Một vụ việc xảy ra tại một nhà hàng cá nướng ở Tô Châu (Giang Tô, Trung Quốc) đang thu hút sự quan tâm lớn của dư luận.
Nam đầu bếp họ Lưu được nhiều người khen ngợi vì hành động nhanh trí cứu sống một nữ thực khách bị hóc dị vật. Tuy nhiên, điều đáng nói là sau khi đoạn video lan truyền trên mạng xã hội, anh lại vấp phải không ít ý kiến chỉ trích vì xuất hiện trong tình trạng không mặc áo khi thực hiện sơ cứu.
Theo thông tin từ truyền thông Trung Quốc, sự việc xảy ra vào trưa ngày 14/6. Khi đang dùng bữa tại nhà hàng, một nữ thực khách bất ngờ bị dị vật mắc kẹt trong cổ họng. Những người đi cùng và nhân viên nhà hàng đã nhanh chóng áp dụng phương pháp sơ cứu Heimlich nhưng không thành công.
Lúc này, đầu bếp Lưu đang nghỉ ngơi ở khu vực bếp trên tầng hai. Nghe tiếng hô hoán phía dưới nên lập tức chạy xuống hỗ trợ.
Khi anh Lưu xuống đến nơi, nữ thực khách đã có dấu hiệu tím tái. Trước tình huống nguy cấp, anh lập tức tiếp nhận việc sơ cứu.
Trước đó, nhiều người đã thử thực hiện động tác Heimlich nhưng chưa thành công. Đầu bếp Lưu tiếp tục thực hiện các động tác ép bụng nhằm tạo áp lực đẩy vật cản ra khỏi đường thở.
Tuy nhiên, quá trình cứu người không hề dễ dàng. Anh cho biết vài ngày trước đó đã bị dầu nóng bắn vào bụng khi chế biến món ăn khiến vùng da này bị bỏng và vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Do quá đau, anh phải nhờ đồng nghiệp hỗ trợ trong chốc lát để điều chỉnh lại trạng thái, đồng thời mặc áo vào trước khi tiếp tục sơ cứu.
May mắn, sau vài lần ép bụng, nữ thực khách thoát khỏi tình trạng nguy hiểm, dị vật được đẩy ra ngoài thành công. Sau khi cứu người, anh lặng lẽ quay trở lại nhà bếp và tiếp tục công việc.
Không ngờ là sau khi đoạn video ghi lại sự việc được chia sẻ trên mạng xã hội, một số ý kiến lại chỉ trích việc nam đầu bếp không mặc áo trong lúc cứu người.
Một số cư dân mạng cho rằng việc một người đàn ông cởi trần tiếp xúc gần với nữ khách hàng là không phù hợp.
Trước làn sóng chỉ trích, đầu bếp Lưu phải lên tiếng giải thích. Anh cho biết nguyên nhân không mặc áo là do vết bỏng trên cơ thể. Do vùng bụng bị tổn thương, việc mặc quần áo trong thời gian nghỉ trưa gây khó chịu nên anh tạm thời cởi áo để vết thương thông thoáng.
“Khi nghe tiếng gọi cứu người, tôi lao xuống ngay. Lúc đó thật sự không nhận ra mình chưa mặc áo. Chỉ đến sau khi sơ cứu một lúc tôi mới để ý và lập tức mặc áo trở lại”, anh nói.
Thậm chí, trong quá trình thực hiện động tác Heimlich, các vết phồng rộp do bỏng trên bụng anh còn bị vỡ ra vì ma sát và tác động lực liên tục. Sau sự việc, công ty đã hỗ trợ mua thuốc và đưa anh đi điều trị.
Nam đầu bếp thừa nhận những bình luận tiêu cực đã ảnh hưởng không nhỏ đến cuộc sống cá nhân. Bên cạnh đó, anh lo ngại sự việc tiếp tục bị bàn tán có thể gây ảnh hưởng đến nữ thực khách.
Dù vậy, khi được hỏi liệu những tranh cãi lần này có khiến anh chần chừ nếu gặp tình huống tương tự, đầu bếp Lưu đưa ra câu trả lời dứt khoát: “Nếu tình huống đó xảy ra thêm một lần nữa, tôi vẫn sẽ lao tới cứu người ngay lập tức. Khi ấy tôi chỉ biết có người đang gặp nguy hiểm, không còn thời gian để nghĩ đến những điều khác”.
