Theo báo Mainichi, đơn kiện do một người phụ nữ trong độ tuổi 30 sinh sống tại thủ đô Tokyo (Nhật Bản) và cha mẹ đệ trình, yêu cầu bồi thường 20 triệu yen (khoảng 124.000 USD) từ bạn trai cũ của người phụ nữ này.
Theo đơn kiện, hai người gặp nhau qua người quen và bắt đầu hẹn hò từ năm 2022. Người đàn ông khẳng định mình đã ly hôn và độc thân trước khi tiến tới mối quan hệ, thậm chí còn tuyên bố muốn hỗ trợ người phụ nữ “trong tư cách bạn trai, chồng và người bạn đời”.
Cha mẹ của cô này cũng tin rằng bạn trai của con gái còn độc thân và đã nhiều lần đi ăn, chơi golf cùng anh ta.
Cặp đôi đồng thuận thực hiện điều trị hỗ trợ sinh sản trong khoảng một năm và cô này đã mang thai vào tháng 7-2024.
Mọi chuyện vỡ lở vào tháng 10 cùng năm khi người phụ nữ phát hiện bạn trai đã nói dối.
Thực tế anh ta chưa hề ly hôn vợ và đã có con. Cô này sau đó sinh một bé gái vào tháng 3-2025.
Sự thật bị phanh phui đã dẫn đến cú sốc tinh thần cho người phụ nữ. Cô rơi vào trầm cảm và phải điều trị tâm thần.
Cha mẹ của cô này cho rằng họ cũng phải chịu tổn thương tinh thần và cùng con gái nộp đơn kiện vào tháng 6-2025.
Tòa án quận Tokyo chỉ chấp nhận yêu cầu bồi thường của người phụ nữ và bác yêu cầu của cha mẹ cô.
Theo phán quyết, người đàn ông phải bồi thường khoảng 4,7 triệu yen (khoảng 29.000 USD) cho người phụ nữ.
Vụ việc cho thấy tình trạng báo động ở Nhật Bản khi ngày càng nhiều vụ lừa dối tình trạng hôn nhân diễn ra. Những người phụ nữ bị hại cho rằng quyền tự quyết trong quan hệ tình dục của họ đã bị xâm phạm.
Mức bồi thường trong các vụ việc này thường dao động từ vài trăm nghìn đến hơn 1 triệu yen (10.000 USD), do đó số tiền được tuyên trong vụ án nêu trên được xem là tương đối cao.
Người đàn ông trong vụ việc ở Tokyo thừa nhận đã tiếp tục duy trì mối quan hệ trong khi giả vờ độc thân, nhưng cho rằng ông ta “không cầu hôn với ý định chung sống như vợ chồng hợp pháp”.
Ông cũng cho rằng “do không có hôn ước được xác lập và đây không phải là hành vi cưỡng ép, nên quyền lợi hôn nhân và quyền tự do tình dục của nguyên đơn không bị xâm phạm”.
Trong một bức thư gửi Đại sứ Ukraine Vasyl Bodnar, ông Kaminski liên kết quyết định của mình với "các hành động và tuyên bố của Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky, lại được tất cả các cựu tổng thống Ukraine và đại đa số giới chính trị Ukraine ủng hộ".
Ông Kaminski, thành viên của đảng Liên minh Dân chủ châu Âu (UPA) theo khuynh hướng tự do-bảo thủ, cho hay sẽ trả lại 2 huân chương do quan điểm của Ukraine về các vấn đề lịch sử. Ông đã được Kyiv trao tặng các huy chương này để ghi nhận đóng góp của ông trong nỗ lực gia nhập Liên minh châu Âu của Ukraine.
"Tôi đã nhận những huân chương này như một biểu hiện của các giá trị chung nhằm củng cố mối quan hệ giữa Ba Lan và Ukraine. Ngày nay, tôi không thể giữ lại, vì những quan chức cấp cao nhất của Ukraine và một phần đáng kể giới tinh hoa chính trị của nước này vẫn chưa thể lên án những kẻ gây ra vụ thảm sát Volyn và những vụ giết người hàng loạt đối với công dân Ba Lan", ông Kaminski viết trong thư.
Quyết định của ông Kaminski được đưa ra trong bối cảnh căng thẳng leo thang sau khi Tổng thống Zelensky đặt tên một đơn vị quân đội theo tên Quân Kháng chiến Ukraine (UPA), một tổ chức thời Thế chiến 2 mà Ba Lan lên án vì tiến hành vụ thảm sát Volyn, theo trang tin The Kyiv Independent.
Việc ông Zelensky đặt tên một đơn vị quân đội theo tên UPA đã gây ra sự phản đối rộng rãi ở Ba Lan. Tổng thống Ba Lan Karol Nawrocki hôm 19.6 tước bỏ Huân chương Đại bàng Trắng đã được trao tặng cho ông Zelensky. Đây là huân chương nhà nước cao nhất của Ba Lan.
