Ở tuổi 29, sau khi làm kế toán ở 3 công ty từ lúc ra trường, tôi quyết định gom hết vốn liếng và lòng can đảm để chuyển đến một thành phố lớn.
Xung quanh tôi, nhiều bạn bè đồng trang lứa đã yên bề gia thất, nhìn lại mình vẫn đi về lẻ bóng, tôi bắt đầu nóng ruột. Tôi đặt mục tiêu rõ ràng khi đến vùng đất mới, đó là tìm một công việc ổn định và một người đàn ông ưng ý để kết hôn, cùng nhau xây dựng tổ ấm.
Thế rồi, tôi gặp T., người đàn ông hơn tôi 6 tuổi, chững chạc và thành đạt. Ngay từ những buổi đầu tiếp xúc, cách nói chuyện lấp lửng, nửa đùa nửa thật nhưng đầy quan tâm của T. khiến tôi tin rằng anh cũng đang cô đơn và đang tìm kiếm một nửa của đời mình.
Sự chủ động và khéo léo của anh nhanh chóng đánh gục một cô gái đang khát khao yêu thương như tôi. Tôi mạnh dạn tiến tới, ngỡ tưởng mình đã chạm tay vào hạnh phúc đích thực do chính mình nỗ lực tìm kiếm.
Nhưng cuộc đời chẳng như mơ. Đến khi tôi nhận ra mình đã yêu anh sâu sắc, thì sự thật nghiệt ngã phơi bày: T. đã có vợ và 2 con.
Khi tôi khóc lóc, đòi chia tay, T. đã dùng cái mồm dẻo kẹo của mình để dỗ dành. Anh ôm chặt lấy tôi, thề thốt rằng tình cảm vợ chồng anh đã nguội lạnh từ lâu, hai người hiện đã ly thân.
Lý do anh vẫn chưa thể dứt khoát với vợ là vì muốn con cái có cuộc sống yên ổn, vượt qua năm học cuối cấp mà tâm lý không bị ảnh hưởng bởi chuyện của bố mẹ. Chờ con thi xong, anh và vợ sẽ ra tòa. Người anh yêu và muốn lấy làm vợ chỉ có mình tôi.
Lời nói của anh như có một ma lực khiến tôi tin tưởng. Tôi như người say, khấp khởi hy vọng và tin vào cái ngày được đường đường chính chính về chung một nhà với người mình yêu. Để đẩy nhanh tiến độ ra tòa của anh và vợ, tôi đã làm một việc mà bây giờ nghĩ lại thấy vừa nực cười vừa đáng xấu hổ: Nhắn tin khiêu khích vợ anh.
Qua những lời T. kể, tôi luôn hình dung vợ anh là một người phụ nữ khô khan, cứng nhắc, khắt khe và thực dụng. Tôi cũng tự suy đoán, dẫu không còn tình cảm với T., chị cũng sẽ cố bấu víu lấy cái vỏ bọc gia đình hạnh phúc cho con.
Người phụ nữ này chắc chắn sẽ sốc khi biết chồng mình có nhân tình bên ngoài. Tôi nhắn tin cho chị với tâm thế của một người thắng cuộc.
Nhưng phản ứng của chị lại nằm ngoài tưởng tượng của tôi. Chị không gọi điện chửi bới, không đe dọa, cũng chẳng hề khóc lóc. Chị chỉ nhắn lại cho tôi một dòng ngắn gọn: “Em có biết mình là nạn nhân thứ mấy không?”.
Dòng tin nhắn ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu tôi, khiến tôi bàng hoàng tỉnh ngộ.
Sau đó, tôi xin hẹn gặp chị tại một quán cà phê yên tĩnh. Nhìn người đàn bà đối diện với vẻ ngoài thanh lịch, điềm đạm và ánh mắt đầy sự thương hại dành cho tôi, tôi bỗng thấy mình nhỏ bé và thảm hại vô cùng.
Chị kể, có một số cô gái cũng từng tin T. là người đàn ông độc thân, hoặc tin vào bài văn mẫu “chờ con thi xong sẽ ly hôn”.
Hóa ra, T. không chỉ có mình tôi. Anh ta như một kẻ săn mồi chuyên nghiệp, gặp ai cũng thề thốt, cũng coi người đó là duy nhất. Vợ anh ta đã quá chán chường, tình cảm khô héo từ lâu nên chẳng buồn níu kéo hay ghen tuông. Chị giữ cuộc hôn nhân này chỉ vì con cái và tài sản.
