Theo PhoneArena, Titan 2 Elite là phiên bản nâng cấp của Titan 2 với mục tiêu thu hút khách hàng muốn quay trở lại với điện thoại bàn phím vật lý như trên các mẫu điện thoại BlackBerry trước đây. Sản phẩm có màn hình AMOLED 4,03 inch, nhỏ hơn so với màn hình LCD 4,5 inch của phiên bản trước.
Titan 2 Elite có hai phiên bản: tiêu chuẩn và Pro. Với hơn 6.000 người ủng hộ, Unihertz đã thu về hơn 3 triệu USD từ các cam kết cho cả hai phiên bản. Titan 2 Elite đều được trang bị chip MediaTek Dimensity, với phiên bản tiêu chuẩn sử dụng chip Dimensity 7400, trong khi phiên bản Pro sử dụng chip Dimensity 8400. Cả hai chip đều được sản xuất bằng quy trình 4nm N4 của TSMC.
Cùng với bàn phím vật lý, thiết kế của Titan 2 Elite còn gây chú ý với màu cam, lấy cảm hứng từ iPhone 17 Pro, bên cạnh màu đen. Cả hai phiên bản đều có RAM 12 GB, kết hợp bộ nhớ trong 256 GB (bản tiêu chuẩn) hoặc 512 GB (bản Pro). Camera chính của máy có độ phân giải 50 MP, camera tele cũng 50 MP và camera selfie 32 MP.
Unihertz Titan 2 Elite được trang bị pin anode composite silicon-carbon 4.050 mAh mang đến khả năng sạc nhanh 33W. Phiên bản tiêu chuẩn dự kiến ra mắt vào tháng 7, trong khi phiên bản Pro ra mắt vào tháng 10. Cả hai đều cài sẵn Android 16 và hứa hẹn nhận được các bản cập nhật đến Android 20 cũng như cập nhật bảo mật đến năm 2031.
Trên Kickstarter, phiên bản Titan 2 Elite tiêu chuẩn có giá 389 USD với mức giảm 20% cho thành viên, trong khi phiên bản Pro có giá 479 USD với mức giảm tương tự.
Sự thành công của Unihertz trong việc huy động hơn 3 triệu USD đối với Titan 2 Elite cho thấy nhu cầu về smartphone có bàn phím vật lý đang hồi sinh. Khi mà nhiều người vẫn nhớ về cảm giác gõ phím và âm thanh “click” của bàn phím vật lý, Unihertz đang đáp ứng nhu cầu này trong thời đại mà điện thoại cảm ứng đã trở thành phổ biến.
Việc sở hữu một chiếc TV màn hình phẳng khổng lồ từ 100 inch trở lên có vẻ hấp dẫn đối với những ai muốn nâng cấp không gian giải trí tại gia. Các thương hiệu lớn hiện nay đã tung ra nhiều lựa chọn kích thước lớn để đáp ứng nhu cầu này. Tuy nhiên, việc mua một chiếc TV khổng lồ về nhà có thể dẫn đến sự hối tiếc mua sắm lớn nếu người mua chỉ nhìn vào kích thước màn hình mà bỏ qua những nhược điểm thực tế đi kèm.
Hóa đơn thực tế của một chiếc TV 100 inch không chỉ dừng lại ở tiền mua máy. Để gánh được một màn hình lớn, bạn bắt buộc phải đầu tư chiếc kệ đỡ hoặc giá treo tường mới có kích thước và độ chắc chắn phù hợp. Về mặt vận hành, một chiếc TV lớn và rực rỡ chắc chắn sẽ ngốn nhiều điện năng hơn, làm gia tăng đáng kể hóa đơn tiền điện, đặc biệt khi bật chế độ hình ảnh Động (Dynamic) hoặc Sống động (Vivid). Ngoài ra, người mua còn phải đối mặt với các chi phí công thợ lắp đặt chuyên nghiệp, cùng phí vận chuyển hoặc hoàn trả đắt đỏ nếu thiết bị không vừa vặn với ngôi nhà.
Xoay xở với một chiếc TV 100 inch dài gần 2,5 mét là một thử thách cồng kềnh và nặng nề. Bạn bắt buộc phải cần từ một đến hai người phụ giúp ngay cả khi vận chuyển vào nhà lẫn lúc lắp đặt. Kích thước Monolithic (kích thước vật lý cố định) này chiếm quá nhiều diện tích, buộc bạn phải dịch chuyển bàn ghế, đồ đạc xung quanh. Về lâu dài, các thao tác đơn giản như cắm thêm một sợi cáp HDMI hay lắp thêm loa thanh cũng có thể biến thành một 'trận chiến' cần tới vài người hỗ trợ nếu phải tháo hạ TV xuống khỏi tường.
