Ngày 16-4, Công an phường Phú An, TP.HCM cho biết đơn vị đã mời người đàn ông liên quan đến video có dấu hiệu bạo hành con trai lên làm việc để xử lý theo quy định của pháp luật.
Danh tính người đàn ông đánh bé trai được xác định là ông T.L., bé bị ông đánh tên T.N., con ruột của ông L. (cả hai đang sinh sống tại khu phố Phú Thứ, phường Phú An).
Theo Công an phường Phú An, qua công tác nắm tình hình trên không gian mạng, công an phường phát hiện một số tài khoản Facebook đăng tải video ghi lại cảnh người đàn ông dùng dép, tay đánh một bé trai.
Vào cuộc xác minh, công an xác định vụ việc xảy ra tại khu phố Phú Thứ, phường Phú An nên đã mời người đàn ông, bị hại và người liên quan đến trụ sở công an phường để làm việc.
Tại cơ quan công an, ông L. khai nhận do bé hay chạy chơi ngoài đường, ông lo sợ bé bị xe tông. Ông đã nhắc nhở mà bé không nghe nên mới có hành vi đánh bé.
Công an phường Phú An đang tiếp tục củng cố hồ sơ, lấy lời khai nhân chứng, những người liên quan để làm rõ tính chất, mức độ vi phạm nhằm xử lý theo quy định của pháp luật.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Những ngày cuối tháng 5, ngôi nhà nhỏ của mẹ con chị Cao Thị S. (SN 1995), ở bản Yên Hợp, xã Kim Phú, tỉnh Quảng Trị, luôn có đông người tới thăm hỏi, động viên gia đình.
Người thân chưa nguôi bàng hoàng, còn 4 đứa trẻ thơ dại bỗng chốc mồ côi mẹ, tương lai phía trước trở nên mịt mờ.
Chị S. thuộc tộc người Sách (dân tộc Chứt), là con cả trong gia đình có 5 chị em. Học hết lớp 5, chị nghỉ học để phụ cha mẹ làm nương rẫy, vào rừng lấy măng kiếm sống. Cuộc đời lam lũ đeo bám người phụ nữ nghèo từ khi còn rất nhỏ.
Lớn lên, chị yêu và kết hôn với Đinh Xuân Tùng (SN 1997), người cùng xã. Hai vợ chồng dắt díu nhau vào bản Yên Hợp dựng tạm căn nhà nhỏ để sinh sống.
Cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ những tưởng sẽ ấm êm, hạnh phúc nhưng hết lần này đến lần khác, Đinh Xuân Tùng liên tục gây chuyện rồi ra tù vào tội.
4 đứa con nhỏ Cao Đinh Thanh San (SN 2015, đứa con đầu đẻ khi chưa đăng ký kết hôn nên lấy họ mẹ), Đinh Nam Dương (SN 2019), Đinh Quang Vũ (SN 2022) và bé út Đinh Hải Băng (SN 2024) vì vậy cũng một tay chị Cao Thị S. nuôi nấng lớn khôn.
Nhìn lên di ảnh đứa con gái bạc mệnh, bà Cao Thị Sự (SN 1971) không cầm được nước mắt: "Một lần nó (Tùng) trộm bò nên đi tù 9 tháng, gần đây là 2 năm tù vì tham gia đánh nhau. Những năm tháng chồng ở tù, một mình S. gồng gánh nuôi 4 con nhỏ. Ai thuê gì làm nấy, không nề hà việc chi. Có đám cưới thì đi bưng bê, hôm không có việc lại vào rừng vác củi, trồng cây thuê kiếm từng đồng nuôi con".
4 mẹ con S. được Nhà nước hỗ trợ gạo nên không bị đói, nhưng để nuôi nấng 4 đứa con tuổi ăn tuổi lớn thì không hề dễ dàng. Người thân, hàng xóm thường xuyên thấy cảnh chị đầu tắt mặt tối.
"Sáng nào nó cũng chở con đi học rồi đi làm tới tối mịt mới về. Có việc thì mấy đứa nhỏ mới có thêm thức ăn, không thì bà cháu lại hái rau khoai, xúc cá dưới suối ăn qua bữa", bà Sự nghẹn ngào nói.
