Ca khúc Look at my life ra mắt ngày 26-6 không chỉ nối tiếp thành công của Hit the wall mà còn mở thêm cánh cửa vào thế giới cảm xúc được nữ ca sĩ 26 tuổi xây dựng trong dự án được chờ đợi nhất sự nghiệp.
Cùng thời điểm phát hành ca khúc trên các nền tảng nhạc số, Gracie Abrams cũng giới thiệu MV chính thức do đạo diễn Mitch Ryan thực hiện.
Xuyên suốt video, nữ ca sĩ xuất hiện một mình giữa những khung cảnh mang đậm chất điện ảnh: rong ruổi trên các con đường vắng của một thị trấn nhỏ, lặng lẽ trong phòng tập nhảy bỏ trống hay bãi đỗ xe trước cửa hàng tiện lợi, trước khi kết thúc bằng hình ảnh bay lên bầu trời trên một khinh khí cầu.
MV tiếp tục phát huy phong cách kể chuyện giàu tính điện ảnh vốn đã trở thành dấu ấn của Gracie Abrams, thay vì tập trung vào những cú sốc thị giác hay các màn dàn dựng quy mô lớn.
MV Look at my life của Gracie Abrams
Look at my life là đĩa đơn thứ hai trích từ Daughter from hell, album sẽ phát hành ngày 17-7 dưới nhãn Interscope Records. Dự án tiếp tục được Gracie Abrams đồng sáng tác và đồng sản xuất cùng Aaron Dessner – nhà sản xuất gắn liền với nhiều album của Taylor Swift cũng như hai dự án gần nhất của chính cô.
Album gồm 16 ca khúc, trong đó có hai ca khúc đã ra mắt là Hit the wall và Look at my life, bên cạnh nhiều ca khúc mới như: Death wish, The knife, Imaginary friend hay Cold goodbyes.
Theo chia sẻ của Gracie Abrams trong cuộc trò chuyện với The New York Times Popcast, cái tên Daughter from hell không phải để gây sốc mà xuất phát từ quá trình nhìn lại tuổi thiếu niên đầy nổi loạn của chính mình.
Cô thừa nhận từng là một cô con gái “khó bảo”, và album lần này là cách đối diện với quá khứ cũng như hàn gắn mối quan hệ với mẹ. Chính ca khúc chủ đề đã khiến nữ ca sĩ bật khóc trong quá trình sáng tác vì chạm đến những cảm xúc mà cô cất giữ suốt nhiều năm.
Không chỉ nói về gia đình, Gracie Abrams cũng lần đầu chia sẻ cởi mở hơn về cuộc sống cá nhân. Trong popcast, cô xác nhận bạn trai là diễn viên Paul Mescal đã cùng tham gia sáng tác ca khúc Imaginary friend trong album mới.
Nữ ca sĩ cho biết việc cộng tác diễn ra rất tự nhiên bởi cả hai thường xuyên trao đổi ý tưởng nghệ thuật ngay tại nhà, đồng thời khẳng định không muốn phải “che giấu” mối quan hệ trước công chúng.
Trước khi Look at my life ra mắt, đĩa đơn mở màn Hit the wall đã tạo nên cú hích đáng kể cho kỷ nguyên mới của Gracie Abrams khi ghi nhận gần 4 triệu lượt phát trên Spotify chỉ trong ngày đầu tiên và nhanh chóng trở thành màn ra mắt mạnh nhất trong sự nghiệp của cô. Đến nay, ca khúc đã vượt mốc 88 triệu lượt nghe toàn cầu, góp phần đưa kỳ vọng dành cho Daughter from hell lên rất cao.
Sự trở lại của Gracie Abrams cũng diễn ra trong thời điểm tên tuổi cô tiếp tục phủ sóng mạnh mẽ trên truyền thông quốc tế. Nữ ca sĩ vừa xuất hiện trên trang bìa số mùa hè của Vogue Mỹ và tham gia podcast của tạp chí, nơi cô tiết lộ sau bốn năm liên tục lưu diễn, bản thân từng nghĩ sẽ tạm ngừng sáng tác.
Tuy nhiên, quá trình làm việc cùng Aaron Dessner đã khơi lại cảm hứng, giúp cô viết nên một album Daughter from hell giàu tính tự sự hơn bao giờ hết.
Ra mắt từ năm 2019, Gracie Abrams nhanh chóng trở thành một trong những nghệ sĩ sáng tác nổi bật của thế hệ mới. Bắt đầu viết nhạc từ năm 8 tuổi, cô dần xây dựng cộng đồng người hâm mộ trung thành qua hai EP minor (2020) và This is what it feels like (2021), trước khi thực hiện chuyến lưu diễn Bắc Mỹ cháy vé vào năm 2022.
