Những cuộc gọi cầu cứu giữa đường bắt đầu từ sự hoang mang của các tài xế khi xe bất ngờ gặp sự cố. Nhưng ở đầu dây bên kia, mỗi cuộc gọi lại mở ra một hành trình khác, hành trình của những người làm nghề cứu hộ ô tô.
Một công việc không có giờ tan ca, không có lịch nghỉ cố định, cũng không có khái niệm “hết việc”. Họ chỉ biết bắt đầu từ một cuộc điện thoại và kết thúc khi chiếc xe gặp sự cố được đưa về trạng thái an toàn.
Một buổi chiều tháng 6.2026, cuộc trò chuyện giữa chúng tôi với anh Khuất Duy Minh Chiến, 33 tuổi, quê tỉnh Lâm Đồng liên tục bị ngắt quãng bởi những tiếng chuông điện thoại. Anh vừa nghe máy, vừa ghi nhận vị trí khách hàng, tình trạng xe, rồi lập tức chuyển thông tin cho đồng nghiệp.
Chưa kịp nói hết một câu, điện thoại lại sáng màn hình. “Giờ cao điểm nên khách gọi như cháy nhà”, anh cười. Nụ cười ấy không phải kiểu xã giao, nó giống phản xạ của một người đã quen với việc công việc luôn đến bất ngờ, không báo trước, không chờ thời điểm thuận lợi.
Ở thành phố này, khi một chiếc ô tô đột ngột chết máy giữa dòng triều cường, khi một gia đình bất lực nhìn khói bốc lên từ nắp capo, hay một tài xế công nghệ đứng ngồi không yên vì áp lực cuốc xe… thì ở đầu dây bên kia, những người như anh Chiến bắt đầu một cuộc chạy đua. Đua với thời gian, và đua với cả tử thần.
23 giờ, thành phố bắt đầu buông rèm, những ánh đèn cao áp hắt xuống mặt đường sũng nước một thứ ánh sáng vàng vọt, buồn bã. Nhưng tại một góc phòng nhỏ ở phường An Phú, TP.HCM (tỉnh Bình Dương cũ) chiếc điện thoại của Trịnh Văn Hạnh, 25 tuổi vẫn đặt chế độ âm lượng lớn nhất ngay sát đỉnh đầu.
5 năm qua, từ cái tuổi 20 vừa tốt nghiệp ngành công nghệ kỹ thuật ô tô, Hạnh đã sống một cuộc đời đảo ngược, nhịp sinh học của Hạnh không vận hành theo đồng hồ, nó vận hành theo sự cố của khách hàng.
“Chỉ cần chuông reo là tui bật dậy như một phản xạ. Khoác áo, xách thùng đồ nghề, lao xuống xe và nổ máy. Nhiều khi vừa cầm đôi đũa lên, chưa kịp lùa miếng cơm vào miệng đã phải buông xuống. Người ta hỏng xe giữa đường đêm hôm, người ta hoang mang một thì mình phải cuống quýt mười, ai lại để khách đợi đến sáng bao giờ”, Hạnh tâm sự, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại.
Áp lực của nghề cứu hộ ô tô không chỉ là việc bắt đúng “bệnh” của xe, mà là một cuộc đua khốc liệt. Khách hàng khi gặp nạn thường gọi cùng lúc nhiều bên, ai đến trước, giá cả phù hợp thì người đó thắng. Thế nên, mỗi chuyến xe lao đi trong đêm vừa là một cuộc giải cứu, vừa là một cuộc sinh tồn của chính những người thợ.
Hành trang của các anh là gì? Chiếc túi đen cỡ lớn của Hạnh chứa cả một “gara thu nhỏ” gồm: máy kích bình, bộ vá lốp, kích nâng, những chiếc cờ-lê nhem nhuốc dầu mỡ.