Một sự việc tương tự cũng từng xảy ra ở Trung Quốc vào năm 2023.
Dù dũng cảm lao xuống nước cứu người nhưng người đàn ông họ Feng vẫn bị chỉ trích vì nhuộm tóc, xăm hình.
Theo đó, khi đang đi dạo cùng bạn bè qua một cây cầu ở Vô Tích (tỉnh Giang Tô), anh Feng bỗng nghe thấy tiếng ai đó đang kêu cứu dưới sông. Ngay lập tức anh lặn xuống làn nước băng giá và kéo nạn nhân đến nơi an toàn.
Khi trở về nhà, Feng chia sẻ lên mạng xã hội những hướng dẫn giúp an toàn dưới nước. Anh khuyên mọi người cởi bỏ quần áo nặng trước khi nhảy xuống nước cứu người, đồng thời giữ nạn nhân từ phía sau thay vì đằng trước.
Đoạn video ghi lại cảnh Feng vội vã cởi bỏ trang phục và lao xuống sông đã lan truyền trên mạng xã hội Trung Quốc. Tuy nhiên, phần lớn bình luận lại tập trung về mái tóc đỏ và hình xăm trên cánh tay phải của chàng trai thay vì sự dũng cảm và kỹ năng bơi lội.
Bên cạnh đó, dù không có bất kỳ bằng chứng xác thực nào, việc Feng mặc quần lót và tất màu đỏ khiến nhiều người kết luận rằng anh chắc chắn là thành viên của một băng nhóm tội phạm, bởi chúng thường mặc trang phục sáng màu.
Khi được hỏi về phản ứng kỳ lạ của công chúng, Feng cho biết anh không quan tâm đến những bình luận đó. “Tôi sẽ không để những lời người khác nói ảnh hưởng đến mình. Bạn không thích mái tóc đỏ của tôi, nhưng tôi sẽ không nhuộm đen. Bạn nói rằng quần áo của tôi không phù hợp, nhưng tôi không mua những bộ trang phục khác để làm hài lòng bạn. Nói chung, tôi chỉ chọn làm những gì tôi thích”, Feng chia sẻ.
Một số người chỉ ra rằng những bình luận trêu chọc, chỉ trích lựa chọn trang phục, đầu tóc của Feng là thiếu suy nghĩ. “Một người nhuộm tóc và có hình xăm chưa hẳn là người xấu, trong khi một người mặc vest và đi giày da chưa chắc đã là người tốt”, trích một bình luận trên Baidu.
Ở Việt Nam, trong vô vàn những sản vật của biển, có một loài cá mang cái tên vừa độc đáo vừa dễ khiến người nghe phải bật cười ngượng ngùng: Cá cu - Cái tên ngộ nghĩnh này đã trở thành điểm nhấn trong bản đồ ẩm thực miền Trung, khiến du khách tò mò, còn người dân địa phương thì xem như một phần quen thuộc trong bữa cơm hằng ngày.
Cá cu, hay còn được gọi là cá bè, bè cu, là loài cá quen thuộc với ngư dân miền Trung, đặc biệt là ở Đà Nẵng. Chúng có hình dáng khá giống cá ngừ, thân hơi dẹp, vảy màu trắng bạc, mõm nhọn và răng sắc. Trước kia, cá cu chỉ phổ biến trong bữa cơm gia đình của người dân vùng biển, nay đã trở thành món ngon được nhiều nhà hàng đưa vào thực đơn để phục vụ khách du lịch.
Cá cu thường có nhiều nhất vào mùa xuân, đặc biệt là sau Tết Nguyên đán. Vào thời điểm này, thịt cá săn chắc, béo và ngọt, được đánh giá là ngon nhất trong năm.
Nhìn bề ngoài, cá cu có hình dáng khá giống cá ngừ, nhưng thân hơi dẹp hơn, phủ lớp vảy màu trắng bạc óng ánh dưới ánh nắng biển. Mõm cá nhọn, răng sắc bén mọc thành vòng hướng vào trong, cho thấy đây là loài săn mồi. Cá cu có thể dài từ 40 đến 70cm, thịt nhiều, săn chắc, thơm và trắng mịn.