Một tấm nền khổng lồ không đồng nghĩa với một chất lượng hình ảnh cao cấp tự động. Nhiều dòng TV khổng lồ hiện nay chọn ưu tiên kích thước màn hình hơn là công nghệ hiển thị để giữ giá cạnh tranh. Với cùng một độ phân giải 4K, các điểm ảnh trên tấm nền 100 inch sẽ bị kéo giãn ra, có mật độ thưa hơn so với TV 65 inch. Điều này vô tình phóng đại các khuyết điểm của nguồn phát, khiến người xem dễ dàng nhìn thấy các vệt nén vỡ hình, hiện tượng sọc màu hay lóa sáng, bắt buộc bạn phải đầu tư thêm nguồn phát chất lượng cao 4K để khắc phục.
Diện tích màn hình tăng gấp đôi cũng bắt đôi mắt của bạn phải tăng gấp đôi khối lượng công việc để đảo qua đảo lại quét thông tin. Tình trạng mỏi mắt, kiệt sức sẽ diễn ra nhanh hơn, đặc biệt khi xem các nội dung chuyển động nhanh như thể thao hay chơi game bắn súng nhịp độ dồn dập vào đêm muộn. Hơn nữa, nếu bạn ngồi ở vị trí quá gần màn hình hoặc ngồi lệch ra khỏi vị trí 'vàng' chính diện, mắt sẽ phải điều tiết liên tục đi kèm trải nghiệm hình ảnh bị bạc màu và giảm độ tương phản một cách khó chịu.
Tôi thấy nhiều người gặp rắc rối sau khi mua SIM. Khi tạo hoặc cập nhật tài khoản ứng dụng bằng số điện thoại mới này, ứng dụng lại thông báo rằng số điện thoại đó đã có người dùng. Có trường hợp sau khi mua SIM mới còn bị gọi đến đòi nợ.
Nhà mạng thu hồi SIM không còn sử dụng để bán lại, vậy sao không hủy/xóa luôn những dịch vụ gắn với SIM và chủ cũ trước khi mang ra bán?
Tính năng Always On Display (AOD - màn hình luôn bật) từ lâu là niềm tự hào của người dùng Samsung Galaxy, giúp xem nhanh thông báo mà không cần chạm vào máy. Tuy nhiên, đằng sau sự tiện lợi ấy là một cái giá không hề nhỏ về năng lượng mà không phải ai cũng thấu hiểu.
Kể từ khi ra mắt lần đầu trên Galaxy S7 vào năm 2016, AOD đã trở thành tính năng tiêu chuẩn trên hầu hết điện thoại Samsung, từ dòng flagship Galaxy S26 cho đến các dòng phổ thông như Galaxy A25 hay A57. Dù được quảng cáo là chỉ sử dụng năng lượng tối thiểu, các thử nghiệm thực tế từ bên thứ ba đã chỉ ra một sự thật khác: AOD có thể ngốn tới 1% pin mỗi giờ.
Lý do khiến mức độ hao pin khác nhau giữa các dòng máy nằm ở công nghệ tấm nền. Các dòng flagship đời mới (S24, S25, S26) được trang bị màn hình LTPO tiên tiến, có khả năng hạ tần số quét xuống mức cực thấp chỉ 1 Hz khi hiển thị nội dung tĩnh. Điều này giúp giảm thiểu tối đa áp lực lên viên pin.
Ngược lại, các dòng máy tầm trung như Galaxy A hay M thường không sở hữu công nghệ thích ứng này. Màn hình của chúng thường phải duy trì tần số quét cao (60 Hz hoặc 90 Hz) ngay cả khi chỉ hiển thị một đồng hồ nhỏ trên nền đen. Thử nghiệm trên Galaxy A5 từng ghi nhận mức tiêu hao lên đến 20% pin chỉ sau 24 giờ bật AOD - một con số đủ để khiến người dùng phải cân nhắc.
Thử nghiệm từ DXOMark cho thấy pin điện thoại có thể cạn nhanh hơn từ 3 đến 4 lần khi kích hoạt màn hình luôn bật. Ngay cả Samsung cũng ngầm thừa nhận điều này khi thiết lập chế độ tiết kiệm pin (Power Saving) sẽ tự động vô hiệu hóa AOD để kéo dài thời gian sử dụng.
Bên cạnh đó, việc người dùng cá nhân hóa AOD với nhiều widget, hình nền màu sắc hay thanh cập nhật Now bar cũng vô tình 'tiếp tay' cho việc đốt pin nhanh hơn. Càng nhiều điểm ảnh được thắp sáng, viên pin càng phải hoạt động vất vả hơn.
Để không phải hy sinh tính năng yêu thích mà vẫn bảo vệ được dung lượng pin, các chuyên gia khuyến nghị người dùng nên chuyển sang chế độ 'Tap to Show' thay vì để màn hình sáng liên tục. Ngoài ra, việc hạn chế các widget rườm rà và sử dụng giao diện AOD đơn giản nhất có thể sẽ giúp chiếc Galaxy của bạn trụ vững hơn qua một ngày dài làm việc.