Cụ thể, theo thông báo của Tổ chức Y tế thế giới (WHO) ngày 17-5, dịch bệnh sốt xuất huyết do vi rút Ebola (gọi tắt là bệnh Ebola) do chủng Bundibugyo của vi rút Ebola tại Cộng hòa dân chủ Congo và Uganda đã được xác định là sự kiện y tế công cộng khẩn cấp gây quan ngại quốc tế.
Đây là cảnh báo y tế quan trọng để các quốc gia tăng cường giám sát, phát hiện sớm và chuẩn bị ứng phó, tuy nhiên không có nghĩa là dịch đã lan rộng toàn cầu.
Theo thông tin từ WHO, tính đến ngày 16-5, tại Cộng hòa dân chủ Congo đã ghi nhận 8 trường hợp mắc bệnh được khẳng định bằng xét nghiệm, 246 trường hợp nghi ngờ và 80 trường hợp tử vong nghi ngờ có liên quan tại tỉnh Ituri.
Tại Uganda, ghi nhận 2 trường hợp mắc bệnh được khẳng định bằng xét nghiệm, trong đó có 1 trường hợp tử vong tại Kampala; cả hai trường hợp đều là người đi từ Cộng hòa dân chủ Congo.
Bệnh Ebola là bệnh truyền nhiễm nguy hiểm, có thể gây bệnh nặng và tử vong. Bệnh lây qua tiếp xúc trực tiếp với máu, dịch cơ thể của người mắc bệnh hoặc người tử vong do Ebola; hoặc qua đồ vật, bề mặt bị nhiễm dịch cơ thể của người bệnh.
Các dấu hiệu thường gặp khi nhiễm vi rút gồm: sốt, mệt mỏi, đau đầu, đau cơ, đau họng, nôn, tiêu chảy, đau bụng, phát ban; một số trường hợp có thể có biểu hiện xuất huyết. Thời gian ủ bệnh thường từ 2 đến 21 ngày.
Cục Phòng bệnh, Bộ Y tế đang theo dõi chặt chẽ diễn biến dịch bệnh, cập nhật thường xuyên thông tin từ WHO, cơ quan đầu mối thực hiện Điều lệ y tế quốc gia và tăng cường giám sát tại các cơ sở y tế và kiểm dịch y tế tại các cửa khẩu.
Bộ Y tế khuyến cáo người dân:
1. Không hoang mang, cần theo dõi thông tin chính thức từ Bộ Y tế và Tổ chức Y tế thế giới.
2. Người đi về từ khu vực đang có dịch cần tự theo dõi sức khỏe trong 21 ngày.
3. Không tiếp xúc trực tiếp với người có triệu chứng nghi ngờ mắc bệnh Ebola, máu, dịch cơ thể hoặc đồ dùng của người bệnh.
4. Khi có biểu hiện sốt, mệt mỏi, đau đầu, đau cơ, nôn, tiêu chảy hoặc xuất huyết sau khi đi về từ vùng có dịch, cần đến ngay cơ sở y tế và thông báo lịch sử đi lại, tiếp xúc để được hướng dẫn kịp thời.
Bộ Y tế sẽ tiếp tục cập nhật tình hình và hướng dẫn các biện pháp phòng, chống phù hợp với diễn biến dịch bệnh.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Mô hình nuôi sò huyết tự nhiên dưới tán rừng đã và đang mở ra hướng phát triển sinh kế bền vững cho người dân địa phương, gắn với nhiệm vụ bảo vệ rừng và phát triển kinh tế ven biển ở An Giang.
Buổi sáng ở ấp Xẻo Bần A, xã Tân Thạnh, tỉnh An Giang, ông Nguyễn Văn Hái chèo xuồng len lỏi qua những hàng đước cao vút để thăm vuông sò rộng gần 3 ha của gia đình. Người đàn ông gắn bó cả đời với rừng biển trước đây có cuộc sống bấp bênh vì con nước thất thường, nuôi thủy sản liên tục thua lỗ. Vài năm gần đây, sò huyết đã giúp gia đình ông đổi đời.
"Tôi có gần 3 ha rừng. Năm rồi thu hoạch sò huyết lợi nhuận cũng được 200 - 300 triệu đồng. Ở vùng rừng phòng hộ này, nhờ nuôi được con sò huyết nên kinh tế phát triển hơn nhiều", ông Hái chia sẻ.