Khác với nhiều loài cá da trơn thường có mùi tanh, thịt cá cu lại tươi ngọt, hài hòa giữa độ mềm và độ dai, nhờ đó được nhiều người dân cũng như du khách ưa chuộng. Mùa đánh bắt cá cu diễn ra quanh năm, nhưng tập trung nhất là từ tháng 2 đến tháng 4, khi ngư dân miền Trung ra khơi thường xuyên gặp mẻ lưới đầy ắp loài cá này.
Thức ăn của cá cu cũng khá đa dạng. Khi còn nhỏ, chúng thường ăn các loại thực vật nổi hoặc mảnh vụn hữu cơ trong nước. Khi trưởng thành, khẩu phần chính của cá cu gồm cá sòng mắt to và nhiều loài động vật không xương sống. Chính nhờ chế độ ăn giàu dưỡng chất từ biển cả, thịt cá cu có hương vị thơm béo đặc trưng, ít loại cá khác sánh được.
Từ lâu, người dân miền biển đã quen thuộc với cá cu và xem đây là một nguyên liệu quý trong gian bếp. Món ăn chế biến từ cá cu phong phú, phù hợp cho cả bữa cơm gia đình lẫn các dịp sum họp. Cá cu có thể kho síp nước ăn cùng bún, tạo ra một món ăn giản dị nhưng đậm đà. Cháo cá cu là lựa chọn ưa thích vào những ngày trời hanh khô hoặc chuyển lạnh, nhờ vị thanh, dễ ăn và bổ dưỡng. Ngoài ra, cá cu còn có thể nấu canh chua với măng, lá me, khế; hoặc chiên giòn rồi dầm nước mắm pha tỏi, ớt, đường, chanh, ăn kèm rau sống – một sự kết hợp đậm chất miền Trung.
Nhờ hương vị thơm ngon cùng cái tên lạ tai, cá cu ngày nay đã trở thành món ăn đặc sản, khiến thực khách từ phương xa cũng phải tìm mua để thưởng thức.
Phổ biển trong các nhà hàng là cháo cá cu, lẩu cá cu, cá cu hấp hay cá cu nướng. Trong đó, cháo cá cu được xem là đặc sản đặc trưng của Đà Nẵng, khiến nhiều du khách mê mẩn. Để nấu món cháo này, cá được làm sạch rồi ướp cùng nước mắm, gừng, muối, đường, tiêu… cho thấm vị.
Gạo thì rang vàng trước khi nấu để cháo thơm và không bị đặc quánh. Khi cháo nhừ, người nấu mới cho cá vào, ninh thêm vài phút, sau đó nêm hành tím, hành lá, tiêu để dậy mùi, tạo nên bát cháo nóng hổi, ngọt thịt cá, cay nồng vị tiêu, ăn vừa ngon vừa bổ dưỡng.
Không chỉ lẩu, cá cu hấp cách thủy cũng là món ăn được đánh giá cao trong các nhà hàng tại thành phố này. Cá tươi được hấp cùng sả bằm, ớt và nấm mèo, giữ trọn vị ngọt tự nhiên, khi ăn cuốn cùng bánh tráng, rau sống, chuối chát, khế chua, chấm nước mắm tỏi ớt thì ngon khó cưỡng.
Lẩu cá cu lại chinh phục thực khách bởi hương vị ngọt thanh của nước dùng gà nấu cùng đầu và đuôi cá, thêm cà chua, đậu bắp, rau thơm và gia vị cay nồng. Khi trút cá vào, thịt cá săn chắc, nước lẩu đậm đà, ăn kèm bún và rau xanh tạo nên món ăn vừa ấm bụng vừa khó quên.
Hiện nay, cá cu không chỉ phổ biến trong đời sống của người dân miền biển mà còn trở thành một sản phẩm thương mại có giá trị. Trên thị trường, giá cá cu dao động khoảng 150.000 - 450.000 đồng/kg – mức giá tương đối cao so với nhiều loại cá khác. Tuy nhiên, nhờ hương vị thơm ngon và giá trị dinh dưỡng, loại cá này vẫn luôn "đắt hàng", đặc biệt trong các mùa du lịch khi lượng khách đổ về Đà Nẵng tăng mạnh. Điều này cũng góp phần nâng cao thu nhập cho ngư dân, thúc đẩy ngành dịch vụ ăn uống, và làm phong phú thêm bức tranh ẩm thực miền Trung.
