Tôi năm nay 35 tuổi, hiện làm việc trong lĩnh vực giáo dục tại TPHCM. Sau nhiều năm đi làm, cuộc sống của tôi tương đối ổn định, thu nhập đủ để tự lo cho bản thân và tôi cũng đã tích lũy được một khoản tiết kiệm nhất định. Tuy nhiên, ở tuổi này, điều khiến tôi trăn trở nhất lại không phải công việc hay tài chính, mà là chuyện hôn nhân.
Tôi từng trải qua nhiều mối tình nhưng đến nay vẫn chưa kết hôn. Không phải vì tôi quá kén chọn, mà bởi những người tôi từng gặp hoặc không đủ trưởng thành, hoặc thiếu chí tiến thủ, hoặc điều kiện kinh tế không ổn định khiến tôi không đủ niềm tin để nghĩ đến chuyện lâu dài. Vì vậy, tôi luôn mong muốn tìm được một người chân thành, có trách nhiệm và cùng mình xây dựng cuộc sống bền vững.
Hiện tại, tôi quen một người đàn ông bằng tuổi. Anh cũng làm trong ngành giáo dục như tôi. Điều khiến tôi có thiện cảm và gắn bó với anh là sự chân thành, chăm chỉ và ý chí vươn lên trong cuộc sống. Anh sống tình cảm, luôn quan tâm, chăm sóc và dành cho tôi sự tôn trọng. Ở bên anh, tôi cảm nhận được sự bình yên mà trước đây rất hiếm khi có được. Ngoài ra, cách suy nghĩ, tư duy trong công việc của anh cũng đồng điệu với tôi.
Tuy nhiên, hoàn cảnh của anh lại khá đặc biệt. Anh từng có một cuộc hôn nhân đổ vỡ và hiện có hai người con riêng. Các con đang sống cùng mẹ. Thu nhập của anh hơn 25 triệu đồng mỗi tháng, nhưng vì luôn có trách nhiệm với con nên phần lớn số tiền anh kiếm được đều dành cho việc nuôi dưỡng và chăm sóc các cháu. Tài sản riêng của anh gần như không có gì đáng kể.
Tôi hiểu và trân trọng trách nhiệm của anh với các con. Thậm chí, chính điều đó khiến tôi đánh giá anh là người tử tế. Nhưng cũng vì vậy mà tôi bắt đầu lo lắng cho tương lai nếu hai đứa tiến xa hơn.
Ba mẹ và một số người thân của tôi phản đối mối quan hệ này khá quyết liệt. Mọi người cho rằng ở tuổi 35, với công việc ổn định, chưa từng kết hôn và có nền tảng kinh tế tương đối tốt, tôi hoàn toàn có thể tìm một người đàn ông “đơn giản” hơn về hoàn cảnh.
Chuyện tình cảm của tôi khiến mẹ nhiều lần khóc sụt sùi. Mẹ bảo cả đời tôi đã vất vả học hành, đi làm, tự lập mọi thứ, đến tuổi này mới tính chuyện kết hôn thì mẹ chỉ mong tôi tìm được một người đàn ông có thể che chở và cùng tôi xây dựng cuộc sống bình yên.
“Con có chắc sau này mình sẽ không phải chịu thiệt không? Lấy người chưa từng lập gia đình đã khó, huống hồ con bước vào một cuộc hôn nhân mà phía sau còn cả vợ cũ, con riêng và rất nhiều mối ràng buộc của họ”, mẹ nói.
Mẹ lo rằng dù người đàn ông ấy có tốt đến đâu thì những va chạm trong tương lai cũng khó tránh khỏi.
Những lời khuyên đó khiến tôi trằn trọc, mất ngủ nhiều đêm. Tôi không quá bận tâm đến việc anh từng ly hôn, nhưng tôi cũng không thể phủ nhận những nỗi lo rất thực tế. Nếu kết hôn, liệu sau này có xảy ra những mâu thuẫn liên quan đến chuyện con riêng, con chung?
Liệu những khoản chi tiêu trong gia đình có trở thành áp lực khi anh vẫn phải dành trách nhiệm tài chính cho các con? Và xa hơn nữa là những vấn đề liên quan đến tài sản, nhà cửa, quyền lợi của các con trong tương lai…
Tôi cũng lo lắng về sự đàm tiếu hoặc những đánh giá từ người xung quanh. Dù biết cuộc sống là của mình, nhưng đôi khi những ý kiến từ bạn bè thân thiết vẫn khiến tôi dao động. Họ đều mong tôi có một cuộc hôn nhân nhẹ nhàng hơn, ít rủi ro hơn, điều đó khiến tôi không thể cứ thế bỏ ngoài tai mà sống theo cảm xúc của mình.
