Diễn ra tại khu du lịch văn hóa Suối Tiên, chương trình như gạch nối vinh danh những điều bình dị cùng xây nên nếp nhà hạnh phúc.
Trong số các cặp đôi, gia đình nhỏ của chị Nguyễn Hoàng Đan Khanh (31 tuổi) và anh Trần Đại Phúc (33 tuổi), cặp đôi cán bộ Đoàn được tuyên dương với hành trình vun đắp yêu thương, sẻ chia trách nhiệm cùng nhau trong công việc, cuộc sống.
Chị Đan Khanh hiện là bí thư Đoàn phường Bình Thạnh. Chị nói cũng có những va chạm và thử thách khi bước vào cuộc sống hôn nhân. Kiểu như trước khi lập gia đình ai cũng con cưng trong nhà, quen được chiều chuộng và những thói quen riêng.
“Lúc yêu, mọi thứ nhẹ nhàng hơn, mỗi người vẫn có không gian riêng, nhưng về chung một nhà có khi thói quen, cách nghĩ và lối sống có khác nhau, nên cả hai phải học cách thích nghi cùng nhau”, chị Khanh nói.
Có khác biệt đôi lúc tạo thành mâu thuẫn, đôi khi áp lực công việc cũng khiến cả hai mệt mỏi và không phải lúc nào mọi thứ cũng đều có thể giải quyết ngay được. Mỗi lúc như vậy, quan trọng không phải tìm xem ai đúng ai sai mà là cả hai ngồi lại cùng nhau khi đối diện với mâu thuẫn.
Chị Khanh kể hai vợ chồng chọn cách lắng nghe nhau, tôn trọng, nhường nhịn và thứ tha cho nhau nhiều hơn.
“Hạ cái tôi của mỗi người không có nghĩa từ bỏ bản thân mà là biết đặt hạnh phúc lên trên những hơn thua nhỏ nhặt”, chị Đan Khanh chia sẻ.
Áp lực của nhịp sống hiện đại có thể làm mọi thứ đổi thay nhanh chóng, thậm chí cách nhìn nhận về nền tảng gia đình cũng chịu tác động.
Họ chọn cách vun vén, đồng hành thay vì bỏ mặc cho người còn lại gánh vác một mình. Nhất là khi cậu con trai gần 2 tuổi mang đến niềm vui nhưng cũng có những trách nhiệm mới.
Anh Trần Đại Phúc cho rằng hạnh phúc gia đình không thể được xây dựng nếu chỉ là trách nhiệm chỉ đặt lên vai một người.
Theo anh, cách nghĩ chồng chỉ cần làm tốt vai trò trụ cột kinh tế không còn phù hợp với cuộc sống hiện nay mà cần phải là người bạn đồng hành thực sự với vợ, biết chia sẻ công việc nhà mỗi ngày nữa.
Dù có nhà ngoại hỗ trợ song anh Phúc cho biết luôn sắp xếp công việc cùng vợ chăm con, san sẻ việc nhà, vợ chồng luôn trò chuyện cùng nhau sau một ngày làm việc.
“Người chồng cần học cách kiểm soát cảm xúc, chủ động làm hòa khi xảy ra bất đồng và luôn đặt lợi ích gia đình lên trên những tranh cãi cá nhân. Đó cũng là chất keo gắn kết mỗi gia đình nhỏ bền chặt hơn”, anh Phúc bày tỏ.
Công tác Đoàn thường gắn với những chương trình cộng đồng, hoạt động phong trào mà không ít công việc phát sinh ngoài giờ hành chính. Đi sớm về muộn, cuối tuần bận rộn là điều quá quen thuộc với cả hai vợ chồng Khanh và Phúc.
“Nhiều hôm công việc kết thúc rất muộn, rồi có giai đoạn hoạt động liên tục đồng nghĩa khoảng thời gian dành cho gia đình cũng bị thu hẹp. Ai cũng áp lực song may mắn là vợ chồng luôn đặt mình vào vị trí của người kia để thấu hiểu, chia sẻ với nhau”, Khanh nói.
Là thủ lĩnh thanh niên, ngoài nhiệm vụ chuyên môn, chị Khanh còn thường xuyên tiếp xúc với thanh niên, tổ chức các hoạt động tình nguyện và xây dựng phong trào tại địa phương.
Với Khanh, xây dựng gia đình hạnh phúc không chỉ là câu chuyện riêng trong mỗi mái nhà. Bởi một gia đình hạnh phúc sẽ tạo nên những công dân tốt, nhiều gia đình hạnh phúc sẽ góp phần tạo nên một cộng đồng tích cực và văn minh hơn.