Về giá trị dinh dưỡng, cá cu cung cấp nhiều đạm, ít chất béo xấu, giàu khoáng chất và vitamin cần thiết cho cơ thể. Nhờ đó, món ăn từ cá cu không chỉ ngon miệng mà còn tốt cho sức khỏe, phù hợp với cả người lớn tuổi lẫn trẻ em. Trong bối cảnh ngày càng nhiều du khách quan tâm đến ẩm thực địa phương và xu hướng ăn uống lành mạnh, cá cu trở thành lựa chọn đáng chú ý.
Giữa không gian hoang sơ của núi Chư Glap, thuộc làng Ring, xã Ia Hrú, tỉnh Gia Lai, một quần thể 5 khối đá khổng lồ, đồ sộ đang sừng sững chênh vênh trên sườn núi, tạo nên một cảnh tượng kỳ vĩ và đầy bí ẩn.
Từ xa, những tảng đá với hình thù méo mó, gồ ghề này lại xếp chồng lên nhau một cách cân bằng đến khó tin.
Theo ghi nhận của phóng viên, tảng đá lớn nhất phía dưới mang hình dáng một phần thân người đang ngồi khoanh chân.
Các khối đá phía trên tạo cảm giác như phần đầu và vai của một người khổng lồ đang trầm mặc hướng ra thung lũng. Đặc biệt, một số tảng đá trên cùng nhô ra ngoài, tạo cảm giác như sắp rơi xuống vực bất cứ lúc nào, khiến người xem không khỏi có cảm giác thót tim.
Tuy nhiên, bất chấp sự khắc nghiệt của thời tiết mưa gió nơi vùng cao nguyên, quần thể đá này vẫn đứng vững suốt nhiều năm qua như thách thức quy luật của tự nhiên. Sự sắp đặt kỳ lạ này đã khiến nhiều người lần đầu chứng kiến không khỏi tò mò và thán phục.
Ông Ksor Tuy, Trưởng thôn làng Ring, xã Ia Hrú, cho biết người dân địa phương không ai biết chính xác thời điểm quần thể đá này xuất hiện. Theo lời kể của các già làng, từ những năm 1990, khi những hộ dân đầu tiên đến đây lập làng, các tảng đá đã sừng sững chồng xếp lên nhau giữa núi rừng như hiện nay.
Ông Tuy nhấn mạnh, dù trải qua nhiều mùa mưa bão, các khối đá khổng lồ vẫn vững chãi trên sườn núi. Do vị trí xa khu dân cư và đường đi khó khăn, quần thể đá này vẫn chưa được nhiều người biết đến.
"Dân trong làng mong muốn nơi đây sẽ được đầu tư, phát triển thành điểm du lịch sinh thái, khám phá thiên nhiên. Tuy nhiên, trở ngại lớn nhất hiện nay là hệ thống đường sá đi lại còn khó khăn, chủ yếu là đường đất men theo đồi núi", ông Tuy bày tỏ.
Trao đổi với phóng viên Dân trí, bà Đinh Thị Hoan, Phó Chủ tịch UBND xã Ia Hrú, xác nhận khu vực đá chồng nằm ở cuối làng Ring vẫn còn rất hoang sơ và chưa có các dịch vụ du lịch đi kèm. Để đến được vị trí các tảng đá, người dân phải đi xe máy gần 10km, sau đó tiếp tục đi bộ và leo dốc.
Theo bà Hoan, mặc dù các khối đá tạo cảm giác chông chênh, nhưng từ trước đến nay chưa từng xảy ra hiện tượng lăn, rơi hay mất an toàn đối với người dân đi rẫy quanh khu vực.
Dựa vào hình dạng của những tảng đá xếp chồng như tư thế người ngồi thiền, lặng lẽ hướng xuống thung lũng rộng lớn phía dưới, người dân địa phương thường gọi với cái tên thân thuộc là “Đá ông Phật”.
