Tại các siêu thị, nhiều người sẵn sàng mua trứng vỏ nâu, lòng đỏ sậm với giá cao vì tin rằng gà được nuôi tự nhiên, trứng ngon và bổ dưỡng hơn. Tuy nhiên, Sainsbury’s – chuỗi siêu thị lớn của Anh, vừa quyết định ngừng bán trứng vỏ nâu dưới nhãn hiệu riêng, chỉ phân phối trứng vỏ trắng.
Động thái này xuất phát từ nghiên cứu cho thấy trứng vỏ trắng giúp giảm gần 13% lượng khí thải carbon. Sự việc cũng châm ngòi cho một cuộc tranh luận, cho thấy những tiêu chuẩn người tiêu dùng gán cho chất lượng quả trứng thực chất chỉ là lầm tưởng về vẻ bề ngoài.
Lầm tưởng về màu vỏ
Trước những năm 1970, trứng vỏ trắng rất phổ biến tại Anh. Sự dịch chuyển bắt đầu khi người tiêu dùng lo ngại trứng trắng bị tẩy hóa chất. Đồng thời, do gà đẻ trứng trắng nhỏ con, thường bị nuôi nhốt công nghiệp để tiết kiệm diện tích, người mua dần mặc định vỏ nâu là tín hiệu của mô hình chăn nuôi tự nhiên.
Hệ quả là trứng vỏ nâu hiện chiếm gần 90% thị trường Anh (trong khi ở Mỹ, hơn 75% trứng bán ra là vỏ trắng) và được các thương hiệu đẩy lên mức giá cao cấp.
Tuy nhiên, số tiền chênh lệch người tiêu dùng chi trả suốt 50 năm qua không mang lại giá trị dinh dưỡng cao hơn. Cơ quan quản lý chất lượng trứng Anh (British Lion Eggs) khẳng định màu vỏ chỉ phụ thuộc vào giống gà, hoàn toàn không tạo ra sự khác biệt về dinh dưỡng hay hương vị. Thực chất, người mua đang gánh chi phí thức ăn cho những giống gà nâu to hơn nhưng đẻ ít trứng hơn.
Giá trị lớn nhất mà màu vỏ trứng phản ánh là tác động môi trường. Việc sản xuất thức ăn chăn nuôi chiếm 50-60% tác động môi trường của ngành gia cầm. Theo Sainsbury’s, giống gà đẻ trứng trắng tiêu thụ ít thức ăn nhưng cho sản lượng trứng tương đương, giúp giảm áp lực lên tài nguyên đất và nước.
Nếu toàn ngành công nghiệp gia cầm Anh giảm được 13% khí thải nhờ đổi sang gà trắng, mỗi năm nước này có thể cắt giảm hơn 550.000 tấn CO2 – tương đương việc rút 300.000 chiếc ôtô khỏi đường phố.
Cách chọn trứng chuẩn khoa học
Để đánh giá chính xác chất lượng trứng, các chuyên gia khuyến cáo:
Không nhìn vào màu vỏ hay lòng đỏ: Lòng đỏ màu cam sậm không phản ánh chất lượng trứng mà được quyết định bởi chế độ ăn chứa nhóm sắc tố carotenoid (có trong ngô, hoa cúc vạn thọ…). Phần lớn trứng thương mại có màu sậm nhờ khẩu phần ăn được kiểm soát chặt chẽ tại trang trại, không hẳn do gà được thả rông tìm mồi.
Đọc thông tin chăn nuôi: Tại Anh và các nước châu Âu, người tiêu dùng được khuyến cáo nhìn vào mã số in trên vỏ trứng để biết điều kiện chăn nuôi (số 0 là hữu cơ, 1 là thả rông, 2 là nuôi trong nhà, 3 là nuôi lồng). Tại các quốc gia khác, người tiêu dùng nên đọc kỹ tem nhãn chứng nhận (như chuẩn Organic, VietGAP…) trên bao bì hộp thay vì đánh giá bằng mắt thường.