Người phụ nữ còn cho biết, khi chiếm được tình cảm và lòng tin của mỗi cô gái, T. sẽ rủ rê đầu tư chung, hoặc giả vờ gặp khó khăn để vay tiền làm ăn.
Nghe đến đó, sống lưng tôi lạnh toát, mồ hôi hột tuôn ra. Tôi nhớ lại tuần trước, T. cũng nói với tôi về một dự án bất động sản rất tiềm năng và bảo tôi có khoản tiết kiệm nào thì gom lại để anh đứng tên đầu tư hộ.
May mắn thay, bản tính cẩn thận của nghề kế toán đã giữ tôi lại, tôi lấy lý do tiền gửi tiết kiệm dài hạn chưa rút được để trì hoãn.
Bước ra khỏi quán cà phê, chân tôi chỉ muốn khụy xuống không thể bước tiếp. Tôi cay đắng nhận ra, cái gọi là “hạnh phúc do mình ra sức cố gắng có được” hóa ra chỉ là giả dối.
Tôi viết những dòng tâm sự này không phải để thanh minh cho cái sai của mình, bởi làm người thứ ba, dù có bị lừa dối thì vẫn là sai. Tôi muốn chia sẻ câu chuyện của chính mình như một bài học cảnh tỉnh gửi đến những cô gái trẻ, đặc biệt là những ai đang ở ngưỡng cửa 30, đang nóng ruột muốn tìm một chỗ dựa ở thành phố lớn.
Đừng vì cái mác “đã ly thân”, đừng vì những lời hứa hẹn tương lai mà nhắm mắt đưa chân. Hãy tỉnh táo để bảo vệ bản thân, bảo vệ lòng tự trọng và cả túi tiền của mình, bởi hạnh phúc đích thực không bao giờ được xây dựng trên sự dối trá và tổn thương của người khác.
Ngày 5-4, Bộ trưởng Quốc phòng Israel, ông Israel Katz, tuyên bố quân đội nước này sẽ "truy đuổi và tiêu diệt" các lãnh đạo Iran, đồng thời nhắm vào các tài sản chiến lược của nước Cộng hòa Hồi giáo này nếu các cuộc tấn công tên lửa vào Israel tiếp diễn, theo Hãng tin AFP.
“Chừng nào tên lửa còn nhằm vào dân thường Israel, Iran sẽ phải trả giá đắt bằng sự suy yếu và cuối cùng là sự tê liệt hạ tầng quốc gia cũng như năng lực vận hành chế độ”, ông Katz nói trong một tuyên bố bằng video.
Trước đó, Tổng thống Donald Trump ngày 4-4 (giờ Mỹ) cũng viết trên Truth Social rằng: "Nhiều lãnh đạo quân sự của Iran, những người đã lãnh đạo đất nước một cách tồi tệ và thiếu khôn ngoan, đã bị tiêu diệt, cùng với nhiều thứ khác, trong cuộc tấn công lớn ở Tehran!".
Bài đăng kèm theo một video cho thấy những vụ nổ thắp sáng đường chân trời của thành phố vào ban đêm nhưng không nêu rõ thời điểm diễn ra hành động quân sự này.
Những ngày gần đây, Israel cùng Mỹ đã không kích các cơ sở thép và hóa dầu của Iran, với lý do nguồn thu từ các lĩnh vực này được Lực lượng Vệ binh cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) dùng cho việc sản xuất vũ khí.
Bên cạnh đó, Israel đã hoan nghênh chiến dịch giải cứu của Mỹ tại Iran sau khi Tổng thống Donald Trump thông báo một phi công bị thương đã được đưa ra an toàn.
Ông Katz gọi đây là “minh chứng cho sự phối hợp chặt chẽ giữa Israel và Mỹ, ngay cả trong những thời điểm phức tạp nhất”.
Cùng ngày, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu cũng chúc mừng chiến dịch giải cứu phi công của ông Trump.
"Chúc mừng Tổng thống Trump! Tất cả người dân Israel đều vui mừng trước sự kiện những chiến binh dũng cảm của nước Mỹ tiến hành một cuộc giải cứu phi công đáng kinh ngạc", nhà lãnh đạo Israel phát biểu.
