Theo Reuters, rất có khả năng hai nước Trung Quốc và Ấn Độ, thị trường tổng cộng với đến 3 tỉ người, hơn một phần ba tổng dân số thế giới, sẽ không thể xem World Cup 2026. FIFA đòi hỏi mức giá từ 250 đến 300 triệu USD cho Trung Quốc, còn Ấn Độ là khoảng 100 triệu USD. Cho đến nay, các cuộc đàm phán tiếp tục bế tắc.
Tuy nhiên, FIFA dường như không lo lắng, với một tuyên bố được đưa ra vài ngày gần đây, cho biết: “Các cuộc thảo luận ở Trung Quốc và Ấn Độ liên quan đến việc bán bản quyền truyền hình cho World Cup 2026, đang diễn ra và phải được giữ bí mật ở giai đoạn này”.
Nhưng hàng trăm triệu người hâm mộ ở Trung Quốc và Ấn Độ tiếp tục tự hỏi, liệu họ có thể xem World Cup sắp tới hay không, Reuters cho biết thêm.
Các báo cáo gần đây cũng tiết lộ, Đài truyền hình quốc gia Trung Quốc CCTV, là mạng lưới duy nhất được Chính phủ Trung Quốc ủy quyền đàm phán mua bản quyền truyền hình World Cup 2026 với FIFA. Kênh này đã đề nghị mức giá tối đa chỉ là 80 triệu USD, chưa tiệm cận được mức giá mà FIFA đưa ra (từ 250 đến 300 triệu USD).
CCTV cho rằng, đội tuyển Trung Quốc không đủ điều kiện tham dự World Cup lần thứ sáu liên tiếp, các trận đấu tại World Cup 2026 cũng sẽ được phát sóng vào sáng sớm do chênh lệch múi giờ, và hơn nữa, nhiều phía còn cho rằng, có rất nhiều trong tổng số 104 trận đấu ở World Cup 2026 diễn ra theo thể thức mới với đến 48 đội tham dự, sẽ có chất lượng thấp. Đây cũng là vấn đề tương tự đang xảy ra ở Ấn Độ.
Tại Ấn Độ, liên doanh Reliance-Disney đã đề nghị mức giá chỉ 20 triệu USD cho bản quyền phát sóng World Cup 2026, một đề xuất mà FIFA cho là không thể chấp nhận được. Hãng Sony cũng tham gia cuộc đua, nhưng đã quyết định không đưa ra đề nghị cụ thể, theo Reuters.
Đối với Trung Quốc, dường như CCTV sẽ không thể nộp lại hồ sơ dự thầu bản quyền, sau khi đã bị FIFA từ chối mức giá đưa ra (tối đa chỉ là 80 triệu USD). Trước đó, kênh này đã giành được bản quyền từ rất sớm vào các kỳ World Cup 2018 và 2022, Reuters cho biết thêm.
“Thời gian đang cạn dần, không chỉ cho thỏa thuận thực tế: nó cần được hoàn tất trong vòng năm tuần trước khi World Cup 2026 khởi tranh (tính đến ngày 7.5), vì các đài truyền hình cần nhanh chóng thiết lập, hoặc di dời cơ sở hạ tầng phát sóng và tăng cường quảng cáo để quảng bá World Cup”, Reuters nhấn mạnh thêm.
Cũng theo Reuters: “Với Ấn Độ, dường như họ cũng không có ý định nhượng bộ FIFA, xét đến việc, như nguồn tin của Reuters đã chỉ ra, “bóng đá không phải là một lĩnh vực số 1 ở Ấn Độ”. Do đó, nếu FIFA vẫn giữ nguyên mức giá quá cao, các liên doanh tại đây sẽ bỏ cuộc, tương tự như tại Trung Quốc”.
Trong khi đó, tại khu vực Đông Nam Á, Việt Nam là 1 trong 6 nước đã sớm sở hữu bản quyền truyền hình World Cup 2026, được phát sóng trọn vẹn các trận đấu trên các kênh sóng của VTV (Đài truyền hình Việt Nam).