Trước những đắn đo, điều khó khăn nhất là tôi thực sự có tình cảm với anh. Tôi thương anh vì những cố gắng, sự tử tế và cách anh đối xử với tôi. Nhưng đồng thời, tôi cũng thương chính bản thân mình và không muốn vì cảm xúc hiện tại mà đưa ra một quyết định có thể ảnh hưởng đến cả phần đời còn lại.
Ở tuổi này, tôi không còn tìm kiếm những rung động quá mãnh liệt. Điều tôi cần là một người đồng hành đáng tin cậy, có những tiêu chuẩn tốt để làm cha, làm chồng. Và người đàn ông hiện tại dường như có rất nhiều phẩm chất mà tôi từng mong muốn. Chỉ là hoàn cảnh của anh khiến tôi không khỏi băn khoăn. Nếu tiếp tục từ bỏ mối quan hệ này, sau này tôi có tìm được người tốt hơn anh?
Tôi đang đứng giữa hai lựa chọn: Lắng nghe trái tim và cho bản thân cơ hội xây dựng hạnh phúc với người mình yêu, hay lắng nghe lý trí và những lời cảnh báo từ gia đình.
Tôi thật sự rất mong nhận được những chia sẻ, lời khuyên từ những người từng trải qua hoàn cảnh tương tự hoặc có góc nhìn khách quan hơn. Liệu tôi có đang quá lo xa, hay những nỗi băn khoăn của gia đình hoàn toàn có cơ sở? Tôi nên làm gì?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Tôi và bạn trai quen nhau khi cùng học đại học. Ban đầu, chúng tôi chỉ là bạn bè trong một nhóm học tập. Sau nhiều lần trò chuyện, đi cà phê rồi cùng nhau ôn thi, cả hai dần nảy sinh tình cảm.
Bạn trai tôi là người khá hiền và sống chừng mực. Ngược lại, tôi là người thẳng thắn, cởi mở hơn trong cách thể hiện cảm xúc. Khi mới hẹn hò được khoảng một tháng, chính tôi là người chủ động nói lời yêu trực tiếp và thường nhắn cho anh những lời ngọt ngào.
Gia đình tôi rất quý bạn trai mỗi lần tôi dẫn anh về chơi. Ba mẹ và người thân đều coi anh như người trong nhà, thường xuyên hỏi han, động viên. Vì thế, tôi luôn nghĩ chuyện tình cảm của mình đang đi đúng hướng cho tương lai. Chúng tôi ra trường được 1 năm, vừa xin được việc làm. Tôi cũng nghĩ 1-2 năm nữa khi chúng tôi ổn định sẽ tính chuyện kết hôn.
Thế nhưng, mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ lần đầu tôi về ra mắt gia đình anh. Ngay từ buổi gặp ấy, tôi có cảm giác ba mẹ anh không thực sự thiện cảm với mình. Tôi vốn là cô gái năng động, thích phong cách trẻ trung, thường mặc quần cạp trễ, áo croptop cá tính.
Có lẽ hình ảnh đó khiến ba mẹ anh cho rằng tôi quá phóng khoáng, chưa đủ chín chắn. Dù hai người vẫn giữ lịch sự, tôi luôn cảm nhận được khoảng cách và sự dè dặt từ phía gia đình anh.
Điều khiến tôi bất ngờ hơn là cách đây không lâu, ba mẹ anh đã vô tình đọc được những tin nhắn riêng tư tôi gửi cho anh. Do anh cài đặt chế độ hiển thị nội dung tin nhắn Zalo ngay trên màn hình khóa điện thoại, mỗi khi có tin nhắn mới gửi đến, một phần nội dung sẽ hiện lên. Từ đó, ba mẹ anh biết được những lời nhắn tình cảm mà tôi vẫn thường gửi cho con trai họ.
Trong những đoạn trò chuyện ấy, tôi gọi anh là "chồng", xưng "vợ", viết những lời nhớ nhung, đôi khi pha chút hài hước và lãng mạn "thả thính". Với tôi, đó chỉ là cách các cặp đôi trẻ thể hiện tình cảm với nhau, là những lời có phần riêng tư chỉ dành riêng cho hai người.
Nhưng khi những dòng tin nhắn ấy đến tay phụ huynh, mọi thứ lại bị nhìn theo một cách hoàn toàn khác.