Khác với những người thợ thong thả trong xưởng có mái che, có quạt mát, “xưởng làm việc” của Hạnh và các cộng sự là bất cứ đâu: một đoạn quốc lộ tối om không bóng người, một bãi đất trống sình lầy, hay nguy hiểm hơn là làn đường khẩn cấp trên cao tốc, nơi những chiếc xe tải hạng nặng cứ gầm rú lao qua sát sạt.
“Có những đêm mưa tầm tã, nước ngập lút bánh, tụi tui phải nằm ngửa người, áp lưng xuống mặt đường sũng nước, bùn đất chui cả vào mắt vào mồm để vặn từng con ốc dưới gầm xe. Lúc ấy chẳng nghĩ được gì ngoài việc làm sao cho xe họ chạy được để mình còn về nhà…”, Hạnh nhớ lại, cánh tay loang lổ những vết sẹo do bỏng ống bô và quệt vào lá lúa kim loại.
Trong ký ức của anh Khuất Duy Minh Chiến, đáng nhớ nhất là lần xử lý chiếc Honda City mắc kẹt giữa đồng ruộng ở Hóc Môn. Sau mưa lớn, đường lầy khiến xe cứu hộ không thể tiếp cận. Anh và đồng nghiệp phải chuyển sang xe máy, mang theo dụng cụ đi bộ tiếp cận hiện trường.
“Gần 5 km bùn đất, ngập nước tới đầu gối, đường trơn, nặng, và hoàn toàn không có hỗ trợ. Xe kéo không vào được nên tụi tui phải đi xe máy vào”, anh nhớ lại.
Sau nhiều giờ, chiếc xe mới được đưa ra khỏi khu vực nguy hiểm, những mùa mưa ở TP.HCM cũng để lại không ít tình huống tương tự. Có lần anh phải dắt bộ xe máy qua đoạn ngập gần yên xe, vẫn mang theo đầy đủ dụng cụ. Song, “nghĩ tới khách đang kẹt nên cứ đi thôi”, anh nói.
Khi chiếc xe được kích lên, đưa ra khỏi vùng nguy hiểm thì trời cũng vừa hửng sáng, anh Chiến kể, hai hàm răng các anh lúc đó đập vào nhau lập cập vì lạnh và đói. “Nhưng sình lầy chưa phải là thứ đáng sợ nhất. Thứ đáng sợ nhất là tử thần rình rập trên những tuyến quốc lộ”.
“Một đêm mưa trên quốc lộ 1, đoạn vòng xoay An Lạc, tui đang bò rạp dưới gầm để xử lý một chiếc xe tải hỏng bánh. Biển cảnh báo vừa đặt phía sau chưa đầy 5 phút đã bị một chiếc xe khách phóng ẩu tông vào. Tiếng gió rít, tiếng còi xe xé lòng ngay sát bên tai. Khách khóc lóc, còn tim tui thì nhảy ra khỏi lồng ngực. Ranh giới giữa sinh và tử lúc đó nó mỏng manh như một sợi tóc”, anh Chiến rùng mình nhớ lại.
Anh Hạnh và đồng nghiệp xử lý sự cố cho một chiếc ô tô gặp nạn ở quốc lộ 13, TP.HCM
ẢNH: DƯƠNG TRANG
Anh Chiến cho biết thêm, có những chuyến xe cứu hộ đến hiện trường không phải để sửa xe, mà là để “dọn dẹp” những đổ vỡ.
Anh nghẹn giọng khi nhắc về vụ tai nạn trên xa lộ Hà Nội, nơi một chiếc xe máy lọt thỏm vào điểm mù của xe container. Hiện trường vương vãi những mảnh vỡ, và đau lòng hơn, nạn nhân có cả trẻ em.
“Những ca cứu hộ như thế, đến nơi nhìn xót xa lắm. Đầu óc đâu mà nghĩ đến chuyện tiền bạc, công xá nữa. Tụi tui chung tay dọn dẹp hiện trường, đưa người đi cấp cứu, rồi kéo xe về gara hỗ trợ miễn phí hoàn toàn cho gia đình họ. Nghề này, nếu chỉ nghĩ đến tiền, chắc không ai trụ nổi qua vài mùa mưa”, anh Chiến trải lòng.