Sau những lần khuyên nhủ chồng không thành, chị S. làm đơn ly hôn đơn phương khi Tùng đi tù lần thứ hai. Thế nhưng khi mãn hạn ra tù, Tùng liên tục tìm lí do đến quấy rối thậm chí hành hung mẹ con chị S.
Theo bà Sự, thời gian này, Tùng đòi giường, đòi bò, đòi xe máy và đòi cả hai đứa con lớn. Vì muốn yên ổn nuôi con nên S. chấp nhận đưa hết tài sản cho Tùng.
"S. phải bán con bò để mua chiếc xe máy cũ làm phương tiện đi làm. Thế nhưng xe hỏng suốt, trước hôm mất, nó bảo mai đem xe đi sửa nhưng không ngờ tối đó S. đã bị thằng Tùng nhẫn tâm sát hại", bà Sự nói trong nước mắt.
Chị Hai, người thân của chị S. kể trước khi xảy ra vụ việc, chị S. nhiều lần bị chồng cũ đe dọa, hành hung, nhiều hôm phải đi ngủ nhờ nhà người quen. Tùng biết thì đi tìm cả đêm, kéo về đánh đập.
"Có lần, S. từng nghẹn ngào nói: Nó dọa em nhiều quá, chắc giết em thôi. Nếu em có chết thì chị nhớ nuôi giúp 4 đứa con, đừng để chúng về bên nội", chị Hai kể tiếp.
Cho đến hôm nay, chị Hai vẫn không nghĩ câu nói ấy lại trở thành sự thật. "Tối hôm trước khi xảy ra vụ việc, 3 chị em vẫn còn ngồi trò chuyện, cười đùa cùng nhau, ai có ngờ đâu...", chị Hai nghẹn ngào.
"Khoảng hơn 22h, em gái tôi nghe tiếng ú ớ nên nhắn tôi sang xem vì nghĩ S. lại bị chồng cũ đánh. Tôi vừa mở cửa thì thấy Tùng từ trên nhà đi xuống, tay cầm con dao...", chị Hai run giọng khi nhớ lại.
Khi mọi người chạy đến nơi, chị S. đã tử vong. Hai con nhỏ vẫn nằm cạnh mẹ. Đầu chị gác lên người bé út, chân phủ lên đứa con trai nhỏ như cố dùng thân mình che chở cho các con đến giây phút cuối cùng.
"Chắc nó sợ chồng cũ làm hại luôn các con nên mới lấy thân che chắn. Bé Băng bị một vết thương nhỏ ở mạn sườn nên khóc thét lên, còn bé Vũ vẫn ngủ say bên cạnh mẹ", chị Hai nghẹn lời.
Nghi phạm Tùng sau đó được phát hiện tử vong trong rừng, nghi tự tử.
Ông Hoàng Tự Quốc Hùng, Chủ tịch UBND xã Kim Phú cho biết, quá đau lòng khi các cháu đều còn quá nhỏ nhưng đã phải chịu sự mất mát lớn lao này. Ngay sau khi sự việc xảy ra, địa phương đã thành lập tổ vận động và tiếp nhận hỗ trợ cho 4 cháu nhỏ, do một Phó Chủ tịch UBND xã làm tổ trưởng cùng 11 thành viên tham gia.
Số tiền vận động được sẽ chuyển về tài khoản của Ủy ban MTTQ Việt Nam xã để quản lý công khai, minh bạch.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Julie Ann Gonzalez và George De La Cruz yêu nhau từ thời trung học, chuyển đến sống chung ngay sau khi tốt nghiệp và có một con gái.
Cặp đôi kết hôn vào tháng 5/2009, nhưng tình cảm nhanh chóng tan vỡ do khó khăn tài chính và thói nghiện game của George. Trong khi Julie có được công việc tốt là kỹ thuật viên dược phẩm, George không đi làm, chơi game suốt ngày đêm và để vợ phải gánh vác phần lớn trách nhiệm gia đình.
