Vòng chung kết U17 châu Á 2026 gồm 16 đội chia làm bốn bảng. Hai đội dẫn đầu mỗi bảng cùng Qatar (chủ nhà) sẽ giành vé dự World Cup vào cuối năm nay.
Bốn đội nhất bảng lần lượt gồm Arab Saudi (bảng A), Nhật Bản (B), Việt Nam (C) và Uzbekistan (D). Bốn đội nhì là Tajikistan (A), Trung Quốc (B), Hàn Quốc (C) và Australia (D).
Việt Nam trở thành quốc gia Đông Nam Á duy nhất có suất dự giải thế giới, sau khi Thái Lan, Myanmar và Indonesia cùng dừng bước. Việt Nam đồng thời là đội tuyển thứ 20 thuộc LĐBĐ châu Á (AFC) xuất hiện trong lịch sử U17 World Cup. Trước đó, Việt Nam từng dự World Cup futsal nam (2016, 2021), U20 World Cup nam 2017 và World Cup nữ 2023.
Kể từ lần đầu tổ chức năm 1985, Australia dẫn đầu với 14 lần dự World Cup. Xếp sau là Nhật Bản (12), Hàn Quốc, Qatar (9), Trung Quốc (7), Arab Saudi, Uzbekistan (5) và Tajikistan (4).
Bên cạnh chủ nhà Qatar, Arab Saudi, Tajikistan, Uzbekistan, Nhật Bản và Hàn Quốc đã giành quyền dự hai kỳ giải liên tiếp. Lần gần nhất của Australia là năm 2019, còn Trung Quốc từ năm 2005.
Arab Saudi đạt thành tích tốt nhất khi vô địch kỳ 1989. Australia là á quân năm 1999, Qatar đứng thứ tư năm 1991, còn Tajikistan vào vòng 1/8 năm 2007. 4 đội còn lại dừng chân ở tứ kết, là Nhật Bản (1993, 2011, 2025), Hàn Quốc (1987, 2009, 2019), Trung Quốc (1985, 2005) và Uzbekistan (2011, 2023).
FIFA U17 World Cup được tổ chức hàng năm trong giai đoạn 2025-2029 tại Qatar. Năm nay, giải diễn ra từ 19/11 đến 13/12, với 48 đội tuyển tham dự. Trừ châu Phi, 5 liên đoàn châu lục đều đã xác định được các đội tuyển dự World Cup.
Châu Âu đông nhất, với 11 đội, gồm Tây Ban Nha, Bỉ, Montenegro, Croatia, Đan Mạch, Pháp, Hy Lạp, Italy, Cộng hòa Ireland, Romania, Serbia.
Châu Đại Dương có New Caledonia, New Zealand và Fiji.
7 đội Nam Mỹ gồm Brazil, Argentina, Colombia, Ecuador, Chile, Uruguay, Venezuela.
Bắc Trung Mỹ có Costa Rica, Haiti, Panama, Mỹ, Cuba, Honduras, Jamaica, Mexico.
Thể thức thi đấu của U17 World Cup 2026 nhiều khả năng tương tự kỳ giải năm ngoái. Khi ấy, 48 đội chia thành 12 bảng, rồi đá vòng tròn một lượt. 12 đội dẫn đầu, 12 đội nhì và 8 đội thứ ba thành tích tốt nhất sẽ vào vòng 1/16.
Vòng chung kết U17 châu Á 2026 cũng xác định các cặp đấu tứ kết. Theo đó, Việt Nam gặp Australia, và đội thắng sẽ đối đầu Arab Saudi hoặc Trung Quốc ở bán kết. Nhánh còn lại là hai cặp Nhật Bản – Tajikistan và Uzbekistan – Hàn Quốc. Vòng tứ kết diễn ra trong ba ngày từ 15/5 đến 17/5 giờ Hà Nội.
Nhật Bản dẫn đầu khi có 13 kỳ giải vào tứ kết. Xếp sau là Hàn Quốc (12), Arab Saudi, Uzbekistan (9), Trung Quốc, Australia (7), Tajikistan (4). Việt Nam mới lần thứ ba vào tứ kết, sau năm 2000 và 2016.