Album đầu tay Good riddance (2023) tiếp tục đưa tên tuổi Gracie vươn xa với tour diễn bán sạch vé chỉ trong chưa đầy một giờ, đồng thời mang về cho cô đề cử Nghệ sĩ mới xuất sắc nhất tại GRAMMY® lần thứ 66. Sau đó, cô đồng hành cùng Taylor Swift trong vai trò nghệ sĩ mở màn ở một số đêm diễn thuộc The Eras Tour.
Từ năm 2024, Gracie Abrams đã vươn lên hàng ngũ những nghệ sĩ pop được chú ý nhất thế hệ mới với album The secret of us. Dự án giúp cô lần đầu đứng đầu bảng xếp hạng tại Anh, Úc và Hà Lan, đồng thời đạt vị trí số 2 trên Billboard 200.
Các ca khúc như: Close to you, I love you, I’m sorry hay đặc biệt là That’s so true đều trở thành những bản hit lớn, đưa Gracie Abrams từ một nghệ sĩ indie-pop được yêu thích trở thành gương mặt nổi bật của thị trường pop quốc tế.
Sau khi phát hành album Daughter from hell vào giữa tháng 7, Gracie Abrams sẽ bắt đầu chuyến lưu diễn The look at my life tour. Chuyến lưu diễn gồm 64 đêm tại Bắc Mỹ và châu Âu, mở màn từ Denver vào tháng 12 trước khi đi qua hàng loạt thành phố lớn như Chicago, Toronto, Los Angeles, London, Paris, Amsterdam và Barcelona.
Trong buổi công chiếu đêm 21-5, La Bola Negra (tiếng Anh: The Black Ball) nhận tràng pháo tay kéo dài 20 phút từ khán giả. Con số này giúp La Bola Negra trở thành phim thứ 2 được vỗ tay dài nhất trong lịch sử Cannes, chỉ xếp sau Pan's Labyrinth vào năm 2006 với 22 phút.
Theo Deadline, phản ứng khán giả càng nồng nhiệt hơn khi đạo diễn Javier Ambrossi phát biểu: "Gửi tất cả những ai nghĩ rằng chúng tôi sẽ lùi bước về quyền LGBTQ+, tôi có tin xấu cho các bạn".
La Bola Negra là phim dài 155 phút, xây dựng trên 3 tuyến truyện chính diễn ra ở các mốc thời gian 1932, 1937 và 2017, cùng một lớp ý nghĩa xuyên suốt liên quan đến di sản văn học của nhà thơ Federico García Lorca.
Phim lấy cảm hứng từ một tiểu thuyết chưa hoàn thiện mang tên La Bola Negra, được cho là một trong những tác phẩm cuối cùng của Federico García Lorca trước khi ông bị sát hại vào năm 1936 trong nội chiến Tây Ban Nha.
Ở tuyến truyện năm 1932 kể về Carlos, một thanh niên trẻ, đối mặt với việc bị một câu lạc bộ xã hội từ chối gia nhập do những lời đồn liên quan đến xu hướng tính dục. Quyết định được đưa ra thông qua hình thức bỏ phiếu với "bóng trắng" và "bóng đen", trong đó bóng đen đồng nghĩa với việc bị loại bỏ.
Tuyến truyện năm 1937 diễn ra trong bối cảnh nội chiến Tây Ban Nha, tập trung vào Sebastián, một thanh niên bị buộc gia nhập lực lượng phát xít sau khi ngôi làng của anh bị ném bom. Anh được giao nhiệm vụ canh giữ Rafael, một tù nhân bị thương, đồng thời là cựu cầu thủ bóng đá và diễn viên.
Còn câu chuyện năm 2017 lại xoay quanh Alberto, một nhà văn và nhà sử học đồng tính. Alberto phát hiện mình được thừa kế một tài liệu từ người ông chưa từng gặp, qua đó dẫn dắt anh vào hành trình tìm hiểu những câu chuyện trong quá khứ, đồng thời kết nối với hai tuyến thời gian trước đó.
Ngoài 3 tuyến truyện chính, La Bola Negra còn ẩn chứa yếu tố thứ tư. Đây đóng vai trò như sợi dây liên kết, là một biểu đạt thi ca vượt thời gian về tình yêu dành cho tất cả những người kể chuyện LGBTQ+ đã chết trước khi có thể thật sự sống.
Ngay sau buổi công chiếu tại Cannes, La Bola Negra nhận về nhiều phản ứng trái chiều từ nhiều cây bút quốc tế.
