Chung kết Hoa hậu Văn hóa Việt Nam 2026 diễn ra tối 5-4 tại Nhà hát Hồ Gươm, với sự tranh tài tranh sắc của 20 cô gái. Đây cũng là lần đầu tiên nhà hát có hệ thống âm thanh lẫn kiến trúc hiện đại bậc nhất Việt Nam này trở thành sân khấu cho một cuộc thi hoa hậu.
Vượt qua 19 thí sinh trong đêm thi quyết định, Nguyễn Trần Hà Linh đến từ Ninh Bình đã chính thức đăng quang ngôi vị hoa hậu.
Nguyễn Trần Hà Linh sinh tháng 8-2008, cao 1,76m, hiện là học sinh Trường THPT Khoa học Giáo dục thuộc Đại học Giáo dục – Đại học Quốc gia Hà Nội.
Cô chưa đủ 18 tuổi khi thi Hoa hậu Văn hóa Việt Năm 2026. Ban tổ chức đã xin thay đổi độ tuổi tham gia từ 18 xuống 17 tuổi và được Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội là đơn vị cấp phép cho cuộc thi hoa hậu này chấp thuận.
Dù là thí sinh nhỏ tuổi nhất, ngay từ những vòng thi đầu tiên, Nguyễn Trần Hà Linh đã gây ấn tượng với ban giám khảo bởi sự tự tin, bản lĩnh cùng nền tảng tri thức nổi bật.
Trong phần thi ứng xử – phần thi cuối cùng để tìm ra hoa hậu, Hà Linh nhận được câu hỏi từ ban giám khảo: “Trong thời đại công nghệ và mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, làm thế nào để người trẻ vẫn trân trọng và gìn giữ văn hóa truyền thống?”.
Cô trả lời không thật trôi chảy nhưng đầy đủ ý tứ, thể hiện tư duy tốt. Được biết cô có bảng thành tích học tập khá ấn tượng.
Hà Linh từng đoạt học bổng “Người tiên phong” của Swinburne University of Technology, giải ba học sinh giỏi cấp trường môn ngữ văn năm học 2025-2026, giải nhì cuộc thi “Lắng đọng HOLA” năm học 2024-2025, cùng nhiều thành tích nổi bật trong các cuộc thi Olympic ngữ văn, toán trên mạng…
Cô còn là cán bộ lớp xuất sắc, năng nổ hoạt động cộng đồng. Trước khi giành vương miện Hoa hậu Văn hóa Việt Nam 2026, Nguyễn Trần Hà Linh cũng từng giành danh hiệu Hoa khôi HES’s Beauty 2025 – Vẻ đẹp tri thức, một hoạt động ngoại khóa do trường cấp ba của cô tổ chức.

Đội tuyển Việt Nam đã có chiến thắng 3-1 ở lượt trận cuối vòng loại Asian Cup 2027 bảng F bằng 2 bàn thắng của Xuân Son và 1 bàn của Đỗ Duy Mạnh. Cả 3 bàn đều được ghi bằng đầu trên sân Thiên Trường tối 31-3.
HLV Phạm Minh Đức đã có những đánh giá về trận đấu sau khi tuyển Việt Nam có 18 điểm, giành vé đến vòng chung kết Asian Cup 2027.
Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, HLV Phạm Minh Đức nói:
"Từ trận thắng giao hữu với Bangladesh đến khi gặp Malaysia, HLV Kim Sang Sik đã vận hành nhân sự và kiểm tra lối chơi một cách rất hợp lý. Chúng ta sớm có bàn thắng và nhanh chóng ghi thêm bàn thứ 2 để khiến tinh thần đối thủ chùng xuống.
Các đường tạt bóng của cầu thủ Việt Nam đạt độ chính xác cao như Hoàng Hên và Tiến Anh đều tìm đến cái đầu của Xuân Son. Xuân Son chơi quá hay rồi, không còn gì để nói.
Về thể hình cậu ấy thì tôi thấy bình thường, không mập như hồi 2020 lúc thử việc ở Đà Nẵng. Lúc đó chúng tôi đá giao hữu thì so với bây giờ thấy Xuân Son cũng bình thường, không mập.
Xuân Son vẫn rất nguy hiểm với những pha dứt điểm một chạm. Lối chơi phòng ngự phản công ngay sau khi có bàn thắng càng giúp Son phát huy khả năng càn lướt.
So với trận Bangladesh, HLV Kim Sang Sik đã giữ cho Hoàng Đức và Quang Hải chơi gần hết trận. Nhờ vậy mà tuyển Việt Nam duy trì được lối chơi và sức tấn công, kiểm soát bóng.
