Người dân ngồi ăn tại một nhà hàng ngoài trời sau khi các biện pháp hạn chế do dịch bệnh COVID-19 được nới lỏng tại vùng Lazio, Rome, Ý, ngày 1-2-2021 – Ảnh tư liệu – Ảnh: reuters.com
Trong giai đoạn đại dịch, nhằm hỗ trợ hoạt động kinh doanh, chính quyền Rome cho phép các cơ sở mở rộng diện tích sử dụng vỉa hè lên tới 50% tại khu trung tâm lịch sử và 70% ở các khu vực khác. Các chủ quán cũng có thể sử dụng phần vỉa hè cách cơ sở tới 25 m chỉ với một tờ khai đơn giản.
Quy định mới đã chấm dứt hoàn toàn các đặc quyền này. Theo đó, thay vì tính theo chiều dài mặt tiền như trước, diện tích vỉa hè được phép sử dụng sẽ căn cứ vào tổng diện tích sàn bên trong cơ sở, bao gồm cả khu bếp và nhà vệ sinh.
Cụ thể, khu vực thuộc di sản Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên hợp quốc (UNESCO) chỉ được sử dụng tối đa 1/3 diện tích bên trong, trong khi các khu vực khác có thể lên đến 50%, phố đi bộ tối đa 40%, khu vực trung tâm mở rộng (ngoài lõi UNESCO) được sử dụng với tỉ lệ dao động từ 1-3 đến 2-3.
Bên cạnh đó, các cơ sở kinh doanh phải tuân thủ quy chuẩn thẩm mỹ nghiêm ngặt nhằm bảo vệ cảnh quan di sản.
Chính quyền Rome cấm hoàn toàn việc sử dụng ô nhiều màu sắc và đồ nội thất bằng nhựa tại các khu vực lịch sử, đồng thời yêu cầu bàn ghế, chậu cây và vật dụng trang trí có thiết kế thống nhất, sử dụng vật liệu như gỗ, mây hoặc kim loại nhẹ, với tông màu trung tính như trắng hoặc be.
Bà Monica Lucarelli, Ủy viên phụ trách thương mại của Rome, nhấn mạnh mục tiêu của quy định mới là khôi phục trật tự và cân bằng trong không gian công cộng. Sau lễ Phục sinh, cơ quan chức năng sẽ phối hợp với cảnh sát triển khai kiểm tra và xử lý nghiêm các trường hợp vi phạm.
Nguồn: https://tuoitre.vn/rome-siet-chat-quan-ly-via-he-20260406150313853.htm
Tình Yêu Giới Tính
Bị nhân tình ghen ngược, ép ly hôn, tôi trả giá đắt vì ngoại tình

Tôi đang ngồi gục vô lăng trong bãi đỗ xe của công ty, đồng hồ điểm 8h tối mà không dám nổ máy. Về nhà thì sợ sự chất vấn tĩnh lặng của vợ, còn đến căn hộ của nhân tình thì tôi thực sự ám ảnh bởi những trận cuồng phong ghen tuông ngột ngạt.
Người đời thường bảo đàn ông ngoại tình là những kẻ tham lam, muốn thêm chứ không muốn bớt. Tôi thừa nhận mình tham lam, nhưng giờ đây, tôi đang bị chính lòng tham đó thít chặt lấy cổ, tước đoạt đi từng chút dưỡng khí cuối cùng.
Tôi từng có một gia đình hoàn hảo với người vợ hiền lành và hai đứa con ngoan. Nhưng đồng thời, tôi cũng có... một cô nhân tình trẻ đẹp, nóng bỏng. Những tưởng mình là kẻ chiến thắng, ôm trọn cả hai thế giới, nào ngờ tôi đang rơi vào một chốn địa ngục trần gian do chính tay mình tạo ra.
Nhân tình của tôi tên Hân, kém tôi 8 tuổi. Khi mới quen, Hân như một làn gió mát lành thổi vào cuộc hôn nhân 7 năm đang bước vào giai đoạn nhạt nhẽo, rập khuôn của tôi.
Lúc đó, Hân hiểu chuyện, dịu dàng và luôn miệng nói: “Em biết thân phận mình, em không cần danh phận, chỉ cần những lúc anh mệt mỏi, hãy đến bên em để em chăm sóc”. Lời nói ngọt ngào ấy khiến thằng đàn ông trong tôi mềm nhũn. Tôi lao vào Hân như con thiêu thân, đinh ninh rằng mình đã tìm được một chốn bình yên hoàn hảo ngoài hôn nhân. Nhưng tấm mặt nạ hiểu chuyện ấy chỉ tồn tại được vỏn vẹn 6 tháng.