Trong các hoạt động tại Đoàn phường, tiếp xúc với các bạn trẻ đang chuẩn bị lập gia đình hoặc mới bước vào hôn nhân, Khanh luôn tâm sự từ kinh nghiệm bản thân rằng đừng kỳ vọng về một cuộc sống hôn nhân hoàn hảo. Thay vào đó hôn nhân phải là quá trình hai người cùng học cách thấu hiểu, sẻ chia và trưởng thành cùng nhau.
Dù cậu con trai mới gần 2 tuổi song hai vợ chồng luôn tìm cách để con được tiếp xúc với các hoạt động cộng đồng phù hợp.
Hình ảnh cậu bé nhỏ tuổi theo cha mẹ đến các chương trình tình nguyện, hoạt động xã hội khiến nhiều người thích thú. Chắc chắn con chưa hiểu gì ở độ tuổi này nhưng Khanh tin môi trường sống sẽ góp phần hình thành nhân cách cho trẻ nên dẫn đi cùng.
“Mình nghĩ những điều này không phải là bài học dạy nhau bằng lời nói mà bằng chính cách lựa chọn lối sống mỗi ngày.
Tôn trọng người khác, chia sẻ trách nhiệm trong gia đình, cùng nhau tham gia hoạt động xã hội… đều trở thành những bài học âm thầm giúp nhau trưởng thành và dạy dỗ con cái”, Đan Khanh bộc bạch.
Một trường hợp hi hữu vừa được Bệnh viện Đa khoa Trung ương Cần Thơ xử trí khi bệnh nhân phải nhập viện trong tình trạng bộ phận sinh dục bị siết chặt bởi hai đai ốc kim loại suốt gần một tháng, gây biến dạng và phù nề nghiêm trọng.
Theo thông tin từ bệnh viện ngày 5/5, bệnh nhân nam L.D.T 38 tuổi ở An Giang nhập viện trong đêm 27/4 với tình trạng dương vật bị hai đai ốc hình lục giác, đường kính khoảng 3cm, siết chặt. Dù gặp khó khăn trong sinh hoạt, người bệnh vẫn cố chịu đựng do còn tiểu tiện được và không thể tự tháo dị vật.
Ngay sau khi tiếp nhận, các bác sĩ Khoa Ngoại Thận – Tiết niệu đã tiến hành can thiệp khẩn cấp. Tuy nhiên, do dị vật bằng kim loại cứng và bị siết quá chặt, các phương pháp thông thường không thể áp dụng.
Ê-kíp buộc phải sử dụng dụng cụ cắt chuyên dụng để phá bỏ hai đai ốc. Ca xử trí kéo dài khoảng 40 phút, sau đó bệnh nhân tiếp tục được theo dõi điều trị do tổn thương để lại.
Theo bác sĩ Trương Công Thành, Trưởng khoa Ngoại Thận – Tiết niệu, đây là tình huống cấp cứu nguy hiểm vì có thể gây tắc nghẽn tuần hoàn, dẫn đến phù nề, hoại tử nếu không xử lý kịp thời. Trong những trường hợp nặng, bệnh nhân thậm chí có nguy cơ mất vĩnh viễn chức năng bộ phận sinh dục.
Các bác sĩ khuyến cáo người dân tuyệt đối không tự ý sử dụng hoặc cố gắng tháo gỡ dị vật tại nhà khi xảy ra sự cố tương tự, mà cần nhanh chóng đến cơ sở y tế để được xử trí an toàn, tránh biến chứng đáng tiếc.
Sự việc xảy ra tại Trường phổ thông dân tộc bán trú tiểu học Làng Mô và Trường phổ thông dân tộc bán trú trung học cơ sở Làng Mô thuộc xã Tủa Sín Chải, tỉnh Lai Châu.
Thông tin ban đầu vào khoảng 18h45, ngày 14/5 có nhiều em học sinh buồn nôn, đau bụng. Nhận định ban đầu cho rằng, do các em học sinh tự đi hái và ăn quả lạ ngoài tự nhiên.
Sau khi phát hiện vụ việc, UBND xã Tủa Sín Chải đã khẩn trương chỉ đạo Công an xã, Trạm Y tế xã và hai trường học triển khai lấy mẫu thức ăn tại bếp ăn của hai trường học và mẫu quả lạ nghi gây ngộ độc; rà soát toàn bộ học sinh có biểu hiện liên quan để kịp thời theo dõi, xử lý.
