Tôi năm nay 39 tuổi, vợ tôi vừa tròn 35 tuổi. Chúng tôi có một cô con gái và đang trong tình trạng không mấy viên mãn.
Chúng tôi từng rất yêu nhau, và vì yêu nên mới cưới. Vợ tôi không phải là người có nhan sắc nhưng thông minh, năng động, đam mê kiếm tiền. Tuy nhiên, sau khi kết hôn, những thứ tôi vừa kể trên bỗng biến thành nhược điểm.
Tôi cũng như bao người đàn ông khác, luôn mong muốn có một người vợ biết chăm lo cho gia đình. Nhưng vợ tôi thì không. Cô ấy không quan trọng việc phụ nữ phải vào bếp nấu bữa cơm gia đình, không quan trọng việc con cái nhất định phải có vòng tay ôm ấp của mẹ.
Cô ấy nói, chỉ cần có nhiều tiền, những việc đó đều sẽ có người làm thay hết. Cô ấy chỉ muốn làm những việc mình giỏi, còn việc chăm lo con cái, nội trợ bếp núc, cô ấy không giỏi, cũng không thích làm.
Tôi không phủ nhận vợ giỏi và kiếm được nhiều tiền hơn tôi. Tôi cũng không cản việc cô ấy thích lao ra ngoài xã hội kiếm tìm chỗ đứng, định vị bản thân và phát triển sự nghiệp. Tôi chỉ mong, mỗi tối về có thể ăn một bữa cơm ấm nóng do vợ nấu, cả nhà quây quần bên nhau chứ không phải nhìn cô ấy liên tục hết cuộc gọi này đến cuộc gọi khác bàn về hợp đồng, dự án.
Bố mẹ tôi không tự hào vì con dâu kiếm được nhiều tiền, ngược lại luôn trách tôi không biết chọn vợ. Họ quan niệm, một gia đình chỉ hạnh phúc khi đàn ông xây nhà, còn đàn bà xây tổ ấm. Mỗi lần bố mẹ than phiền, tôi cũng chỉ biết nói vài câu bênh vực vợ, ngoài ra không biết làm sao.
Vợ tôi có một người bạn thân từ thời đại học tên Phúc. Hai người thân thiết như chị em. Chính vì vậy, đối với tôi, Phúc cũng như người nhà.
Những lần con tôi ốm, những khi nhà có việc, chỉ cần vợ tôi mở lời, cô ấy liền xắn tay lo như việc của mình. Đến nỗi, một lần đưa con đi viện, người ta còn nhầm tôi và Phúc là vợ chồng.
Tính Phúc hiền, ít nói, là mẫu phụ nữ của gia đình. Mỗi lần cô ấy ghé chơi như cô Tấm xuất hiện. Nhà cửa sạch sẽ, cơm ngon, canh ngọt.
Ở tuổi ngoài 30, Phúc vẫn không có ý định lập gia đình. Vợ tôi kể, cô ấy từng là một đứa trẻ bất hạnh khi lớn lên trong cảnh chứng kiến bố thường xuyên bạo hành mẹ. Sau này mẹ cô ấy ly hôn, lấy chồng khác và mang cô theo. Và cô ấy từng suýt bị bố dượng cưỡng bức. Có thể những chuyện đó đã tạo nên một vết hằn sâu trong tim cô ấy.
Tôi và Phúc có nhiều dịp gặp nhau. Dù khá thân thiết, tôi cũng chưa từng hỏi về những chuyện riêng tư tế nhị này. Chỉ có vài lần, tôi khen cô ấy: “Sau này Phúc có gia đình chắc chắn sẽ là vợ hiền mẹ đảm”. Phúc không nhìn tôi mà trả lời: “Em sẽ không kết hôn đâu”.
Tuần trước, vợ chồng tôi cãi nhau một trận. Lý do là vì vợ tôi đi dự tiệc sinh nhật của sếp, thay vì ở nhà tổ chức sinh nhật cho con gái. Cô ấy nói, sinh nhật con gái có thể hoãn đến ngày mai, còn sinh nhật sếp không thể vắng mặt. Hôm đó, nếu không có Phúc, có lẽ tôi đã không kìm chế được mà nặng lời với vợ.
Hôm đó, sinh nhật con gái vẫn diễn ra. Chỉ có chiếc bánh kem, một ít bánh kẹo và vài người bạn gần nhà hay chơi với con và Phúc. Sinh nhật kết thúc, con gái vào phòng riêng. Phúc giúp tôi dọn dẹp rồi ngồi cạnh. Tôi vì quá buồn chán về vợ cũng không muốn chuyện trò.