Dự án Nhà máy nhiệt điện LNG Quỳnh Lập (Nghệ An) không chỉ mang ý nghĩa về quy mô và vị trí chiến lược, mà còn được kỳ vọng trở thành hình mẫu về ứng dụng công nghệ tiên tiến trong sản xuất điện, góp phần định hình một hệ thống năng lượng sạch và hiệu quả cho Việt Nam trong tương lai.
Điểm nổi bật của dự án nằm ở việc tích hợp đồng bộ chuỗi công nghệ LNG: từ tiếp nhận, lưu trữ, tái hóa khí đến phát điện. Nguồn nhiên liệu LNG nhập khẩu được vận chuyển bằng các tàu chuyên dụng và tiếp nhận tại hệ thống cảng biển hiện đại, sau đó dẫn qua hệ thống đường ống cách nhiệt cao, đảm bảo an toàn và hạn chế tối đa thất thoát năng lượng.
Tại khu vực lưu trữ, LNG được bảo quản trong các bồn chứa dung tích lớn, lên tới khoảng 250.000m³, ở nhiệt độ âm 162 độ C bằng công nghệ bồn chứa hai lớp tiên tiến - giúp duy trì trạng thái ổn định của nhiên liệu trước khi được đưa vào quy trình tái hóa khí. Ngoài ra, toàn bộ hệ thống của LNG Quỳnh Lập cũng được thiết kế theo tiêu chuẩn quốc tế nhằm đảm bảo tính an toàn cao trong vận hành, đồng thời đáp ứng yêu cầu nghiêm ngặt về môi trường và phát thải.
Cốt lõi công nghệ của LNG Quỳnh Lập là tổ hợp tuabin khí chu trình hỗn hợp (Combined Cycle Gas Turbine – CCGT) thế hệ mới. Đây là công nghệ hiện đại hàng đầu hiện nay trong lĩnh vực sản xuất điện từ khí, cho phép tận dụng tối đa năng lượng từ nhiên liệu. Quy trình vận hành bắt đầu từ việc LNG sau khi tái hóa khí được đưa vào buồng đốt của tuabin khí để tạo ra điện năng. Phần nhiệt dư từ quá trình này không bị lãng phí mà tiếp tục được thu hồi để sản xuất hơi nước, vận hành tuabin hơi thứ hai, tạo ra dòng điện bổ sung. Nhờ cơ chế "hai vòng" này, hiệu suất phát điện của nhà máy có thể đạt trên 60% – cao hơn đáng kể so với các nhà máy nhiệt điện truyền thống. Bên cạnh đó, công nghệ này còn giúp giảm phát thải CO₂ tới khoảng 40% so với điện than, đồng thời giảm thiểu đáng kể các chất ô nhiễm khác, phù hợp với mục tiêu phát triển xanh và cam kết Net Zero của Việt Nam.
Đặc biệt, với sản lượng dự kiến khoảng 9 tỷ kWh mỗi năm, nhà máy ngoài đáp ứng nhu cầu điện năng cho khu vực Bắc Trung Bộ, còn góp phần giảm áp lực thiếu hụt điện tại miền Bắc trong những năm tới.
Tử Cấm Thành, nơi từng là dinh thự của những người quyền lực nhất Trung Quốc, trong hàng nghìn năm hầu như vẫn là bí ẩn với thường dân. Nhiều chuyện chỉ được hé lộ khi các nhà sử học và khảo cổ có cơ hội nghiên cứu tại Cố Cung. Trong số các điểm tham quan đầy tò mò, giếng Trân phi nổi bật như một dấu ấn lịch sử gắn với giai đoạn cuối triều Thanh.
Năm 1875, Hoàng đế Quang Tự lên ngôi lúc mới 4 tuổi sau khi Thanh Mục Tông Đồng Trị Đế băng hà. Ngay cả khi đến tuổi tuyển chọn hậu phi, Quang Tự vẫn không thể toàn quyền quyết định. Dưới sự chi phối của Từ Hy Thái hậu, ông buộc phải phong Tĩnh Phân-một người cùng gia tộc với mẫu hậu làm Long Dụ Hoàng hậu, trong khi hai chị em khác được chọn làm Cẩn phi và Trân phi. Đến năm 1887, Quang Tự dần lạnh nhạt với Long Dụ Hoàng hậu và dành sủng ái cho Trân phi. Nàng vốn sắc nước hương trời, thông minh, hiểu chuyện triều chính và hết lòng ủng hộ những cải cách của vua. Dù được Quang Tự ngày càng yêu chiều, Trân phi lại trở thành cái gai trong mắt Từ Hy Thái hậu.
