Tôi năm nay 34 tuổi, sống ở một xã ven biển miền Trung. Tôi làm giáo viên mầm non hợp đồng cho một trường tư thục, còn chồng tôi làm nghề sửa điện lạnh.
Tôi từng hài lòng khi có chồng hiền lành, chăm làm, không rượu chè. Gia đình tôi không giàu có nhưng đủ sống, có chút ít dư dả để chăm lo cho hai bên nội – ngoại. Chỉ có một điều duy nhất khiến tôi áp lực ngay từ khi bước chân vào làm dâu là nhà chồng tôi nhiều đời chỉ có một con trai.
Mẹ chồng không nói thẳng, nhưng ai cũng hiểu bà rất mong cháu đích tôn. Ngày tôi sinh con gái đầu lòng, bà vẫn chăm cháu, vẫn nấu cơm cho tôi ở cữ, nhưng thỉnh thoảng lại thở dài nói chuyện “hương khói”, “nối dõi”. Ban đầu tôi còn tự an ủi rằng người lớn tuổi ở quê thường suy nghĩ như vậy. Nhưng càng về sau, chuyện ấy càng trở thành áp lực vô hình trong cuộc hôn nhân của tôi.
Hai năm sau khi sinh con gái, tôi mang thai lần nữa. Tôi đã vui đến mức mất ngủ nhiều đêm vì hy vọng lần này sẽ giúp không khí trong gia đình nhẹ nhõm hơn. Không ngờ đến tháng thứ 4 thì tôi bị sảy thai.
Đó là quãng thời gian tôi không muốn nhớ lại nhất. Tôi phải nằm viện gần một tuần. Sau lần đó, bác sĩ nói tử cung tôi bị tổn thương nặng, khả năng có thai tiếp rất khó, nếu cố giữ thai sau này cũng nguy hiểm.
Từ hôm ấy, chồng tôi thay đổi dần. Anh không thể hiện bằng hành động cụ thể nhưng qua ánh mắt và lời nói, tôi lờ mờ đoán ra điều đó. Mỗi lần bạn bè, họ hàng hỏi chuyện sinh thêm con, anh đều im lặng, hoặc tỏ vẻ khó chịu. Có hôm uống vài lon bia với bạn về, anh nhìn con gái rồi than rằng chắc nhà này tới đời anh là “đứt hương khói”.
Tôi nghe mà đau xót và từng tự trách bản thân rất nhiều.
Suốt khoảng thời gian này, người ở cạnh tôi nhiều nhất là Huệ – bạn thân từ thời học phổ thông.
Huệ học hết cấp ba thì đi làm công nhân may. Cuộc sống của cô ấy vất vả hơn tôi nhiều. Chồng bỏ đi khi Huệ đang mang thai đứa thứ 2. Một mình cô ấy nuôi con nhỏ trong căn phòng trọ chật chội gần khu công nghiệp.
Thương bạn, tôi thường rủ Huệ sang nhà chơi. Có hôm tôi tăng ca ở trường, Huệ còn qua nấu cơm, đón con gái giúp tôi. Chồng tôi cũng bảo thương cho hoàn cảnh của Huệ. Cô ấy cũng khéo miệng, lại sẵn sàng xắn tay áo đỡ đần việc nhà mỗi lần qua chơi nên ngay cả mẹ chồng tôi cũng quý Huệ.
Sau này, Huệ sinh đứa con trai thứ 2. Vì phải đi làm liên tục, cô ấy nhờ mẹ chồng tôi trông giúp thằng bé ban ngày. Bà cũng xởi lởi chăm sóc cả đứa bé ấy và con gái tôi lúc chúng tôi bận đi làm. Hai đứa trẻ cũng thân thiết với nhau như chị em một nhà.
Tôi vốn bận rộn nên không có nhiều thời gian chơi với con bằng bà nội. Vì vậy tôi cảm thấy khá may mắn khi có mẹ chồng đỡ đần.
Năm nay, tôi đăng ký học cao học để chuẩn bị cho sau này có cơ hội thăng tiến. Tôi học hành khá thuận lợi nên nhà trường cho học bổng. Sau khi nhận được khoản học bổng này, tôi tự thưởng cho mình một chiếc điện thoại mới. Đó là món đồ đắt tiền đầu tiên sau nhiều năm tôi mua cho bản thân mà không đắn đo nhiều.