Đáp lại, một số quan chức Ukraine đương nhiệm và cựu quan chức, bao gồm cả các cựu tổng thống, đã trả lại các huân chương nhà nước do Ba Lan trao tặng.
Cuộc tranh cãi mới nhất đánh dấu một trong những cuộc khủng hoảng nghiêm trọng nhất giữa hai nước láng giềng trong nhiều năm, bắt nguồn từ những quan điểm khác nhau về UPA.
Trong khi Ukraine nhấn mạnh di sản của UPA trong việc chống lại sự kiểm soát của Moscow, thì ở Ba Lan, nhóm này được xem là thủ phạm gây ra nhiều vụ thảm sát mà Warsaw cho là diệt chủng ở Volyn năm 1943-1945, khi khu vực này bị Đức Quốc xã chiếm đóng. Volyn hiện nay là miền tây Ukraine.
Kyiv cho rằng hàng ngàn người Ukraine đã thiệt mạng trong các cuộc tấn công trả đũa. Vụ thảm sát Volyn vẫn là một trong những chương đau thương nhất trong lịch sử quan hệ Ba Lan - Ukraine, theo The Kyiv Independent.
CNN hôm qua (30.5) đưa tin Tổng thống Mỹ Donald Trump đã chủ trì cuộc họp kéo dài 2 tiếng tại Phòng Tình huống của Nhà Trắng để xem xét "quyết định cuối cùng" về đề xuất gia hạn lệnh ngừng bắn với Iran thêm 60 ngày. Tuy nhiên, cuộc họp kết thúc mà Washington không đưa ra tuyên bố nào, trong bối cảnh giới quan sát theo dõi liệu Mỹ và Iran có sớm đạt được thỏa thuận chấm dứt xung đột, hay vẫn giữ nguyên hiện trạng "đấu trí" với các thông điệp chính trị.
Một quan chức Nhà Trắng nói rằng ông Trump sẽ chỉ chấp nhận một thỏa thuận bảo vệ tối đa lợi ích của Mỹ và đáp ứng "lằn ranh đỏ", trong đó kiên quyết không để Iran sở hữu vũ khí hạt nhân. Viết trên mạng xã hội X, Tổng thống Trump yêu cầu Iran phải lập tức mở cửa eo biển Hormuz cho tàu thuyền tự do qua lại không thu phí. Ông cũng đề cập việc sẽ dỡ phong tỏa hải quân để cho phép tàu thuyền rời vùng biển ở Trung Đông, dù chưa rõ tác động thực tiễn sẽ ra sao khi Iran vẫn là bên kiểm soát huyết mạch Hormuz.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Iran Esmaeil Baghaei tuyên bố rằng việc quản lý eo biển Hormuz phải do Iran và Oman quyết định, và tuyến hàng hải này chỉ mở lại theo điều kiện của Tehran sau khi Mỹ hoàn toàn dỡ bỏ phong tỏa. Ông Baghaei hôm 29.5 nói quan chức Tehran và Washington vẫn giữ liên lạc, song hai bên chưa thống nhất các văn bản ghi nhớ làm bước đệm để đạt thỏa thuận.
Hơn 3 tháng sau khi Mỹ cùng Israel phát động chiến dịch tấn công Iran, giới quan sát nhận định Tổng thống Trump đang rơi vào thế "tiến thoái lưỡng nan" khi các yêu cầu cứng rắn ban đầu không buộc được Tehran khuất phục. Theo phân tích của tạp chí Foreign Affairs hôm 28.5, Mỹ hiện khó có thể bắt Iran chấp nhận một giải pháp thỏa thuận hoàn hảo với Washington, mà chỉ có thể cân nhắc những lựa chọn "tệ và ít tệ hơn".
Cụ thể, ở lựa chọn thứ nhất, Mỹ có thể kéo dài lệnh phong tỏa với hy vọng kinh tế kiệt quệ sẽ ép Tehran nhượng bộ. Tuy nhiên, giới phân tích đánh giá kịch bản này rất dễ phản tác dụng. Dù chịu thiệt hại kinh tế, Iran vẫn coi đây là cuộc chiến sinh tồn và không có dấu hiệu sẽ đầu hàng. Trong khi đó, việc eo biển Hormuz tiếp tục đóng cửa có thể giáng đòn nặng nề vào kinh tế thế giới, đặc biệt khi nhu cầu sử dụng năng lượng tăng cao trong mùa hè.
