Tôi về làm dâu hơn bốn năm, sống chung với mẹ chồng trong căn nhà nhỏ ở ngoại thành. Vợ chồng tôi mới đón mẹ chồng từ quê lên sống cùng được vài tháng. Bố chồng tôi mất sớm vì tai nạn giao thông, mình mẹ chồng gồng gánh nuôi hai anh em chồng ăn học nên người. Mẹ chồng tôi cực kỳ tiết kiệm, kể cả trong chuyện ăn uống. Bữa nào còn thức ăn thừa, bà đều cất vào tủ lạnh. Ăn lại trong ngày, tôi không ý kiến nhưng nhiều khi bà để từ ngày này sang ngày khác, hâm lại cho cả nhà ăn tiếp tới khi hết mới thôi.
Tôi đi làm gần nhà nên trưa nào cũng về ăn cơm với mẹ chồng cho vui. Thấy bà hay nấu nhiều, bữa nào cũng thừa, tôi góp ý nên nấu ít lại để tránh đồ ăn cũ nhưng bà bảo sợ thiếu, các con ăn không đủ no không có sức làm việc. Thành ra trong tủ lúc nào cũng có vài hộp thức ăn từ hôm trước. Dù còn đồ cũ nhưng bà vẫn đi chợ mua thêm thức ăn mới để chiều nấu cho cả nhà cùng ăn. Bà thường nấu đồ cũ ngày hôm trước vào trưa hôm sau rồi “động viên” tôi ăn, nói rằng: mẹ con mình ăn hết cái này đi, chiều hai bố con nó (chồng con tôi) về thì nấu đồ mới cả nhà cùng ăn.
Nhiều hôm tôi giành đi chợ rồi về sớm nấu cơm, cố ý nấu vừa đủ để cả nhà ăn hết trong một bữa, không để thừa nhưng mẹ chồng không hài lòng, cứ bóng gió tôi nấu ít quá, mọi người cứ nhường nhau, không dám gắp. Dù chồng tôi nói thêm vào là vậy vừa đủ, anh ăn cũng no lắm rồi, cố ăn cho hết nhưng bà không tin, cho rằng chồng tôi bênh vợ.
Trưa hôm nọ, trời nắng nóng, tôi đi làm về khá mệt, chỉ mong có bát canh nóng dễ ăn. Nhưng khi dọn cơm, thấy mẹ chồng đã hâm sẵn nồi canh cũ trên bếp, mùi hơi um ủm, không phải thiu nhưng cũng không thơm ngon, khá khó nuốt. Tôi nói canh không nên để qua đêm, sẽ sinh ra độc tố, không tốt cho sức khỏe, rồi tiền tiết kiệm tí thức ăn không lại với tiền thuốc nhưng bà vẫn bảo còn ăn được, có sao đâu. Bà bảo trước đây nghèo khổ, ăn vậy có sao đâu, hồi đó còn chẳng có tủ lạnh như bây giờ.
Tôi hiểu mẹ chồng một mình nuôi hai con vất vả, quen sống chắt chiu nên không muốn lãng phí, nhưng việc nấu nhiều rồi để thừa, sau đó lại cố ăn đồ cũ khiến tôi thấy không còn hào hứng với mỗi bữa ăn, thậm chí có chút sợ. Xin nói thêm, mẹ chồng quán triệt chúng tôi không ăn vặt bên ngoài, không ăn hàng quán vì vừa đắt vừa mất vệ sinh. Hồi đầu tôi còn mua đồ ăn sẵn ngon ngon về nhưng bị mẹ chồng nói vài lần nên giờ không dám mua nữa. Tôi đã nói với chồng, anh chỉ bảo tôi chịu khó chút rồi để anh góp ý dần với mẹ. Có cách nào thay đổi thói quen này của mẹ chồng tôi không?
Tôi 35 tuổi, là con trai út trong nhà, trên còn hai chị gái đã lập gia đình và ở riêng. Hai năm trước, ba mẹ dành toàn bộ số tiền tích cóp cả đời để xây một căn nhà khang trang với mong muốn sau này vợ chồng tôi về ở chung, vừa tiện chăm sóc ông bà lúc tuổi già, vừa giữ gìn nhà thờ tổ tiên. Hơn một năm trước, tôi kết hôn qua mai mối.
