Việc không có con khiến tôi thấy mình may mắn. Tôi không thích có con nhưng lại thích có cháu. Tuy vậy, tôi luôn tôn trọng mọi quyết định, lựa chọn của chị dâu: chị không muốn sinh con cũng được, sinh một bé cũng được hay hai bé, ba bé đều được, sinh con trai hay con gái gì cũng được hết. Nói chung là tôi tôn trọng mọi lựa chọn trong việc sinh con của chị ấy.
Ở tuổi U45, tôi không thích có con bởi việc có con sẽ khiến tôi bị ràng buộc về mặc cảm xúc và tôi không thích điều này. Tôi thích cuộc sống tự do, thích gì làm nấy nhưng phải thượng tôn pháp luật. Lựa chọn sống tự do nhưng vi phạm pháp luật như cặp bồ với đàn ông đang có vợ chính là hành vi được xem là vô cùng ngu ngốc. Tôi yêu tự do, vì thế không sợ cô đơn và cũng chẳng có nhu cầu nuôi chó mèo, bởi một khi đã chọn nuôi chó mèo, cuộc sống tự do vốn đã không còn rồi.
Việc ai đó thích có con là sở thích cá nhân, việc ai đó không thích có con cũng là sở thích cá nhân, chúng ta nên tôn trọng sở thích của nhau. Tuy vậy, một khi đã chọn sinh con, hãy chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Đừng sinh con ra để rồi sau đó vu vạ rằng vì con nên mẹ phải chịu đựng hôn nhân địa ngục. Đừng đóng vai nạn nhân khi chính bạn đã lựa chọn sinh con. Vậy nên trước khi sinh con, hãy hỏi bản thân một chút, rằng mình sinh con vì điều gì? Vì mình thích mình muốn, vì chồng thích hay vì xã hội ai ai cũng sinh con nên mình cũng phải sinh con cho giống thiên hạ.
Sinh con mà không phải do mình thích, mình muốn chính là vô trách nhiệm với bản thân và với con trẻ; còn sinh con là do mình thích, mình muốn thì hà cớ gì lại đổ thừa vì con nên mẹ không thể ly hôn với người chồng vũ phu, cờ bạc, trăng hoa? Rồi luôn ca bài ca hi sinh vì con, rằng mẹ chọn hôn nhân địa ngục, tất cả là vì sự xuất hiện của con trong đời.
Tin Gốc: Vnexpress

Hôm nay tôi có một nỗi buồn muốn chia sẻ cùng mọi người. Tôi có thể được xem là người đàn ông khá thành đạt. Công việc, sự nghiệp và thu nhập của tôi đều ổn định. Ít nhất, tôi cảm thấy bản thân có sự thoải mái về tài chính. Bên cạnh đó, tôi cũng là người khá đa năng, ham học hỏi. Nhiều lĩnh vực tôi đều có sự am hiểu, công việc nào cũng có thể làm tốt nên luôn tự tin vào năng lực của bản thân. Tôi thường nói với người bản thân từng nghĩ sẽ là vợ: "Mình có năng lực thì phải tự tin chứ".
Về tính cách, tôi là người phóng khoáng, hòa đồng, vui vẻ, dễ gần, giao tiếp tốt, sống trọng tình nghĩa và rất nặng tình. Ở đây có ai từng đau khổ vì tình yêu, từng chia tay người mình thương hay đánh mất hạnh phúc gia đình chưa? Nếu có, mong mọi người chia sẻ câu chuyện, cách đối diện và vượt qua nỗi đau ấy. Tôi hy vọng có thể học hỏi để tìm được hướng đi tốt nhất cho chính mình. Đến hiện tại, tôi đã trải qua ba mối tình. Một mối tình thời sinh viên, một mối tình sau khi ra trường đi làm và một mối tình vừa kết thúc. Nhìn lại, tôi chỉ thật sự có một mối tình đúng nghĩa. Hai mối tình trước chỉ dừng lại ở việc quen và yêu, chưa từng có những suy nghĩ hay sự gắn bó sâu sắc về tương lai. Vì thế, xét về cảm xúc, trách nhiệm và trải nghiệm, mọi thứ đều khá hời hợt.
