Thiết kế ghế máy bay hai tầng của nhà thiết kế người Tây Ban Nha Alejandro Núñez Vicente, được gọi là Chaise Longue, lần đầu ra mắt vào năm 2020 và nhanh chóng tạo nên một cơn sốt trên mạng xã hội, thu hút hàng trăm nghìn bình luận và những cuộc thảo luận sôi nổi.
Nhiều người từng coi ghế hai tầng trên máy bay là điều khó thành hiện thực, nhưng Núñez Vicente hoàn toàn nghiêm túc với dự án của mình – điều anh đã đam mê hơn nửa thập kỷ. Mục tiêu của nhà thiết kế 26 tuổi này là tạo ra những chiếc ghế giúp hành khách đi máy bay thấy thoải mái hơn.
Vicente loại bỏ khoang đựng đồ của hành khách phía trên chỗ ngồi để lấy chỗ cho ghế máy bay hai tầng, tầng dưới được thiết với không gian duỗi chân rộng rãi.
Chung dự án này với Vicente là bạn đời và đối tác kinh doanh Clara Service Soto. Họ thường xuyên tham khảo ý kiến của CEO các hãng bay cùng chuyên gia trong ngành hàng không.
Tại Triển lãm Nội thất Máy bay diễn ra tại Hamburg, Đức (từ 14 đến 16/4), Vincete đã giới thiệu với khách tham quan mô hình kích thước thật và mới nhất về thiết kế ghế hai tầng của mình. Anh khẳng định đây là phiên bản tốt nhất của ý tưởng tính đến nay.
“Đây là mô hình hoàn hảo nhất mà chúng tôi có thể tạo ra ở mức độ một công ty khởi nghiệp”, Vicente nói.
Phiên bản mới của ghế hai tầng ưu tiên cải thiện không gian, sự riêng tư của khách khi tăng khoảng cách giữa hai tầng cũng như được thiết kế để người ngồi trên không làm rơi đồ xuống người ngồi dưới. Dù đôi khi vẫn cười xòa trước các thắc mắc “liệu hành khách tầng trên xì hơi thì người ngồi dưới phải làm thế nào”, Vicente vẫn thường nghiêm túc xem xét các góp ý trên mạng. Anh nhận ra nhiều người bày tỏ mối quan ngại về sự riêng tư trên máy bay và quyết định thiết kế theo xu hướng này.
Hàng ghế đầu của mẫu thiết kế hiện nay hướng đến những người bị hạn chế khả năng vận động, lấy cảm hứng từ các thiết kế đang được phát triển cho phép người dùng xe lăn có thể ngồi trên xe lăn cá nhân của họ trong suốt chuyến bay.
Núñez Vicente trình bày rằng khoảng cách giữa các ghế hiện đủ rộng rãi để hành khách có thể thực hiện các động tác giãn cơ khi đứng. Anh thậm chí đã nghĩ đến việc đặt một giường nằm ở giữa hai hàng ghế.
Tuy vậy, để lắp được thiết kế này lên máy bay, các hãng bay phải chấp nhận bỏ qua việc bán ghế giá rẻ. Lần đầu phác thảo Chaise Longue, Núñez Vicente vaanc còn là một sinh viên nghèo. Với chiều cao 1,88 mét, anh đã quen với việc phải chen chúc giành chỗ để chân trên những ghế hạng phổ thông chật chội. Đó cũng là lúc anh bắt đầu mơ ước về một chiếc ghế giá rẻ, thoải mái, có không gian để duỗi chân. Thiết kế của anh khi thực hiện đã hướng đến trải nghiệm hạng phổ thông cao cấp.
“Chúng tôi đã gặp gỡ trực tiếp với các hãng hàng không, CEO và bộ phận trải nghiệm khách hàng, họ đã nói rõ chính xác những gì họ muốn – những chiếc ghế phải cao cấp hơn hạng phổ thông thông thường”, anh nói.
Anh nói muốn thiết kế của mình phục vụ mọi hành khách, vì suy cho cùng khi lên máy bay, mọi người cũng đều muốn được di chuyển từ nơi này sang nơi khác. Phần lớn những người đi máy bay đều muốn di chuyển với giá vé rẻ nhất.