Thành tích tốt nhất của Việt Nam là đứng thứ tư năm 2000. Trong khi đó, Nhật Bản giàu thành tích nhất với 4 lần đăng quang (1994, 2006, 2018, 2023). Hàn Quốc, Uzbekistan, Arab Saudi, Trung Quốc cùng có 2 lần lên ngôi. Tajikistan là á quân 2018, còn Australia ba lần đứng thứ ba năm 2010, 2014, 2018.
Ngay khi xác định đối thủ của Nhật Bản ở vòng 32 đội là Brazil, hết thảy người hâm mộ thế hệ "millennials" (sinh năm 1981 - 1996) đều liên tưởng đến bộ truyện tranh nổi tiếng "Đội trưởng Tsubasa".
Những ai từng đọc qua bộ truyện tranh này đều phải nhớ đến nhân vật Roberto Hongo - một cựu danh thủ bóng đá Brazil gốc Nhật. Hongo nằm trong nhóm ngôi sao hàng đầu thế giới, nhưng rồi giải nghệ vì bệnh ở mắt và trở thành thầy của nhân vật chính, cậu bé Tsubasa Oozora.
Roberto Hongo có mái tóc xoăn, hơi dài và râu cằm lún phún. Suốt một thời gian dài, fan anime (truyện tranh Nhật Bản) tranh cãi xem Hongo được lấy cảm hứng từ danh thủ nào của Brazil ngoài đời thực. Các ứng cử viên được đưa ra là Socrates - người có ngoại hình và kỹ năng khá giống nhân vật Hongo trong truyện; rồi Tostao - huyền thoại từng bị chấn thương mắt; và cả Zico, ngôi sao từng sang Nhật chơi bóng vào cuối sự nghiệp, rồi sau đó làm HLV trưởng tuyển Nhật.
Sau nhiều tranh cãi, câu trả lời được thống nhất là Tostao, người nổi bật trong thập niên 1960 - 1970 và đã tạo nên cảm hứng cho "Đội trưởng Tsubasa" ra đời vào đầu thập niên 1980. Nhưng một số fan Nhật Bản vẫn thích gom cả 3 huyền thoại nói trên vào Hongo, vì đơn giản, Brazil chính là giấc mơ của người Nhật.
Đội tuyển xứ samba là định nghĩa rõ ràng nhất cho giấc mơ của bóng đá Nhật Bản 3 thập niên qua, kể từ khi họ lần đầu góp mặt ở World Cup năm 1998. Lý do hoàn toàn dễ hiểu, vì sức quyến rũ của Brazil quá lớn, và cũng vì Selecao đại diện cho những giá trị nằm "ngoài vùng phủ sóng" của người Nhật.
Tính kỷ luật, tinh thần đồng đội, sự ngoan cường... là các điểm mạnh của bóng đá Nhật, ai cũng rõ điều đó. Nhưng "phù thủy trắng" Philippe Troussier mạnh dạn chỉ ra điểm yếu của bóng đá Nhật Bản trong giai đoạn vươn mình vào thập niên 2000 - đó là tính đột phá, sáng tạo, khả năng xử lý cá nhân trong những thời khắc quan trọng.
Những gì người Nhật Bản thiếu vào thời đó, lại chính là biểu tượng của bóng đá Brazil. Đó là cách giải thích ngắn gọn nhất cho sự tồn tại của Roberto Hongo trong bộ anime nổi tiếng. Hay sự hiện diện của các ngôi sao Brazil như Roberto Falcao, Zico trên băng ghế HLV trưởng tuyển Nhật Bản sau này.
Tính kỷ luật làm nên giá trị của người Nhật, khiêm nhường là con đường để họ đi lên. Trải qua 4 thập niên từ ngày "Đội trưởng Tsubasa" ra đời, gần 3 thập niên từ kỳ World Cup đầu tiên, Nhật Bản hiện tại là phiên bản gần chạm đến "giấc mơ" Brazil nhất mà làng bóng đá từng chứng kiến.