Sau khi ly thân khoảng một tháng, Julie đệ đơn ly hôn vào tháng 12/2009, George chưa chịu ký tên. Cặp đôi chia sẻ quyền nuôi con.
Sau đó, Julie nối lại mối quan hệ với bạn trai chia tay nhiều năm trước, Aaron Breaux, và bắt đầu xây dựng đến cuộc sống mới.
Những tin nhắn đáng ngờ
Ngày 26/3/2010, Julie, 21 tuổi, đột ngột biến mất. Cô viết trên mạng xã hội: "Tôi đã gặp một người đàn ông tên James và sẽ sống cùng anh ấy ở Colorado". Khi trả lời tin nhắn từ các thành viên gia đình đang hoang mang, cô khẳng định mình vẫn ổn và nhắc lại mong muốn rời khỏi quê nhà Texas.
Tuy nhiên, Aaron không hiểu sao Julie có thể bỏ đi với người đàn ông khác. Ngày 25/3, cô qua đêm ở nhà Aaron, rời đi vào sáng hôm sau để đón con gái từ chỗ người chồng sắp ly hôn. Julie để lại cho bạn trai một bức thư tình viết tay dài hai trang trên gối, nói muốn kết hôn và sinh con cho anh.
"Em vẫn không thể tin mình may mắn đến thế nào khi được ở bên anh", Julie viết.
Cuối ngày 26/3, Aaron bất ngờ nhận được tin nhắn chia tay từ Julie, nhưng cô không nghe điện thoại của anh. Nghi ngờ người đang nhắn tin không phải Julie, Aaron nhắn hỏi tên đệm của mình là gì để xác thực. Anh không nhận được phản hồi.
Gia đình Julie cũng nghi ngờ vì các tin nhắn hồi đáp viết sai chính tả, viết tắt hoặc dùng tiếng lóng, khác hoàn toàn phong cách bình thường của Julie. Họ cũng không tin Julie có thể rời bỏ con gái 2 tuổi.
Gia đình trình báo mất tích với Sở Cảnh sát Austin, nhưng vì Julie là người trưởng thành và có khả năng đã tự bỏ đi, cảnh sát cho rằng họ không có nhiều biện pháp có thể áp dụng vào thời điểm đó.
Quyết tâm tìm Julie, gia đình đã lần theo con đường mà cô có thể đi từ căn hộ của Aaron đến nhà George để đón con gái. Họ phát hiện ôtô của Julie bị bỏ lại trong bãi đậu xe của một hiệu thuốc gần đó.
Trước cảnh sát, George cho biết vào sáng ngày mất tích, Julie "hành động kỳ lạ" và nhờ trông hộ con gái cuối tuần đó vì có việc cần làm. Anh ta dẫn cảnh sát đi quanh nhà để khám xét, nhưng không có điều gì đáng ngờ.
Vụ án 'không có thi thể'
Tháng 5/2010, George xuất hiện trên chương trình The Dr. Phil Show, đồng ý làm bài kiểm tra bằng máy phát hiện nói dối vì "không có gì phải giấu giếm". Tuy nhiên, anh ta không vượt qua bài kiểm tra.
Các chuyên gia cho biết George có dấu hiệu gian dối khi đưa ra câu trả lời phủ định cho các câu hỏi như "Anh có phải là người gây ra vụ mất tích của Julie không?" và "Chính anh đã khiến Julie mất tích vào tháng 3 phải không?".
"Tôi không làm điều đó. Tôi chỉ nghĩ rằng lẽ ra mình nên ngăn cô ấy lại", George nói trong nước mắt ở hậu trường khi bị truy vấn về kết quả.
Kết quả từ máy phát hiện nói dối không được coi là bằng chứng hợp pháp, nhưng giúp làm tăng sự chú ý đến vụ án.
Cảnh sát Austin nhanh chóng đẩy mạnh điều tra, phát hiện không có bằng chứng nào cho thấy Julie từng gặp một người đàn ông tên James hay chạy trốn khỏi địa phương như bài đăng trên mạng xã hội.