Tính đến 21h ngày 14/5, tổng số học sinh có biểu hiện nghi ngộ độc do ăn quả lạ là 206 em. Trong đó, Trường phổ thông dân tộc bán trú trung học cơ sở Làng Mô có 159 em, với 23 em được chuyển lên Bệnh viện đa khoa Sìn Hồ; Trường phổ thông dân tộc bán trú tiểu học Làng Mô có 47 em, trong đó 12 em được chuyển viện điều trị.
Theo ông Nguyễn Văn Chính, Chủ tịch UBND xã Tủa Sín Chải, ngay sau khi phát hiện sự việc, UBND xã đã chỉ đạo Trạm y tế tổ chức khám và điều trị cho các em học sinh có biểu hiện ngộ độc do ăn quả lạ; đồng thời đề nghị Bệnh viện Sìn Hồ tăng cường 2 y, bác sĩ và thuốc để phục vụ công tác khám và điều trị cho các cháu học sinh. Đến 24 giờ cùng ngày, các cháu ngộ độc nghi do ăn quả lạ cơ bản ổn định, giảm các triệu chứng.
Tính đến sáng ngày 15/5, về cơ bản các cháu đã ổn định hoàn toàn về sức khỏe và tham gia học tập bình thường; còn lại 35 cháu được đưa về bệnh viện Sìn Hồ điều trị đã ổn định sức khỏe đang chờ làm thủ tục xuất viện để về tiếp tục tham gia học tập.
Hiện, Ủy ban nhân dân xã tiếp tục chỉ đạo Trạm Y tế phối hợp các trường học theo dõi sức khỏe học sinh; bố trí giáo viên, cán bộ y tế túc trực để xử lý kịp thời các tình huống phát sinh; chuẩn bị đầy đủ thuốc, vật tư y tế phục vụ sơ cấp cứu.
Đồng thời, các cơ quan chuyên môn phối hợp xác minh nguyên nhân vụ việc; các mẫu thực phẩm và mẫu quả lạ nghi gây ngộ độc đã được niêm phong, lưu giữ theo quy định.
Nghiên cứu của Đại học Sydney (Australia) chỉ ra phụ nữ độc thân trên 45 tuổi, không có con là nhóm có khả năng cao nhất phải chăm sóc cha mẹ già hoặc người thân bệnh tật.
"Nhiều phụ nữ cho biết gia đình họ tồn tại một kỳ vọng: vì không vướng bận con cái, họ là người rảnh rỗi và linh hoạt nhất để hỗ trợ", Phó giáo sư Myra Hamilton, trưởng nhóm nghiên cứu, nói.
Tuy nhiên, hệ lụy mà nhóm phụ nữ này phải đối mặt không chỉ là thời gian, mà còn là gánh nặng tài chính và áp lực tinh thần.
Định kiến "không vướng bận"
Bà Hamilton cho biết, việc mặc định người độc thân phải chăm sóc cha mẹ xuất phát từ hai định kiến: chăm sóc là việc của phụ nữ và không con sẽ rảnh rỗi hơn người đã lập gia đình. "Những phụ nữ này không trốn tránh trách nhiệm, họ muốn phụng dưỡng cha mẹ. Nhưng chính cảm giác bị áp đặt khiến họ không thoải mái", chuyên gia nói.
Chuyên gia tư vấn tâm lý Judy Graham cho biết nhiều khách hàng của bà đang gánh vác việc chăm sóc cha mẹ một mình, hoặc đối mặt với các mối quan hệ anh chị em phức tạp. "Khách hàng thường kể về những câu nói trong gia đình kiểu như: Cô không có con, nên có thể tạm dừng công việc để đưa mẹ đi khám bệnh được không?", bà Graham nói.
Theo bà, quan niệm này bắt nguồn từ tâm lý coi trọng việc sinh sản của xã hội. Họ phải đối mặt với căng thẳng tâm lý, thể chất và tài chính giống mọi người nhưng thường phải gánh chịu một mình.
Thiệt thòi tài chính, sự nghiệp
Việc chăm sóc người già ảnh hưởng lớn đến việc làm và thu nhập của phụ nữ không con. Nếu phụ nữ có con thường bị gián đoạn sự nghiệp ở giai đoạn đầu, nhóm không con lại bị ảnh hưởng ở giai đoạn muộn hơn khi phải chăm sóc thành viên lớn tuổi.
Bà Hamilton cho biết sự gián đoạn này ảnh hưởng đến cơ hội thăng tiến và làm giảm mức tích lũy hưu trí của phụ nữ. Bà Graham cũng nói nhiều người phải làm việc bán thời gian hoặc tạm dừng kinh doanh để chăm sóc người thân.