Cuộc trò chuyện của chúng tôi kết thúc dở dang khi chiếc điện thoại của anh lại rung lên bần bật trên mặt bàn. Lại một tọa độ mới, lại một cuộc gọi cầu cứu từ một vùng ngoại ô xa xôi.
Không một lời than vãn, anh Chiến xách chiếc túi nghề nặng trịch, gọi với vào phía trong cho anh em lên đường. Chiếc xe cứu hộ rú ga, lao vút vào màn đêm đặc quánh của thành phố, hòa vào dòng xe cộ hun hút dưới ánh đèn đường.
Họ lại lên đường, mang theo những giấc ngủ cắt đôi, những bữa cơm ăn vội trên cabin, để giữ cho những hành trình khác của cuộc đời được bình an vô sự.
Cứ khoảng 14 giờ mỗi chiều thứ năm, tại sảnh khoa Điều trị giảm nhẹ, Bệnh viện Chợ Rẫy lại có một lớp yoga đặc biệt dành cho bệnh nhân và người nhà. Lớp học diễn ra cách tuần, một tuần tập, một tuần nghỉ.
Khi tiếng nhạc du dương vang nhẹ, cô giáo bắt đầu hướng dẫn từng động tác chậm rãi. Những người bệnh ngồi thành hàng, chậm rãi đưa tay, xoay vai, hít vào, thở ra theo hướng dẫn. Bên cạnh đó, nhân viên công tác xã hội của bệnh viện cũng lặng lẽ hỗ trợ, chỉnh tư thế cho bệnh nhân.
Lớp học không đông bởi việc tham gia còn tùy vào sức khỏe của từng bệnh nhân trong ngày hôm đó. Có người chỉ tập được vài động tác rồi ngồi nghỉ. Có bệnh nhân đang tập nửa chừng phải dừng lại, được người nhà dìu về phòng vì mệt.
Ông Hoàng Quốc Vinh (64 tuổi, quê ở Quảng Ngãi) cùng vợ xuống sảnh khoa Điều trị giảm nhẹ từ khá sớm để tham gia lớp yoga. Ông Vinh mắc u gan, kèm sỏi thận, sỏi mật… mới nhập viện được vài ngày.
Ông Vinh kể, ban đầu ông không nghĩ trong bệnh viện lại có một hoạt động nhẹ nhàng và “vui đến vậy”. Buổi sáng nghe thông báo có lớp yoga, hai vợ chồng liền rủ nhau xuống tập. Giữa những ngày điều trị nhiều lo lắng, chính lớp yoga này khiến ông cảm thấy thư giãn hơn.
Sau buổi tập, ông cười hiền, nói tinh thần sảng khoái, cơ thể như khỏe ra đôi chút: “Các cô hướng dẫn dễ hiểu lắm. Nếu còn ở lại lâu, tôi sẽ tập tiếp. Về quê, tôi cũng ráng nhớ để tự tập”.
Bệnh nhân và người nhà hào hứng tham gia lớp yoga tại Bệnh viện Chợ Rẫy
ẢNH: HOÀI NHIÊN
Ông Dương Tấn Phát mắc ung thư phổi, đã điều trị tại Bệnh viện Chợ Rẫy gần 2 năm. Chừng ấy thời gian, ông nhiều lần ra vào viện, từng trải qua phẫu thuật và những đợt điều trị kéo dài.
Ông nói, với căn bệnh này thì “không được rầu”. Rầu cũng không làm bệnh nhẹ hơn, nên người bệnh phải tự giữ tinh thần để có sức chống chọi. Vì vậy, khi nghe khoa có lớp yoga, ông cùng vợ xuống tham gia ngay.