Không riêng gia đình ông Hái, nhiều hộ dân ven biển ở 2 xã Tân Thạnh và Đông Thái cũng xem sò huyết là nguồn thu nhập chủ lực. Ông Lê Văn Tuân, ngụ ấp 7 Biển, xã Đông Thái cho biết, với gần 1,6 ha vuông nuôi sò huyết dưới tán rừng, mỗi năm gia đình thu hoạch khoảng 2,5 đến 3 tấn sò thương phẩm.
"Thức ăn cho sò huyết chủ yếu là mùn bã hữu cơ và sinh vật phù du nên chủ yếu tốn tiền đầu tư giống. Sau khi trừ chi phí con giống, chế phẩm xử lý nước thì khoảng 1,6 ha vuông của gia đình tôi cho lợi nhuận khoảng 150 - 200 triệu đồng/năm. Nhờ con sò huyết mà cuộc sống gia đình ổn định hơn", ông Tuân nói.
Ở vùng ven biển An Giang hiện có gần 8.400 ha rừng phòng hộ ven biển, trong đó hơn 3.100 ha đất rừng ngập mặn phục vụ nuôi trồng thủy sản. Suốt nhiều năm, người dân nơi đây sống nhờ các mô hình nuôi xen canh dưới tán rừng; trong đó, nuôi sò huyết vẫn được xem là mô hình mang lại giá trị kinh tế cao nhất.
Tuy nhiên, để có được những vụ mùa bội thu như hiện tại, nông dân vùng biển An Giang cũng đã phải trải qua cả một hành trình dài vượt khó. Khoảng hơn 10 năm trước, nghề nuôi sò huyết ở vùng miệt Thứ từng rơi vào giai đoạn lao đao.
Biến đổi khí hậu khiến độ mặn thay đổi thất thường, dịch bệnh liên tiếp xảy ra, trong khi kỹ thuật nuôi của người dân còn phụ thuộc nhiều vào kinh nghiệm truyền thống. Năng suất sò huyết giảm mạnh, chỉ còn khoảng 1,7 đến 2,2 tấn/ha, thấp hơn 30 - 50% so với thời điểm trước năm 2010, có những vụ người nuôi gần như mất trắng.
Trung tâm Khuyến nông tỉnh An Giang từng ghi nhận, trong giai đoạn 2015 - 2018, nhiều hộ nuôi sò huyết rơi vào cảnh trắng tay vì sò chết hàng loạt, nguyên nhân đến từ tập quán nuôi cũ. Trước đây, để xử lý môi trường hoặc tạo thức ăn tự nhiên cho sò, người dân thường sử dụng các loại hóa chất để xử lý nước. Việc này vô tình làm môi trường nước bị ô nhiễm, sò bị sốc và tỷ lệ sống của sò trong vuông rất thấp. Trong khi đó, mô hình nuôi dưới tán rừng phòng hộ không cho phép nạo vét ao nuôi. Qua nhiều năm, lá cây rụng, chất hữu cơ và độc tố tích tụ dưới đáy ao gây ô nhiễm nghiêm trọng.
"Hồi đó bà con nuôi theo kiểu truyền thống, thả giống nhiều đợt và dùng giải pháp hóa học để gây thức ăn tự nhiên cho sò. Chất hữu cơ tích tụ lâu ngày dưới nền đáy ao làm môi trường suy thoái. Bà con lại phụ thuộc hoàn toàn vào nguồn nước tự nhiên nên khi độ mặn thay đổi đột ngột, sò rất dễ bị hao hụt", thạc sĩ Nguyễn Ngọc Toản, Phó phòng Khuyến ngư - Trung tâm Khuyến nông tỉnh An Giang, cho biết.
Áp lực mưu sinh khiến không ít hộ dân tìm cách mở rộng mặt nước nuôi trồng, tác động đến diện tích rừng ngập mặn ven biển. Bài toán đặt ra lúc đó là phải tìm được mô hình vừa nâng cao thu nhập cho người dân, vừa bảo vệ hệ sinh thái rừng phòng hộ.
Từ thực tế ở địa phương, Trung tâm Khuyến nông tỉnh An Giang phối hợp với Trung tâm Khuyến nông quốc gia triển khai dự án "Xây dựng mô hình nuôi sò huyết dưới tán rừng phòng hộ ven biển tại tỉnh Kiên Giang" (nay là An Giang) giai đoạn 2023 - 2025.