Ba mẹ anh cho rằng tôi quá táo bạo, không giữ ý tứ và không phù hợp để gắn bó lâu dài với con trai họ. Từ chỗ chưa có nhiều thiện cảm, họ càng kiên quyết phản đối mối quan hệ này.
Điều khiến tôi buồn nhất không phải là việc bị đánh giá, mà là cảm giác đời sống riêng tư của mình bị xâm phạm. Tôi hiểu mỗi thế hệ có một quan điểm khác nhau về tình yêu, cũng không trách ba mẹ anh vì lo lắng cho con. Nhưng tôi vẫn nghĩ những cuộc trò chuyện riêng giữa hai người yêu nhau không nên trở thành căn cứ để phán xét nhân cách của một người.
Sau đó, tôi và ba mẹ anh đã có lời qua tiếng lại. Tôi cho rằng họ đã can thiệp quá sâu vào chuyện tình cảm của chúng tôi, đồng thời mong nhận được một lời xin lỗi vì họ đã đọc những tin nhắn riêng tư của tôi và đưa ra những nhận xét khiến tôi tổn thương.
Thế nhưng, điều đó chỉ khiến khoảng cách giữa hai bên ngày càng lớn. Ba mẹ bạn trai nói tôi vô lễ, thiếu chín chắn, yêu cầu tôi không được tiếp tục quen con trai họ nữa.
Những ngày gần đây, bạn trai nói rằng anh bị ba mẹ "chiến tranh lạnh" nên rất mệt mỏi. Anh đứng giữa một bên là ba mẹ, một bên là bạn gái nên cũng vô cùng khó xử.
Còn tôi cũng đang rối bời. Tôi thực lòng không muốn chia tay. Tôi yêu anh và cũng rất trân trọng mối quan hệ này.
Mọi người cho tôi hỏi ai đúng ai sai trong trường hợp này? Liệu "mưa dầm thấm lâu", gia đình bạn trai có chấp nhận mối quan hệ này không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Theo nghị quyết được Quốc hội thông qua, Ủy ban Thường vụ Quốc hội khóa XVI có 18 thành viên.
Gồm chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn, 6 phó chủ tịch Quốc hội gồm ông Đỗ Văn Chiến, ông Nguyễn Khắc Định, bà Nguyễn Thị Thanh, ông Nguyễn Hồng Diên, bà Nguyễn Thị Hồng và ông Nguyễn Doãn Anh.
Cùng với đó, là 11 ủy viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội khóa XVI gồm ông Lâm Văn Mẫn, ông Phan Chí Hiếu, ông Phan Văn Mãi, ông Lê Tấn Tới, ông Nguyễn Đắc Vinh, bà Nguyễn Thanh Hải, ông Nguyễn Hữu Đông, bà Lê Thị Nga, ông Lê Quang Mạnh, ông Hoàng Duy Chinh, ông Vũ Hải Hà.
Bài viết "'Rực rỡ' nhất đời người đôi khi là lúc bác sĩ mỉm cười thông báo kết quả. Hãy yêu cuộc sống này!" đã chạm đến trái tim của nhiều bạn đọc.
Tác giả bài viết cho rằng "rực rỡ" không phải là thành công lớn lao, là đứng trên đỉnh vinh quang, trên danh vọng và tiền bạc, mà chính là lúc cuộc sống của mình có cơ hội được giữ lại, được kéo dài.
Bạn đọc có tên Dã Quỳ chia sẻ: "Với tôi, rực rỡ nhất là khi cầm giấy xuất viện, dọn dẹp đồ đạc, đẩy xe lăn và gọi chiếc taxi để đưa má tôi về nhà nghỉ dưỡng sau mấy tháng nằm viện. Lúc đó như có vầng hào quang trên đầu của hai má con".
Người đọc tên Dung và Nam đồng tình: "Khoảnh khắc nghe bác sĩ bảo mọi chuyện ổn rồi đúng là rực rỡ nhất đời người". "Đời người đôi khi là lúc bác sĩ mỉm cười thông báo kết quả "về nhà thèm gì cứ ăn không cần kiêng cử nữa", bạn đọc Tấn Trần chia sẻ.
Niềm vui ấy càng trở nên sâu sắc với những người từng đối diện ranh giới sinh tử.
Bạn đọc có địa chỉ khue****@gmail.com viết: "Niềm hạnh phúc nhất là lúc bác sĩ mỉm cười chúc mừng cho mình đã thoát khỏi căn bệnh ung thư. Mọi cảnh vật như rực rỡ hơn, mọi người chung quanh như đáng yêu hơn, và hơn hết niềm tin cuộc sống trở nên sâu sắc hơn!".