Thứ hai, Mỹ có thể leo thang quân sự, điều mà Washington đã làm hồi đầu tuần với các cuộc tấn công hạn chế. Lựa chọn này lại tiềm ẩn rủi ro Iran tấn công trả đũa vào các nước láng giềng, làm tê liệt sản xuất dầu của khu vực. Thứ ba, ông Trump có thể chọn cách đơn phương rút lui, tuyên bố chiến thắng để cắt đứt tổn thất. Dù tốt cho cục diện chung, đây sẽ là bước lùi chính trị rất lớn của Washington và cá nhân ông Trump, khi không giải quyết vấn đề hạt nhân hay an ninh hàng hải, vốn được Mỹ nhấn mạnh là các điều kiện để đàm phán.
Do đó, lựa chọn được đánh giá là "ít tệ nhất" là Mỹ chấp nhận thỏa thuận nhượng bộ: dỡ bỏ phong tỏa, mở tài sản bị đóng băng và chấp nhận để Tehran giữ lại kho tên lửa như một biện pháp phòng vệ. Đổi lại, Iran sẽ mở cửa eo biển Hormuz và tạm dừng chương trình hạt nhân. Dù việc "xuống nước" trước đối thủ như vậy có thể vấp phải sự phản đối gay gắt tại Washington, đó có thể là bước đi thực tế nhất để Mỹ thoát khỏi bế tắc hiện tại, các chuyên gia nhận định với Foreign Affairs. Ngoài ra, Iran cũng cần những sự đảm bảo vững chắc từ Mỹ rằng Washington sẽ không bất ngờ "quay xe", trong bối cảnh ông Trump nhiều lần thay đổi lập trường về dự trữ hạt nhân của Tehran.
Theo Hãng thông tấn Tass của Nga, ngày 30-6, Chính phủ Nga đã ban hành sắc lệnh đóng một số cửa khẩu đường sắt trên biên giới với Latvia, Phần Lan và Estonia, tuy nhiên không nêu rõ lý do.
Hoạt động đi lại của người dân, phương tiện, hàng hóa và vận tải qua các cửa khẩu sẽ bị tạm dừng từ ngày 1-7. Quyết định này sẽ được Bộ Ngoại giao Nga thông báo tới các quốc gia liên quan.
Thông tin này xuất hiện trong bối cảnh châu Âu nóng lên vì lo ngại xung đột Nga - Ukraine lan rộng cũng như căng thẳng giữa Matxcơva và Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO). Cả ba quốc gia Latvia, Phần Lan và Estonia đều là thành viên của liên minh quân sự này.
Vào hôm 26-6, Đan Mạch công bố kết quả điều tra cho rằng Nga đang tăng cường đáng kể hiện diện quân sự dọc biên giới với NATO để chuẩn bị cho xung đột có thể xảy ra trong tương lai.
Theo Hãng tin Pravda của Ukraine, Tổng thống Phần Lan Alexander Stubb đánh giá thấp khả năng Nga sẽ phát động xung đột với một nước NATO để thử thách Điều 5 về phòng thủ tập thể của liên minh quân sự này.
Trong khi đó Cơ quan Tình báo đối ngoại Estonia tin rằng Nga không có ý định phát động xung đột vào bất kỳ quốc gia NATO nào trong năm nay hoặc năm tới, nhưng sẽ tiếp tục xây dựng lại lực lượng vũ trang với lo ngại về việc tái vũ trang ở châu Âu.
Báo Kyiv Independent của Ukraine cho biết các nước Baltic và Bắc Âu dù có lập trường ủng hộ Ukraine song đã đứng ngoài xung đột Nga - Ukraine, đồng thời là bên cung cấp viện trợ quân sự, hỗ trợ tình báo và viện trợ nhân đạo cho Kiev.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Maria Zakharova hôm 29-6 tuyên bố Matxcơva ghi nhận thông tin NATO khởi động các gói thầu phát triển các hệ thống vũ khí tiên tiến dựa trên kinh nghiệm tác chiến của Kiev.
Theo bà Zakharova, dự án do Bộ Tư lệnh chuyển đổi NATO và Trung tâm Phân tích, huấn luyện và giáo dục chung NATO - Ukraine triển khai, nhằm phát triển các loại vũ khí có khả năng tấn công và vô hiệu hóa lâu dài các sân bay, căn cứ không quân của Nga, kể cả ở sâu trong lãnh thổ nước này.
Phía Nga cho rằng động thái này thể hiện quá trình hội nhập giữa các cơ quan chỉ huy của NATO và Ukraine đang được đẩy mạnh, cáo buộc liên minh quân sự này biến Ukraine thành nơi thử nghiệm các công nghệ và hệ thống vũ khí.
Bà Zakharova cũng tố Kiev tìm cách lôi kéo NATO vào một cuộc xung đột trực tiếp với Nga nhằm cải thiện tình hình trên chiến trường.
Matxcơva tuyên bố các động thái của NATO và Ukraine sẽ khiến quân đội Nga có cơ sở để gia tăng chú ý tới các nhà máy tham gia nghiên cứu, phát triển vũ khí được sử dụng chống lại nước này.