Năm xưa, Quang Tự từng vô cùng sủng ái vị phi tần Trân phi. Không chỉ xinh đẹp, thông minh, phi tử này còn có tính cách rất thẳng thắn, bộc trực, nhiều lần ra mặt đối đầu với Từ Hi Thái Hậu.
Vốn đã không vừa mắt người con dâu này, Từ Hi thái hậu từ sớm đã lên kế hoạch trừ khử Trân phi.
Năm 1900, liên quân 8 nước đánh vào Bắc Kinh, Quang Tự Hoàng đế lúc đó lại không có ở kinh thành. Nhân cơ hội Hoàng đế vắng mặt, Từ Hi đã sai người đẩy Trân phi dưới giếng rồi chạy trốn khỏi Tử Cấm Thành.
Phải tới 1 năm sau, thi thể của vị phi tử xấu số mới được vớt lên. Kể từ đó, chiếc giếng nơi chứng kiến thảm kịch của nàng ái phi ấy đã được đặt tên là giếng Trân phi.
Vào năm Dân quốc thứ 4 (1915), giếng Trân Phi được chế tác thêm hai lỗ nhỏ rồi dùng côn sắt khóa ngang, từ đó không còn được sử dụng.
Ngày nay, chiếc giếng này đã trở thành địa điểm tham quan có tiếng. Thế nhưng có một số giai thoại nói rằng, du khách nào đi qua nơi đây đều cảm thấy có một luồng khí lạnh tỏa ra từ miệng giếng.
Thậm chí còn có một câu chuyện rùng rợn xoay quanh địa điểm giếng Trân phi. Theo đó, ai đi qua giếng này vào ban đêm sẽ nghe thấy tiếng phụ nữ kêu khóc.
Mặc dù những lời đồn đáng sợ về giếng Trân phi chưa được ai kiểm chứng. Nhưng những giai thoại nhuốm màu sắc tâm linh huyền bí ấy càng khiến địa điểm này được nhiều người biết tới.
Vậy giếng Trân phi vì sao trở thành nơi ám ảnh nhất trong Tử Cấm Thành? Theo Beijing Attractions, người ta truyền tai nhau rằng vào ban đêm, từ dưới giếng vẫn vọng lên những tiếng khóc thê lương. Nơi này sau được gọi là Giếng Trân phi và nhanh chóng trở thành điểm tham quan thu hút du khách tại Cố Cung. Mặc dù miệng giếng rất hẹp, ban quản lý sau này đã phải lấp lại để tránh nguy cơ tai nạn. Nhiều trang du lịch còn bình chọn đây là một trong những điểm đến ám ảnh nhất Tử Cấm Thành.
Tử Cấm Thành, hay còn gọi là Cố Cung, là một trong những điểm du lịch nổi tiếng bậc nhất Trung Quốc. Cung điện hoàng gia này tồn tại hơn 600 năm, từ triều Minh đến triều Thanh cuối cùng, với tổng diện tích 720.000 m², gồm 800 cung điện và 9.999 phòng.
Khi tham quan, du khách sẽ dễ dàng nhận thấy Tử Cấm Thành được chia làm hai khu chính: Tiền Triều và Hậu Cung, nối với nhau bằng một sân dài. Tiền Triều ở phía nam dành cho các nghi lễ trang trọng, còn Hậu Cung phía bắc là nơi vua, hoàng hậu cùng hoàng tộc sinh sống.
Vài tuần trước khi nhậm chức ở Tesla năm 2015, Jon McNeill, cựu Chủ tịch mảng Bán hàng và Dịch vụ toàn cầu đã gọi cho CEO Elon Musk để thú nhận một sai lầm.
