Con tôi năm nay vào lớp 6. Hiện tại là hè, tôi cho cháu học cờ vua, tiếng Anh… Tôi có đề ra giải thưởng cho cháu là nếu Elo 1.500 điểm và Flyer 5 sẽ mua điện thoại cho cháu nên cháu háo hức lắm. Không phải tôi tiếc gì với con, nhưng sợ mua điện thoại về rồi, con lại nghiện điện thoại. Bạn bè của con đều có điện thoại và các bạn cũng học giỏi. Con cũng muốn có điện thoại để liên lạc với bạn bè dịp hè nên bảo tôi là 1.400 Elo sẽ được ứng trước mua điện thoại, nếu con không đạt thành tích như yêu cầu, sau hè mẹ có quyền tịch thu. Thời của tôi khác xa mấy đứa trẻ nên không biết xu hướng hiện tại và nên làm thế nào cho phải đây. Mong các phụ huynh cho tôi lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là tác giả bài viết: Tôi 'nằm vùng' ở siêu thị một tuần rồi vờ đi học để cưa cẩm cô giáo. Tôi viết bài muốn thông báo cũng như lời hứa với độc giả, tôi đã cầu hôn người yêu thành công và đang lên kế hoạch cho đám cưới, ngày dự tính sẽ vào tháng chín năm nay hoặc là cuối năm. Tôi cũng đang tìm căn nhà mới để chuẩn bị cho cuộc sống hôn nhân. Tôi đưa em về ra mắt gia đình, ba mẹ, người thân và các cháu, ai cũng đều yêu quý em. Mẹ tôi giục cưới sớm càng nhanh càng tốt, các cháu tôi thích lẽo đẽo theo em mỗi khi em qua nhà. Tôi cũng đã về quê em, ra mắt ba mẹ. Gia đình bên em nhìn chung ai cũng hiền lành.
Thật ra tôi cầu hôn lần hai em mới đồng ý. Từ lúc em đồng ý làm bạn gái, tôi đã lên kế hoạch cho việc cầu hôn và cuộc sống hôn nhân rồi, mọi thứ chỉ chờ em gật đầu nữa thôi. Em do dự vì tôi chưa biết nhiều về gia đình em, vì vậy tôi nhanh chóng về nhà người yêu ngay. Tôi không biết các bạn có trải qua cảm giác như tôi chưa. Khi tôi gặp em, em cho tôi có cảm giác rất mạnh rằng đây là người phụ nữ của mình, bằng mọi giá tôi không được đánh mất. Vì vậy tôi không còn quan tâm xuất thân của em thế nào. Càng quen em, tôi càng nhận ra điều đó mạnh mẽ và tôi đã nghĩ đây có lẽ là duyên nợ.
Trước đây bạn gái cũ của tôi phong cách hoàn toàn khác. Vợ sắp cưới của tôi không xa hoa cầu kỳ nhưng rất cuốn hút. Em có gương mặt rất đẹp, càng nhìn gần tôi càng yêu. Sau mấy ngày tỏ tình, tôi không biết làm sao để gần em hơn vì em còn khoảng cách với tôi. Lúc đi chơi về, hai đứa ngồi trong xe, tôi lấy hết can đảm xin em cho tôi hôn được không. Quen nhau mấy ngày rồi tôi muốn cả hai gần nhau thêm. Em cười nhẹ và gật đầu. Tôi tắt đèn và hành động, em đỏ mặt rồi chạy vào nhà. Hình ảnh đó đến giờ nhớ lại tôi vẫn còn cười một mình.
Bằng sự từng trải, quan sát và cảm nhận của bản thân ngoài cảm giác em mang lại cho mình, tôi tin em là cô gái tốt. Em hỏi tôi: Anh về nhà em rồi, biết gia đình em, anh có thấy ngại ngùng không? Lúc này tôi nhận ra em lo tôi nghĩ ngợi có thể không môn đăng hộ đối nhưng tất nhiên với tôi, điều đó không hề quan trọng. Từ ngày gặp ba mẹ em, tôi chủ động hỏi thăm, nói chuyện với ba em nhiều hơn, nhờ vậy em cảm thấy không còn khoảng cách.
Ngày 1/5 sắp tới, gia đình tôi sẽ xuống chào hỏi gia đình em và bàn về chuyện cưới hỏi. Chúng tôi đang tìm mua nhà mới. Thật ra em không đòi hỏi, căn hiện tại của tôi cũng rất thoải mái nhưng tôi lại muốn mọi thứ đều mới nhất và tốt nhất khi đón em về cùng.