Điểm khác biệt lớn nhất của mô hình là thay thế dần hóa chất người dân thường dùng bằng chế phẩm vi sinh để xử lý môi trường; đồng thời tăng nguồn thức ăn hữu cơ tự nhiên cho sò huyết phát triển.
Người dân tham gia dự án còn được tập huấn kỹ thuật, hướng dẫn kiểm tra các chỉ số môi trường, ghi chép nhật ký sản xuất và theo dõi tốc độ tăng trưởng của sò theo từng giai đoạn.
Theo thạc sĩ Nguyễn Ngọc Toản, mục tiêu ban đầu của dự án là nâng năng suất sò huyết lên mức từ 4 tấn/ha trở lên. Song song đó là xây dựng chuỗi liên kết từ con giống đến tiêu thụ sản phẩm.
"Khi triển khai dự án, chúng tôi phối hợp với Tổ khuyến nông cộng đồng để liên kết cung cấp giống và tiêu thụ đầu ra cho bà con. Mục tiêu là có khoảng 90% sản phẩm sò huyết được kết nối tiêu thụ ổn định", ông Toản nói.
Các hộ tham gia dự án được hỗ trợ 40% con giống và 50% vật tư, chế phẩm sinh học. Sò giống được thả đồng loạt theo lịch thời vụ với mật độ 100 con/m², cao hơn cách nuôi truyền thống từ 30 - 50 con/m².
Quan trọng hơn, dự án giúp người dân bắt đầu thay đổi tư duy sản xuất. Thay vì mở rộng diện tích nuôi bằng cách tác động vào rừng, họ tập trung ứng dụng khoa học kỹ thuật để tăng năng suất trên cùng diện tích.
Kết quả mang lại từ mô hình khiến nhiều người bất ngờ. Năm 2023,10 hộ dân ở xã Tân Thạnh tham gia mô hình đạt năng suất trung bình 4,83 tấn/ha, cao hơn ngoài mô hình hơn 2 tấn/ha. Lợi nhuận trung bình đạt khoảng 287 triệu đồng/ha, cao hơn phương thức nuôi truyền thống khoảng 142 triệu đồng/ha.
Đến năm 2024, dù điều kiện thời tiết thất thường nhưng năng suất trung bình của các hộ dân tham gia dự án vẫn đạt 4,57 tấn/ha, lợi nhuận khoảng 202 triệu đồng/ha. Riêng năm 2025, mô hình triển khai tại 2 xã Tân Thạnh và Đông Thái ghi nhận tỷ lệ sò sống đạt tới 93,6%. Các chỉ số môi trường trong vuông nuôi ổn định hơn nhờ sử dụng định kỳ chế phẩm vi sinh.
"Qua khảo sát thực tế, năng suất mô hình cao gấp 2 đến 2,5 lần so với hộ nuôi bình thường bên ngoài. Hiện nay năng suất đạt khoảng 5 tấn/ha, kích cỡ sò thương phẩm khoảng 100 con/kg. Sau khi trừ chi phí, bà con lợi nhuận trung bình 170 - 220 triệu đồng/ha", thạc sĩ Nguyễn Ngọc Toản thông tin.
Điều đáng mừng là mô hình không chỉ mang lại hiệu quả kinh tế mà còn giúp thay đổi nhận thức của người dân về bảo vệ môi trường.
Nếu như trước đây nhiều hộ phụ thuộc vào hóa chất thì nay phần lớn đã chuyển sang sử dụng chế phẩm sinh học. Các vuông nuôi sò dưới tán rừng dần trở thành hệ sinh thái cân bằng, hạn chế ô nhiễm nguồn nước. Một tín hiệu tích cực khác là từ tháng 4.2025, sản phẩm sò huyết của các hộ tham gia dự án tại xã Tân Thạnh đã đạt chứng nhận OCOP 3 sao và được ký kết tiêu thụ ổn định. Điều đó mở ra cơ hội xây dựng thương hiệu sò huyết An Giang theo hướng sạch, an toàn và bền vững.