Vợ là giáo viên, công việc ổn định. Khi tôi cưới, chị gái thứ hai cũng đang ở nhờ nhà ba mẹ vì anh chị xây nhà mới, anh rể thường xuyên đi công trình, chị có con nhỏ (lỡ bé thứ ba) nên ở cùng để bố mẹ đỡ đần cho. Kinh tế anh chị khá nên thuê người giúp việc toàn thời gian. Vì vậy, từ ngày về làm dâu, vợ tôi gần như không phải đụng tay vào việc nhà. Mẹ tôi cũng rất thương con dâu, chưa từng bắt cô ấy làm gì.
Mọi chuyện chỉ thay đổi khi người giúp việc xin nghỉ, còn ba mẹ tôi ra Bắc thăm họ hàng gần hai tháng. Chị gái vừa đi làm vừa chăm con nên khá vất vả. Có lần vì đang dọn dẹp nhà cửa, chị sơ ý để con gái bị ngã. Mẹ gọi điện về, nhờ tôi động viên vợ tranh thủ phụ chị vài việc trong lúc nghỉ hè, còn tôi đi làm về sẽ làm những việc nặng hơn.
Tôi nghĩ đó chỉ là chuyện giúp đỡ người nhà lúc khó khăn nên góp ý với vợ. Không ngờ cô ấy phản đối gay gắt. Vợ cho rằng việc quét dọn nhà cửa là trách nhiệm của đàn ông, còn phụ nữ chỉ lo việc nấu ăn, bếp núc thôi và cô ấy về làm dâu chứ không phải giúp việc. Nếu chị tôi bận thì nên thuê thêm người. Nói xong, vợ giận dỗi, thu dọn đồ về nhà mẹ đẻ. Lúc đó tôi cũng giận nên không chủ động xuống đón.
Hơn nửa tháng sau, khi ba mẹ sắp về, tôi gọi điện bảo vợ về để cùng giải quyết nhưng cô ấy từ chối. Vợ nói thất vọng vì tôi nghe lời mẹ bắt cô ấy làm việc nhà, càng thất vọng hơn khi suốt hơn hai tuần tôi không hề xuống tìm. Mẹ vợ yêu cầu tôi sang xin lỗi thì vợ mới quay về nhưng tôi thấy mình không làm gì sai nên không đồng ý.
Giờ vợ tôi đã nộp đơn ly hôn. Tôi còn muốn giữ cuộc hôn nhân này vì nghĩa vợ chồng và vì ba mẹ đã lớn tuổi nhưng cũng rất mệt mỏi. Ngoài chuyện lần này, vợ nhiều lần trách tôi không được ba mẹ cho tiền mua nhà riêng, luôn so sánh với bạn bè lấy chồng đều được ra ở riêng. Tôi là con trai một, ba mẹ đều ngoài 70 tuổi, không thể bỏ ông bà sống một mình.
Với thu nhập của hai vợ chồng, việc mua nhà ở thành phố lúc này cũng là điều không thể. Tôi thật sự băn khoăn, liệu mình nên tiếp tục níu kéo hay chấp nhận buông tay, thuận theo ý vợ? Hay ngay từ đầu, vợ chồng tôi đã quá khác nhau trong cách nhìn về gia đình và trách nhiệm?
Chúng tôi đều trưởng thành, cả hai đều bận với công việc nên chỉ liên lạc qua điện thoại là chính, cuối tuần hẹn nhau cà phê. Sau một thời gian tiếp xúc, anh thừa nhận có tình cảm với tôi, tôi cũng cảm nhận được anh có cảm tình với mình. Anh có học, tư tưởng hiện đại nhưng ăn mặc xuề xòa, quần áo lúc nào cũng nhăn nhúm và lếch thếch, không hề gọn gàng. Điều khiến tôi không thể vượt qua là anh hôi miệng và người lúc nào cũng mùi thuốc lá. Đôi khi nói chuyện tôi phải quay đi, tránh đối diện với anh.
Cách ăn uống của anh cũng không được lịch sự. Anh ăn rất nhanh, phát ra tiếng động và miệng nhai nhóp nhép. Không biết có phải tôi là người quá kỹ tính, để ý từng cái nhỏ nhặt hay không, nhưng thói quen đó của anh khiến tôi thấy cực kỳ khó chịu. Thỉnh thoảng tôi nhẹ nhàng góp ý nhưng cũng không dám nói thẳng, sợ anh xấu hổ. Dần dần tôi lấy lý do nọ kia để từ chối các cuộc gặp, các buổi hẹn, cũng ít đi ăn với nhau hơn. Anh có những điểm tốt như chăm chỉ làm việc, cũng biết hỗ trợ tôi việc nọ việc kia, ngày lễ tết cũng tặng quà cho tôi. Tôi phải làm sao đây?
