Tôi 45 tuổi, chồng 46 tuổi, có một con gái 19 tuổi và một con trai 16 tuổi. Cuộc sống gia đình trước đây tạm gọi là hạnh phúc. Sở dĩ tôi nói vậy vì cách đây 20 năm, ngay sau khi cưới và cũng là lúc ba tôi mất, chồng đã ngoại tình. Khi đó, vì gia đình và các con sau này, tôi đã lựa chọn tha thứ. Tưởng rằng sau biến cố ấy, chồng sẽ thay đổi, chuyên tâm làm ăn, cùng vợ chăm sóc gia đình và nuôi dạy hai con đang tuổi trưởng thành. Nhưng cách đây 7 tháng, anh lại theo một người phụ nữ hơn 4 tuổi, đã ly hôn (hoặc bị chồng bỏ), không có công việc ổn định và đang nuôi con gái học lớp năm.
Từ khi theo người đàn bà đó, chồng tôi không còn đưa tiền về nuôi con nữa, thường xuyên đánh chửi vợ con. Tệ hại hơn cả là có lần anh đuổi đánh mẹ con tôi ra khỏi nhà khi con gái tôi đang bệnh nặng vì hen suyễn. Mỗi lần đi đâu thì thôi, cứ về đến nhà là anh tìm cách đuổi đánh mẹ con tôi. Mục đích của anh là ép mẹ con tôi rời khỏi nhà để đưa người phụ nữ kia cùng con riêng của cô ta về sống chung. Tôi đang ở trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn, chồng đòi ly hôn, ngày nào cũng bạo hành tinh thần, đe dọa và gây áp lực. Anh còn nói thẳng rằng nếu tôi không ra khỏi nhà, sẽ có những điều khủng khiếp hơn.
Nói thêm một chút, căn nhà vợ chồng tôi đang ở nằm trên phần đất của gia đình chồng cho và được xây dựng hoàn toàn bằng tiền mẹ tôi hỗ trợ. Cái sai của gia đình tôi là khi cho tiền xây nhà lại không có bất kỳ giấy tờ nào làm bằng chứng. Dù cả gia đình chồng đều biết việc anh làm là sai trái và đứng về phía mẹ con tôi nhưng không ai dám can thiệp vì sợ bị anh đánh chửi. Anh đang mê muội, không còn phân biệt được đúng sai, liên tục đe dọa sẽ ra tay nếu tôi không chịu rời khỏi căn nhà đó.
Hiện tại tinh thần tôi vô cùng bấn loạn. Tôi không biết phải đối phó với chồng thế nào. Tôi rất lo hai con đang ở tuổi trưởng thành sẽ bị tổn thương và sang chấn tâm lý nặng nề trước những gì đang diễn ra trong gia đình. Tôi thực sự rất đau lòng. Vẫn biết luật nhân quả không bỏ sót một ai nhưng khi là người trong cuộc, mỗi ngày phải chứng kiến và chịu đựng những điều ấy, tôi không biết mình còn có thể gắng gượng được bao lâu nữa.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 34 tuổi, em trai 24 tuổi. Giữa tôi và em còn một em nữa nhưng đã mất lúc nhỏ tuổi, đó là lý do vì sao chúng tôi cách biệt tuổi tác như vậy. Tôi đang làm quản lý cho một công ty có vốn đầu tư nước ngoài, có chồng và một bé gái nhỏ, ở riêng gần nhà bố mẹ đẻ. Bố mẹ tôi là công chức nhà nước đã về hưu từ lâu, có tuổi, tính cách khá gia trưởng và bảo thủ, thích bao bọc con cái. Trong trí nhớ của mình, từ nhỏ đến giờ bố mẹ luôn dạy nếp sống rất nghiêm túc, từ việc ăn uống đến lời nói, cử chỉ.
Tôi biết ơn vì điều đó đã xây dựng nên con người mình sống có kỷ luật và biết thế nào là phải trái, đúng sai. Bố mẹ cũng sống rất tình cảm, luôn hướng tôi phải biết kính trên nhường dưới, sống hòa nhập với gia đình. Tôi luôn tâm niệm điều đó nên từ khi bắt đầu đi học đại học đã luôn nỗ lực để ra trường sớm, sớm đi làm và tự lập, hỗ trợ bố mẹ. Tôi hay mua sắm đồ đạc, vật dụng trong nhà theo khả năng của mình, đơn giản chỉ mong muốn làm sao để mọi người cùng sống thoải mái và vui vẻ.