Tại Malaysia, người hâm mộ nơi đây sau thời gian phập phồng, nay cũng sẽ được xem World Cup sau khi hai kênh RTM và Unifi TV đã giành được bản quyền truyền hình.
Còn tại Thái Lan, Thủ tướng Anutin Charnvirakul đã cam kết đảm bảo người dân Thái Lan sẽ được xem World Cup 2026, khi chính phủ nước này đang phối hợp với các cơ quan quản lý và khu vực tư nhân, nhằm đảm bảo việc mua được bản quyền phát sóng World Cup cho người dân Thái Lan, theo Bangkok Post.
Đội tuyển Tây Ban Nha đã có lúc thắt tim vì lo lắng hướng đến World Cup 2026, khi bộ đôi tấn công Lamine Yamal - Nico Willames và tiền đạo Victor Munoz cùng bị chấn thương. Trong đó Yamal đã phải "ngồi chơi xơi nước" nhiều tháng.
Dù Fermin Lopez đã phải sớm nói lời chia tay với giấc mơ World Cup vì không kịp bình phục, HLV Luis de la Fuente có thể thở phào khi 3 ngôi sao kể trên đã tập luyện trở lại ở Tennessee. Về cơ bản, ông Fuente có đầy đủ lực lượng cho trận Tây Ban Nha - Cabo Verde.
Băn khoăn lớn nhất của Tây Ban Nha sẽ là câu hỏi liệu có nên tung bộ 3 vừa bình phục chấn thương vào sân ngay từ đầu, hay chậm lại một chút cho cuộc đua dài hơi tại World Cup 2026. Thực tế, Tây Ban Nha vẫn rất đáng gờm khi sở hữu đội hình có chiều sâu.
Cầu thủ đa năng Mikel Oyarzabal vẫn chơi hoàn hảo trong vai trò "số 9 ảo". Tại vòng loại World Cup khu vực châu Âu, anh là 1 trong 3 cầu thủ có hơn 10 lần tham gia vào các bàn thắng (6 bàn, 4 kiến tạo) bên cạnh Erling Haland (18 lần), Memphis Depay (12 lần).
Kể cả khi bộ đôi Nico Willams và Lamine Yamal không ra sân từ đầu, Tây Ban Nha vẫn rất đáng gờm với Ferran Torres, Alex Baena tài năng và khát khao sẵn sàng thế chỗ, để giúp "Bò tót" Tây Ban Nha kéo dài chuỗi bất bại trong 31 trận chính thức gần đây nhất (thắng 25 trận) kể từ tháng 3.2023.
Ngược lại, là 1 trong 4 cái tên lần đầu tiên tham dự giải đấu cùng với Curaçao, Jordan và Uzbekistan, đội tuyển Cabo Verde đã 2 lần giành quyền vào vòng loại trực tiếp của Cúp bóng đá châu Phi dưới sự dẫn dắt của huấn luyện viên trưởng Bubista.
Đội bóng có biệt danh "Cá mập xanh" đến với World Cup 2026 bằng sức mạnh của đa sắc tộc, với cầu thủ đến từ 14 quốc gia (có 6 người đến từ Hà Lan) được HLV Pedro Leitao Brito (tên thường gọi Bubista) dày công bay khắp châu Âu để gầy dựng.
Từng đánh bại Cameroon để giành vé dự World Cup, đội Cabo Verde đã cho thấy mình không phải là kẻ nhút nhát chút nào, với bộ khung gồm thủ môn Vozinha, hậu vệ Pico Lopez, tiền vệ Ryan Mendes, Willy Semedo và tiền đạo Jovane Cabral, Dailon Livramento cùng sơ đồ 4-2-3-1 chặt chẽ.