Tôi 42 tuổi, lấy chồng 16 năm, có hai con trai, con lớn học lớp 10, con nhỏ đã vào cấp hai. Từng ấy năm sống cùng nhau, tôi vẫn luôn nghĩ gia đình mình đủ đầy và yên ổn, dù không quá giàu có nhưng vợ chồng biết cố gắng, con cái ngoan ngoãn. Anh đi làm về đúng giờ, ít khi nhậu nhẹt, cũng không phải kiểu đàn ông quá lãng mạn. Mỗi tháng anh đưa tôi tiền sinh hoạt, còn tôi lo việc nhà, đưa đón con đi học. Cuộc sống cứ đều đều trôi qua như vậy cho đến khoảng ba năm trở lại đây, tôi bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi.
Anh hay cầm điện thoại hơn, có khi đang ăn cơm cũng nhắn tin, thấy tôi nhìn thì vội úp màn hình xuống. Buổi tối anh nói bận việc công ty, mang laptop vào phòng riêng làm đến khuya. Có hôm tôi tỉnh giấc lúc một hai giờ sáng vẫn thấy anh cười một mình trước màn hình điện thoại. Linh cảm của một người vợ khiến tôi bất an. Tôi hỏi nhưng anh gạt đi, nói tôi suy nghĩ linh tinh. Một hôm, khi anh đi tắm, điện thoại để quên ngoài bàn, tôi mở ra xem. Những tin nhắn hiện lên khiến tay tôi run lên. Anh và một người phụ nữ, là đồng nghiệp, nhắn cho nhau những lời mà trước giờ anh chưa từng nói với tôi: "Nhớ em", "Ước gì được ở bên em mỗi ngày"... Tôi như chết lặng.
Tôi không làm ầm ngay lúc đó. Đợi đến tối, khi hai con đã ngủ, tôi mới đưa những tin nhắn đó cho anh xem. Anh im lặng rất lâu rồi thừa nhận là "cảm xúc nhất thời", anh vẫn thương vợ con và hứa sẽ chấm dứt. Anh còn thề thốt đủ điều, xin tôi cho cơ hội vì các con còn nhỏ. Tôi đã tin, cố gắng bỏ qua, tự nhủ rằng sau từng ấy năm, ai rồi cũng có lúc sai lầm. Thế nhưng nỗi đau chưa dừng lại ở đó. Vài tháng sau, tôi phát hiện anh vẫn liên lạc với người đó. Lần này tinh vi hơn, anh dùng một ứng dụng nhắn tin khác, đặt mật khẩu riêng. Số điện thoại của cô ta, anh không lưu tên, chỉ để trống và kéo xuống tận cuối danh bạ. Điều khiến tôi ám ảnh là anh lưu số đó tới ba lần.
Anh phản bội tôi hết lần này đến lần khác. Mỗi ngày sống chung nhà, nhìn anh vẫn ăn cơm cùng vợ con, hỏi han con học hành, tôi lại thấy nghẹn trong lòng. Không biết những lúc đó, trong đầu anh đang nghĩ đến ai. Có những đêm tôi nằm cạnh anh mà nước mắt chảy ra, không dám khóc thành tiếng vì sợ con nghe thấy. Tôi từng nghĩ đến việc ly hôn rồi chùn bước khi nhìn hai đứa con đang tuổi lớn. Tôi từng muốn làm lớn chuyện, tìm đến người phụ nữ kia, rồi lại sợ mọi thứ càng rối hơn. Điều khiến tôi đau nhất không phải chỉ là việc anh ngoại tình mà là anh đã nói dối, hứa rồi lại phản bội chính lời hứa đó.
Giờ đây, tôi thực sự mệt mỏi, không biết nên tiếp tục chịu đựng, chờ anh thay đổi, hay nên buông tay để giải thoát cho chính mình. Tôi chỉ biết rằng, niềm tin đã vỡ, dù có cố gắng thế nào cũng khó có thể trở lại như trước. Mong được các bạn chia sẻ.