“Chúng tôi muốn những người không đủ khả năng đi du lịch có được trải nghiệm tốt hơn và không gian rộng rãi hơn”, Vicente nói về sản phẩm “con cưng” của mình.
Vicente nhận ra rất khó để thay đổi tư duy của ngành hàng không, nơi sự đổi mới hầu như chỉ diễn ra ở khoang hạng nhất. Hạng phổ thông tại các hãng phần lớn giống nhau, trong khi hạng thương gia và hạng nhất có nhiều hình thức và sang trọng hơn- từ phòng suite giường đôi trên không của Singapore Airlines đến cửa sổ thực tế ảo của Emirates.
Sau vài năm, Núñez Vicente đã nhìn nhận thực tế này của ngành một cách rõ ràng hơn, khi các hãng bay không dành thêm không gian cho ghế phổ thông mà sẽ hướng nhiều hơn đến hạng phổ thông cao cấp.
Dù vậy, Vicente không đề xuất loại bỏ hoàn toàn kiểu ghế ngồi thông thường trên máy bay. Anh cho rằng tốt nhất các hãng nên đặt ghế hạng phổ thông cao cấp của Chaise Longue ở giữa khoang máy bay thân rộng, hai bên là ghế hạng phổ thông thông thường.
Hiện tại, chưa hãng bay nào sản xuất loại ghế này vì nâng cấp máy bay rất tốn kém tiền bạc và thời gian. Các thủ tục an toàn bay, quy định để phê duyệt thiết kế mới được đánh giá rườm rà, phức tạp. Vì vậy, theo đánh giá của các chuyên gia, trong tương lai gần, du khách vẫn khó có thể nhìn thấy ghế Chaise Longue. Dù vậy, Vicente vẫn kỳ vọng có thể tìm thấy đối tác.
Anh cũng thích thú khi thấy những du khách tiềm năng tương tác với ý tưởng ghế hai tầng của mình, cả trực tuyến và ngoại tuyến. Trong năm 2025, Chaise Longue đã dành phần lớn thời gian phục vụ thử nghiệm cho khách tại thành phố Madrid, quê hương của Núñez Vicente, thu thập ý kiến của du khách về những ưu điểm và nhược điểm.
“Chúng tôi luôn học hỏi từ những phản hồi mang tính xây dựng, dù đó là bất kỳ ai”, anh nói.
Nhà hàng King’s Joy nằm đối diện Ung Hòa Cung, cách Tử Cấm Thành khoảng 6 km, là nhà hàng Trung Quốc duy nhất trên thế giới nhận cả ba sao Michelin lẫn sao Xanh Michelin cho nỗ lực phát triển bền vững. Mô hình vận hành của quán thậm chí từng được đưa vào làm đề tài nghiên cứu tại Trường Kinh doanh Harvard năm 2019.
Từ khi mở cửa, nhà hàng thành điểm đến quen thuộc của giới siêu giàu, người nổi tiếng như tỷ phú Rupert Murdoch hay các nguyên thủ quốc gia như Tổng thống Italy Sergio Mattarella và Thủ tướng Tây Ban Nha Pedro Sanchez khi đến thăm Trung Quốc.
Nhà hàng phục vụ thực đơn thuần chay, sử dụng nguyên liệu nội địa và chế biến kiểu truyền thống, trình bày theo phong cách hiện đại. Không gian bên trong thiết kế sàn đá cẩm thạch đen và hệ thống đèn chùm lụa.
Thực đơn của nhà hàng thay đổi hai tuần một lần, dựa theo 24 tiết khí của lịch cổ đại. Tùy vào thời điểm ghé thăm, thực khách có thể trải nghiệm các món ăn như cơm lụa Mãn Châu với nấm truffle đen và củ huệ, súp măng tía, hoặc bánh pudding sữa mộc tê. Những nguyên liệu nội địa ít phổ biến như hạt khiếm thực cũng được đưa vào thực đơn, kết hợp cùng các loại đồ uống lên men tự chế, trà hoặc rượu vang.