Em trai chồng tôi đang học cấp ba, mê chơi game. Nó cứ đòi tôi cho mượn điện thoại để chơi. Tôi không đồng ý vì còn cần dùng cho việc học và công việc. Không ngờ nó lại buột miệng nói rằng sau này cả nhà này rồi cũng là của “anh hai với thằng Tí”, tôi khó khăn làm gì. Tí là tên ở nhà của con trai Huệ.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi thấy lạnh cả sống lưng. Tôi hỏi lại thì nó lảng tránh, nhưng thái độ rất lạ. Sau khi tôi gặng hỏi mãi, nó mới nói trong nhà ai cũng biết chuyện đó từ lâu rồi, chỉ có tôi không biết.
Tôi nhớ rất rõ cảm giác lúc ấy. Đầu óc tôi trống rỗng, tay run đến mức đánh rơi cả điện thoại mới.
Mọi thứ trong nhiều năm bỗng nối lại với nhau theo cách khiến tôi ghê sợ. Tôi bắt đầu nhớ lại chuyện mẹ chồng thương thằng bé một cách đặc biệt. Nhớ ánh mắt né tránh của Huệ mỗi lần ai đó vô tình nói thằng bé giống chồng tôi. Nhớ cả lần tôi biết chuyện chồng cho Huệ tiền nuôi con vì “thương hoàn cảnh bạn của vợ”.
Tôi từng tin tất cả những điều đó xuất phát từ sự tử tế. Không ngờ, người phản bội tôi lại chính là chồng và người bạn thân nhất.
Điều khiến tôi đau nhất không phải chuyện họ qua lại với nhau bao lâu, mà là việc cả gia đình dường như đều biết. Chỉ có tôi sống giữa tất cả mà không hề hay gì. Tôi quá ngây thơ?
Suốt những năm tôi tự trách bản thân vì không sinh được con trai, hóa ra chồng tôi đã có con trai với người khác từ lâu rồi.
Tôi từng biết ơn Huệ vì nghĩ cô ấy là người duy nhất thật lòng với mình trong lúc khó khăn. Sau lần sảy thai, chính Huệ là người ngồi cạnh nghe tôi khóc, đưa tôi đi khám, động viên tôi đừng suy nghĩ nhiều. Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy mọi thứ như một trò đùa cay nghiệt.
Sau khi biết chuyện, tôi muốn làm ầm lên, phá tan tất cả, nhưng nhìn con gái trong sáng, vui tươi, tôi không biết phải lựa chọn như thế nào. Con bé năm nay còn phải thi chuyển cấp. Điều khiến tôi ám ảnh nhất là con gái tôi rất quý Huệ. Con bé gọi cô ấy là “dì Huệ”, còn chơi với thằng Tí như em ruột. Tôi không biết sau này phải giải thích với con thế nào nếu mọi chuyện vỡ lở hoàn toàn.
Có người nói phụ nữ hơn nhau ở chỗ biết nhẫn nhịn để giữ gia đình. Nhưng nếu sự nhẫn nhịn ấy đổi lại bằng việc bị phản bội suốt nhiều năm bởi chính chồng và cô bạn thân, thì liệu còn đáng để tiếp tục nữa không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi đang mang bầu con thứ 2 với người chồng mới. Chồng đầu của tôi bị tai nạn giao thông qua đời khi con lớn tôi mới hơn 1 tuổi. Giai đoạn đó nếu không có sự yêu thương, chăm sóc của mẹ chồng cũ chắc tôi không đủ mạnh mẽ vượt qua.
Tôi gắn bó với bà tới mức tin rằng tôi sẽ ở vậy thay chồng phụng dưỡng mẹ và nuôi con khôn lớn. Nhưng chính bà là người khích lệ tôi tìm hiểu người chồng hiện tại. Bà bảo tôi đưa anh về chơi. Chứng kiến người đàn ông này kiên nhẫn với tôi ra sao, bà tìm cách tác thành.
Tôi nhớ như in một buổi tối, tôi đứng trước bàn thờ của chồng để lòng được tĩnh lặng. Mẹ chồng ra ngồi với tôi nói chuyện rất lâu. Bà bảo: "Người mất thì đã mất rồi, người sống vẫn phải sống tiếp. Con còn trẻ, cần có hạnh phúc riêng chứ không thể ôm đau khổ mãi. Có người thương mình thật lòng thì con đừng bỏ lỡ".