Phúc ngồi cạnh, thấy tôi im lặng cuối cùng cũng lên tiếng: “Anh đừng giận bạn em nữa. Mỗi người có một suy nghĩ và quan điểm riêng”. Tôi nói với Phúc, hôm nay tôi thấy Phúc giống mẹ của con gái tôi hơn.
Phúc nhìn tôi, bất ngờ nhẹ giọng: “Em yêu quý con bé, và em thích anh nữa. Thứ tình cảm này không đúng, em không định nói ra. Nhưng nhìn anh buồn, em rất khó chịu. Nếu em có một người chồng như anh, em sẽ không để anh buồn như thế”.
Lời thổ lộ của Phúc khiến tôi sững sờ, nhất thời không biết nói sao. Bao lâu nay, tôi coi Phúc như người thân trong nhà, có việc gì cần cũng không ngại nhờ cậy. Tôi vốn nghĩ, cô ấy tốt với gia đình tôi vì là bạn thân của vợ tôi. Không ngờ, trong lòng cô ấy còn vì một thứ tình cảm khác.
Thái độ của cô ấy rõ ràng là thật lòng, không phải chỉ nói cho vui. Vậy nên, tôi cũng không biết nói sao, chỉ đành im lặng.
Nhưng chuyện tình cảm, thà không biết thì thôi, biết rồi lại thành ra hay để ý. Từ hôm ấy, tôi bắt đầu lục lọi trang cá nhân của Phúc, bắt đầu nghĩ nhiều về cô ấy. Và dù không muốn, tôi cũng không thể phủ nhận, lòng mình đã bắt đầu có chút xao xuyến.
Tôi bắt đầu mong những lần Phúc ghé chơi, mong có việc để nhờ cô ấy đón đưa quan tâm con gái. Nhưng rồi tôi cũng sợ. Tôi sợ, tình cảm của cô ấy sẽ trở thành mảnh đất màu mỡ để ươm mầm cho cái cây ngoại tình trong tôi ngày một lớn lên.
Mấy hôm nay, tôi đã tỏ thái độ không vui vẻ chào đón Phúc đến nhà mình. Tôi cũng nói với vợ, chuyện trong nhà nếu vợ không thể lo thì để tôi lo, đừng động tí là phiền người ngoài nữa.
Vợ tôi nói: “Từ bao giờ anh coi cái Phúc là người ngoài?”. Phúc cũng nói với tôi: “Chuyện hôm nọ anh quên đi, coi như em chưa từng nói, cũng đừng tỏ thái độ với em như vậy”.
Nhưng tôi còn biết làm sao đây, nếu còn cơ hội gặp nhau, tôi sợ chính lòng mình cũng sẽ chao đảo.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Nếu quay lại 5 năm trước, có lẽ chính tôi cũng khinh thường loại đàn ông như mình bây giờ. Tôi từng có một gia đình yên ổn. Một người vợ tảo tần. Một đứa con ngoan. Một mái nhà mà nhiều người mơ ước.
Vợ tôi không đẹp nổi bật. Cô ấy cũng không biết nói những lời ngọt ngào. Suốt ngày cô ấy chỉ quanh quẩn với công việc, bếp núc và con cái. Nhiều lúc nhìn vợ, tôi thấy cuộc sống của mình giống một cốc nước đun sôi để nguội.
Rồi tôi gặp Lan. Cô ấy trẻ hơn vợ tôi 7 tuổi, biết ăn mặc, biết cách khiến đàn ông cảm thấy mình quan trọng bằng những lời khen tặng ngọt ngào. Mỗi lần gặp tôi, cô ấy đều cười rất tươi. Một nụ cười thoải mái mà lâu lắm rồi tôi không còn thấy ở nhà.
Ban đầu, giữa chúng tôi chỉ là vài tin nhắn hỏi thăm. Sau đó, những bữa cà phê, những cuộc gặp riêng ngày càng nhiều. Tôi biết mình đang làm điều sai trái. Nhưng con người ta thường rất giỏi tìm lý do để bao biện cho bản thân.
Tôi đã tự nhủ rằng mình chỉ là có thêm một người bạn. Tôi tự nhủ rằng mình vẫn yêu gia đình. Nhưng sự thật là tôi đang bước từng bước vào một mối quan hệ ngoài luồng.