Ý tưởng gây dựng nhà hàng King’s Joy được ông David Yin khởi động từ năm 2010 và mở cửa đón khách vào năm 2012. Gia đình họ Yin vốn là người gốc Bắc Kinh, di cư sang Đài Loan năm 1966 và mở một thương hiệu ẩm thực cung đình nổi tiếng. Sau 15 năm chuyển đến sinh sống tại Canada, họ quyết định trở lại Bắc Kinh để mở nhà hàng.
Tên gọi King's Joy mang ý nghĩa gợi nhắc về di sản văn hóa phong phú của thủ đô bốn triều đại phong kiến. Hiện, thế hệ thứ hai của gia đình đang tiếp quản cơ nghiệp, với người con trai Gary Yin làm bếp trưởng và con gái Mia Yin đảm nhận vai trò đầu bếp bánh ngọt.
Theo các nguồn tin của CNN, dù góp phần quảng bá văn hóa ẩm thực và sức mạnh mềm của Trung Quốc, King's Joy lại nằm trong danh sách các nhà hàng tại Bắc Kinh quan chức không được phép lui tới từ năm 2025. Lệnh cấm này không được công bố rộng rãi, cũng không có lý giải chính thức nào.
Nguyên nhân lớn nhất được cho là chi phí. Một bữa ăn tại King’s Joy có giá khởi điểm 250 USD (khoảng 6,5 triệu đồng) mỗi người. Mức giá này trái ngược với chiến dịch chống tham nhũng và thắt lưng buộc bụng kéo dài nhiều năm qua của chính phủ Trung Quốc.
Theo Cục Thống kê Trung Quốc năm 2025, lương trung bình hàng tháng của công chức tại Bắc Kinh khoảng 1.600 USD (42 triệu đồng). Việc giới chức xuất hiện tại các điểm ăn uống xa xỉ này dễ tạo ra dư luận tiêu cực về lãng phí công quỹ hoặc nhận hối lộ. Trước đó, năm 2014, hàng loạt câu lạc bộ tư nhân sang trọng tại Bắc Kinh cũng phải đóng cửa khi chính phủ siết chặt quản lý lối sống của quan chức.
Tại Trung Quốc, ăn chay từ lâu vốn gắn liền với tư tưởng Phật giáo và lối sống tiết kiệm. Khoảng 4% dân số nước này xác định là người ăn chay, theo nghiên cứu của truyền thông nhà nước năm 2024. Hướng dẫn Chế độ ăn uống của Trung Quốc cũng bắt đầu đưa ra các khuyến nghị cho người ăn chay từ năm 2016.
Bà Fuchsia Dunlop, chuyên gia ẩm thực Trung Quốc, nhận định việc đưa món chay lên tầm cao cấp và thu phí đắt đỏ là bước đi táo bạo. Thay vì phục vụ cho mục đích tôn giáo, nhà hàng biến ẩm thực chay thành một lựa chọn về phong cách sống tự do.
Bếp trưởng Gary Yin chia sẻ, việc đặt nhà hàng tại trung tâm thủ đô nhằm mục đích tiếp cận và thay đổi nhận thức của những người có tầm ảnh hưởng về ẩm thực bền vững. Dù có những thông tin về lệnh cấm đối với quan chức đến đây, ông cho việc kinh doanh tại nhà hàng chưa có gì thay đổi.
Hàng trăm nhà leo núi và đội ngũ hỗ trợ (Sherpa) đang tập trung tại Trạm căn cứ Everest (Everest Base Camp - EBC) ở độ cao hơn 5.300 m để chờ đợi mở đường lên đỉnh núi cao nhất thế giới. Một khối băng lớn (serac) xuất hiện tại khu vực thác băng Khumbu đang cản trở toàn bộ lộ trình, buộc các đoàn thám hiểm phải tạm dừng mọi hoạt động di chuyển lên cao.
Thác băng Khumbu là một trong những đoạn đường nguy hiểm nhất trong hành trình chinh phục Everest từ phía Nepal. Đây là dòng sông băng chuyển động liên tục với những vết nứt sâu và các khối băng khổng lồ có thể đổ sụp bất cứ lúc nào.