Nhật Bản bước vào World Cup 2026 với nhiều trụ cột phải rút lui giờ chót vì chấn thương, từ Endo cho đến Mitoma, Minamino, và cả Kubo cũng chấn thương nặng tại giải. Nhưng rồi 3 trận đã qua, người Nhật cho thấy họ có đầy đủ "hỏa lực" cho hàng công, với Kamada, Ueda hay Nakamura liên tục ghi những bàn thắng đẹp mắt. Còn về khả năng phòng ngự, tranh chấp, tính chiến thuật - đó từ lâu đã là thương hiệu của người Nhật.
Một Nhật Bản đầy chất samba hơn bao giờ hết, đối đầu với một Brazil đang dần được "đóng khung" vào tính kỷ luật bởi chiến lược gia lão luyện Carlo Ancelotti. Brazil đang từng bước hồi sinh trong tay vị HLV người Ý. Họ chơi hiệu quả, khôn ngoan, mà vẫn đẹp mắt nhờ vào dàn sao Vinicius, Cunha, Paqueta...
Đó là cuộc so tài sẽ diễn ra vào rạng sáng mai, lôi cuốn cả làng bóng đá vào những bước chạy trên sân vận động NRG (Mỹ). Thưởng thức thứ bóng đá đỉnh cao đẳng cấp thế giới, và cùng chờ xem - sau nhiều thập niên, rốt cuộc giấc mơ anime của người Nhật đã hiện thực hay chưa.
Trận đấu nóng lên ngay sau tiếng còi khai cuộc, khi cầu thủ hai bên liên tục có những pha va chạm nảy lửa, buộc trọng tài chính Ismail Elfath phải liên tiếp cắt còi để hạ hỏa những cái đầu nóng.Thế trận căng thẳng cộng với sự toan tính kĩ lưỡng của cả hai đã tạo ra một thế trận vô cùng chặt chẽ.
Suốt nửa giờ đồng hồ đầu tiên, hai đội đề cao sự an toàn bên phần sân nhà và không mạo hiểm tấn công. Sự thận trọng quá mức này đã vô tình tạo nên một thống kê lịch sử khi đây là lần đầu tiên tại một vòng chung kết World Cup kể từ năm 1966, người hâm mộ không được chứng kiến bất kì một cú dứt điểm nào trong 30 phút đầu trận.
Sự bế tắc chỉ được phá vỡ ở phút 33, khi trung vệ John Stones phía tuyển Anh đánh đầu đưa bóng đi chưa chính xác sau cú đá phạt của Declan Rice.Về mặt thế trận, các học trò của HLV Lionel Scaloni là những người kiểm soát bóng chủ động hơn (55% so với 45% của đoàn quân HLV Thomas Tuchel). Hiệp 1 khép lại mà chưa có bàn thắng nào được ghi.
Ít ai có thể ngờ nhà vô địch thế giới bốn lần lại vắng mặt ba kỳ World Cup liên tiếp.
Cái kết nghiệt ngã tại Zenica vào rạng sáng 1-4 của tuyển Ý không phải sự lụi tàn trong thoáng chốc. Bosnia và Herzegovina không thắng bằng sự áp đảo về kỹ thuật hay tầm vóc, mà tuyển Ý đã tự thua trong một hành trình đầy rẫy sai lầm và sự bạc nhược.
Trước khi phải bước vào loạt play-off sinh tử, tuyển Ý đã có một chiến dịch vòng loại đáng thất vọng khi kém đội dẫn đầu bảng Na Uy tới 6 điểm. Việc phải đi con đường "vé vớt" đầy rủi ro vốn đã là dấu hiệu cho sự bất ổn.
Trong trận chung kết play-off, mọi thứ dường như đã nằm trong tầm tay của đoàn quân HLV Gennaro Gattuso khi Moise Kean mở tỉ số sớm. Tuy nhiên, bản lĩnh của một "ông lớn" từng biết cách kết liễu đối thủ đã biến mất. Chiếc thẻ đỏ tai hại của Alessandro Bastoni ở cuối hiệp một chính là biểu tượng cho sự nôn nóng và thiếu kiểm soát của người Ý hiện tại.