Lan luôn xuất hiện với vẻ dịu dàng. Cô ấy lắng nghe những lời than phiền của tôi về công việc, về những áp lực của đàn ông. Trong mắt tôi khi ấy, Lan gần như hoàn hảo. Cô ấy đẹp hơn vợ, tâm lý hơn vợ, biết chiều chuộng hơn vợ. Tôi bắt đầu so sánh 2 người phụ nữ mà không nhận ra sự bất công của mình.
Mối quan hệ ngoài luồng kéo dài gần 1 năm thì bị phát hiện. Hôm đó, vợ tôi cầm điện thoại của tôi trên tay. Cô ấy không khóc, không gào thét và chỉ ngồi lặng đi rất lâu. Chính sự im lặng ấy khiến tôi thấy sợ hơn bất kỳ trận cãi vã nào.
Nhưng thay vì thức tỉnh, tôi lại chọn sai thêm lần nữa. Tôi nghĩ mình đã tìm thấy tình yêu đích thực. Tôi nghĩ Lan mới là người phụ nữ dành cho mình. Tôi nghĩ cuộc hôn nhân hiện tại chỉ còn là sự ràng buộc. Tôi đề nghị ly hôn.
Ngày ký đơn, vợ tôi chỉ hỏi đúng 1 câu: "Anh đã suy nghĩ kỹ chưa?". Tôi trả lời rất dứt khoát. Đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ ánh mắt thất vọng của cô ấy hôm đó.
Sau ly hôn, phần lớn tài sản thuộc về vợ và con theo thỏa thuận. Tôi rời khỏi căn nhà từng sống hơn 10 năm với 1 chiếc vali và khoản tiền tiết kiệm còn lại.
Điều khiến tôi bất ngờ là Lan không còn vui vẻ như trước.Cô ấy bắt đầu hỏi về căn nhà. Hỏi về số tiền tôi nhận được sau ly hôn. Những câu hỏi mà trước đây cô ấy chưa từng đề cập. Tôi cố gắng gạt đi. Tôi nghĩ đó chỉ là sự lo lắng cho tương lai. Tôi vẫn tin vào tình yêu của mình.
Cho đến một buổi tối, Lan ngồi trước mặt tôi rất lâu. Sau đó, cô ấy nói chúng tôi nên dừng lại. Tôi tưởng mình nghe nhầm. Người phụ nữ mà tôi vừa đánh đổi cả gia đình để theo đuổi lại chủ động muốn rời đi.
Tôi hỏi lý do. Lan im lặng một lúc rồi nói rằng, cô ấy cần một người đàn ông có thể mang lại sự ổn định, một chỗ dựa vững chắc. Cô ấy không muốn bắt đầu cuộc sống với một người vừa mất tất cả sau ly hôn. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy như có ai vừa tạt một gáo nước lạnh vào mặt mình.
Hóa ra người tôi tưởng yêu mình nhất lại là người quay lưng nhanh nhất. Hóa ra thứ tôi đánh đổi cả gia đình để giữ lấy chỉ là một ảo tưởng được tô vẽ bằng những lời ngọt ngào.
Tôi đứng một mình trong căn phòng thuê chật hẹp. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi mở lại những bức ảnh cũ của gia đình. Trong đó có người vợ mà tôi từng chê là khô khan. Có đứa con luôn chạy ra cửa đón bố mỗi chiều.
Đến lúc ấy tôi mới hiểu, đôi khi con người không mất gia đình vì thiếu hạnh phúc. Họ mất gia đình vì không biết trân trọng những gì mình đang có. Khi tôi nhận ra thì mọi thứ đã quá muộn để quay đầu.
Đã nhiều lần tôi cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống. Tôi muốn gọi cho vợ. Tôi muốn nói rằng mình đã sai. Tôi muốn xin cô ấy một cơ hội để sửa chữa tất cả. Nhưng rồi tôi lại sợ. Sợ những tổn thương tôi gây ra quá lớn. Sợ cánh cửa mà chính tự tay tôi đóng sập sẽ không bao giờ mở lại nữa...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
18h, MYANMAR THẮNG TRẬN CUỐI. Trận đấu giữa Myanmar và Pakistan đã khép lại với chiến thắng 2-1 nghiêng về Myanmar. Chiến thắng này giúp Myanmar kết thúc vòng loại bảng E với 12 điểm, đứng nhì bảng. Dù không thể giành vé nhưng đây là thành tích đáng khích lệ với Myanmar.
THÔNG TIN TRƯỚC LƯỢT ĐẤU CUỐI
Lượt cuối vòng loại Asian Cup 2027 diễn ra hôm nay 31-3 sẽ xác định 2 đội cuối cùng giành vé dự vòng chung kết.