Nhắm mắt tập trong tiếng nhạc du dương, ông thấy lòng mình dịu lại, tạm quên đi nỗi lo bệnh tật.
“Tập như vậy thấy vui, thấy khỏe hơn. Bệnh này không được rầu, phải lạc quan mới vượt qua được”, ông Phát nói.
Bệnh nhân Lưu Tuấn Anh (55 tuổi, ở TP.HCM) lại mang đến lớp học sự hài hước. Vừa trải qua phẫu thuật u ruột non, rồi biến chứng xuất huyết hậu phẫu, bản thân ông còn mệt nhưng luôn tạo ra tiếng cười cho các bệnh nhân khác.
"Tôi thấy tinh thần rất quan trọng đối với bệnh nhân. Cảm ơn các cô giáo, các nhân viên công tác xã hội đã giúp chúng tôi có 1 không gian để chữa lành như vậy", ông nói.
Còn ông Trần Văn Hỏi (64 tuổi, quê ở Đồng Tháp) bị viêm gan, nói vui rằng mình đã cười đến “đau cả bụng”. Ông muốn học vài động tác để về quê tự tập.
“Ở bệnh viện mà thấy vui, chứ không buồn. Tôi mong các bệnh nhân đang điều trị sớm khỏe để được sớm về nhà”, ông nói.
Ông cũng gửi lời chúc đến các bệnh nhân khác hãy giữ tinh thần lạc quan, cố gắng điều trị để sớm về với gia đình.
Cô giáo Lý Thùy Yến Phương, người trực tiếp hướng dẫn lớp yoga tại khoa Điều trị giảm nhẹ, Bệnh viện Chợ Rẫy cho biết, lớp học yoga này khác với những lớp học thông thường. Ở đây, người tập không đặt nặng việc thực hiện đúng tư thế, cũng không cần có sự dẻo dai.
Theo cô Phương, bệnh nhân đang điều trị giảm nhẹ rất cần một không gian để thở chậm lại, thư giãn và được nâng đỡ tinh thần. Vì vậy, các động tác trong lớp đều được điều chỉnh nhẹ nhàng, phù hợp với thể trạng, mức độ đau, khả năng vận động và nhịp thở của từng người.
Trong lớp học, cô Phương chú trọng nhiều nhất đến hơi thở. Với yoga, hơi thở là nền tảng giúp người tập kết nối với cơ thể, đưa tâm trí trở về hiện tại, từ đó giảm căng thẳng, lo âu và cảm nhận cơn đau nhẹ nhàng hơn.
Có những bệnh nhân ban đầu rất mệt, ít nói nhưng sau vài nhịp thở cùng nhau, ánh mắt dịu lại, gương mặt bớt căng hơn. Có người nói: “Hôm nay tôi thấy mình nhẹ hơn một chút”, hoặc “phải chi ngày nào cũng được tập như vậy”. Những câu nói ấy khiến cô nhớ mãi.
Chị Văng Thị Ngọc Bích, nhân viên Phòng Công tác xã hội, Bệnh viện Chợ Rẫy là người hỗ trợ bệnh nhân trong lớp yoga, từ chỉnh động tác đến dìu đỡ những cô chú còn yếu.
Chị Bích cho biết, số lượng bệnh nhân tham gia mỗi buổi không cố định, vì còn tùy tình trạng sức khỏe trong ngày. Có hôm người bệnh mệt, đau nhiều nên không thể xuống lớp. Nhưng cũng có nhiều cô chú luôn mong đến ngày tập, thậm chí ước lớp được tổ chức mỗi ngày.
Điều khiến chị nhớ mãi là hình ảnh một bệnh nhân ngồi xe lăn, tuần nào cũng nhờ người đưa xuống lớp. Sự kiên trì ấy khiến chị khâm phục và tiếp thêm động lực để chị tiếp tục các hoạt động đồng hành cùng người bệnh.