Trước đó, tại văn phòng SpaceX, Musk tiết lộ Tesla đang chật vật đạt chỉ tiêu doanh số hàng quý. Tìm hiểu sự việc, McNeill phát hiện hàng nghìn khách hàng đã lái thử xe nhưng đội ngũ bán hàng của Tesla lại không liên hệ lại để hỏi thăm hay chốt sale. Đây là một "điểm nghẽn ngớ ngẩn" vì người lái thử là tệp khách hàng có nhu cầu mua xe cao nhất. Dù chưa có thẩm quyền, Jon McNeill vẫn yêu cầu ngừng các buổi lái thử, dồn nhân viên liên hệ lại với khách. Kết quả, doanh số bán hàng tăng vọt.
"Tôi nợ anh một lời xin lỗi", McNeill nói với Musk qua điện thoại. "Tôi đã can thiệp vào công việc kinh doanh của anh, điều tôi không có quyền làm". Sau một khoảng lặng, vị tỷ phú nói: "Anh sẽ hòa nhập rất tốt ở đây".
Về sau, cựu chủ tịch Tesla nhận ra tình huống này là ví dụ rõ nét nhất cho phong cách làm việc của Elon Musk.
Loại bỏ các bước không cần thiết: Thay vì tốn nguồn lực đi tìm người mới để cho lái thử (một quy trình dài và tốn kém), hãy chốt sale ngay với những người đã lái.
Tốc độ và hiệu quả quan trọng hơn thứ bậc hành chính: Tại đế chế của Musk, "sự quan liêu gần như không tồn tại". Musk đánh giá cao những cá nhân nhìn thấy vấn đề, dám đưa ra quyết định nhanh chóng để mang lại kết quả thực tế, hơn là những người chỉ biết làm đúng quy trình, tuân thủ cấp bậc nhưng để lỡ mất cơ hội vàng. Việc McNeill vượt quyền không phải là cái gai trong mắt Musk, mà chứng tỏ McNeill có tốc độ ra quyết định đúng "chuẩn Tesla".
Elon Musk là người khó đoán và thường xuyên sa thải nhân viên. Các công ty do ông điều hành có tỷ lệ biến động nhân sự cấp cao do áp lực công việc. Tuy nhiên, đổi lại là cơ hội hiện thực hóa những mục tiêu tham vọng và khối tài sản lớn nếu trụ lại đủ lâu.
Để làm việc trong hệ sinh thái này, nhân viên cần hiểu nguyên tắc của người đứng đầu. Trong ba năm làm việc trực tiếp với Elon Musk, McNeill nhận ra động lực cao nhất của sếp mình là giải phóng thời gian cá nhân. "Thành công với Elon là khi ông ấy chỉ cần làm việc một ngày mỗi tuần tại Tesla để có thể quay lại với đam mê lớn nhất là tên lửa", McNeill kể.
Tại Tesla và SpaceX, lối suy nghĩ truyền thống bị coi là rào cản. Elon Musk nói lợi thế cạnh tranh của công ty đến từ việc đưa ra quyết định nhanh hơn những nơi khác.
Trong cuốn sách Thuật toán, McNeill đúc kết triết lý quản trị của sếp cũ dựa trên hai nguyên tắc: đặt câu hỏi cho mọi yêu cầu và loại bỏ các bước không cần thiết trong quy trình.
Dù vậy, sự tự do này đi kèm rủi ro. Musk chấp nhận các rủi ro có thể khắc phục, nhưng nếu sai lầm gây thiệt hại nghiêm trọng, ông sẽ hành động quyết liệt.
Làm việc với Musk cũng yêu cầu sự tách biệt rạch ròi giữa cảm xúc và công việc. McNeill kể ông từng thấy khó chấp nhận khi Tesla khai tử một số dòng xe tâm huyết để dồn lực cho các dự án mới. Tuy nhiên với Musk, hoài niệm không có chỗ trong công việc.
"Ông ấy có góc nhìn rất sắc sảo về việc gạt bỏ quá khứ để hướng tới tương lai", McNeill nói.