Sau khi cả New Zealand và Ai Cập đều khởi đầu chiến dịch vòng bảng (bảng G) tại Mỹ bằng một trận hòa, họ sẽ di chuyển đến Canada để bước vào trận đấu có tính chất quyết định vào ngày 22.6. Ai Cập bị Bỉ cầm hòa (1-1) ở trận mở màn, còn New Zealand cũng 2 lần vươn lên dẫn trước và để Iran san bằng tỷ số. Cả 4 đội trong bảng G lúc này đều có cùng 1 điểm.
Cầu thủ chạy cánh của CLB Motherwell - Elijah Just, tiếp tục thể hiện phong độ xuất sắc từ mùa giải trước và trở thành cầu thủ New Zealand đầu tiên trong lịch sử ghi được nhiều hơn một bàn thắng trong một trận đấu tại World Cup (cú đúp vào lưới Iran). Mặc dù không thể giúp đội nhà giành trọn 3 điểm, nhưng thầy trò HLV Darren Bazeley đã thể hiện một lối chơi vô cùng tích cực. New Zealand có 3 cú sút trúng đích trong 30 phút đầu tiên, cân bằng thành tích tổng số cú sút trúng đích của họ trong cả chiến dịch World Cup 2010.
New Zealand không chỉ có 2 lần vươn lên dẫn bàn trước Iran, mà còn sở hữu những thông số ấn tượng như: 21 lần chạm bóng trong vòng cấm đối phương, kiểm soát bóng 51,5% và thực hiện thành công 376 đường chuyền. Đây đều là những thống kê cao nhất mà New Zealand từng đạt được trong một trận đấu tại World Cup. Điều này cho thấy rằng thế hệ được đánh giá là tài năng nhất lịch sử của bóng đá nước này đã sẵn sàng thách thức mọi đối thủ. Vốn bị coi là "đội lót đường" trước đây, New Zealand hiện đã trở thành một đối thủ khó chịu khi hòa cả 4 trận gần nhất tại World Cup. Thật thú vị, chỉ có đối thủ cùng bảng G là Bỉ từng có chuỗi trận hòa dài hơn thế tại World Cup (5 trận liên tiếp từ năm 1998 đến 2002).
Chris Wood, chân sút vĩ đại nhất lịch sử và là đội trưởng truyền cảm hứng của New Zealand đã kiến tạo cả hai bàn thắng cho Just trong trận gặp Iran. Lĩnh xướng hàng công, Wood cũng đã thực hiện tới 41 pha áp sát cường độ cao bên phần sân đối phương. Một màn trình diễn tương tự từ Wood được xem là chìa khóa để New Zealand xuyên thủng mành lưới Ai Cập.
Ai Cập là quốc gia châu Phi đầu tiên góp mặt tại một kỳ World Cup, vào năm 1934. Dù vậy, đội bóng nước này vẫn đang mòn mỏi tìm kiếm chiến thắng đầu tiên tại VCK của ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Ở trận đấu gần nhất, "các Pharaoh" (biệt danh của tuyển Ai Cập) tưởng chừng đã có thể đánh bại Bỉ, sau khi Emam Ashour ghi bàn thắng nhanh nhất lịch sử cho đội bóng này này tại một VCK World Cup (ở phút 19). Tuy nhiên, siêu phẩm của Ashour là chưa đủ. Lần đầu tiên trong lịch sử tham dự World Cup, Ai Cập bước vào giờ nghỉ giải lao với lợi thế dẫn trước. Tuy nhiên, pha phản lưới nhà của Mohamed Hany (ở hiệp 2) trong nỗ lực ngăn chặn Romelu Lukaku ghi bàn đã tước đi chiến thắng đầu tay của đại diện châu Phi.
Từng vô địch châu Phi 7 lần, Ai Cập vẫn chưa thể hiện được vị thế ông lớn đó ở sân chơi thế giới. Và để làm được điều đó vào mùa hè này, một cái tên quen thuộc Mohamed Salah vẫn sẽ nhận được niềm kỳ vọng lớn. Huyền thoại của Liverpool đã in dấu giày vào 60% số bàn thắng của đội tuyển Ai Cập ở chiến dịch vòng loại bất bại (với 9 bàn thắng và 3 đường kiến tạo). Salah cũng là người đã chuyền dọn cỗ cho Ashour dứt điểm tung lưới Bỉ. Giống như nhiều ngôi sao luống tuổi khác tại World Cup 2026, bao gồm cả Chris Wood bên phía New Zealand (cũng 34 tuổi), đây rất có thể là "vũ điệu cuối cùng" của Salah.