Nếu ở trận trước, ông Kim đã thử rút cả hai tiền vệ trung tâm ra là ngay lập tức có vấn đề. Ở một trận đấu chính thức như với tuyển Malaysia, sai số đó không được phép xảy ra.
Bên cạnh đó, chúng ta thấy một Phạm Xuân Mạnh chơi rất hay ở trận thắng Bangladesh nhưng trận này không thi đấu. HLV Kim Sang Sik dùng người có tính hợp lý.
Trận đấu hôm nay không có gì để nói về đội hình. Chúng ta đang có lực lượng mạnh nhất, gồm cả cầu thủ nhập tịch để hướng đến Asian Cup 2027 vào năm sau".
Nguồn: https://tuoitre.vn/hlv-pham-minh-duc-xuan-son-khong-map-nhin-binh-thuong-20260331221947659.htm
Tình Yêu Giới Tính
Tôi cưu mang con của bạn thân, 6 năm sau phải xét nghiệm ADN để minh oan

Có lẽ nếu ngày ấy tôi quay lưng bước đi, cuộc đời tôi sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Tôi sẽ không phải vừa đi học vừa đi làm để nuôi một đứa trẻ không cùng huyết thống, cũng không phải đánh đổi tuổi trẻ bằng những lời dị nghị và ánh mắt soi mói của người đời. Nhưng nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ ôm đứa bé ấy vào lòng.
6 năm trước, tôi và Lan là bạn thân, học cùng trường đại học và ở chung phòng trọ. Chúng tôi từng chia sẻ với nhau mọi niềm vui, nỗi buồn của quãng đời sinh viên. Lan mang thai với người yêu sau nhiều năm gắn bó.
Cả hai từng mơ về một mái ấm nhỏ, nhưng mọi hy vọng tan biến khi cô sinh một bé gái. Gia đình bạn trai của Lan vốn nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ nên lập tức quay lưng. Không có đám cưới, cũng chẳng còn sự chở che của người yêu, Lan bỏ học, ôm con sống trong tuyệt vọng.
Tôi vẫn nhớ như in ngày tôi trở về phòng trọ sau ca làm thêm. Căn phòng vắng lặng chỉ còn tiếng khóc của đứa trẻ đỏ hỏn cùng lá thư ngắn đặt trên bàn. Lan đã bỏ đi. Cô ấy nhờ tôi đưa con vào trung tâm bảo trợ xã hội nếu không thể nuôi dưỡng. Tôi ngồi ôm đứa bé suốt nhiều giờ. Con khóc vì đói sữa, còn tôi khóc vì không biết phải làm gì.
Cuối cùng, tôi quyết định giữ con lại. Khi ấy tôi chẳng có gì ngoài vài triệu đồng kiếm được từ việc làm thêm và những ngày tháng sinh viên còn dang dở, nhưng tôi không đủ nhẫn tâm để bỏ mặc một sinh linh vô tội.
Quyết định ấy khiến cuộc sống của tôi rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Bố mẹ phản đối vì sợ con gái mang tiếng. Bạn bè bán tín bán nghi. Hàng xóm nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tò mò. Một cô gái tuổi ngoài đôi mươi bỗng dưng xuất hiện cùng một đứa trẻ sơ sinh, ai cũng tự suy diễn theo cách của mình.
Có người nói tôi từng sinh con rồi giấu gia đình. Có người khẳng định tôi lầm lỡ nên giờ phải tự nuôi con. Điều khiến tôi đau lòng nhất là chẳng mấy ai muốn nghe lời giải thích. Dường như với họ, chuyện một cô gái nhận nuôi con của bạn thân còn khó tin hơn việc cô ấy có con ngoài giá thú.
Tôi dần học cách im lặng. Sáu năm trôi qua, con bé lớn lên khỏe mạnh và gọi tôi là mẹ. Tôi cũng yêu thương con như chính con ruột của mình. Đến khi gặp Dũng, tôi đã nghĩ cuộc đời cuối cùng cũng mỉm cười với mình. Ngay từ những ngày đầu quen nhau, tôi kể cho anh nghe toàn bộ câu chuyện.
Anh không nghi ngờ, cũng không chất vấn, chỉ nói rằng nếu tôi đủ bao dung để nuôi một đứa trẻ không cùng máu mủ thì đó là điều khiến anh càng trân trọng tôi hơn.
Thế nhưng, tình yêu của hai người vẫn không đủ để xóa đi định kiến của những người xung quanh. Khi chúng tôi tính chuyện kết hôn, gia đình anh nhiều lần bóng gió về đứa trẻ.