Khi tình cảm đã lún sâu, Hân bắt đầu bộc lộ sự chiếm hữu đến mức cực đoan. Ban đầu chỉ là những hờn dỗi vu vơ khi tôi về ăn cơm tối cùng gia đình. Sau đó, nó nâng cấp thành những cuộc gọi video kiểm tra bất thình lình vào lúc nửa đêm để xem tôi đang ngủ ở đâu, có nằm chung giường với vợ hay không.
Hân cấm tôi không được đăng bất cứ hình ảnh nào có mặt vợ lên Facebook cá nhân. Thậm chí, có lần cô ấy còn ngửi cổ áo tôi, thấy mùi nước hoa của vợ liền thẳng tay vứt chiếc áo sơ mi hàng hiệu của tôi vào thùng rác rồi khóc lóc ầm ĩ.
Nhưng kịch tính nhất và đẩy tôi vào sự hoảng loạn tột độ là chuyến du lịch gia đình 4 ngày 3 đêm tại Phú Quốc vào đầu tháng trước.
Đó là chuyến đi vợ tôi đã lên kế hoạch từ nửa năm nay để kỷ niệm ngày cưới và mừng sinh nhật con gái lớn. Trước khi đi, tôi đã dỗ dành Hân, chuyển khoản cho cô ấy một số tiền lớn để đi mua sắm và hứa sẽ gọi điện mỗi ngày. Hân ngoan ngoãn gật đầu.
Nhưng bi kịch bắt đầu ngay từ buổi chiều ngày thứ hai. Khi tôi đang cùng vợ con xây lâu đài cát trên bãi biển, điện thoại trong túi tôi rung lên từng hồi liên tục như muốn cháy máy. Mở ra, tôi tá hỏa thấy 47 cuộc gọi nhỡ và hàng chục tin nhắn trên Zalo từ Hân. Vợ tôi vừa đăng một tấm ảnh cả nhà cười rạng rỡ trên bãi biển và trong ảnh, tay tôi đang ôm eo vợ.
Tin nhắn của Hân đập vào mắt tôi rợn người: “Anh giỏi lắm! Anh nói đi công tác mà anh đi nghỉ dưỡng, ôm ấp mặn nồng với chị ta à?”, “Anh lừa dối tôi!”, “Nếu trong 5 phút nữa anh không gọi lại, tôi sẽ uống hết lọ thuốc ngủ này cho anh xem! Anh ôm vợ anh đi mà sống cả đời với sự dằn vặt!” kèm theo đó là bức ảnh cô ấy đang cầm một nắm thuốc trên tay.
Máu trong người tôi như đông cứng. Tôi viện cớ đau bụng, chạy thục mạng về phòng khách sạn. Khóa trái cửa nhà vệ sinh, mở vòi sen ở mức to nhất để át tiếng ồn, tôi run rẩy gọi lại cho Hân. Đầu dây bên kia là tiếng gào thét, khóc lóc điên dại. Hân chửi rủa, bắt tôi phải chứng minh tình yêu bằng cách… ngay lập tức lấy cớ công ty có việc gấp để bay về Hà Nội với cô ấy.
“Hân ơi, anh xin em, con gái anh đang ngoài kia, anh không thể bỏ về lúc này được. Anh xin em bình tĩnh lại, về anh sẽ bù đắp cho em”, tôi hạ giọng van nài, mồ hôi vã ra như tắm, hòa lẫn với nước từ vòi sen văng tung tóe.
Đúng lúc đó, tiếng đập cửa nhà vệ sinh vang lên. Tiếng vợ tôi hốt hoảng bên ngoài: “Anh sao thế? Có phải trúng thực không? Anh mở cửa ra em xem nào!”.
Bên ngoài là vợ đang lo lắng, bên trong điện thoại là nhân tình đang gào thét dọa tự tử. Quả thực khoảnh khắc đó, tôi chỉ muốn chết quách đi cho xong.
Tôi tắt phụt máy, rửa mặt, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo bước ra ngoài bảo vợ mình không sao. Những ngày còn lại ở Phú Quốc, tôi sống như một bóng ma, tay lúc nào cũng khư khư cái điện thoại, lén lút nhắn tin dỗ dành Hân trong từng giây phút vợ quay lưng đi. Nhưng mọi chuyện không dừng lại ở đó.
