Tôi 35 tuổi, được nhiều người nhận xét trẻ hơn tuổi khá nhiều. Tôi làm trưởng phòng mua hàng cho một công ty nhỏ, thu nhập dao động khoảng 45-60 triệu đồng mỗi tháng, thỉnh thoảng có thêm một ít hoa hồng.
Tôi từng kết hôn và ly hôn khi mới 26 tuổi. May mắn là tôi được quyền nuôi con. Cậu bé 9 tuổi, là niềm tự hào và động lực lớn nhất trong cuộc đời tôi. Sau khi ly hôn, tôi cũng từng được vài người theo đuổi. Trong số đó có những người thật sự đồng điệu về suy nghĩ và cách sống. Nhưng ở thời điểm ấy, tôi không muốn yêu. Tôi chọn tập trung cho sự nghiệp, tài chính và việc nuôi dạy con trai trưởng thành.
Thời gian trôi qua, cuộc sống dần ổn định hơn. Hai mẹ con có một căn chung cư nhỏ để ở, một bất động sản ở quê, một chiếc ôtô đủ dùng và khoản tiết kiệm khoảng 2 tỷ đồng. Tôi khá năng động, thích học hỏi, thích tham gia các hoạt động và không ngừng phát triển bản thân. Có những lúc tôi nghĩ cuộc sống như vậy là đủ rồi, không nhất thiết phải yêu thêm ai hay kết hôn lần nữa.
Cho đến gần một năm trước, khi tôi bắt đầu mở lòng với tình yêu, tôi gặp một người đàn ông nhỏ hơn 6 tuổi. Ngay từ đầu, cả hai đều rất rõ ràng với nhau: cứ yêu thôi, chưa nghĩ đến tương lai. Khoảng cách tuổi tác, hoàn cảnh sống và nhiều khác biệt khiến cả hai đều hiểu rằng đây là mối quan hệ không dễ dàng. Nhưng rồi theo thời gian, tình cảm lớn dần lên. Một ngày, bạn ấy nói muốn đi xa hơn. Bạn bắt đầu nghĩ đến tương lai và quyết định chia sẻ chuyện tình cảm của chúng tôi với gia đình ở Nghệ An.
Mọi thứ không diễn ra như mong đợi. Ba mẹ bạn phản đối rất quyết liệt. Mẹ bạn khóc nhiều ngày liên tiếp, bỏ ăn và yêu cầu bạn phải chấm dứt mối quan hệ này. Bạn giấu tôi chuyện đó suốt thời gian dài. Chỉ đến khi bạn nói muốn dừng lại và tôi hỏi lý do, bạn mới kể tất cả. Bạn đã đấu tranh nội tâm suốt ba tháng, đã cố gắng giải thích, thuyết phục và tìm cách dung hòa giữa tình yêu và gia đình nhưng mọi thứ không có chuyển biến tích cực. Thậm chí mẹ bạn vẫn không muốn nói chuyện với bạn, mọi thông tin đều phải thông qua ba của bạn.
Khi nghe câu chuyện ấy, thật lòng tôi không trách ai cả. Tôi hiểu tâm lý của ba mẹ bạn. Có lẽ không nhiều bậc phụ huynh dễ dàng chấp nhận việc con trai mình còn trẻ lại yêu người phụ nữ lớn hơn 6 tuổi, từng ly hôn và có một cậu con trai riêng. Tôi cũng hiểu rằng ở độ tuổi của bạn, việc đứng giữa tình yêu và gia đình là áp lực rất lớn, không phải ai cũng đủ trải nghiệm và bản lĩnh để giải quyết những mâu thuẫn như vậy.
Tôi hiểu rằng hoàn cảnh của tôi không phải là vấn đề duy nhất. Điều quan trọng hơn nằm ở sự chấp nhận của mỗi gia đình, mỗi góc nhìn và cả cách người đàn ông tôi yêu lựa chọn đối diện với khó khăn. Vậy nên tôi đã đồng ý chia tay, không níu kéo, không trách móc, không cần thêm bất kỳ lời giải thích nào nữa. Chỉ là trái tim tôi vẫn hụt hẫng.
Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất không phải là việc chia tay, mà là tại sao có những mối quan hệ ngay từ đầu đã biết sẽ rất khó có kết quả, vậy mà tôi vẫn chọn bước vào. Gần 10 năm sau ly hôn, tôi mới thật sự mở lòng một lần nữa. Và rồi lại gặp phải câu chuyện thế này. Đôi khi tôi tự hỏi, phải chăng cuộc sống quá êm đềm lại thiếu điều gì đó để trưởng thành? Hay ông trời vẫn đang thử thách tôi bằng những bài học khác của tình yêu?
Tôi đang muốn ly hôn và nuôi cả hai con, liệu có được không? Lúc sinh bé đầu, vợ chồng ra sống riêng, anh không cho tôi đồng nào. Tiền lương của anh, anh giữ, sau này cho mẹ chồng vay. Tiền lương của tôi để nuôi con, mua bỉm sữa cho con, sinh hoạt gia đình, cái gì hết cũng tự tay mua. Chồng lười làm, ham chơi, tháng chỉ làm được 20 ngày, có tháng đi làm 15 ngày. Lương chồng tôi 4-5 triệu đồng là cùng vì anh có chịu đi làm đâu. Có những hôm anh ở nhà nằm chơi điện tử cả ngày, bảo trông con không trông.