Bà nói chuyện với bố mẹ đẻ của tôi để tác động, khuyến khích tôi đi bước nữa. Bà còn tốt tới mức xin phép bố mẹ tôi cho bà được cùng đứng ra lo liệu tổ chức đám cưới cho tôi lấy chồng.
Kể chuyện này ra chỉ để tâm sự với mọi người rằng, trong lòng tôi có sự trân quý đặc biệt dành cho mẹ chồng cũ. Bà tuy chỉ là phụ nữ thôn quê nhưng vô cùng hiểu biết, bao dung. Tôi coi bà không khác gì người đẻ ra mình, thậm chí có đôi khi còn cảm thấy bà gần gũi hơn bất kì ai.
Hôm vừa rồi thời tiết nóng 40 độ C, tôi ngồi điều hòa mát rượi chợt nhớ thương bà. Kiểm tra camera thấy bà lui cui bê mâm cơm từ bếp lên nhà qua khoảng hiên toàn nắng. Bóng mẹ già đơn độc liêu xiêu khiến tôi bật khóc.
Càng nghĩ càng không đành lòng, tôi bàn với chồng đón bà lên ở cùng. Để tránh cho chồng khỏi lấn cấn, tôi cũng tìm cách nói khéo rằng tôi mang bầu sắp sinh, có bà lên đỡ đần coi như mẹ con tôi có người chăm sóc, tiện thể bà cũng bớt cô đơn vì bà chỉ có một mình.
Tuy nhiên, trái với nét hiền lành thông thường, phản ứng của chồng khiến tôi bật ngửa. Anh hỏi tôi suy nghĩ kĩ chưa? Chúng tôi đều còn bố mẹ hai bên đầy đủ mà chưa chăm sóc nổi, nghĩ sao đưa mẹ chồng cũ lên bắt anh phụng dưỡng?
Anh nói, bản thân thừa biết tôi vẫn nặng lòng nhớ thương chồng cũ. Việc tôi mãi loay hoay với quá khứ khiến anh khó chịu, tổn thương. Anh buộc tội tôi vô tâm, không biết tôn trọng người bên cạnh, thấy anh không nói lại được đà lấn tới.
Anh ghét chuyện lấy vợ phải cưới luôn cả quá khứ của tôi, không khác gì hôn nhân lúc nào cũng có người thứ ba tồn tại. Rằng nếu tôi vẫn ám ảnh về chồng cũ thì không cần cố, tốt nhất là ly hôn.
Tôi không ngờ người chồng hằng ngày hiền lành, ít nói lại tức giận đến vậy. Chỉ mỗi chuyện muốn đưa mẹ chồng cũ lên ở cùng thôi mà tôi bị buộc tội như kẻ không suy nghĩ, không biết điều
Cái cách anh tự coi mình là nạn nhân khiến tôi bực bội. Có vẻ như tôi đã cưới lầm phải người ích kỷ. Rõ ràng anh ta đang tranh chấp, ghen tuông với một người đã khuất. Khi ngồi viết những dòng này, tâm trạng của tôi không hề vui vẻ.
Mấy ngày vừa qua tôi cảm nhận rõ khoảng cách vô hình với chồng hiện tại. Việc đón mẹ chồng cũ lên sống chung, cùng chăm con và chia sẻ cuộc sống với tôi đâu có gì quá đáng? Giúp một người già cô độc bớt cô đơn thì sai sao?
Nhân tiện nói rõ là bố mẹ đẻ của tôi và bố mẹ đẻ của người chồng hiện tại đều đang sống vui vẻ, khỏe mạnh, tự thoải mái chăm nhau. Cho nên tôi cho rằng phản ứng của chồng tôi là rất quá đáng! Tôi suy nghĩ như vậy có đúng không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Trong bối cảnh cạnh tranh ngày càng gay gắt ở phân khúc SUV hạng C, Ford Territory được điều chỉnh giá bán theo hướng dễ tiếp cận hơn kể từ đầu tháng 4-2026. Động thái này được xem là bước đi nhằm gia tăng sức hút trước các đối thủ trực tiếp như Mazda CX-5, Hyundai Tucson hay Honda CR-V.