Môi trường công sở chưa có sự ghi nhận tương xứng. Nhiều phụ nữ cho biết người sử dụng lao động không công nhận nghĩa vụ chăm sóc cha mẹ già giống như việc nuôi con nhỏ. "Các chủ lao động đặt ra kỳ vọng cao hơn, yêu cầu làm thêm ca hoặc sắp xếp kỳ nghỉ trùng với kỳ nghỉ học của con cái đồng nghiệp", bà Hamilton nói. Nữ chuyên gia cho rằng việc cân bằng giữa trách nhiệm chăm sóc gia đình và công việc là khó khăn chung của tất cả phụ nữ.
Phụ nữ không con còn đối mặt với nguy cơ bị cô lập trong gia đình. Họ có thể bị gạt ra khỏi các sự kiện với lý do "Chúng tôi phải tổ chức tiệc sinh nhật cho con, vì vậy cô hãy đến bệnh viện vì cô không vướng bận".
Theo bà Graham, mỗi câu nói mang tính đùn đẩy như "Tôi không thể đưa mẹ đi khám vì phải đón con" trở thành lời nhắc nhở về hoàn cảnh cá nhân của họ.
"Sự chăm sóc lẽ ra dành cho con cái giờ được chuyển sang phụng dưỡng người già. Đó là phần mất mát mà những phụ nữ không có con phải trải qua", bà Graham nói.
Thiệt thòi kép về tài chính và sự nghiệp
Bên cạnh những tác động về mặt tài chính, việc chăm sóc người già cũng ảnh hưởng lớn đến việc làm và thu nhập của phụ nữ không con.
Bà Hamilton chỉ ra, nếu phụ nữ có con thường bị gián đoạn sự nghiệp ở giai đoạn đầu, thì phụ nữ không con lại bị ảnh hưởng ở giai đoạn muộn hơn – thời điểm họ phải tập trung chăm sóc các thành viên lớn tuổi trong gia đình.
"Sự gián đoạn này ảnh hưởng trực tiếp đến số giờ làm việc, cơ hội thăng tiến, đào tạo và các cơ hội nghề nghiệp khác. Nghiên cứu của chúng tôi chứng minh điều này dẫn đến hệ lụy rõ rệt: Giảm mức tích lũy hưu trí của nhiều phụ nữ", Phó giáo sư Hamilton nhấn mạnh.
Bà Graham cho biết nhiều phụ nữ không con đã phải chuyển sang làm việc bán thời gian hoặc tạm dừng việc kinh doanh riêng để chăm sóc người thân. Tương lai tài chính của họ vì thế trở nên không chắc chắn.
Đáng chú ý, môi trường công sở hiện nay chưa có sự ghi nhận tương xứng đối với trách nhiệm này. Nhiều phụ nữ phản ánh rằng người sử dụng lao động không công nhận nghĩa vụ chăm sóc cha mẹ già giống như cách họ nhìn nhận việc nuôi con nhỏ.
"Các chủ lao động đối xử như thể họ là những người hoàn toàn không có trách nhiệm gia đình. Họ đặt ra kỳ vọng cao hơn tại nơi làm việc, chẳng hạn như yêu cầu làm thêm ca hoặc sắp xếp kỳ nghỉ hàng năm trùng với các kỳ nghỉ học của con cái đồng nghiệp", bà Hamilton nói.
Bà thừa nhận việc cân bằng giữa công việc và nuôi dạy con cái là thách thức lớn, nhưng "đây không phải là vấn đề so sánh giữa người có con và người không có con''. Việc cân bằng giữa trách nhiệm chăm sóc gia đình và công việc là khó khăn với tất cả phụ nữ.
Áp lực tâm lý và sự cô lập
Không chỉ chịu thiệt thòi về kinh tế, phụ nữ không con còn đối mặt với nguy cơ bị cô lập trong chính gia đình.
Họ có thể bị gạt ra khỏi các sự kiện gia đình với lý do: 'Chúng tôi phải tổ chức tiệc sinh nhật cho các con, vì vậy cô hãy đến bệnh viện vì cô không có con'.
Đối với những phụ nữ không có con ngoài ý muốn, những tình huống này càng tạo ra áp lực tâm lý lớn hơn.
Theo bà Graham, mỗi câu nói mang tính đùn đẩy như "Tôi không thể đưa mẹ đi khám vì phải đón con" trở thành một lời nhắc nhở về hoàn cảnh cá nhân của họ.
"Sự chăm sóc lẽ ra dành cho con cái giờ đây được chuyển sang việc phụng dưỡng người già. Đó là một phần của sự mất mát mà những người phụ nữ không có con phải trải qua trong cuộc đời", bà Graham kết luận.