Chỉ đến mối tình vừa qua, tôi mới thật sự hiểu thế nào là yêu thương, là sự gắn kết giữa một người đàn ông và một người phụ nữ, là cảm giác xây dựng gia đình, nghĩ đến vợ con và một tương lai chung. Đó là quãng thời gian rất hạnh phúc. Tôi từng nghĩ mình đã tìm được bến đỗ bình yên của cuộc đời. Thế nhưng tất cả rồi cũng tan vỡ. Tự nhìn nhận lại, tôi biết bản thân cũng có những sai lầm nên cô ấy mới lựa chọn rời xa. Sai lầm lớn nhất của tôi là thiếu kinh nghiệm trong việc thấu hiểu phụ nữ, chưa hiểu nhiều về suy nghĩ và cảm xúc của họ. Tôi quá vô tư với mọi thứ. Trước đây tôi sống một mình nên luôn nghĩ như vậy là bình thường.
Dù vậy, tình cảm tôi dành cho cô ấy là chân thành, sâu sắc và thủy chung. Tôi luôn yêu thương, chiều chuộng và đối xử rất tốt với cô ấy. Chỉ là nhiều lúc tôi vô tâm, không nhận ra những điều cô ấy thật sự cần. Cuối cùng, cô ấy rời xa tôi với lý do không còn cảm xúc. Thật lòng, tôi không cam tâm khi chỉ vì lý do ấy mà mất đi người mình yêu, mất đi hạnh phúc và những dự định đẹp nhất của tương lai. Cảm giác như đang đứng trên đỉnh cao hạnh phúc rồi bất ngờ rơi xuống tận đáy vực của sự tuyệt vọng.
Đến bây giờ, ngày nào tôi cũng nghĩ về cô ấy. Không một giây phút nào hình bóng cô ấy rời khỏi tâm trí tôi. Ngay cả trong giấc ngủ, cô ấy vẫn xuất hiện. Mỗi lần nghĩ đến kết cục hiện tại, tôi lại thấy đau lòng và trống rỗng. Điều đau đớn nhất là có lúc nỗi đau lớn đến mức tôi không còn khóc được nữa. Mỗi ngày tôi vẫn cố tỏ ra bình thường để tiếp tục công việc, duy trì các mối quan hệ và cuộc sống thường nhật. Tôi muốn buông bỏ tất cả nhưng không thể. Tôi cũng không biết tâm sự cùng ai vì không muốn người khác soi mói chuyện riêng, không muốn họ thương hại mình, càng không muốn ai nói những điều không hay về người tôi vẫn còn yêu.
Thật sự lúc này tâm trí tôi rất hỗn loạn, không còn biết mình cố gắng để làm gì. Có sự nghiệp, có thành tựu, có điều kiện kinh tế thì để làm gì khi ngay cả hạnh phúc của chính mình tôi cũng không giữ được. Người tôi yêu không còn bên cạnh, những dự định về gia đình cũng tan biến. Có một khoảng thời gian tôi đã buông thả bản thân, không còn tập trung vào công việc hay sự nghiệp, cũng chẳng còn quan tâm chăm sóc chính mình. Tôi vùi đầu vào những cuộc nhậu, rồi tìm đến sòng casino chỉ để quên đi nỗi đau. Rồi tôi nhận ra, cảm giác thua tiền trong casino vẫn không đau bằng đánh mất vợ con và hạnh phúc mình từng có.
May mắn là tôi vẫn còn chút lòng tự trọng và còn hình bóng cô ấy trong tim. Điều đó giúp tôi không sa ngã vào những điều tệ hại hơn. Tôi luôn nghĩ rằng sự gần gũi về thể xác là điều chỉ nên dành cho người phụ nữ mình yêu, không phải với bất kỳ ai khác. Hôm nay nhìn lại, tôi thấy mình đã và đang buông thả, tự hủy hoại bản thân. Vì vậy, tôi muốn viết những dòng này để chia sẻ với mọi người, hy vọng lòng sẽ nhẹ nhõm hơn. Quan trọng hơn, tôi mong có thể dừng lại trước khi tiếp tục làm tổn hại đến tương lai của chính mình.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Ngỡ tìm được người tốt sau thất bại hôn nhân, tôi lại phát hiện anh là gay

Tôi 35 tuổi, là mẹ đơn thân của một bé trai. Sau cuộc hôn nhân đổ vỡ gần sáu năm trước, tôi từng nghĩ mình sẽ không mở lòng thêm với bất kỳ ai nữa. Công việc ổn định, thu nhập đủ sống, tôi chỉ tập trung nuôi con và chăm sóc bố mẹ già. Thế nhưng, cách đây gần hai năm, tôi gặp anh trong một khóa học nâng cao. Anh hơn tôi một tuổi, chưa từng kết hôn.
Anh lịch thiệp, điềm đạm, biết lắng nghe và luôn cư xử rất tinh tế với mọi người. Anh quan tâm đến tôi và đặc biệt yêu thương con trai tôi, chưa bao giờ để tôi mặc cảm mình từng qua một lần đò. Tôi nghĩ mình đã gặp được người đàn ông tốt sau cuộc hôn nhân đổ vỡ.