“Do vị trí nằm xa khu dân cư, đường đi hiểm trở nên nơi đây hiện chưa được đề xuất đưa vào các tuyến tham quan, du lịch. Tuy nhiên, địa phương sẽ khảo sát, nghiên cứu để có hướng bảo vệ và quy hoạch phù hợp đối với quần thể đá kỳ lạ này”, bà Hoan cho biết.
Ngôi chùa có tên là Thiền Viện Đông Lai (phường Tịnh Biên, An Giang), người dân quen gọi nơi đây là chùa Phật nằm vì có tượng Phật nằm trước cổng. Nhiều người còn gọi nơi này là "chùa bánh xèo" vì những chiếc bánh thơm nóng mỗi ngày.
"Chùa bánh xèo" chỉ cách cửa khẩu quốc tế Tịnh Biên hơn 7km. Cảnh vùng biên viễn khiến ngôi chùa thêm phần cổ kính, yên tĩnh. Sâu bên trong phía sau chùa là gian bếp với khung cảnh tấp nập của người cho - nhận bánh xèo.
Trời tờ mờ sáng giấc 5h, đoạn đường giáp biên còn thưa người đã có mấy ông thợ chở đồ nghề lỉnh kỉnh vào cổng chùa. Gọi là thợ đổ bánh chứ mỗi người đều có công việc riêng, phát tâm vào chùa học đổ bánh để phục vụ bà con.
Trước khi làm việc, mấy ông thợ bánh chỉnh lại quần áo gọn gàng rồi vào chánh điện lạy Phật. Xong xuôi mỗi người mỗi góc, chia nhau mần thiệt lẹ để kịp ra mẻ bánh đầu tiên lúc 7h sáng.
Phần việc xay bột sẽ giao cho người đàn ông lớn tuổi nhất trong nhóm phụ trách. Chặt củi, nhóm lửa sẽ giao cho chàng trai Bùi Quang Huy (22 tuổi), người trẻ nhất trong đội. Khâu khuấy bột và nêm nếm được anh Ngô Tuấn Vũ (44 tuổi), người có kinh nghiệm dày dặn nhất ở bếp bánh xèo này, đảm nhận.
"Nói nào ngay hổng ai ăn sớm vậy đâu, khách hành hương tầm gần trưa mới bắt đầu tới. Mấy mẻ đầu tiên này là cho thợ ăn, tụi tui ăn thử coi bột khuấy vậy đạt chưa để còn chỉnh kịp", anh Ngô Tuấn Vũ giải thích.
Chỉ vào ba khu vực lớn trong bếp, mỗi khu vực có tới 10 chiếc lò đổ bánh, ông Vũ giới thiệu: "Ngày cao điểm như thứ bảy, chủ nhật, ba khu bếp đỏ lửa liên tục từ 5h30 sáng cho tới 6h chiều mới xong. Đỉnh điểm trong năm phút tụi tui cho ra lò 50-60 cái bánh xèo là bình thường".
Thấy chúng tôi ngạc nhiên, người đàn ông có gần 20 năm kinh nghiệm đổ bánh tại chùa thị phạm. Anh thoăn thoắt đôi tay tráng bột quanh lòng chảo, thêm củ sắn, đậu hũ và giá vào.
Gần ba phút sau, anh lắc nhẹ chiếc vá đảo miếng bánh, cho ra lò cái đầu tiên. Đáng nói không phải mình anh, ai đổ bánh ở đây cũng 10 chảo một lúc như vậy mới kịp.
Hiện tại anh Vũ không còn trực tiếp đổ bánh nhiều mà phụ trách quản lý, hướng dẫn những người mới trong bếp.
Khi được hỏi đổ bánh nhiều vậy liệu có khi nào "ế" không, chàng trai Bùi Quang Huy cười tươi rói khẳng định đã làm ở đây gần hai năm nay chưa thấy ngày nào ế.
Tầm 12h, lượng khách đổ về chùa đông hơn, đằng sau căn bếp nhỏ chật kín người cầm dĩa chờ lấy bánh. Cái nào ra là hết sạch cái đó, dòng người xếp hàng ken đặc dài ra tới nhà ăn.