Asian Cup 2027 có sự tham dự của 24 đội, tổ chức tại Saudi Arabia từ 7-1 đến 5-2. Hiện giải đấu đã xác định được 21/24 đội tham dự. Tuyển Việt Nam là đội mới nhất giành vé đến Saudi Arabia, sau khi Malaysia bị trừ 6 điểm vì nhập tịch cầu thủ sai quy định.
Trước Việt Nam đã có 20 đội, trong đó có 18 đội mặc nhiên giành vé sau khi vượt qua vòng loại thứ 2 World Cup 2026 khu vực châu Á.
Các đội này gồm: Saudi Arabia, Úc, Iraq, Iran, Uzbekistan, Qatar, UAE, Nhật Bản, Hàn Quốc, Oman, Palestine, Bahrain, Jordan, Trung Quốc, Indonesia, Triều Tiên, Kuwait, Kyrgyzstan.
2 đội còn lại là Singapore và Syria - đây là những đội đã giành ngôi nhất bảng vòng loại cuối cùng Asian Cup 2027 (vòng đấu dành cho những đội không thể có mặt ở vòng loại 3 World Cup 2026).
Asian Cup 2027 còn 3 suất nữa sẽ được xác định sau loạt trận vòng loại cuối cùng diễn ra vào hôm nay 31-3.
Ở bảng A, tấm vé sẽ thuộc về 1 trong hai đội là Philippines hoặc Tajikistan. Hai đội đang có cùng 13 điểm và đã hòa nhau 2-2 lượt đi. Tuy nhiên, Tajikistan tạm đứng đầu nhờ có lợi về hiệu số bàn thắng. Như vậy, Tajikistan chỉ cần hòa Philippines trên sân nhà ở lượt cuối là giành ngôi nhất bảng cùng tấm vé dự vòng chung kết.
Trong khi đó Lebanon đang dẫn đầu bảng B với 13 điểm, hơn đội xếp thứ 2 Yemen 2 điểm. Lượt cuối hai đội này sẽ đối đầu nhau để xác định tấm vé đi tiếp duy nhất của bảng đấu. Với lợi thế điểm số và yếu tố sân nhà, Lebanon được đánh giá là anh tài tiếp theo góp mặt trên chuyến xe đến Saudi Arabia.
Tấm vé cuối cùng sẽ cuộc cạnh tranh giữa Thái Lan và Turkmenistan. Hiện Turkmenistan đang tạm đứng đầu bảng nhờ hơn hệ số đối đầu so với Thái Lan (thắng Thái Lan 3-1 lượt đi). Do đó Turkmenistan chỉ cần hòa Thái Lan lượt cuối là giành ngôi đầu bảng. Trong khi đó Thái Lan buộc phải thắng Turkmenistan để giành vé đi tiếp.
Hiện Đông Nam Á đã có 3 đại diện góp mặt tại Asian Cup 2027 là Việt Nam, Singapore và Indonesia. Con số này có thể nâng lên 5 nếu Philippines và Thái Lan vượt qua vòng loại.
Bài viết "'Rực rỡ' nhất đời người đôi khi là lúc bác sĩ mỉm cười thông báo kết quả. Hãy yêu cuộc sống này!" đã chạm đến trái tim của nhiều bạn đọc.
Tác giả bài viết cho rằng "rực rỡ" không phải là thành công lớn lao, là đứng trên đỉnh vinh quang, trên danh vọng và tiền bạc, mà chính là lúc cuộc sống của mình có cơ hội được giữ lại, được kéo dài.
Bạn đọc có tên Dã Quỳ chia sẻ: "Với tôi, rực rỡ nhất là khi cầm giấy xuất viện, dọn dẹp đồ đạc, đẩy xe lăn và gọi chiếc taxi để đưa má tôi về nhà nghỉ dưỡng sau mấy tháng nằm viện. Lúc đó như có vầng hào quang trên đầu của hai má con".
Người đọc tên Dung và Nam đồng tình: "Khoảnh khắc nghe bác sĩ bảo mọi chuyện ổn rồi đúng là rực rỡ nhất đời người". "Đời người đôi khi là lúc bác sĩ mỉm cười thông báo kết quả "về nhà thèm gì cứ ăn không cần kiêng cử nữa", bạn đọc Tấn Trần chia sẻ.
Niềm vui ấy càng trở nên sâu sắc với những người từng đối diện ranh giới sinh tử.