Giữa màu xanh bạt ngàn của rừng phòng hộ ven biển miệt Thứ An Giang, những vuông sò hôm nay chính là minh chứng cho cách làm kinh tế hài hòa với thiên nhiên. Sau nhiều năm vật lộn với thiên tai và dịch bệnh, người dân nơi đây đang dần tìm được con đường làm giàu từ chính những cánh rừng mà họ gìn giữ mỗi ngày.
Tin Gốc: Thanh Niên

Cục Thống kê ghi nhận ba tháng đầu năm, cả nước có 1,6 triệu thanh niên độ tuổi 15- 24 không có việc làm, không tham gia học tập, đào tạo (NEET), tăng gần 173.000 người so với quý IV/2025 và tăng 212.500 người so với cùng kỳ năm trước, chiếm 11,4% tổng dân số thanh niên cùng độ tuổi.
Gần 70% nhóm này tập trung ở nông thôn và hơn một nửa là nữ; 87% chưa từng được đào tạo chuyên môn kỹ thuật (1,39 triệu) và hơn một nửa trong số này chưa tốt nghiệp trung học phổ thông; chỉ 13% đã được đào tạo từ sơ cấp trở lên; khoảng 32% trong nhóm này có nhu cầu tìm việc.
Nhóm thanh niên "ba không" là chỉ tiêu do Tổ chức Lao động quốc tế ILO xây dựng phương pháp tính và khuyến nghị các nước thu thập, công bố. Chỉ tiêu này phản ánh nhóm thanh niên 15-24 tuổi hiện không có việc làm, bao gồm cả thất nghiệp và không tham gia lực lượng lao động; không tham gia bất kỳ hình thức giáo dục chính quy nào trong hệ thống; không tham gia các chương trình đạo tạo nghề, bồi dưỡng kỹ năng.
Về bản chất, nhóm này phản ánh mức độ tách rời của một bộ phận thanh niên khỏi thị trường lao động và hệ thống giáo dục đào tạo, đồng nghĩa chưa tham gia hiệu quả vào cả hai hệ thống trên.
Thanh niên rơi vào tình trạng "ba không" ngoài lý do thị trường lao động còn do khoảng trống về trình độ học vấn; chênh lệch cơ hội tiếp cận việc làm giữa thành thị và nông thôn cùng khác biệt về điều kiện kinh tế xã hội.
Số lượng tăng - giảm từng quý phản ánh mức độ hấp thụ lao động của nền kinh tế, khả năng tiếp tục tham gia đào tạo và độ ổn định trong quá trình chuyển tiếp từ học tập sang làm việc. Quý tăng cho thấy một bộ phận gặp khó hơn trong tiếp cận việc làm hoặc tiếp tục học tập, đào tạo; ngược lại thời điểm giảm thể hiện sự cải thiện trong kết nối với thị trường và học tập, phát triển kỹ năng.
Khi tỷ lệ "ba không" cao bất thường hoặc duy trì cao hơn mặt bằng chung của thế giới trong thời gian dài, nền kinh tế có thể bị lãng phí nguồn nhân lực trẻ, suy giảm năng suất lao động, gia tăng bất bình đẳng và tạo áp lực lớn hơn đối với hệ thống an sinh xã hội. Tình trạng kéo dài có thể giảm khả năng tận dụng lợi thế cơ cấu dân số vàng của Việt Nam.
Riêng năm 2025, tỷ lệ thanh niên "ba không" của Việt Nam chiếm trên 10%, thấp hơn đáng kể so với 20% mặt bằng chung thế giới. Tỷ lệ trên cũng thấp hơn so với nhiều nước cùng khu vực như Banglades hơn 15%, Thái Lan gần 13%, mức trung bình của ASEAN hơn 16%; gần tương đương nhóm G7 là 10,6%. Rủi ro tổng thể chưa ở mức cao song cần theo dõi và có hỗ trợ kịp thời với các nhóm dễ tổn thương, theo Cục Thống kê.
Tin Gốc: Vnexpress

"Giá trị nổi bật của TP HCM không chỉ nằm ở quy mô kinh tế hay đóng góp ngân sách mà còn ở vai trò tiên phong thử nghiệm thể chế, nhận lãnh trách nhiệm đi trước mở đường", TS Trần Du Lịch nói tại hội thảo khoa học "50 năm Thành phố mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh: Dấu ấn lịch sử, khát vọng phát triển và đột phá thể chế" do UBND TP HCM tổ chức ngày 25/6.