Khối băng treo mất ổn định khiến đội ngũ chuyên gia địa phương chưa thể lắp đặt hệ thống dây thừng và thang nhôm để thông lộ trình như mọi năm. Thông thường, vào thời điểm tháng 4-5, lộ trình lên các trạm cao hơn đã được thiết lập xong.
Adriana Brownlee, đồng sở hữu công ty thám hiểm AGA Adventures, cho biết các chuyên gia đang sử dụng các công nghệ hiện đại như hình ảnh 3D và thiết bị bay không người lái để theo dõi biến động của khối băng.
"Chúng tôi cần một bức tranh rõ ràng về thời điểm khối băng có thể đổ sụp tự nhiên để đảm bảo an toàn cho việc đi lại", bà Brownlee nói.
Các phương án can thiệp nhân tạo như dùng muối để làm tan băng đã được thảo luận, nhưng giới chuyên gia nhận định tốt nhất là để thiên nhiên tự vận động. Nếu khối băng chưa sụp đổ, rủi ro về một vụ lở băng hàng loạt là rất lớn, nhất là khi có hàng chục người cùng di chuyển qua, tạo ra rung chấn lên bề mặt băng vốn đã mong manh.
Việc chậm trễ mở đường đang gây ra tâm lý lo ngại về tình trạng "tắc nghẽn giao thông" trên đỉnh núi. Để chinh phục đỉnh Everest, các nhà leo núi cần thực hiện các đợt xoay vòng, di chuyển lên xuống giữa các trạm ở độ cao khác nhau để cơ thể thích nghi với tình trạng thiếu oxy. Việc bị kẹt lại tại Trạm căn cứ khiến lịch trình này bị dồn nén.
Bianca Adler, 18 tuổi, người đang hướng tới kỷ lục nhà leo núi Australia trẻ nhất chinh phục Everest, đã có mặt tại EBC từ ngày 20/4. Cô cho biết kế hoạch xoay vòng bị trì hoãn. Trong thời gian chờ đợi, các nhà leo núi phải duy trì thể lực bằng cách tập luyện trên các tháp băng nhỏ gần Trạm căn cứ và thực hành kỹ năng đi qua thang nhôm bắc ngang các kẽ nứt sâu.
Lịch sử Everest từng ghi nhận những thảm kịch liên quan đến các khối serac. Năm 2014, một khối băng khổng lồ đổ sụp tại Khumbu đã gây ra vụ lở tuyết khiến 16 Sherpa thiệt mạng. Năm 2019, nhà leo núi nổi tiếng Garrett Madison cũng từng phải hủy bỏ chuyến thám hiểm vì những rủi ro tương tự tại khu vực này.
Gelje Sherpa, chuyên gia có nhiều năm tham gia cố định lộ trình tại thác băng Khumbu, nhận định rằng địa hình tại Khumbu đang trở nên nguy hiểm hơn do tác động của hiện tượng nóng lên toàn cầu. So với nhiều năm trước, cấu trúc băng hiện kém bền vững hơn, các vết nứt mở rộng nhanh và các khối băng treo xuất hiện thường xuyên hơn do nhiệt độ tăng cao. Biến đổi khí hậu không chỉ làm thay đổi hình thái địa chất mà còn thu hẹp "cửa sổ thời tiết", giai đoạn ngắn ngủi trong tháng 5 khi sức gió giảm xuống mức an toàn để các đoàn có thể thực hiện hành trình lên đỉnh.
Nếu hàng trăm người cùng xuất phát vào một thời điểm hẹp sau khi lộ trình được thông suốt, thảm cảnh hàng dài người đứng chờ trên các sườn núi dốc như năm 2019 có thể tái diễn.
Đến giữa tháng 4, Cục Du lịch Nepal đã cấp 297 giấy phép leo núi Everest cho mùa xuân này. Để giảm thiểu rủi ro và tình trạng quá tải từ những người thiếu kinh nghiệm, chính quyền Nepal đã thực hiện nhiều biện pháp như tăng phí leo núi và đề xuất luật yêu cầu nhà leo núi phải từng chinh phục ít nhất một đỉnh núi cao trên 7.000 m tại Nepal trước khi đăng ký leo Everest.