Bạn đọc có địa chỉ khue****@gmail.com viết: "Niềm hạnh phúc nhất là lúc bác sĩ mỉm cười chúc mừng cho mình đã thoát khỏi căn bệnh ung thư. Mọi cảnh vật như rực rỡ hơn, mọi người chung quanh như đáng yêu hơn, và hơn hết niềm tin cuộc sống trở nên sâu sắc hơn!".
Qua một cơn bạo bệnh, nhiều người chợt nhận ra hạnh phúc thật ra rất giản đơn: chỉ cần mình có sức khỏe để tận hưởng cuộc sống. Bạn đọc tên Phú viết: "Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là một tờ kết quả bình an".
Còn theo độc giả Nguyễn Văn Cường thì rực rỡ là khi không cần đến bình oxy trong bệnh viện, dùng mạng xã hội giúp đỡ được nhiều người. "Không cần so cuộc sống thật của mình với phiên bản được chọn lọc của người khác".
"Từng có người thân mất đi vì bị ung thư nên tôi hiểu tâm trạng của nhiều người. Cày cục làm việc không dám ăn uống nghỉ ngơi rồi chính đồng tiền đó không đủ để chữa bệnh", bạn đọc tên Hung bày tỏ cảm xúc.
Và khi nhìn lại, nhiều người nhận ra điều quan trọng nhất: "Càng lớn tuổi mới thấy sức khỏe mới là thứ quan trọng nhất", bạn đọc Vũ Tuấn Anh nhận định.
"Nếu rực rỡ là tờ giấy báo sức khỏe đã trở lại bình thường, sự sống đang được tiếp nối thì hóa ra phần lớn chúng ta đang có một cuộc đời rực rỡ mà ta không nhận ra sao?", một bạn đọc đúc kết.
Không chỉ dừng lại ở sức khỏe, nhiều bạn đọc mở rộng khái niệm "rực rỡ" sang cách con người sống, suy nghĩ và đối diện với cuộc đời.
Bạn đọc Khai Phong cho rằng rực rỡ không phải là đích đến, mà chính là hành trình.
Theo KTS Lê Công Sỹ, khi có sức khỏe, con người mơ ước nhiều thứ như vật chất, tiền bạc, danh vọng, địa vị. Khi không còn sức khỏe, người ta chỉ ước mỗi một thứ là có sức khỏe".
Mọi mơ ước luôn là chính đáng và mọi người hãy tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc trên con đường đi tới ước mơ đó.
"Nên sống chậm lại, lùi lại một chút, cảm nhận sự trọn vẹn hạnh phúc trong từng sát na (giây phút) theo cách nói nhà Phật.
Và hãy cứ lạc quan, đón nhận, và chấp nhận mọi kịch bản đời người. Hạnh phúc không nằm ở vấn đề, câu chuyện mà hạnh phúc ở chính cách đón nhận, chấp nhận, nói đúng hơn hạnh phúc là trạng thái đối diện với vấn đề, câu chuyện…", bạn đọc này đưa ra lời khuyên.
Một số ý kiến khác cũng đồng tình rằng trong khó khăn vẫn luôn tồn tại một tia sáng, hãy cứ sống yêu đời và giữ thái độ lạc quan.
Bạn đọc tên Sang cảm nhận: "Tiền bạc không phải lúc nào cũng mua được sức khỏe hay sự sống. Ganh đua, chen lấn, hơn thua rồi khi nhắm mắt có đem theo được gì. Hãy vui sống bình an và vui vẻ".
Còn đọc giả tên Sao Xẹt mang đến góc nhìn rất đời về hai chữ rực rỡ là khi còn trẻ chỉ mong một cuộc sống giản dị: không bệnh tật, có mái nhà ổn định, con cái trưởng thành tử tế. Sau một đời lao động, ở tuổi ngoài 70, khi tự nhìn lại không giàu sang, không xe hơi, nhưng có sức khỏe, không phải bán nhà chữa bệnh, con cái yên bề. Cuộc sống như vậy không ai gọi là rực rỡ nhưng cảm thấy hài lòng nhất.
Bạn đọc tên Quan nhìn nhận vấn đề ở góc độ khác, khi cho rằng không phải ai cũng dễ dừng lại ở sự "đủ". "Nghèo ước khá, khá muốn giàu, rồi muốn giàu hơn nữa…". Theo bạn đọc nầy, chính vòng xoáy này có thể kéo theo những hệ lụy như gia đình rạn nứt, con cái thiếu sự quan tâm. Từ đó, câu hỏi "có tiền nhiều để làm gì" trở nên day dứt hơn bao giờ hết.
"Hãy yêu quý và tận hưởng từng giây cuộc sống", bạn đọc tên Duy để lại chia sẻ.