Qua một cơn bạo bệnh, nhiều người chợt nhận ra hạnh phúc thật ra rất giản đơn: chỉ cần mình có sức khỏe để tận hưởng cuộc sống. Bạn đọc tên Phú viết: "Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là một tờ kết quả bình an".
Còn theo độc giả Nguyễn Văn Cường thì rực rỡ là khi không cần đến bình oxy trong bệnh viện, dùng mạng xã hội giúp đỡ được nhiều người. "Không cần so cuộc sống thật của mình với phiên bản được chọn lọc của người khác".
"Từng có người thân mất đi vì bị ung thư nên tôi hiểu tâm trạng của nhiều người. Cày cục làm việc không dám ăn uống nghỉ ngơi rồi chính đồng tiền đó không đủ để chữa bệnh", bạn đọc tên Hung bày tỏ cảm xúc.
Và khi nhìn lại, nhiều người nhận ra điều quan trọng nhất: "Càng lớn tuổi mới thấy sức khỏe mới là thứ quan trọng nhất", bạn đọc Vũ Tuấn Anh nhận định.
"Nếu rực rỡ là tờ giấy báo sức khỏe đã trở lại bình thường, sự sống đang được tiếp nối thì hóa ra phần lớn chúng ta đang có một cuộc đời rực rỡ mà ta không nhận ra sao?", một bạn đọc đúc kết.
Không chỉ dừng lại ở sức khỏe, nhiều bạn đọc mở rộng khái niệm "rực rỡ" sang cách con người sống, suy nghĩ và đối diện với cuộc đời.
Bạn đọc Khai Phong cho rằng rực rỡ không phải là đích đến, mà chính là hành trình.
Theo KTS Lê Công Sỹ, khi có sức khỏe, con người mơ ước nhiều thứ như vật chất, tiền bạc, danh vọng, địa vị. Khi không còn sức khỏe, người ta chỉ ước mỗi một thứ là có sức khỏe".
Mọi mơ ước luôn là chính đáng và mọi người hãy tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc trên con đường đi tới ước mơ đó.
"Nên sống chậm lại, lùi lại một chút, cảm nhận sự trọn vẹn hạnh phúc trong từng sát na (giây phút) theo cách nói nhà Phật.
Và hãy cứ lạc quan, đón nhận, và chấp nhận mọi kịch bản đời người. Hạnh phúc không nằm ở vấn đề, câu chuyện mà hạnh phúc ở chính cách đón nhận, chấp nhận, nói đúng hơn hạnh phúc là trạng thái đối diện với vấn đề, câu chuyện…", bạn đọc này đưa ra lời khuyên.
Một số ý kiến khác cũng đồng tình rằng trong khó khăn vẫn luôn tồn tại một tia sáng, hãy cứ sống yêu đời và giữ thái độ lạc quan.
Bạn đọc tên Sang cảm nhận: "Tiền bạc không phải lúc nào cũng mua được sức khỏe hay sự sống. Ganh đua, chen lấn, hơn thua rồi khi nhắm mắt có đem theo được gì. Hãy vui sống bình an và vui vẻ".
Còn đọc giả tên Sao Xẹt mang đến góc nhìn rất đời về hai chữ rực rỡ là khi còn trẻ chỉ mong một cuộc sống giản dị: không bệnh tật, có mái nhà ổn định, con cái trưởng thành tử tế. Sau một đời lao động, ở tuổi ngoài 70, khi tự nhìn lại không giàu sang, không xe hơi, nhưng có sức khỏe, không phải bán nhà chữa bệnh, con cái yên bề. Cuộc sống như vậy không ai gọi là rực rỡ nhưng cảm thấy hài lòng nhất.
Bạn đọc tên Quan nhìn nhận vấn đề ở góc độ khác, khi cho rằng không phải ai cũng dễ dừng lại ở sự "đủ". "Nghèo ước khá, khá muốn giàu, rồi muốn giàu hơn nữa…". Theo bạn đọc nầy, chính vòng xoáy này có thể kéo theo những hệ lụy như gia đình rạn nứt, con cái thiếu sự quan tâm. Từ đó, câu hỏi "có tiền nhiều để làm gì" trở nên day dứt hơn bao giờ hết.
"Hãy yêu quý và tận hưởng từng giây cuộc sống", bạn đọc tên Duy để lại chia sẻ.