Dù chi phí và thời gian đầu tư cho mỗi chuyến thám hiểm rất lớn, các đơn vị tổ chức vẫn ưu tiên tính mạng của khách hàng và nhân viên lên hàng đầu.
"Điều quan trọng nhất là tôn trọng ngọn núi, các công ty thám hiểm đang thảo luận để phối hợp nhịp nhàng, tránh tình trạng tất cả cùng đi lên một lúc khi đường mở", bà Brownlee nhấn mạnh.
Tại Trạm nền Everest, hàng trăm người vẫn đang chờ khối băng treo đổ sụp, tín hiệu cho thấy thiên nhiên đã mở đường để mùa leo núi chính thức bắt đầu.
Năm 2025, blogger du lịch Joe HaTTab có một chuyến trải nghiệm thực tế kéo dài 24 giờ tại hệ thống các trường đào tạo võ thuật ở chùa Thiếu Lâm - ngôi chùa Phật giáo nằm trên sườn núi Tung Sơn thuộc tỉnh Hà Nam, Trung Quốc.
Nơi đây có hàng nghìn võ sinh, bao gồm cả trẻ em. Họ duy trì chế độ sinh hoạt nghiêm ngặt với lịch tập luyện bắt đầu từ 6h. Các võ sư theo chế độ ăn chay chủ yếu với cơm và đậu phụ để chuẩn bị thể lực cho các buổi huấn luyện cường độ cao.
Trong hành trình này, Joe HaTTab đã tham gia vào các bài tập thể lực và kỹ thuật cơ bản dưới sự hướng dẫn của sư phụ Yanhao. Thử thách bao gồm chạy bộ trên địa hình núi cao, thực hiện các thế võ, tập luyện động tác bổ trợ nhằm kéo giãn cơ khớp; học cách sử dụng binh khí thông qua bài tập gậy.
Dù chỉ tập kungfu một ngày, nam blogger đã cảm phục tinh thần của những võ sư và đánh giá cao trải nghiệm này.
Mô hình đào tạo võ thuật truyền thống cho khách quốc tế tại Trung Quốc hiện khá phổ biến, được xây dựng theo hình thức nội trú khép kín, kết hợp giữa huấn luyện thể chất cường độ cao và trải nghiệm văn hóa bản địa.
Hệ thống này phân hóa theo các vùng địa lý có truyền thống võ học lâu đời. Tỉnh Hà Nam với khu vực Đăng Phong và chùa Thiếu Lâm là trung tâm chuyên sâu về Thiếu Lâm Quyền và võ đối kháng Tán Đả. Trong khi đó, tỉnh Hà Bắc với khu vực Hàm Đan lại nổi tiếng về các làng võ cổ truyền và Thái Cực Quyền. Riêng khu vực núi Võ Đang thuộc tỉnh Hồ Bắc lại đi sâu vào các bộ môn dưỡng sinh, thiền định, khí công theo triết lý Đạo giáo.
Một khóa học cơ bản thường kéo dài một tuần tới vài tháng, thay vì trải nghiệm một ngày như Joe HaTTab. Khách nước ngoài sẽ sinh hoạt tại hệ thống ký túc xá nằm biệt lập ở vùng nông thôn hoặc vùng núi để đảm bảo sự tập trung, tránh xa các áp lực đô thị. Chế độ ăn uống tại các cơ sở này chủ yếu là món ăn gia đình đơn giản của người Trung Quốc hoặc món chay, cung cấp nhiều rau xanh, đạm thực vật phục vụ việc phục hồi năng lượng.
Song song với việc rèn luyện võ thuật, mô hình này cũng tích hợp các hoạt động bổ trợ bao gồm học tiếng Trung cơ bản, thư pháp, trà đạo và tham quan các di tích tâm linh lân cận, giúp học viên tiếp cận toàn diện với triết lý võ học phương Đông.