Nhà phê bình Lee Marshall từ Screen Daily nhận xét La Bola Negra là một nỗ lực đầy cảm xúc và mang tính thời sự nhằm khôi phục lại văn hóa LGBTQ+ bị chôn vùi và đàn áp ở Tây Ban Nha đầu thế kỷ 20. Không thể không thừa nhận niềm đam mê mà bộ đôi đạo diễn Javier Calvo và Javier Ambrossi đặt vào câu chuyện 3 dòng thời gian này.
Tuy nhiên ông cũng viết: "Đây là một bộ melodrama đồ sộ, thiếu kỷ luật, cố gắng hướng đến sự phức tạp nhiều tuyến truyện như phong cách Pedro Almodóvar nhưng lại thiếu đi sự tinh tế và cảm giác điều khiển câu chuyện đầy phong cách".
Cây bút Sophie Monks Kaufman của Indie Wire dành nhiều lời khen có cánh cho La Bola Negra. Bà gọi kịch bản phim là "hoàn hảo hoặc gần như hoàn hảo", mỗi câu chuyện đều nâng đỡ và phản chiếu câu chuyện khác.
Đồng thời bà mô tả phim như một cấu trúc nhiều tầng, trong đó yếu tố kết nối thứ tư là "biểu đạt thơ mộng vượt thời gian dành cho những người kể chuyện LGBTQ+ đã chết trước khi kịp sống trọn vẹn cuộc đời".
Trong một đánh giá khác, Richard Lawson của Hollywood Reporter mô tả La Bola Negra là một "sử thi đồng tính pha trộn rực rỡ giữa cảm quan pop đương đại và điện ảnh cổ điển."
Richard Lawson cho rằng phim đạt được hiệu quả khi xử lý tham vọng lớn về mặt hình thức, đồng thời ghi nhận cách đạo diễn chuyển đổi giữa các dòng thời gian và lồng ghép yếu tố hài hước trong bối cảnh bi kịch lịch sử.
"Đã đến lúc có một sử thi chiến tranh về đồng tính ở quy mô và chiều sâu như thế này. Và cũng đúng lúc Cannes cần một phim như vậy - một lời nhắc rằng chủ nghĩa "maximalism" không chỉ thuộc về Hollywood" - ông kết luận.
Theo HK01, mới đây, video ghi lại cảnh Châu Nhuận Phát lái xe trở về biệt thự của mình ở khu Cửu Long Đường (Hồng Kông) được chia sẻ trên mạng xã hội và thu hút sự quan tâm của nhiều người. Trang tin xứ cảng thơm tiết lộ đây là ngôi nhà mà tài tử phim Thần bài và vợ sống suốt mấy chục năm qua. Biệt thự này được mua vào năm 1990 với giá 14,7 triệu HKD, sau nhiều năm giá trị bất động sản này được định giá lên tới 200 triệu HKD. Căn nhà bề thế này có diện tích gần 285 mét vuông, được bao quanh bởi tường rào kiên cố.
Được biết, ngoài biệt thự ở Cửu Long Đường, Châu Nhuận Phát còn sở hữu hàng loạt bất động sản đắt đỏ. Trong số đó phải kể đến ngôi nhà độc lập ở khu Sunshine Villa. Năm 2010, ngôi sao kỳ cựu này đã chi mức giả kỷ lục khoảng 128 triệu HKD (hơn 430 tỉ đồng) để sở hữu bất động sản này. Theo dữ liệu, căn nhà có diện tích khoảng 236 mét vuông đi kèm sân vườn rộng lớn với tầm nhìn ra biển. Nơi đây được bố trí hiện đại, tiện nghi, hiếm khi vợ chồng sao phim Bản sắc anh hùng lui đến, cũng không cho thuê. Tháng 10.2022, ông từng rao bán biệt thự này với giá 220 triệu HKD nhưng không có người mua. Năm 2024, tài tử giảm mức giá xuống còn 195 triệu HKD nhưng vẫn chưa giao dịch thành công.
HK01 tiết lộ có thông tin rằng hiện tại Châu Nhuận Phát sở hữu ít nhất 8 bất động sản phân bố ở nhiều nơi tại Hồng Kông, tổng giá trị vượt 1 tỉ HKD (hơn 3.300 tỉ đồng).
Sở hữu khối tài sản đáng mơ ước nhưng Châu Nhuận Phát lại biết đến với lối sống giản dị, gần gũi. Mỗi tháng, tài tử được vợ đưa một khoản tiền nhỏ để tiêu vặt, ông dùng điện thoại cũ, tránh xa mạng xã hội. Suốt bao năm qua, không ít người dân Hồng Kông đã quen thuộc với hình ảnh tài tử chạy bộ trên núi, lặng lẽ xếp hàng chờ mua đồ ăn trong chợ, quán ăn địa phương hay mua sắm ở những khu phố bình dân. Ngôi sao 71 dành nhiều thời gian tập luyện thể dục và tập hợp một nhóm nghệ sĩ thân thiết cùng nhau rèn luyện sức khỏe. Ông truyền cảm hứng, dẫn dắt, khích lệ nhiều đồng nghiệp lâu năm như Lư Hải Bằng, Trịnh Tắc Sĩ chạy bộ nhờ đó cải thiện nhiều vấn đề sức khỏe. Tài tử còn đoạt thành tích nổi bật tại nhiều giải marathon.