Trở về Hà Nội, chào đón tôi tại căn hộ của Hân là những mảnh vỡ của ly cốc lăn lóc trên sàn. Hân tiều tụy, mắt sưng vù, nhưng ánh nhìn lại sắc lẹm như dao.
Cô ấy không khóc nữa, mà lạnh lùng ra tối hậu thư: “Em chán ngấy cái cảnh phải sống chui lủi, dùng chung người đàn ông với một người đàn bà khác rồi. Em cho anh đúng 1 tháng. Hoặc là anh đem tờ đơn ly hôn có chữ ký của chị ta đến đây. Hoặc là, toàn bộ tin nhắn, hình ảnh ân ái của chúng ta, và cả những sao kê anh chuyển tiền cho em, sẽ nằm trên bàn làm việc của vợ anh và được gửi cho cả sếp của anh nữa”.
Tôi sững sờ, cảm thấy đất dưới chân đang sụp lún. Ly hôn ư? Tôi chưa bao giờ có ý định đó! Tôi ngoại tình nhưng tôi vẫn rất tôn trọng vợ, vợ tôi không có lỗi gì cả và tôi còn hai đứa con thơ đang tuổi ăn tuổi lớn. Tôi không thể phá nát gia đình này.
Nhưng Hân không nói đùa. Cô ấy biết nơi tôi làm việc, biết trường con tôi học, thậm chí biết cả địa chỉ nhà bố mẹ vợ tôi. Sự ghen tuông đã biến một cô gái hiền lành ngày nào trở thành một người phụ nữ sẵn sàng hủy diệt tất cả.
Giờ đây, mỗi ngày trôi qua với tôi đều là một màn tra tấn tâm lý kinh hoàng. Tôi ở nhà, nhìn vợ nấu cơm, nhìn các con cười đùa mà ruột gan như lửa đốt, cảm giác tội lỗi và sợ hãi dâng lên nghẹn đắng cổ họng. Tôi không dám phớt lờ Hân, phải chiều chuộng, cung phụng cô ấy để câu giờ, nhưng tôi biết thời hạn 1 tháng đang cạn dần.
Tôi đang bị dồn vào chân tường bởi chính sự phản bội của mình. Tôi thực sự hối hận rồi, nếu thời gian quay trở lại, tôi không bao giờ bước vào mối tình vụng trộm đó. Xin hãy cho tôi một lời khuyên, tôi phải làm sao để thoát khỏi mớ bòng bong này mà không làm tổn thương đến vợ con tôi? Tôi sắp phát điên mất rồi!
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Thêm 8 cơ thủ Việt Nam giành vé dự World Cup billiards TP.HCM

Vòng tuyển chọn 2 World Cup billiards carom 3 băng TP.HCM thu hút hơn 240 VĐV, diễn ra từ ngày 1 đến ngày 5-4 tại CLB billiards Bà Chiểu 3 (phường Hiệp Bình, TP.HCM).
Giải đấu được tổ chức bởi Liên đoàn Billiards & Snooker TP.HCM nhằm chọn ra 8 suất cuối cùng đại diện Việt Nam (trừ các hạt giống đã có trên bảng xếp hạng thế giới) tham dự World Cup.
Trước đó vòng tuyển 1 diễn ra vào tháng 3 đã giúp xác định 8 cái tên đầu góp mặt.
Ở lượt trận quyết định tranh suất dự World Cup diễn ra vào chiều 5-4, tài năng trẻ 17 tuổi Nguyễn Minh Trí gây bất ngờ khi giành chiến thắng trước Nguyễn Như Lê.
Trước đó Nguyễn Như Lê thể hiện một phong độ ấn tượng suốt từ đầu giải, trong đó có trận đấu ghi series 18 điểm cùng hiệu suất ghi điểm lên đến hơn 4 điểm/lượt cơ, khiến đối thủ thua khi chưa kịp nghỉ giải lao.
Trước người đàn anh kỳ cựu, Minh Trí nhập cuộc tự tin, tung series 7 điểm để dẫn trước 15-4 sau hiệp đầu. Sang hiệp 2, Như Lê cũng đáp trả với đường cơ 7 điểm, rút ngắn cách biệt còn 14-18. Dù vậy tài năng 17 tuổi vẫn thi đấu bình tĩnh để giữ vững lợi thế, thắng 30-19 sau 19 lượt cơ.