Nửa thế kỷ trước, ngày 2/7/1976, Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh. Theo TS Trần Du Lịch, sau 50 năm, câu chuyện của TP HCM không chỉ là tăng trưởng kinh tế hay đóng góp ngân sách mà còn là hành trình tìm lối đi trong những giai đoạn khó khăn nhất, từ đó mở đường cho cả nước.
Ông cho rằng các chỉ số về GRDP hay thu ngân sách chưa phản ánh đầy đủ dấu ấn của TP HCM. Đóng góp lớn nhất của thành phố là góp phần hình thành đường lối Đổi mới và mô hình kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa.
Nhìn lại giai đoạn trước Đổi mới năm 1986, ông Lịch cho biết TP HCM đã chủ động tìm lời giải cho hai bài toán cấp bách là bảo đảm lương thực cho hàng triệu dân và duy trì nguồn nguyên liệu cho các xí nghiệp quốc doanh. Những mô hình đổi mới tại Dệt Thành Công, Phong Phú, Thắng Lợi... đã tạo cơ sở thực tiễn để Trung ương ban hành các chủ trương tháo gỡ rào cản sản xuất, từng bước thừa nhận quyền tự chủ kinh doanh và phát triển kinh tế nhiều thành phần.
Từ nền tảng năng động, dám nghĩ dám làm, TP HCM tiếp tục đi đầu trong nhiều mô hình kinh tế thị trường như xây dựng khu chế xuất, thí điểm cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước, phát triển thị trường chứng khoán và áp dụng cơ chế đổi đất lấy hạ tầng, tiêu biểu là khu đô thị Phú Mỹ Hưng.
"Đó là những đóng góp không thể đo đếm bằng con số", ông Lịch nói. Theo ông, suốt 50 năm qua và cả chặng đường phía trước, TP HCM luôn là nơi thử nghiệm thể chế, nhận lãnh trách nhiệm đi trước mở đường, tạo môi trường cạnh tranh để đất nước phát triển.
Ông Lịch cho rằng TP HCM hiện không chỉ mở rộng về quy mô mà còn hội tụ thế mạnh của ba địa phương. Bình Dương tiên phong thu hút đầu tư, phát triển khu công nghiệp và mô hình doanh nghiệp nhà nước làm hạ tầng với Becamex. Bà Rịa - Vũng Tàu có kinh nghiệm phát triển cảng biển, hạ tầng giao thông và cơ chế đổi đất lấy hạ tầng.
"Ba địa phương đều có truyền thống tiên phong đổi mới. Vì vậy, phép cộng này không đơn thuần là 1+1+1=3 mà có thể tạo ra giá trị lớn hơn khi TP HCM có Luật Đô thị đặc biệt và không gian phát triển mới", ông nói.
PGS.TS Nguyễn Văn Hiệp, nguyên Hiệu trưởng Đại học Thủ Dầu Một, cho rằng TP HCM không còn là một đô thị đơn lẻ mà đang mở rộng không gian phát triển theo hướng liên kết vùng, hình thành siêu đô thị hơn 14 triệu dân.
Theo ông, TP HCM mới không chỉ là trung tâm kinh tế lớn nhất cả nước mà còn là đầu mối kết nối vùng Đông Nam Bộ, cửa ngõ giao thương quốc tế, trung tâm tài chính, công nghệ và đổi mới sáng tạo. Trong cấu trúc mới này, vai trò tiên phong không còn dừng ở việc thử nghiệm các mô hình riêng lẻ mà phải dẫn dắt cả vùng phát triển năng động, tạo động lực lan tỏa cho cả nước.
Nhắc lại giá trị nổi bật nhất của TP HCM sau nửa thế kỷ là vai trò tiên phong kiến tạo và thử nghiệm thể chế, ông Hiệp cho rằng thành phố cần tiếp tục sứ mệnh này thông qua Luật Đô thị đặc biệt và đổi mới tư duy quản trị phù hợp mô hình siêu đô thị đa trung tâm. Mục tiêu không chỉ là tăng trưởng nhanh mà còn xây dựng đô thị thông minh, đáng sống, nơi công nghệ phục vụ con người và phát triển kinh tế gắn với chất lượng môi trường, hạnh phúc của người dân.
Tin Gốc: Vnexpress