Một quan chức Israel tiết lộ nước này đã hoãn một số đợt tấn công hôm 3-4 để không ảnh hưởng đến chiến dịch tìm kiếm cứu nạn hai thành viên phi hành đoàn của máy bay bị rơi. Ngoài ra, quốc gia Do Thái còn cung cấp hỗ trợ tình báo cho chiến dịch giải cứu này.
Bố tôi bị tật một chân. Không chỉ là bước đi bên thấp bên cao mà toàn bộ cơ thể nét nào cũng như bị ấn lệch, méo sang bên. Mẹ bảo bố bị tai nạn lao động, một thời gian sau lại thêm dây thần kinh tổn thương nên cơ thể mới thành ra như vậy.
Bố nghỉ việc một thời gian, sau nhờ người quen xin làm công nhân vệ sinh môi trường, cụ thể là thu gom rác. Môi trường làm việc bất kể thời gian, mưa, nắng đều liên quan tới rác.
Tôi ghét điều đó, vì thế tôi ghét luôn cả bố. Bố làm tôi xấu hổ và tôi thể hiện sự tự ti bằng thái độ giận hờn hết sức trẻ con. Nhiều hôm bố đi làm về rất muộn, tôi là người ra mở cửa. Nhưng khi ông nhìn tôi mỉm cười và nói "Chào con trai", tôi lại quay đi không đáp.
Tôi chỉ muốn bố bỏ quách công việc này đi. Cứ nhìn ông, tôi lại không nhịn được sự khó chịu trong lòng.
Năm tôi học lớp 6, bố mẹ ly hôn. Tôi không biết lý do của họ là gì, người lớn có những mâu thuẫn mà trẻ con không hiểu nổi.
Tôi chỉ biết việc được ở với mẹ khiến tôi thở phào như nhấc đi gánh nặng. Kể từ nay, tôi không cần giới thiệu bố với ai, không phải căng thẳng mỗi khi trường lớp có sự kiện gì cần phụ huynh xuất hiện.
Bố rất hay đến thăm nhưng thường thì tôi sẽ tìm cách tránh mặt. Mỗi lúc nhìn ông lủi thủi ra về, tim tôi đau nhói. Tôi biết mình nhẫn tâm nhưng ngay cả vậy thì tôi cũng chưa hề hối hận.
Những việc như vậy kéo dài nhiều năm, cho tới khi tôi thi đỗ đại học. Được đi học xa nhà là điều khiến tôi phấn khích hơn cả. Không ai biết tôi là ai, việc của tôi chỉ là học giỏi. Tôi lao vào học với nỗ lực của một đứa trẻ nhà nghèo muốn chứng tỏ bản thân.
Ngày tốt nghiệp, mỗi sinh viên được mời một người thân vào dự hội trường để vinh danh sinh viên ưu tú. Tôi gọi về cho mẹ thông báo. Sân trường náo nhiệt, đông vui. Tôi mặc trên người bộ áo quần cử nhân, hớn hở khoác tay mẹ chụp ảnh, hoàn toàn quên người bố tội nghiệp của mình.
Tự dưng như có tia điện xẹt qua, tôi thoáng thấy một thân hình nhỏ thó, khập khễnh... Tôi khựng người, mặt tối sầm nhưng khi định thần nhìn lại thì không phải là người tôi tưởng.
Mẹ rất tinh, lập tức nhận ra phản ứng khác lạ của tôi. Tuy nhiên khi thấy tôi nhanh chóng trấn tĩnh thì bà chỉ nhắc nhẹ nhàng: "Nhận bằng xong, con gọi điện về bảo bố một câu". Tôi gật đầu, kéo nhanh mẹ vào trong, không quên tự mắng mình: Bố làm sao mà biết hôm nay tôi nhận bằng.
Tối đó tôi gọi điện về cho bố. Đầu dây bên kia giọng ông khàn đi vì xúc động: "Bố rất vui vì con gọi. Bố thích nghe tiếng con nói thật nhiều". Tôi cắt ngang: "Hôm nay con nhận bằng tốt nghiệp".
Ông nhẹ nhàng đáp: "Bố biết. Mẹ có bảo, nhưng bố không muốn xuất hiện trước mặt con. Bố không muốn con ngại với bạn bè. Bố xin lỗi".
