-off (thông qua giải Nations League của châu Âu) thì phức tạp đến nỗi không ai biết trước đội nào sẽ đá play-off. Dù là vòng loại World Cup hay EURO, năm nào cũng xảy ra tình trạng cụ thể: có những đội muốn duy trì hy vọng lọt vào VCK (qua ngả play-off) thì phải… thua đậm đối thủ của họ!
Ý tưởng về kỳ World Cup đặc biệt có 64 đội vào năm 2030 liên quan đến cột mốc tròn 100 năm World Cup ra đời. Đã là như vậy, hẳn nhiên sẽ có ý tưởng đi kèm: mời luôn một số đội bóng đặc biệt nào đấy dự giải, không liên quan gì đến vòng loại. Ý tưởng khác: căn cứ vào bảng xếp hạng FIFA để lấy thêm số đội "khách mời" cho đủ - cách chọn dĩ nhiên là tùy FIFA. Tóm lại, không nhất thiết cứ phải quanh quẩn và giới hạn sự tranh luận ở chỗ mỗi châu lục nên có bao nhiêu suất, trong trường hợp VCK World Cup 2030 có 64 đội.
Theo quy định, vị trí Ngoại hạng Anh được quyết định đầu tiên bằng điểm số, sau đó đến hiệu số bàn thắng bại và các chỉ số phụ khác. Trong trường hợp tất cả đều bằng nhau, phương án đá play-off trên sân trung lập sẽ được tính đến.
Để điều này xảy ra, trước hết trận đấu tại Etihad vào Chủ nhật ngày 19/4 phải kết thúc với tỷ số 1-1 để thành tích đối đầu giữa hai đội cân bằng. Ở giai đoạn một Ngoại hạng Anh, Arsenal và Man City cũng hòa 1-1 trên sân Emirates.
Tiếp theo, đội bóng thành London phải sảy chân thêm ít nhất một trận trong 5 vòng cuối, trong khi Man City cần thắng trận đá bù để hai đội có thể cân bằng về điểm và hiệu số. Bởi, Arsenal đang dẫn đầu với 70 điểm, nhiều hơn Man City 6 điểm và đá nhiều hơn một trận. Về các chỉ số phụ, Arsenal đang nhỉnh hơn khi ghi 62 bàn, thủng lưới 24 lần, đạt hiệu số +38. Man City ghi 63 bàn, thủng lưới 28 lần và đạt hiệu số +35.
Lịch thi đấu còn lại của Arsenal được đánh giá tương đối thuận lợi khi toàn bộ đối thủ đều nằm ở nửa dưới, gồm Newcastle, Fulham, West Ham, Burnley và Crystal Palace. Ở giai đoạn một, đoàn quân dưới trướng Mikel Arteta đánh bại cả năm đối thủ này.
Trong khi đó, Man City đối mặt lịch đấu khó khăn hơn, với các trận gặp Burnley, Everton, Brentford, Bournemouth, Crystal Palace và đặc biệt là Aston Villa - đội đang cạnh tranh suất dự Cup châu Âu.
Theo dự báo của siêu máy tính Opta, cục diện cuộc đua vô địch sẽ biến động mạnh tùy theo kết quả trận đấu tại Etihad. Nếu Arsenal thắng, xác suất vô địch của họ tăng vọt lên 98%, trong khi Man City chỉ còn 2%.
Trong trường hợp này, Arsenal tạo khoảng cách 9 điểm khi mùa giải còn 6 vòng, đồng nghĩa họ chỉ cần tối đa 10 điểm trong 5 trận cuối để đăng quang lần đầu kể từ mùa 2003-2004.
Nếu hòa, khả năng vô địch của Arsenal được Opta nâng lên 89%, so với 11% của Man City. Khi đó, đội bóng London vẫn duy trì khoảng cách 6 điểm và đã vượt qua trận đấu khó nhất còn lại.
Nếu Man City thắng, cuộc đua sẽ trở nên hấp dẫn hơn đáng kể. Khi đó, đội bóng của Pep Guardiola sẽ rút ngắn cách biệt xuống ba điểm và còn một trận chưa đấu. Dù vậy, Opta vẫn đánh giá Arsenal là ứng viên sáng giá hơn với 69% cơ hội vô địch, so với 31% của Man City.
Lý do cho những nhận định ở trên là Arsenal có lịch thi đấu nhẹ hơn ở giai đoạn cuối, giúp họ có cơ hội cải thiện hiệu số bàn thắng - yếu tố có thể quyết định ngôi vương nếu hai đội bằng điểm. Dù kết quả ra sao, trận đấu tại Etihad được dự báo sẽ là bước ngoặt then chốt của mùa giải, thậm chí có thể mở ra một cái kết chưa từng có trong lịch sử Ngoại hạng Anh.
Tối 16-4, HLV Trần Minh Chiến cho biết không đồng ý với thỏa thuận của CLB Đà Nẵng nên đã ra về. Lý do là bởi lãnh đạo đội bóng chưa dứt khoát giao nhiệm vụ cho nhà cầm quân này.
Cụ thể, ông Trần Minh Chiến được mời ra Đà Nẵng để chuẩn bị thay người đồng nghiệp Lê Đức Tuấn, trong nhiệm vụ giải cứu đội bóng sông Hàn khỏi cảnh rớt hạng V-League.
Tuy nhiên trong cuộc họp sáng cùng ngày với tân Chủ tịch CLB Đà Nẵng - ông Nguyễn Huy Tài, hai bên đã không thống nhất được phương án tiếp quản đội bóng ngay lập tức.
Theo đó, ông Trần Minh Chiến được đề nghị chờ CLB Đà Nẵng thi đấu với Thép Xanh Nam Định xong vòng 19 vào cuối tuần này. Điều này khiến cựu tiền đạo tuyển Việt Nam tự ái.
Vì nếu Đà Nẵng có thành quả tốt trước đương kim vô địch Nam Định, nhiều khả năng cựu danh thủ Việt Nam phải ngồi chờ tiếp. Đó là viễn cảnh khó chấp nhận với ông Chiến.
CLB Đà Nẵng ở thế khó, cần người giúp nhưng lại không thống nhất được phương án. Lấn cấn trong các quyết định khiến thông tin xung quanh đội bóng càng nhiễu loạn.
Chiều cùng ngày, HLV Lê Đức Tuấn tiếp tục ra sân huấn luyện. Ông Tuấn chưa hề từ chức hay buộc phải rời vai trò lái chính để dọn đường cho người kế nhiệm.
Ngoài ra, ông Yusuke Adachi cũng bắt tay vào công tác chuyên môn để hỗ trợ HLV Lê Đức Tuấn. Bên cạnh đó, HLV Phan Như Thuật cũng rời đi cùng ông Trần Minh Chiến.
Chưa rõ kế hoạch sắp tới của đội chủ sân Chi Lăng sẽ ra sao nếu thua Thép Xanh Nam Định. V-League còn 8 vòng đấu và họ đang kém PVF-CAND 1 điểm (12 so với 13) sau 18 vòng.