Theo thạc sĩ Lê Minh Hiển, Trưởng phòng Công tác xã hội, Bệnh viện Chợ Rẫy, lớp yoga dành cho bệnh nhân tại khoa Điều trị giảm nhẹ là một hoạt động có giá trị cả về thể chất lẫn tinh thần, đặc biệt với những người bệnh ung thư đang điều trị nội trú.
Ông Hiển cho biết, việc rời giường bệnh để vận động nhẹ nhàng có thể giúp cơ thể linh hoạt hơn, hỗ trợ hô hấp và tạo cảm giác dễ chịu.
“Trong quá trình điều trị, bác sĩ đảm nhiệm phần chuyên môn, điều dưỡng chăm sóc người bệnh hằng ngày, còn công tác xã hội là một mắt xích hỗ trợ thêm cho bệnh nhân và thân nhân”, ông nhấn mạnh.
Ngoài lớp yoga, Phòng Công tác xã hội, Bệnh viện Chợ Rẫy còn triển khai nhiều hoạt động đồng hành với người bệnh ung thư như: chương trình “Đồng hành cùng chiến binh K”, xe bánh nước phục vụ bệnh nhân, kệ sách, báo để người bệnh đọc tin tức, thư giãn trong thời gian điều trị...
Ngày 13/5, trong khuôn khổ chuyến thăm Triều Tiên, Đặc phái viên của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm, ông Lê Hoài Trung, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, đã có cuộc làm việc với ông Kim Song Nam, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Quốc tế Đảng Lao động Triều Tiên và hội đàm với ông Choe Son Hui, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Triều Tiên.
Hoan nghênh chuyến thăm Triều Tiên của Đặc phái viên Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm, Bộ trưởng Ngoại giao Triều Tiên Choe Son Hui khẳng định việc Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm cử Đặc phái viên sang Triều Tiên thông báo về kết quả Đại hội lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam thể hiện sự coi trọng cao của Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam với Đảng, Nhà nước và nhân dân Triều Tiên.
Bộ trưởng Ngoại giao Choe Son Hui nhiệt liệt chúc mừng thành công của Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam; đánh giá cao những thành tựu phát triển kinh tế - xã hội và vị thế ngày càng nâng cao của Việt Nam; khẳng định lập trường nhất quán của Triều Tiên là luôn coi trọng phát triển quan hệ hữu nghị truyền thống giữa hai Đảng, hai nước phù hợp với lợi ích của nhân dân hai nước và theo tinh thần thỏa thuận đã đạt được giữa lãnh đạo cấp cao hai nước tại cuộc gặp ở Bình Nhưỡng tháng 10/2025.
Tại các cuộc gặp, Đặc phái viên của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm, ông Lê Hoài Trung chúc mừng Triều Tiên đã tổ chức thành công Đại hội IX Đảng Lao động Triều Tiên; vui mừng thông báo về những kết quả quan trọng và thành công tốt đẹp của Đại hội Đảng lần thứ XIV; nhấn mạnh Đại hội đã đề ra đường lối, mục tiêu tổng quát, các nhiệm vụ trọng tâm và các đột phá chiến lược nhằm xây dựng đất nước phát triển nhanh, bền vững trong kỷ nguyên phát triển mới; kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội với tư tưởng xuyên suốt lấy “Dân là gốc”.
Ông Lê Hoài Trung khẳng định Đảng, Nhà nước và Nhân dân Việt Nam luôn mong muốn không ngừng vun đắp và thúc đẩy quan hệ Việt Nam - Triều Tiên ngày càng phát triển thực chất, hiệu quả, phù hợp với nguyện vọng chung của nhân dân hai nước, góp phần vào việc duy trì hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển tại khu vực và trên thế giới.
Trong không khí hữu nghị, cởi mở, hai bên nhất trí tiếp tục củng cố tin cậy chính trị thông qua các hoạt động giao lưu, trao đổi đoàn cấp cao và các cấp; thúc đẩy hợp tác trên các lĩnh vực phù hợp với nhu cầu của cả hai bên; đẩy mạnh giao lưu nhân dân hai nước.