Lúc trước tôi có gửi bài viết cho em, đọc bình luận của các bạn, em cười rất nhiều. Em cũng có gửi lời cảm ơn đến mọi người. Từ ngày yêu em, cuộc sống tôi vui lên rất nhiều. Trước đây tôi chỉ có công việc, kiếm tiền đầu tư, du lịch, tối thỉnh thoảng đi nhậu hay đi bar nhưng rất nhàm chán. Từ khi yêu em, tôi vui vẻ hơn, còn hay hát một mình nữa, cười nhiều hơn. Các bạn công ty tôi hay trêu: Sếp có tình yêu nên nhìn khác lắm. Lúc đầu tôi còn ngại nhưng giờ tôi thoải mái đồng ý với chuyện đó. Tôi cũng từng nghĩ mình sẽ độc thân vì không thích ràng buộc nhưng em đã làm tôi thay đổi hẳn về ý nghĩa cuộc sống này.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 25 tuổi, nhân viên văn phòng tại TP HCM. Quê tôi ở miền Tây, bố mẹ lên Đồng Nai ở trọ và làm việc, thi thoảng tôi về chơi cuối tuần. Tôi quen một anh làm chủ cửa hàng sửa chữa buôn bán laptop tại TP HCM, có 5 chi nhánh (làm chung với anh em trong gia đình, một chi nhánh dưới quê, 4 chi nhánh ở Sài Gòn). Anh quê Hà Tĩnh. Tôi quen anh từ lần tình cờ sửa chữa laptop tại chỗ anh. Anh tán tỉnh khi tôi đang học năm thứ hai đại học, vì thế tôi không đồng ý quen sau buổi gặp đầu tiên.
Sau đó hai năm (tôi có trải qua một mối tình trong khoảng thời gian đó), anh ta lại liên hệ tán tỉnh và lúc này tôi quyết định yêu đương với anh. Chúng tôi yêu nhau được một năm 3 tháng, thời điểm hiện tại xuất hiện căng thẳng dẫn tới chia tay. Trong lúc yêu đương anh có đầu tư tiền bạc, thời gian cho tôi như tặng quà dịp lễ, dẫn đi ăn đi chơi và anh đều trả tiền. Chúng tôi đã trao cho nhau tất cả, thường xuyên đi khách sạn, có khi đi chơi qua đêm. Hai đứa đi du lịch xa một lần.
Thời gian yêu nhau, hai đứa hợp ăn uống, suy nghĩ về cuộc sống, chuyện chăn gối, anh cũng chiều tôi ở giai đoạn đầu. Chúng tôi tuyệt nhiên chưa ra mắt gia đình, chỉ gặp bạn bè thân thiết của anh. Tôi cũng chưa được anh dẫn tới gặp anh chị em trong Sài Gòn (anh chị em của anh đều ở trong Sài Gòn làm việc tại cửa tiệm). Gần đây chúng tôi bàn chuyện tương lai, là tôi chủ động, rồi hỏi anh rằng em lỡ có bầu thì sao. Anh đa phần né tránh, bảo khi nào có thì anh tính, kiểu có bầu thì để cho ông bà nuôi chứ chưa có một lộ trình cụ thể về chuyện cưới nhau hay gì cả. Chúng tôi cãi nhau nhiều hơn về vấn đề này, cả chuyện anh "ngại" khi tôi ghé chơi mà có người nhà anh ở nhà. Tôi hay ngỏ ý ghé tiệm chơi nhưng anh không chịu. Tôi có mấy lần tới nhưng chỉ là đưa đồ rồi đi thôi.
Đỉnh điểm là lần này tôi đi công chuyện về, ghé ngang tiệm nhà anh, kêu anh ra gặp một chút, kiểu nhớ thì gặp thôi. Anh một mực không ra, bảo tôi cố chấp và lì lợm. Tôi vô tình chạm mặt em trai, em dâu, em gái và em họ của anh đi ra nên hỏi anh có nhà không, người thì không trả lời, người lại bảo anh không có nhà. Xong lúc đó tôi hiểu rồi nên đi về luôn. Tôi nói anh không ra thì mình chia tay, thái độ anh như vậy chỉ có nước chia tay nhau thôi. Anh lúc này bảo: "Nếu em muốn chia tay cũng được". Sau đó tôi vẫn để ảnh nền, biệt danh như bình thường, anh cũng bảo là cho nhau thời gian không nói chuyện để thoải mái chút. Tôi không biết là anh có vấn đề gì nữa.