Anh Huy nói kỷ lục về số lượng ở bếp này là vào ngày rằm, có khi đổ một ngày gần 10.000 cái vẫn không đủ phục vụ cho bà con. Ngoài dành cho khách hành hương phương xa, người đổ bánh ở đây luôn chừa riêng ra một phần để ở góc bếp.
Không phải cúng kiếng gì hết, đó là phần các anh để dành cho mấy đứa nhỏ bán vé số trong khu vực. Cứ tới giờ cơm trưa tụi nhỏ lại tạt vô xin mấy cái bánh lót dạ rồi tiếp tục mưu sinh. "Tụi nhỏ vùng biên này khổ lắm, cỡ mười mấy tuổi là theo phụ ba mẹ bán vé số kiếm tiền rồi. Đứa nào bán xa cũng ráng nhịn tới xế vô đây ăn bánh cho đỡ tốn tiền", anh Huy kể.
Tụi con nít xóm nghèo ăn xong, chiều lại đến ba mẹ chúng vào xin bánh. Bữa nào mà thấy qua 4h chiều vẫn cầm cọc vé số vào ăn, anh Vũ cũng sẽ nhắc bếp làm thêm mấy cái cho họ đem về vì biết bữa đó bán ế.
Mặt mũi đen xì, nước mắt chảy liên tục vì khói và không có thù lao, vậy mà nhiều người vẫn tình nguyện chuẩn bị đồ ăn ở chùa suốt bao năm. Người có thâm niên gần 20 năm như anh Vũ cũng chẳng hiếm, bởi chùa đã đổ bánh miễn phí cho bà con từ năm 2000.
"Thiệt tình chẳng cần thợ thầy gì hết, ai phát tâm vô đây làm là tụi tui chỉ hết ráo hà. Chỉ sợ người ta ngại việc không có tiền nên không theo được lâu dài thôi", ông Vũ chia sẻ. Theo ông, thù lao ở đây là tiếng cười, là niềm vui của những vị khách phương xa.
Nhiều người sau khi ăn thấy mấy ông thợ nấu cực quá liền moi trong túi ra tờ năm chục, tờ một trăm nhét vào góc bếp. Số tiền ấy thường được các anh mua bột và nguyên liệu để làm tiếp mấy mẻ bánh sau.
Ai không bỏ tiền sẽ lăng xăng chạy vào sau bếp xin rửa chén phụ cùng mọi người. Đó là một phần lý do giúp bếp bánh xèo miễn phí đỏ lửa liên tục suốt bao năm.
Như chị Nguyễn Thị Thu Phương (37 tuổi) từ TP.HCM đến chùa bánh xèo để thưởng thức bằng được chiếc bánh nổi tiếng. Chị tự nhận mình mê bánh xèo, kiểu miền Trung, miền Tây gì cũng ăn ráo rồi mà không có cái nào đặc biệt như cái bánh xèo chay miễn phí ở đây.
"Bánh giòn, nhân bên trong đầy đặn. Đặc biệt là keo nước mắm không chỗ nào chê", chị Phương khẳng định.
Thưởng thức ba cái liên tục, chị Phương chạy thẳng xuống sàn nước, nơi các cô lớn tuổi đang rửa chén, để xin phụ. Ở đây có khoảng 10 người đang rửa, 8 trong số đó là khách hành hương vào góp sức.
Một số khác như anh Võ Tấn Trường (42 tuổi, ngụ Vĩnh Long) xung phong vào phụ mấy ông thợ đổ bánh. Nghĩ là dễ làm ai dè không xoay xở nổi với 10 cái chảo cùng lúc. Lấy ra được bốn thì sáu cái còn lại đã cháy đen. Anh Trường xin rút, đổi qua chặt củi.
"Thôi chạy! Đổ cái này chưa xong thì cái kia khét lẹt rồi, phải quen tay dữ lắm mới làm kịp. Ngộp nữa, ngồi quanh 10 cái lò lửa không thở nổi, nín thở không đó", anh Trường nói về trải nghiệm.
Gần 30 năm nay ngày nào cũng vậy, đằng sau căn bếp của ngôi chùa vẫn cứ đỏ lửa. Vẫn là tiếng xèo xèo của chiếc bánh miễn phí, thân thương gửi người phương xa đến hành hương.