Tiền đạo tân binh Hamza Abdelkarim chính là đại diện cho thế hệ tương lai của bóng đá Ai Cập. Bằng việc vào sân thay thế Salah ở phút 76 trong trận ra quân, Abdelkarim đã trở thành cầu thủ trẻ nhất lịch sử Ai Cập ra sân tại World Cup (18 tuổi 165 ngày). Cơ hội đá chính của cầu thủ trẻ đang khoác áo Barcelona chắc chắn sẽ đến. Nhưng trước mắt, HLV trưởng Hossam Hassan nhiều khả năng vẫn sẽ tiếp tục bố trí bộ đôi Salah và Omar Marmoush sát cánh cùng nhau trên hàng công.
Hai đội chưa từng chạm trán nhau tại một kỳ World Cup. Thậm chí, đây là trận đấu đầu tiên của New Zealand trước một đối thủ đến từ châu Phi tại đấu trường này.
Tính bên ngoài sân World Cup, Ai Cập hiện đang bất bại sau 3 trận đối đầu All Whites, giành được 2 chiến thắng và 1 trận hòa. Ở trận giao hữu gần nhất, Ai Cập thắng New Zealand 1-0 tại Cairo cách đây 2 năm.
Ban lãnh đạo đội bóng có lẽ đã chờ đợi đến sau trận chung kết, với hy vọng rằng đội nhà sẽ chiến thắng, rồi mới công bố bổ nhiệm HLV Alonso như một hiệu ứng kích thích tinh thần mạnh mẽ. Mọi việc không được như kỳ vọng khi Chelsea thua Man City ở chung kết, qua đó cũng kết thúc mùa giải thất bại toàn diện.
Nếu không có bất ngờ nào xảy ra, Chelsea sẽ vắng bóng ở đấu trường châu Âu mùa giải tới. Tình cảnh hiện tại của họ khá giống với Man United mùa giải năm ngoái khi chơi cực tệ ở Premier League, đồng thời bại trận ở chung kết một giải cúp.
Điểm khác biệt là "guồng máy" HLV. Man United vào cuối mùa giải trước vẫn trao trọn niềm tin cho HLV Ruben Amorim, để rồi sa thải ông khi đi được nửa quãng đường mùa giải tiếp theo. Còn Chelsea, trái lại, đã bắt đầu cho một guồng quay mới ngay sau thất bại ở chung kết Cúp FA.
Sự trỗi dậy của Man United mùa giải này là cơ sở để Chelsea tự tin cho năm sau. Đôi lúc việc không tham dự cúp châu Âu cũng mang đến một số lợi thế - cụ thể nhất là thể lực của các cầu thủ. Tất nhiên cái giá phải trả là doanh thu sụt giảm nghiêm trọng. Chelsea vốn đã luôn khốn đốn vì Luật Công bằng tài chính, việc mất đi hàng chục cho đến cả trăm triệu euro vì không có vé dự cúp châu Âu sẽ càng khiến họ gặp khó trong việc mua sắm cầu thủ.
Điểm mạnh của Chelsea là hệ thống ngôi sao đồ sộ, họ hoàn toàn có thể thu về 100 - 200 triệu euro trong mỗi mùa hè chỉ bằng việc bán bớt những cầu thủ không cần thiết. Nhân lực trên sân bóng chưa bao giờ là vấn đề với Chelsea. Cái họ cần là một HLV giỏi, sự đồng bộ giữa chiến thuật và cầu thủ, một ban lãnh đạo sáng suốt. Chelsea đã xuống "vũng bùn" ở mùa giải năm nay, nhưng vẫn đáng chờ đợi sau mùa hè này.