Tự dưng tôi bật khóc. Đó là sự thật. Tôi vẫn luôn tự lừa gạt mình. Khi tôi không đủ bản lĩnh để yêu bố và tự hào về bố thì tôi đổ tại bố mẹ chia tay nên bố con tôi không gần gũi. Chẳng qua bao lâu nay tôi chỉ cố quên tôi có một người bố bị tật, lại còn làm nghề dọn rác.
Bố cũng sụt sùi nói: "Con trai, bố biết con tức giận vì bố chọn công việc vất vả. Nhưng trong sâu thẳm là bởi vì con yêu bố đấy. Đừng khóc. Bố tự hào về con. Từ ngày con còn nhỏ, bị sốt rất cao. Giữa đêm bố vỗ con dậy để cho con uống thuốc. Con sợ thuốc nhưng vẫn uống, sau đó lại nằm xuống rất ngoan. Lúc đó bố đã biết con trai bố kiên cường".
Tôi khóc nức nở, tới mức mẹ phải chạy lại ôm vai cho tôi bình tĩnh nhưng rồi cũng khóc theo tôi. Tiếng bố chào ở đầu dây bên kia, tôi nghe thấy nhưng không nỡ cúp máy.
Sự hối hận khiến tôi sụp đổ. "Bố, con xin lỗi", tôi cứ lẩm bẩm như vậy suốt nhiều lần. Tôi khóc vì cảm thấy đau lòng. Tôi đã vô tâm tới mức không biết trân trọng một người chỉ biết sống vì tôi.
Tôi ích kỷ, không đủ trưởng thành để nhìn ra tôi chính là cả thế giới của người đàn ông mạnh mẽ bao dung này. Sáng sớm hôm sau, tôi đưa mẹ ra bến xe về thẳng nhà của bố. Nhìn thấy hai mẹ con tôi, mắt ông nhòe lệ. Tôi thì thầm: "Có phải bố rất nhớ con không?".
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Gianluigi Buffon đã thông báo từ chức khỏi vị trí trưởng đoàn tuyển Ý. Trước đó, Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Ý (FIGC) Gabriele Gravina cũng đã rời khỏi vị trí lãnh đạo của mình, sau khi Azzurri không giành được vé dự World Cup 2026.
Thủ môn huyền thoại người Ý cũng đã viết tâm thư khá dài trên trang mạng X để bày tỏ nỗi lòng của mình. Buffon viết: "Giờ đây, khi Chủ tịch Gabriele Gravina đã quyết định rút lui, tôi cảm thấy tự do để làm điều mà tôi cho là một hành động có trách nhiệm. Đây là một hành động khẩn cấp, xuất phát từ sâu thẳm trong tôi, tự phát như những giọt nước mắt và nỗi đau mà tôi chia sẻ với tất cả các bạn.
Mục tiêu của chúng tôi là đưa Ý trở lại World Cup. Nhưng chúng tôi đã không thành công.
Đối với tôi, được cống hiến cho đội tuyển quốc gia là một vinh dự và là sự khát khao ngay từ khi còn nhỏ. Tôi đã cố gắng hoàn thành vai trò của mình bằng cách dồn toàn bộ năng lượng vào đó, kết nối tất cả các đội, làm việc với các huấn luyện viên trưởng khác nhau để xây dựng một dự án bắt đầu từ lứa tuổi trẻ nhất và kéo dài đến đội U21...
Nhưng tất cả đã diễn ra không như ý. Tôi trân trọng tất cả những gì mình có, ngay cả trong kết thúc đầy đau buồn này".
Việc hàng loạt quan chức bóng đá Ý từ chức khiến bóng đá nước này rơi vào khủng hoảng trầm trọng và Chủ tịch UEFA Aleksander Ceferin đã cảnh báo rằng họ có nguy cơ mất quyền đồng đăng cai Euro 2032.
Ông Ceferin nhấn mạnh: "Euro 2032 đã được lên kế hoạch và chắc chắn sẽ diễn ra. Tôi chỉ hy vọng rằng cơ sở hạ tầng ở Ý sẽ sẵn sàng. Nếu không, giải đấu sẽ không được tổ chức ở Ý. Có lẽ các chính trị gia Ý nên tự hỏi tại sao cơ sở hạ tầng bóng đá của họ lại thuộc hàng tệ nhất châu Âu".