Hiện tại tôi trễ kinh hơn 10 ngày (thử 3 lần đều một vạch, có thể không có thai), vậy mà anh lại thờ ơ với tôi, bỏ rơi trong lúc tôi stress. Tôi chuẩn bị tâm lý chia tay từ rất lâu rồi vì những điều như vậy. Thế nhưng trong lòng tôi tiếc thời gian vừa qua, cũng lo sau này mình lại sợ yêu và không yêu được người tốt thì sao. Tôi không thể chấp nhận được chuyện anh sẽ yêu rồi lấy người khác sống vui vẻ. Tôi chắc tính cách của anh như vậy thì yêu ai cũng không được trọn vẹn lắm đâu, tại hay né tránh, không chịu giao tiếp khi có chuyện, gặp chuyện gì là kiểu mệt mỏi rồi trốn một mình. Theo cảm nhận của tôi, anh 30 tuổi rồi mà vẫn còn ham chơi, không suy nghĩ đến chuyện lập gia đình, trong khi ở nhà anh thì các anh em đã lấy vợ, có con hết rồi.
Tôi suy nghĩ anh quen mình chỉ quen chơi, giải tỏa nhu cầu sinh lý. Tôi có nói với anh, anh phủ nhận, nói tôi vớ vẩn, suy diễn. Vậy giờ tôi phải làm gì để có thể vượt qua cảm giác mất mát, trống rỗng sau khi quyết định chia tay đây? Thật sự tôi chỉ muốn hai đứa yêu đương vui vẻ rồi sau này sống hạnh phúc với nhau. Thực tế khó quá. Tâm lý anh bị gì tôi không hiểu nổi, anh nói anh cũng không hiểu được. Giờ chia tay, không biết anh có tiếc khoảng thời gian qua đầu tư thời gian, công sức tiền bạc hay không?
Huyền Nga
Nguồn: https://vnexpress.net/ban-trai-bo-mac-trong-luc-toi-nghi-ngo-co-thai-5057368.html

Việc không có con khiến tôi thấy mình may mắn. Tôi không thích có con nhưng lại thích có cháu. Tuy vậy, tôi luôn tôn trọng mọi quyết định, lựa chọn của chị dâu: chị không muốn sinh con cũng được, sinh một bé cũng được hay hai bé, ba bé đều được, sinh con trai hay con gái gì cũng được hết. Nói chung là tôi tôn trọng mọi lựa chọn trong việc sinh con của chị ấy.
Ở tuổi U45, tôi không thích có con bởi việc có con sẽ khiến tôi bị ràng buộc về mặc cảm xúc và tôi không thích điều này. Tôi thích cuộc sống tự do, thích gì làm nấy nhưng phải thượng tôn pháp luật. Lựa chọn sống tự do nhưng vi phạm pháp luật như cặp bồ với đàn ông đang có vợ chính là hành vi được xem là vô cùng ngu ngốc. Tôi yêu tự do, vì thế không sợ cô đơn và cũng chẳng có nhu cầu nuôi chó mèo, bởi một khi đã chọn nuôi chó mèo, cuộc sống tự do vốn đã không còn rồi.
Việc ai đó thích có con là sở thích cá nhân, việc ai đó không thích có con cũng là sở thích cá nhân, chúng ta nên tôn trọng sở thích của nhau. Tuy vậy, một khi đã chọn sinh con, hãy chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Đừng sinh con ra để rồi sau đó vu vạ rằng vì con nên mẹ phải chịu đựng hôn nhân địa ngục. Đừng đóng vai nạn nhân khi chính bạn đã lựa chọn sinh con. Vậy nên trước khi sinh con, hãy hỏi bản thân một chút, rằng mình sinh con vì điều gì? Vì mình thích mình muốn, vì chồng thích hay vì xã hội ai ai cũng sinh con nên mình cũng phải sinh con cho giống thiên hạ.
Sinh con mà không phải do mình thích, mình muốn chính là vô trách nhiệm với bản thân và với con trẻ; còn sinh con là do mình thích, mình muốn thì hà cớ gì lại đổ thừa vì con nên mẹ không thể ly hôn với người chồng vũ phu, cờ bạc, trăng hoa? Rồi luôn ca bài ca hi sinh vì con, rằng mẹ chọn hôn nhân địa ngục, tất cả là vì sự xuất hiện của con trong đời.
Tin Gốc: Vnexpress