Vợ chồng Châu Nhuận Phát và Trần Hội Liên gắn bó bền chặt suốt 40 năm qua. Bà Trần được nhắc đến như "nữ cường" đứng sau thành công của chồng, bà quản lý công việc của chồng, cẩn thận lựa chọn từng hợp đồng, dự án của Châu Nhuận Phát đồng thời nắm tài chính, chi tiêu trong gia đình. Cặp đôi không có con cái, quyết định quyên góp khối tài sản hàng tỉ HKD làm từ thiện. "Dù thế nào đi nữa tôi nghĩ chúng ta không thể mang theo bất cứ thứ gì khi ra đi. Điều đó không sao cả, mỗi ngày chỉ cần hai bát cơm trắng là đủ", nam nghệ sĩ chia sẻ hồi 2023.
Châu Nhuận Phát cũng thừa nhận đến độ tuổi này, ông xem nhẹ chuyện sống chết. "Có sinh ắt phải có tử. Tôi không quan tâm nhiều đến nếp nhăn, tôi không sợ già nua mà ngược lại thấy những thứ đó chẳng có gì cả, cuộc sống là vậy", sao phim Bến Thượng Hải bày tỏ.
Những năm gần đây, Châu Nhuận Phát chỉ tham gia vài dự án phim ảnh nhưng vẫn duy trì sức hút với công chúng. Ông gây chú ý với các tác phẩm điện ảnh: Đừng gọi tôi là thần bài (2023), Thám tử phố Tàu 1900 (2025) và sắp tới có Chiến tranh lạnh 1994.
Thương hiệu Dragon Ball của cố tác giả Akira Toriyama không chỉ định hình lại dòng shonen mà còn tạo nên hàng loạt nhân vật biểu tượng. Trong đó, Son Gohan - con trai của Son Goku - được xem là thiên tài hiếm có, thậm chí sở hữu tiềm năng vượt qua cha mình.
Tuy nhiên, dù nhiều lần khiến cả nhóm Z Warriors lẫn khán giả kinh ngạc, Gohan vẫn có không ít trận đấu mà anh hoàn toàn có thể thắng, nhưng lại để vuột mất cơ hội.
Trong Dragon Ball Z, Dabura - Vua quỷ - đáng ra không phải là đối thủ quá khó với Gohan. Trước đó, khi mới 11 tuổi, anh đã vượt qua và đánh bại Cell.
Tuy nhiên, sau 7 năm không luyện tập, phong độ của Gohan suy giảm rõ rệt. Điều này thể hiện trực tiếp trong trận chiến với Dabura: dù không bị áp đảo hoàn toàn, anh cũng không thể kết liễu đối thủ. Kết quả cuối cùng là một thế trận hòa và Gohan không giành được chiến thắng chính thức nào.
Ở Buu Saga, với sự trợ giúp của Elder Kai, Gohan đã khai phá toàn bộ tiềm năng tiềm ẩn, đạt đến trạng thái thường được fan gọi là "Mystic Gohan", tên chính thức là "Ultimate Gohan".
Ở trạng thái này, anh thậm chí vượt qua cả dạng Super Saiyan 3 của Goku mà không cần biến hình. Với sức mạnh áp đảo, Gohan hoàn toàn có thể tự mình đánh bại Super Buu.
Thế nhưng, sự thiếu kinh nghiệm chiến đấu cùng một khoảnh khắc bất cẩn đã khiến anh thất bại theo cách đầy tiếc nuối, đánh mất lợi thế vốn có.
Trong Dragon Ball Super, Lavender không phải là phản diện nổi bật. Dẫu vậy, Gohan lại gặp rất nhiều khó khăn khi đối đầu với hắn do khả năng sử dụng độc.
Trận đấu kéo dài lâu hơn dự kiến, một phần vì Gohan tiếp tục thiếu luyện tập. Dù cuối cùng anh cũng hạ được Lavender, chất độc đã kịp lan khắp cơ thể khiến Gohan gục ngã ngay sau đó. Kết quả là trận đấu kết thúc với tỉ số hòa, đồng thời khiến Vũ trụ 7 không thể tạo được ấn tượng như mong đợi.