Càng yêu, tôi càng cảm thấy có điều gì đó không bình thường. Gần hai năm bên nhau, anh luôn né tránh những cử chỉ thân mật. Mỗi lần tôi chủ động gần gũi, anh đều khéo léo lảng sang chuyện khác. Một lần gặp khách hàng trong công việc. Trong lúc trò chuyện, người đó chia sẻ rằng mình là người đồng tính nhưng không công khai với gia đình. Điều khiến tôi giật mình là từ cách ăn nói, phong thái đến nhiều thói quen của người ấy đều rất giống người yêu tôi. Linh cảm khiến tôi bắt đầu để ý nhiều hơn. Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi quyết định hỏi thẳng anh. Anh im lặng rất lâu rồi gật đầu.
Anh nói mình là người đồng tính, đã cố gắng sống như một người đàn ông bình thường suốt nhiều năm vì áp lực gia đình. Gặp tôi, anh thật sự quý mến và thương tôi. Anh nói chưa từng có ý định lừa dối, chỉ là không đủ can đảm nói ra sự thật. Anh bảo nếu tôi đồng ý, anh vẫn muốn kết hôn. Anh hứa sẽ chăm sóc, tôn trọng và bù đắp cho tôi bằng tất cả những gì mình có. Anh nói một cuộc hôn nhân không nhất thiết phải dựa hoàn toàn vào đời sống chăn gối, chỉ cần hai người yêu thương, đồng hành và cùng nuôi dạy con cái là đủ. Tôi biết anh nói thật lòng, chính điều đó lại khiến tôi càng khó xử.
Tôi không trách anh, cũng không phủ nhận tình cảm anh dành cho mẹ con tôi. Thế nhưng tôi là người phụ nữ bình thường, luôn mong có một người chồng thực thụ chứ không phải chỉ là cái vỏ bọc bình phong. Tôi sợ nếu bước vào cuộc hôn nhân này, đến một ngày nào đó mình lại trở thành người có lỗi vì không thể mãi chấp nhận sự thiếu hụt ấy.
Nếu rời xa anh, tôi biết sẽ đau khổ. Anh là người đàn ông tốt nhất tôi từng gặp sau cuộc hôn nhân đầu tiên. Còn ở lại, tôi lại sợ cả hai đều phải sống không hạnh phúc. Nhiều đêm tôi không ngủ được, tự hỏi liệu tình thương có đủ để thay thế tình yêu trọn vẹn? Tôi mong nhận được những chia sẻ từ các bạn để đưa ra quyết định đúng đắn. Chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Em sinh năm 2003, biết đến cờ bạc mạng từ năm 2024 do có một hai người bạn của em chơi. Mới đầu, hai người bạn của em chơi từ lâu rồi, từ những năm cấp ba (2020-2021). Em cũng biết về tài xỉu, cờ bạc mạng này nhưng cũng biết là nó bịp bợm nên không chơi. Chẳng hiểu sao một buổi chiều đi ăn với hai cậu bạn, em thấy chúng nó chơi được tiền và bao ăn em, em mới hỏi chúng nó chơi cái gì. Xong chúng nó hướng dẫn cách chơi cũng như cách nạp và rút tiền đăng kí tài khoản.
Mới đầu em nạp có 200 nghìn thôi, nhưng đợt đó là mất luôn 200 nghìn. Em thấy tiếc số tiền đó nên nạp thêm 2-3 triệu nữa nhưng vẫn thua. Sau đó biết là chơi cái này không tốt nên em nghỉ chơi được một thời gian. Tầm 8/2024, em lên Hà Nội học nốt kỳ cuối đại học. Trong lúc đó, em được học bổng của trường, khoảng 11 triệu đồng, nhưng sinh viên mà, tài khoản dư dả một hai chục triệu nên muốn vào chơi để gỡ. Cuối cùng em mất trắng cả tiền học bổng lẫn tiền đóng học kỳ khoảng gần 5 triệu.
Em sợ quá, hết cả tiền đóng trọ lẫn tiền sinh hoạt cá nhân nên nói dối bố mẹ là con bị lừa đầu tư. Mẹ chuyển thêm 10 triệu nữa nhưng em cũng nướng sạch. Sau đó, em lại bảo bố, bố mẹ thương em, chiều em vì em là đứa con trai từng ngoan ngoãn nghe lời bố mẹ. Bố chuyển cho 5 triệu để đóng học. Lúc này em dùng luôn 5 triệu đó chuyển thẳng tới tài khoản ngân hàng nhà trường để khỏi nghiện nữa.