Khi trận đấu kéo vào loạt luân lưu 11m, nơi họ từng lên ngôi vương tại Euro 2020, sự tự tin đã không còn. Những cú sút hỏng ăn của Pio Esposito và Bryan Cristante cho thấy sự thất bại của thế hệ. Nhưng liệu có thể đổ lỗi cho mặt cỏ tệ hại ở Zenica hay độ ẩm 97% như những lời bào chữa? Câu trả lời là không. Một đội tuyển tầm cỡ như Ý không nên để số phận của mình bị định đoạt bởi thời tiết hay những lá thăm may rủi của UEFA Nations League.
Sự sa sút này là một quá trình kéo dài. Sau chức vô địch Euro 2020 - thứ mà giờ đây người ta gọi là "một ảo ảnh rực rỡ", tuyển Ý đã không còn là chính mình. Họ lạc lối trong việc định hình phong cách khi từ bỏ lối chơi phòng ngự Catenaccio truyền thống nhưng lại chưa đủ sắc sảo để vận hành một hệ thống tấn công áp đặt.
Sự thay đổi liên tục trên băng ghế huấn luyện - từ Roberto Mancini sang Luciano Spalletti rồi đến Gattuso - khiến tuyển Ý như một con tàu mất phương hướng. Người Ý thất bại vì họ không còn biết mình là ai trên bản đồ bóng đá thế giới.
Câu hỏi nhức nhối này đang bủa vây bóng đá Ý. "Tuyển Ý đã trở thành trò cười của thế giới" - huyền thoại Alessandro Del Piero đã thốt lên như vậy. Một nền bóng đá từng sản sinh ra những Maldini, Baggio, Pirlo giờ đây lại không thể tìm thấy một trung phong đẳng cấp hay một thủ lĩnh tinh thần đủ tầm để vực dậy đồng đội trong cơn bĩ cực. Gốc rễ của cuộc khủng hoảng nằm ở cấu trúc của toàn bộ nền bóng đá Ý
Serie A, giải đấu từng là "World Cup thu nhỏ", giờ đây đang tụt hậu xa so với Premier League hay Laliga về cả tài chính lẫn tầm nhìn. Các CLB tại Ý vì áp lực thành tích ngắn hạn đã chọn cách mua sắm các ngoại binh giá rẻ hoặc tin dùng những cựu binh già nua. Việc không trao cơ hội cho các tài năng trẻ từ học viện đã ngăn cản sự phát triển của thế hệ kế cận. Nó khiến các nội binh Ý thiếu đi kinh nghiệm thực chiến ở những đấu trường đỉnh cao.
Bên cạnh đó là sự thua thiệt về kinh tế. Việc các CLB không sở hữu SVĐ riêng khiến nguồn thu bị hạn chế dẫn đến việc thiếu hụt ngân sách đầu tư cho đào tạo trẻ và cơ sở hạ tầng. Khi các tài năng trẻ hiếm hoi của Ý như Barella hay Bastoni phải gồng gánh một hệ thống cũ kỹ, họ dễ dàng bị kiệt sức hoặc mất phương hướng trước những nền bóng đá đang chuyển mình mạnh mẽ ở châu Âu.
Tương lai của bóng đá Ý sẽ đi về đâu nếu họ vẫn tiếp tục bám víu vào những hào quang quá khứ? Nếu LĐBĐ Ý (FIGC) không thực hiện một cuộc cách mạng triệt để, bắt đầu từ việc thay đổi quy định về cầu thủ nội địa tại Serie A đến thống nhất triết lý huấn luyện ở mọi cấp độ trẻ, thì nỗi đau vắng mặt tại World Cup sẽ không dừng lại.
Bóng đá Ý cần phải có làn sóng phục hưng thực sự, chứ không phải những lời hứa suông. Họ cần tìm lại bản sắc của mình. Đó là sự lì lợm, tính kỷ luật và bản lĩnh thép trong những thời khắc sinh tử.
12 năm, và giờ là 16 năm, đứng ngoài World Cup là một nỗi đau quá lớn đối với niềm tự hào của người hâm mộ Ý. Khi sắc thiên thanh đã nhạt nhòa đến mức gần như vô hình trên bản đồ bóng đá thế giới, đó là lúc phải chấp nhận đập đi xây lại từ đầu. Nếu không, họ sẽ mãi chỉ còn là một hoài niệm đẹp trong những thước phim cũ của lịch sử bóng đá.