Minh Trí trở thành cơ thủ nhỏ tuổi nhất trong lịch sử carom 3 băng Việt Nam tham dự World Cuo billiards. Trước đó vinh dự này thuộc về Chiêm Hồng Thái vào năm 2019, khi anh 20 tuổi.
Đáng chú ý cơ thủ kỳ cựu Nguyễn Ngọc Trị đã có chiến thắng kịch tính 30-29 trước Phạm Quốc Thích. Ngọc Trị vừa chính là chú ruột, vừa là thầy của tài năng trẻ 17 tuổi Nguyễn Minh Trí. Kết quả này chứng kiến cả hai chú cháu cùng dự World Cup billiards TP.HCM năm nay.
Vòng tuyển chọn 2 còn chứng kiến nhiều đại diện khác của Việt Nam lần đầu có suất dự World Cup. Ấn tượng bậc nhất phải kể đến Nguyễn Viết Thụ. Ở lượt trận quyết định, sau khi bị Cao Phan Triết Luận dẫn 29-22, Viết Thụ xuất sắc có series 8 điểm để thắng ngược 30-29.
Cơ thủ Hồ Quan Thái hay Tống Văn Đào cũng lần đầu đến đấu trường World Cup. Các cơ thủ còn lại có suất dự giải là Đoàn Minh Kiệt, Võ Cao Thắng và Võ Quốc Thắng.
Tình Yêu Giới Tính
Hiện tượng hiếm: Hàng ngàn con cá leo thác thẳng đứng suốt 10 giờ

Loài cá này, có tên khoa học Parakneria thysi, được quan sát tại thác Luvilombo trong các đợt nghiên cứu năm 2018 và 2020, theo trang IFLScience ngày 3-4.
Chỉ những con cá dài khoảng 3,7 - 4,8 cm mới thực hiện hành trình đặc biệt này, thường diễn ra vào cuối mùa mưa. Dù hành vi của chúng đã được người dân địa phương biết đến từ khoảng 50 năm trước, đây là lần đầu tiên được khoa học ghi nhận và phân tích.
Không giống nhiều loài cá khác dùng miệng để bám và leo, Parakneria thysi sử dụng vây.
Các vây ngực và vây bụng của chúng có các mấu nhỏ, giúp bám chặt vào bề mặt đá trơn trượt. Nhờ đó, chúng có thể nhích từng chút một lên vách đá gần như thẳng đứng, chống lại dòng nước chảy xiết.
Những con cá nhỏ bám vào vách đá để leo thác tại Congo - Nguồn: IFLSCIENCE
Hành trình leo 15 mét vách thác kéo dài trung bình 9 giờ 45 phút song điều đáng chú ý là cá chỉ thực sự di chuyển khoảng 15 phút, phần lớn thời gian còn lại là nghỉ ngơi. Chúng dừng lại trên các gờ đá phẳng, với khoảng 9 lần nghỉ dài (khoảng một giờ) và nghỉ ngắn (khoảng 30 phút).
Trong lúc nghỉ, hàng chục đến hàng trăm con tụ tập lại trước khi tiếp tục leo lên.
Nhóm nghiên cứu cho rằng thời điểm di cư của loài cá này có liên quan đến mực nước và lượng mưa.
Điều kiện thuận lợi để cá leo thác là vào đầu tháng 4, khi mực nước đạt đỉnh. Cá cũng có xu hướng di chuyển vào cuối buổi chiều, khoảng 16h -18h, thay vì buổi sáng.
Mục đích của hành vi này vẫn chưa được xác định chắc chắn. Một số giả thuyết cho rằng chúng tìm kiếm nguồn thức ăn ít cạnh tranh hơn hoặc cố gắng tránh các loài săn mồi như cá da trơn Schilbe intermedius.
Tuy nhiên, môi trường sống của loài cá này đang chịu áp lực từ con người.
Hoạt động đánh bắt, kể cả bằng lưới mịn, cùng với việc khai thác nước cho nông nghiệp có thể làm cạn khu vực hạ lưu và đe dọa quần thể cá.
Nhóm nghiên cứu kêu gọi tăng cường bảo vệ khu vực thác và hệ sinh thái liên quan.
Nghiên cứu được công bố trên tạp chí Scientific Reports.