Sau em đi thực tập mà còn mỗi 800 nghìn nên mỗi ngày chỉ ăn một gói xôi 10 nghìn. Đợt đó, em tụt khoảng 6 kg chỉ trong hai tháng. Em tốt nghiệp ra trường đi làm vào tháng 2/2025, thử việc lương có hơn 3 triệu. Chẳng hiểu sao do em chán hay do bị điên mà nạp 5 triệu để chơi rồi mất. Lúc đó tìm cách xoay tiền, em có tìm đến cái app vay nhanh và vay 10 triệu đồng. Em đánh 10 tay, thua cả 10 luôn. Em lại vay tiếp 6 triệu của app khác và cũng thua nốt.
Em hoảng quá, đi làm như người mất hồn. Đến ngày phải trả nợ, người ta gọi em nói khó nghe lắm. Em cầu cứu mẹ, mẹ cũng trả cho em. Từ đó em bỏ cờ bạc được khoảng 6-7 tháng. Tới tháng 9/2025, em chơi lại. Đợt đó em đi làm lương tháng được hơn 10 triệu đồng, đưa mẹ 9 triệu, giữ lại một triệu để ăn uống và đi xe cộ thôi. Không hiểu sao từ một triệu em ăn lên 10 triệu đồng, sau đó dần dần tới 12/2025 em ăn được 30 triệu, rồi cũng mất hết. Sau đó em lại ăn được lên 50 triệu.
Gần đây nhất là tháng này luôn, em thua liên tục rồi lại thắng được 900 triệu đồng. Tưởng ấm no rồi nhưng không, con ma cờ bạc trong em trỗi dậy. Em đánh mất hết tất cả số tiền cả lãi lẫn gốc trong ba ngày. Em ngưng được mấy ngày. Sếp ở công ty đột nhiên chuyển cho em 180 triệu để em đi rút tiền mặt cho sếp. Không hiểu sao em lại dùng hết số tiền đó để chơi lại bộ môn tài xỉu. Rồi em mất hết, thậm chí còn vay thêm 70 triệu từ app (do em vay nhiều lần rồi nên hạn mức cao) trả trong 36 tháng. Tính tổng lại em mất gần 250 triệu chỉ trong một hôm duy nhất.
Từ đầu năm 2025, sau khi mẹ trả cho em số tiền đầu tiên đó, em sợ cờ bạc và không dính đến nó nên tập trung đi làm nhiều việc, gửi được cho mẹ gần 200 triệu tính đến tết năm nay. Từ tết đến giờ em gửi mẹ thêm được hơn 60 triệu nữa. Tổng cũng tương đương số nợ của em. Hiện giờ sếp vẫn bảo là chưa cần rút vội bao giờ rút cũng được. Giờ mỗi tháng cả lãi cả gốc vay app em phải trả gần 3,6 triệu mỗi tháng. Nếu tính lãi, sau 36 tháng sẽ thành 105 triệu, nếu tất toán luôn thì khoảng 75 triệu. Lương em hơn 8 triệu, tại thu nhập của em chủ yếu là cuối năm mới được nhận.
Giờ em chán chường và buồn bã, mệt mỏi cũng như chán không muốn làm gì. Em vẫn đi làm kiếm tiền ổn, ít khi để cảm xúc ảnh hưởng tới công việc. Bạn bè rủ đi chơi không muốn đi. Giờ sếp bảo cần số tiền đó luôn chắc em chỉ còn cách báo lại mẹ cho rút nốt số tiền gửi mẹ thôi. Mà em không muốn mẹ biết sự ngu dốt của mình, không muốn mẹ buồn, thất vọng. Em cảm thấy khinh bỉ bản thân và tủi nhục vì cũng từng là một người ngoan ngoãn, không tệ nạn nhưng từ khi biết đến trò này là thuốc lá, thuốc lá điện tử em biết hết.
Giờ em nên làm gì đây mọi người ơi, em có nên nói chuyện này với mẹ không? Em sợ bố lắm tại bố gia trưởng và khó tính, phải nói đáng sợ luôn. Em cảm ơn mọi người, mong mọi người cho em xin lời khuyên. Từ giờ em chính thức bỏ luôn cái này. Mỗi lần cầm lên là nghĩ 100% bán nhà, 100% bán cả mạng nên em không dám chơi nữa. Tài khoản em còn hơn 10 triệu mà em còn không muốn đụng vào nữa.
Tin Gốc: Vnexpress