Cụ thể, toàn bộ các phiên bản của Ford Territory đều được điều chỉnh giảm, với mức từ 21 đến 23 triệu đồng. Sau khi áp dụng giá mới, phiên bản tiêu chuẩn Trend còn 739 triệu đồng, giảm 23 triệu đồng, trong khi hai phiên bản Titanium và Titanium X lần lượt giảm 21 triệu đồng, xuống còn 819 triệu và 875 triệu đồng.
Với mức giá mới, bản tiêu chuẩn mới của Ford Territory hiện thấp hơn Mazda CX-5 (749 triệu đồng) và Hyundai Tucson (769 triệu đồng), qua đó tạo lợi thế nhất định trong việc tiếp cận nhóm khách hàng phổ thông.
Về doanh số, trong hai tháng đầu năm 2026, Ford Territory đạt 2.275 xe bán ra, xếp thứ hai trong phân khúc. Trong khi đó, Mazda CX-5 tạm dẫn đầu với 3.112 xe, cho thấy khoảng cách vẫn tồn tại nhưng không quá lớn.
Tại thị trường Việt Nam, Ford Territory hiện là phiên bản nâng cấp giữa vòng đời, ra mắt từ tháng 8-2025. Mẫu xe này có một số điều chỉnh ở thiết kế ngoại thất, đồng thời bổ sung trang bị nhằm cải thiện trải nghiệm người dùng.
Xe được trang bị động cơ xăng EcoBoost dung tích 1.5L, cho công suất 160 mã lực và mô-men xoắn cực đại 248 Nm, đi kèm hộp số ly hợp kép 7 cấp - cấu hình quen thuộc trong phân khúc.
Thiết kế ngoại thất bản nâng cấp giữa vòng đời của Ford Territory thay đổi nhẹ, nội thất có nhiều trang bị tiện nghi hiện đại - Ảnh: Đại lý
Danh sách trang bị an toàn trên Ford Territory gồm 6 túi khí, camera 360 độ cùng loạt hệ thống hỗ trợ lái như cảnh báo lệch làn, hỗ trợ giữ làn, cảnh báo va chạm, phanh khẩn cấp tự động, cảnh báo điểm mù, cảnh báo phương tiện cắt ngang phía sau, kiểm soát hành trình thích ứng và giám sát áp suất lốp.
Trong bối cảnh phân khúc SUV hạng C ngày càng đông đúc, việc điều chỉnh giá bán được xem là giải pháp nhanh nhằm gia tăng sức cạnh tranh. Với lợi thế về giá mới, Ford Territory được kỳ vọng sẽ tạo thêm áp lực lên các đối thủ vốn đã quen thuộc với người dùng Việt.
Ngày 2-4, Trường ĐH Công nghệ Thông tin – ĐHQG TP.HCM (UIT) và VNGGames (thuộc Tập đoàn VNG) ký kết triển khai chương trình đồng đào tạo phát triển game trên nền tảng Roblox.
Chương trình được thiết kế theo hướng gắn trực tiếp với đầu ra sản phẩm. Trong suốt quá trình học, sinh viên không chỉ học lý thuyết mà sẽ liên tục tiếp cận trực tiếp với vòng đời của sản phẩm, từ lên ý tưởng, xây dựng và phát hành sản phẩm, qua đó hình thành tư duy và năng lực của một nhà phát triển độc lập.
Kết thúc khóa học, mỗi nhóm sinh viên sẽ hoàn thiện một sản phẩm game của riêng mình và có cơ hội phát hành trực tiếp trên Roblox, sẵn sàng tiếp cận với người dùng ở quy mô toàn cầu.
PGS. TS. Nguyễn Tấn Trần Minh Khang, Phó hiệu trưởng UIT, cho biết: “Chương trình đồng đào tạo giữa UIT và VNGGames không đơn thuần là một hoạt động hợp tác mà đây còn là cam kết hai chiều giữa nhà trường và doanh nghiệp để cùng xây dựng hệ sinh thái đào tạo gắn liền với thực tiễn, nơi sinh viên được học bằng dự án thực tế, được dẫn dắt bởi chuyên gia doanh nghiệp, có lộ trình rõ ràng để trở thành những nhà sáng tạo game chuyên nghiệp.