"Không có bất cứ dấu vết nào cho thấy cô ấy ở bất cứ đâu. Đó là lúc vụ án chuyển từ tìm người mất tích sang nghi vấn về án mạng", thám tử Rogelio Sanchez nói.
Cass Castillo, cựu trợ lý công tố viên bang Florida, hiện là chuyên gia tư vấn về các vụ án "không có thi thể", cho biết những thông tin về gia đình, công việc và mối quan hệ của Julie đã trở thành chứng cứ gián tiếp giúp công tố viên chứng minh rằng đây là một vụ giết người.
"Điều đầu tiên cần chứng minh là cô ấy đã chết, chứ không phải chỉ đơn giản bỏ đi", ông Castillo nói. Theo cựu trợ lý công tố viên, sau khi Julie mất tích, mọi hoạt động có thể truy vết của cô như giao dịch tài chính, hồ sơ an sinh xã hội, sử dụng điện thoại... đều đột ngột chấm dứt. Chính sự "biến mất" hoàn toàn này là một trong những chứng cứ cho thấy cô đã tử vong.
Hung thủ sau màn kịch
Điều tra viên đã thu thập được nhiều bằng chứng pháp y kỹ thuật số liên kết George với sự biến mất của Julie.
Họ phát hiện nhiều bài viết trên trang cá nhân của Julie, được cho là đăng từ Colorado sau khi cô mất tích, lại xuất phát từ khu vực lân cận nhà George. Bên cạnh đó, trong 48 giờ đầu sau khi Julie biến mất, điện thoại của cô liên tục kết nối với các trạm phát sóng tại những địa điểm mà George được xác nhận đã xuất hiện, làm dấy lên nghi ngờ rằng chính anh ta là người sử dụng điện thoại và tài khoản mạng xã hội của Julie để tạo vỏ bọc rằng cô vẫn còn sống.
Họ cũng phát hiện George, một người "nghiện game" và dành tới 18 tiếng mỗi ngày để chơi game, lại có khoảng thời gian gián đoạn bí ẩn kéo dài 20 tiếng vào ngày Julie mất tích.
George cũng bị camera ghi lại hình ảnh đang dùng thẻ ghi nợ của Julie để mua hàng trong siêu thị ngay sau khi cô mất tích.
Ngày 13/9/2013, George bị bắt. Trong thời gian tạm giam, anh ta được cho là đã thú nhận với một tù nhân khác. Tù nhân đó ra làm chứng chống lại George tại phiên tòa xét xử.
Dù luôn khẳng định vô tội, George bị kết tội giết Julie vào ngày 22/4/2015, nhận án tù chung thân với thời hạn tối thiểu để được ân xá là 30 năm.
Công tố viên tin rằng động cơ gây án là George không thể chịu đựng được việc Julie bỏ anh ta mãi mãi và đến với người đàn ông khác.
Truy tố thế nào khi không tìm thấy thi thể?
Các công tố viên cho biết việc truy tố George về tội giết người không phải là một quyết định dễ dàng.
Yếu tố then chốt nhằm xóa bỏ mọi nghi ngờ của bồi thẩm đoàn về khả năng Julie vẫn còn sống là việc bên công tố đưa ra các chứng cứ chứng minh không hề tồn tại bất kỳ dấu hiệu hay bằng chứng nào cho thấy nạn nhân còn sống sau thời điểm mất tích.
Ông Castillo cho rằng nghịch lý của các vụ án "không có thi thể" là chúng đôi khi lại tạo lợi thế cho bên công tố. Trong quá trình chứng minh nạn nhân đã tử vong, công tố viên có thể trình bày trước bồi thẩm đoàn nhiều chứng cứ về cuộc sống, công việc và các mối quan hệ của nạn nhân để cho thấy họ không có lý do gì tự nguyện biến mất. Điều đó không chỉ giúp củng cố lập luận rằng nạn nhân đã chết, mà còn khiến bồi thẩm đoàn đồng cảm với họ và có xu hướng mong muốn kẻ gây án phải bị đưa ra trước công lý.