Tại cuộc hội đàm, hai bên cũng đã trao đổi về các vấn đề quốc tế, khu vực cùng quan tâm; nhất trí tăng cường hợp tác, điều phối tại các diễn đàn đa phương như Liên hợp quốc, Diễn đàn khu vực ASEAN (ARF); đóng góp vào hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển ở khu vực và trên thế giới.
Bộ Công an cho biết, Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an vừa kết thúc điều tra bổ sung vụ án hình sự "vi phạm các quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng; đưa hối lộ; nhận hối lộ" xảy ra tại Công ty TNHH cây xanh Công Minh (Công ty cây xanh Công Minh) và các tỉnh, thành phố.
Căn cứ kết quả điều tra, Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an đề nghị truy tố vắng mặt đối với ông Nguyễn Công Minh, Chủ tịch HĐQT Tổng công ty cây xanh Công Minh.
Theo Bộ Công an, ông Nguyễn Công Minh (54 tuổi) thường trú tại Khu phố Tân Trà 1 (P.Tân Bình, TP.Đồng Xoài, Bình Phước; nay thuộc P.Bình Phước, Đồng Nai).
Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an yêu cầu ông Minh ra đầu thú để được hưởng khoan hồng.
Bất kỳ người nào cũng có quyền bắt và giải ngay người bị truy nã đến cơ quan công an, viện kiểm sát hoặc UBND nơi gần nhất. Sau khi bắt hoặc tiếp nhận đối tượng truy nã phải báo ngay cho Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an tại số 10 Trần Kim Xuyến (P.Yên Hòa, Hà Nội) hoặc liên hệ số điện thoại 0692209022.
Vụ án này 4 tháng trước Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an ban hành kết luận lần đầu, ngày 10.5 vừa qua cơ quan này đã hoàn tất kết luận điều tra bổ sung.
Thông tin về vụ án, trước đó, đại diện Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an cho hay, ông Minh; bà Lê Thị Hòa, Phó chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Công ty cây xanh Công Minh; Ngô Thị Ngọc Lý, Trưởng ban Pháp lý kiêm Kế toán trưởng Tổng công ty cây xanh Công Minh, cùng bị khởi tố về tội vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng.
Đại diện Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an cho biết, Công ty cây xanh Công Minh hoạt động theo mô hình tổng công ty và công ty con, thành lập nhiều công ty, quản lý theo 6 khu vực cả nước để các công ty này đấu thầu, làm hồ sơ đấu thầu.
Trong đó, Cơ quan An ninh điều tra xác định bị can Nguyễn Công Minh đã chỉ đạo bà Hòa truyền đạt ý kiến của mình hướng dẫn các giám đốc khu vực, giám đốc chi nhánh liên hệ với chủ đầu tư can thiệp vào hoạt động đấu thầu; chỉ đạo các giám đốc này lập hồ sơ dự thầu cho nhiều công ty trong hệ thống cùng tham gia đấu thầu với mục đích để một công ty trong số đó được thắng thầu.
Đồng thời, ông Minh còn chỉ đạo bà Hòa hướng dẫn các chi nhánh đưa tên các cá nhân có năng lực, trình độ kinh nghiệm vào danh sách nhân sự của công ty dự thầu để công ty đó được trúng thầu, nhưng thực tế các nhân sự này không làm việc tại công ty trúng thầu, không tham gia thực hiện dự án.
Các công ty trong hệ sinh thái của ông Minh trúng thầu cũng không trực tiếp thực hiện dự án mà giao chi nhánh nơi phát sinh dự án thực hiện.
Cạnh đó, Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an cũng xác định ông Minh chỉ đạo bà Hòa và Lý ký biên bản "giao khoán công việc", nhận tiền hưởng lợi bất chính từ các dự án cây xanh mà chi nhánh, khu vực được giao thi công dự án.