Tôi vô tình nghe mẹ anh hỏi nhỏ: "Liệu đó có thật sự là con nuôi không?". Chỉ một câu hỏi rất nhẹ nhưng khiến tôi mất ngủ nhiều đêm. Tôi hiểu nỗi lo của một gia đình sắp đón con dâu, nhưng cũng không khỏi chạnh lòng khi 6 năm hy sinh của mình vẫn bị phủ nhận chỉ bởi những lời đồn vô căn cứ.
Không ít lần tôi tự hỏi, vì sao người làm điều tử tế lại luôn phải sống trong tâm thế chứng minh mình vô tội? Tôi chưa từng làm gì sai, vậy mà cứ mỗi khi chuẩn bị bước sang một chặng đường mới của cuộc đời, việc ấy lại bị lôi ra để phán xét.
Cuối cùng, Dũng là người đề nghị cả tôi và con bé đi xét nghiệm ADN. Ban đầu tôi phản đối vì cảm thấy bị xúc phạm. Tôi nghĩ nếu yêu nhau thì niềm tin phải đủ lớn, còn nếu phải nhờ đến một tờ giấy để chứng minh thì thật cay đắng. Nhưng rồi tôi vẫn đồng ý, không phải vì muốn bảo vệ bản thân, mà vì muốn chấm dứt mọi nghi ngờ đang đè nặng lên mối quan hệ của chúng tôi.
Ngày đến trung tâm xét nghiệm, tôi đi cùng Dũng, con gái và một số người thân bên gia đình anh. Chưa bao giờ tôi thấy quãng thời gian chờ kết quả lại dài đến vậy. Trong đầu tôi không hề lo lắng về kết quả xét nghiệm, bởi sự thật không thể thay đổi. Điều khiến tôi nặng lòng là cảm giác mình đang bị đặt lên bàn cân để người khác phán xét phẩm hạnh của một người phụ nữ.
Khi nhân viên trao tờ kết quả, tôi run đến mức không cầm chắc được. Dòng kết luận khẳng định tôi và con bé không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào. Tôi bật khóc.
Sáu năm giải thích bằng lời cuối cùng cũng được thay thế bằng một kết luận khoa học. Người thân của Dũng lặng đi. Những ánh mắt từng đầy nghi ngờ giờ chuyển thành sự áy náy. Cuộc hôn nhân mà chúng tôi chờ đợi bấy lâu cuối cùng cũng được gia đình chấp nhận.
Nhiều người nói tôi nên vui vì đã được minh oan. Nhưng điều day dứt nhất với tôi đến tận bây giờ là một câu hỏi chưa có lời giải. Nếu tôi không làm xét nghiệm ADN thì sao? Nếu khoa học không thể lên tiếng thay tôi thì liệu có ai đủ lòng tin về câu chuyện của tôi không?
Đến bây giờ, tôi vẫn không hối hận khi cưu mang con của bạn thân. Điều khiến tôi buồn không phải những năm tháng nuôi con vất vả, mà là việc lòng tốt đôi khi vẫn phải nhờ đến một tờ kết quả ADN mới đủ sức thuyết phục người khác rằng mình chưa từng làm điều gì sai.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tuệ San
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Mập mờ với 2 người đàn ông, chọn người lương 80 triệu hay 30 triệu đồng?

Tôi năm nay 27 tuổi, sinh ra trong gia đình khá ổn định ở một tỉnh miền Bắc. Bố mẹ tôi đều là công chức về hưu, kinh tế không quá giàu nhưng chưa từng để tôi thiếu thốn điều gì. Từ nhỏ tôi sống trong môi trường nề nếp, được dạy khá kỹ chuyện yêu đương nên khi trưởng thành tôi cũng khá kỹ tính, chưa từng quen ai.
Hiện tôi làm marketing cho một công ty nước ngoài, thu nhập khoảng 35 triệu đồng/tháng. Tính tôi hơi hướng nội, sống tình cảm nhưng cũng thực tế. Tôi thích cảm giác được quan tâm, chăm sóc và luôn nghĩ nếu kết hôn thì phải chọn người có các điều kiện tốt và khiến mình yên tâm về lâu dài.
Khoảng nửa năm gần đây, tôi cùng lúc tìm hiểu hai người. Tôi biết chuyện “mập mờ” với hai người một lúc là không hay, nhưng thật sự tôi chưa nhận lời chính thức yêu ai nên vẫn muốn cho bản thân thêm thời gian để hiểu rõ cảm xúc của mình.
Người đầu tiên là C., hơn tôi 5 tuổi. Tôi quen anh qua công việc khi hai bên từng hợp tác chung dự án. Lúc đầu tôi chỉ nghĩ anh xin số điện thoại là xã giao lịch sự, nhưng sau đó anh chủ động làm quen, nhắn tin mỗi ngày, tối nào cũng hỏi tôi ăn uống chưa, đi làm về chưa. Có hôm tôi tăng ca đến gần 10h đêm, anh chạy gần cả tiếng đến công ty chỉ để mang cho tôi ly trà nóng rồi chở tôi về.