Con ốm, tôi bảo anh không đi làm thì ở nhà trông con, anh lại nói cho con đi học. Lúc tôi bảo đưa con đi viện, anh cũng kệ, cứ ngồi chơi điện tử. Tôi phải đưa con đi một mình hoặc mẹ chồng đi cùng. Khi sinh bé thứ hai, chồng chỉ làm được hai tháng, anh giữ lại một triệu đồng đóng hội, còn đâu đưa cho tôi. Từ tết năm nay, anh đi làm công ty, bảo không đưa tiền lương cho mình, cứ tiêu bằng tiền của tôi, lương anh để cất riêng. Vậy là từ bé đầu đến bé thứ hai, tôi hoàn toàn nuôi và chăm con một mình, có chồng cũng như không.
Trước vợ chồng tôi từng ly hôn nhưng không thành. Khi đó tôi bảo sẽ đón hai con nhưng mẹ chồng không cho, trong khi tôi là người chăm và nuôi con. Chồng không chăm, cũng chẳng đưa tiền cho tôi. Lần này tôi quyết định ly hôn vì nhiều chuyện khác xảy ra nữa, chỉ muốn làm sao để hai con được về ở với mẹ vì chồng cục tính, hay quát mắng, chửi con những câu khó nghe, cũng không quan tâm gì đến học hành của con. Mong được các bạn chia sẻ. Chân thành cảm ơn.
Chồng tôi rất thích có con trai dù luôn nói gái trai gì cũng là con. Từ lúc tôi sinh xong, còn yếu, anh cho con uống sữa và thay tã cho con, đến khi ra viện là anh không đoái hoài tới nữa, ít bồng bế và không chăm bẵm con. Mẹ chồng tôi ở được 3 tuần là về, khi đó bà chỉ lo cho anh thôi, chẳng thèm ngó ngàng tới con dâu. Tôi đang trong thời kỳ cho con bú, nhắc tới chuyện mua thức ăn là anh khó chịu vì thiếu tiền. Con chưa được 6 tháng, tôi lại mang bầu, anh cũng mong con trai lắm nhưng khi biết tôi lại sinh con gái, mặt anh bí xị.
Tôi có công việc nhưng nghỉ sau sinh nên tiền rất ít, anh phải đi làm kiếm thêm, những lúc gây gổ với nhau anh lại nói: "Cô ra ngoài kiếm tiền mới hiểu". Tôi mệt mỏi lắm nhưng vì con nên cố gắng. Chồng chẳng thiết tha gì với mẹ con tôi. Đợi con cứng cáp, công việc ổn định mà chồng không thay đổi, tôi sẽ chia tay, sống mà nhìn mặt nhau đã thấy bực bội thì sống làm sao được. Anh bị bệnh gan, phải kiêng rượu bia, thế mà sáng uống thuốc chiều rảnh là lại nhậu. Lúc tôi vừa sinh xong, đã mệt mỏi lại phải thức đêm chăm con vì bé quấy đêm, chồng chẳng phụ giúp, mẹ chồng còn bảo sao không chăm chồng. Mong các bạn tư vấn giúp.
Tôi lấy chồng được ba năm, có con nhỏ gần hai tuổi. Hai vợ chồng cùng bán hàng online nên công việc khá bận, từ sáng đến tối đều xoay quanh đơn hàng, đóng gói, trả lời khách, giao hàng. Ngoài việc bán hàng, tôi là người chính chăm con, nấu ăn và lo việc nhà. Tối hôm đó, tôi đang đứng nấu cơm thì điện thoại liên tục báo tin nhắn, con lại quấy khóc ngoài phòng. Trời nóng, người mệt nên tôi buột miệng than một câu: "Làm phụ nữ khổ thật, vừa chăm con vừa nấu ăn, mệt cũng không được nghỉ".
Không ngờ chồng tôi đang ngồi gần đó lại nổi nóng. Anh đứng dậy hất nguyên chảo đồ ăn tôi vừa nấu xuống bồn rửa bát, thức ăn văng tung tóe khắp nơi, rồi đá luôn rổ rau tôi mới hái ngoài vườn mang vào. Vừa đá anh vừa chửi: "Không nấu được thì cút về nhà mẹ mày đi, từ giờ không phải nấu cho bố con tao ăn nữa". Tôi đứng lặng người, tay vẫn cầm vá, không nói được câu nào.
Hôm đó, chồng tôi bỏ ra ngoài đi nhậu với bạn. Đến khuya mới về trong tình trạng say xỉn, vào nhà nằm vật ra ngủ, không nói với tôi câu nào. Tôi cũng im lặng, dọn dẹp nốt những việc còn lại rồi đưa con đi ngủ như mọi ngày. Sáng hôm sau, cả hai vẫn dậy bán hàng bình thường. Tôi trả lời khách, đóng đơn, còn anh chuẩn bị hàng để gửi đi. Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ, chỉ là không ai nói với ai câu nào. Không khí trong nhà nặng nề. Tôi cảm thấy khá buồn và mệt mỏi.