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Bộ Y tế đề xuất kiểm tra VNeID khi nghi người mua thuốc lá dưới 18 tuổi: Người dân ủng hộ

Bộ Y tế đang lấy ý kiến dự thảo luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Phòng, chống tác hại của thuốc lá. Trong đó có nhiều đề xuất liên quan đến việc siết chặt việc bán thuốc lá cho người dưới 18 tuổi.
Ông Nguyễn Trọng Khoa, Phó cục trưởng Cục Quản lý khám chữa bệnh Bộ Y tế, cho hay quy định thực hiện kiểm tra căn cước công dân gắn chip, ứng dụng định danh quốc gia (VNeID) đối với trường hợp có nghi ngờ người dưới 18 tuổi mua thuốc lá là một trong những đề xuất mới được đề cập trong dự thảo.
Bộ Y tế đề xuất cơ sở bán buôn, bán lẻ thuốc lá bên cạnh việc phải treo biển thông báo không bán thuốc lá cho người chưa đủ 18 tuổi, cần thực hiện kiểm tra căn cước công dân gắn chip, VNeID đối với trường hợp có nghi ngờ người dưới 18 tuổi mua thuốc lá.
Khảo sát của Trường đại học Y tế công cộng năm 2024 cho thấy 30,5% số chủ cửa hàng thừa nhận từng bán thuốc lá cho người dưới 18 tuổi; con số này năm 2017 là 40,8%.
Do đó quy định kiểm tra giấy tờ nhằm hạn chế tình trạng người chưa thành niên vẫn dễ dàng mua hay tiếp cận thuốc lá. Quy định kiểm tra căn cước hoặc VNeID sẽ giúp cơ sở bán lẻ chủ động tuân thủ quy định và tạo căn cứ cho cơ quan chức năng kiểm tra, giám sát.
Dự thảo luật sửa đổi cũng đề xuất "cơ sở bán buôn, bán lẻ không được trưng bày sản phẩm thuốc lá, hình ảnh sản phẩm thuốc lá dưới bất kỳ hình thức nào", thay cho việc "đại lý bán lẻ, điểm bán lẻ thuốc lá không được trưng bày quá một bao, một tút hoặc một hộp của một nhãn hiệu thuốc lá" như quy định hiện hành.
Ngay khi đề xuất này được đưa ra, nhiều người dân bày tỏ đồng tình và cho rằng quy định cần có chế tài đủ mạnh để luật có thể thực thi, đi vào cuộc sống.
Chia sẻ với Tuổi Trẻ, chị Nguyễn Thị Hạnh (38 tuổi, Hà Nội), có con học lớp 9 bày tỏ đồng tình với đề xuất này.
"Mỗi lần tôi đón con ở cổng trường vẫn thấy nhiều bạn trẻ phì phèo điếu thuốc. Nếu siết chặt từ nơi bán sẽ giảm đáng kể việc các con mua thuốc lá thoải mái như hiện nay. Bên cạnh đó, các cháu phát triển rất nhanh, nhiều em nhìn bề ngoài như sinh viên nên người bán khó nhận biết.
Nếu chỉ kiểm tra khi nghi ngờ thì cũng không mất nhiều thời gian, lại giúp người bán yên tâm hơn. Quan trọng nhất là hạn chế được việc học sinh mua thuốc lá quá dễ như hiện nay", chị Hạnh chia sẻ.
Theo chị, dù quy định là rất tốt nhưng phải đi kèm kiểm tra, xử phạt. Nếu chỉ treo biển rồi vẫn bán cho trẻ vị thành niên thì cũng như không. Vì vậy cần xử phạt đủ mạnh những cửa hàng cố tình vi phạm để tạo tính răn đe.
Bên cạnh đó các bậc phụ huynh cũng tuyệt đối không nên nhờ trẻ đi mua thuốc lá như thói quen hiện nay.
Còn Minh Quân (20 tuổi, sinh viên tại Hà Nội) cũng cho rằng việc kiểm tra VNeID cũng giống như nhiều nước kiểm tra giấy tờ khi mua thuốc lá hay rượu bia. Người đủ tuổi thì mở điện thoại vài giây là xong. Đổi lại sẽ hạn chế được học sinh cấp hai, cấp ba tiếp cận thuốc lá.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