C. khá trưởng thành, nói chuyện chừng mực và luôn khiến tôi có cảm giác được bảo vệ. Chúng tôi duy trì hẹn hò kiểu đi ăn uống, đi xem phim hằng tuần.
Có lần tôi buột miệng nói thích một chiếc váy khá đắt nhưng tiếc tiền chưa mua, vài hôm sau anh lặng lẽ đặt giao hàng đến tận nhà cho tôi. Tôi bệnh, anh mang thuốc sang dù hôm đó vừa đi công tác về. Cách anh chăm sóc tôi rất đàn ông và tinh tế, khiến tôi rung động và thấy được quan tâm thật sự.
Thu nhập của anh khoảng 70 triệu-80 triệu đồng/tháng, đã tự mua được nhà riêng (theo hình thức trả góp). C. nói anh thích tôi và mong tiến đến mối quan hệ lâu dài để kết hôn.
Nhưng tôi khá lấn cấn về hoàn cảnh gia đình C. Cha mẹ C. ly hôn từ lâu, mẹ anh một mình nuôi hai anh em ở quê, điều kiện không khá giả. Từ khi 18 tuổi, anh đã phải gánh trách nhiệm kinh tế trong nhà. Cho đến bây giờ anh là người kiếm tiền chính, mỗi tháng gửi tiền cho mẹ và hỗ trợ em trai đi học.
Nếu đến với C. thì sau này tôi sẽ phải đồng hành cùng anh với những áp lực gia đình phía sau. Anh từng nói sau này muốn đón mẹ lên Hà Nội để tiện chăm sóc bà.
Người "mập mờ" thứ hai bằng tuổi tôi, tên là Q., là bạn đại học cũ, cùng quê Hà Nội. Trước đây hai đứa chỉ học chung lớp, không thân thiết lắm. Thời đó, Q. từng tỏ tình nhưng tôi từ chối. Chuyện này tôi cũng chỉ xem như cảm xúc trẻ con nên không để tâm nhiều. Sau khi đi làm, chúng tôi vô tình gặp lại trong một buổi họp lớp rồi nói chuyện nhiều hơn.
Q. có tính cách trẻ trung, hài hước, đôi khi khá vô tâm, ham vui nhưng cũng lành tính. Khi gặp lại, Q. vẫn "tấn công" tôi nhiệt tình. Biết tôi thích ăn đồ ngọt nên mỗi sáng lâu lâu lại đặt trà sữa hoặc bánh sang công ty cho tôi. Biết sở thích của tôi về các nhóm nhạc Hàn Quốc, Q. cũng chịu khó tìm hiểu, mua đĩa, mua ấn phẩm lưu niệm để "lấy lòng" tôi.
Thu nhập của Q. khoảng 30 triệu đồng/tháng nhưng gia đình anh khá giả. Q. từng tổ chức tiệc sinh nhật tại nhà và mời bạn bè đến chơi, nên tôi cũng có tiếp xúc cha mẹ anh. Tôi cảm nhận gia đình anh cũng là kiểu gia đình nề nếp, bố mẹ làm kinh doanh, sống tình cảm và rất yêu thương con cái.
Ở cạnh Q. tôi thấy nhẹ nhàng và thoải mái. Nhưng vì Q. được gia đình bao bọc từ nhỏ nên đôi lúc anh hơi thiếu trải nghiệm sống, xử lý vấn đề chưa đủ bản lĩnh như C.. Tôi cũng có cảm giác gia đình anh thường can thiệp vào quyết định của con cái nên hơi lo nếu sau này làm dâu sẽ áp lực.
Điều khiến tôi khó xử nhất là cả hai đều đối xử với tôi rất chân thành. Người thứ nhất nhiều trải nghiệm, cho tôi cảm giác an toàn và được che chở. Người thứ hai lại mang đến cảm giác vui vẻ, thoải mái và một tương lai có vẻ nhẹ nhàng hơn tại Hà Nội.
Ở tuổi mà gia đình giục lấy chồng, tôi đắn đo nhiều giữa C. và Q.. Bạn bè tôi thì chia làm hai phe. Có người nói nên chọn người đàn ông trưởng thành, thu nhập tốt hơn, biết gánh vác. Có người lại bảo hôn nhân không chỉ là yêu mà còn là chuyện điều kiện sống và áp lực gia đình.
Bản thân tôi hiện rất rối, vì tôi thật sự có cảm xúc với cả hai người. Nếu là mọi người, mọi người sẽ chọn ai? Xin hãy cho tôi lời khuyên.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