Em đang học đại học, đã 6 năm chưa ra được trường, tính cách trái ngược hoàn toàn với tôi. Tôi biết mọi sự so sánh giữa người với người đều khập khiễng vì mỗi người là một cá thể riêng biệt, không ai giống ai, nhưng để mọi người hình dung phần nào cảm xúc của mình thì tôi sẽ đưa ra một số ví dụ chính. Tại thời điểm học cấp một, hai ba, gia đình tôi không khá giả hay quá thoáng trong chi tiêu. Thêm vào đó bố mẹ chăm kỹ nên chúng tôi ở giai đoạn này đều có thể coi là "mập", vì thế thường bị bạn bè xung quanh trêu ghẹo, đôi khi cô lập. Tôi không quan tâm lắm, tập trung học hành vì biết khi còn phải phụ thuộc vào bố mẹ thì không cần đòi hỏi nhiều. Em đã phải chuyển trường vài lần do không chịu được áp lực.
Đến tận giờ, khi đang học đại học, em vẫn hay nhắc đến việc này với thái độ thù hằn, dù khi ra ngoài đường mà vô tình gặp bạn cũ có thể sẽ chỉ dám tránh mặt đi ngang. Em cũng hay trách bố mẹ là cho ăn quá nhiều nên mới bị như vậy. Vài năm trước tôi thuyết phục được mẹ cho em đi khám bác sĩ tâm lý, đã điều trị và dùng thuốc nhưng chỉ được thời điểm, dù bác sĩ đã dặn phải chăm chỉ vận động để linh hoạt lên. Tại thời điểm thoát ly gia đình ra thành phố học đại học, tôi luôn mở rộng mối quan hệ bạn bè, cố gắng tham gia các hoạt động giao lưu kết nối, giảm cân, học cách make up, phối đồ..., kết quả tôi lấy được hai bằng đại học chỉ với 3 năm học.
Tôi bắt đầu đi làm ngay khi ra trường, phát triển sự nghiệp mà không nhờ đến mối quan hệ của bố mẹ hay người quen. Em sống khép kín, dù trước khi đi học tôi đã khuyên nhủ rất nhiều lần đây là cơ hội để bắt đầu mọi thứ. Từ những việc nhỏ nhặt như tìm phòng trọ, mua đồ dùng học tập..., đều là mẹ tôi hỗ trợ em. Tôi cũng khuyên mẹ cho em đi học thêm một số khóa về giao tiếp, nhưng câu "nước đổ lá khoai" lại một lần nữa miêu tả đúng về trường hợp này. Do nhà tôi gần nhà bố mẹ, con còn nhỏ nên ban ngày vợ chồng gửi con bên nhà ông bà, tối ăn cơm xong mới về nhà. Tôi có đóng góp chi phí sinh hoạt. Tính tôi rất hay để ý tiểu tiết và lễ giáo. Ví dụ như ăn cơm mà em không mời thì tôi nhắc, em ở nhà cứ nằm ì trên phòng không đi đâu tôi cũng nhắc. Vì sao vậy? Vì bố mẹ tôi dù cũng chướng mắt nhưng bất lực. Bố mẹ mặc định em là một người không bình thường, cần phải nhẹ nhàng đối xử.
Đỉnh điểm là nói về câu chuyện tốt nghiệp đại học, tôi lo lắng khi tuổi em không còn nhỏ, các bạn đồng trang lứa đã lao vào thị trường lao động từ lâu rồi, em vẫn giữ một thái độ ung dung và bình tĩnh. Tôi hỏi về quá trình học, gợi ý nếu không tự học được thì thuê gia sư. Tôi kể thực tế những nhân viên chỗ tôi đã có những bạn thực tập sinh chỉ 21 hay 22 tuổi, hay hiện tại việc làm rất khan hiếm do hàng loạt tác động từ AI, sáp nhập, kinh tế bất ổn... Tất cả những buổi nói chuyện đó tôi đều cố gắng nhẹ nhàng chia sẻ, không hề có câu từ nào trịch thượng. Em lúc nghe cũng gật gật, nhưng chỉ là câu chuyện chui từ tai nọ sang tai kia mà không đọng được vào đầu. Tôi vẫn luôn cố gắng giữ bình tĩnh trước sự lì lợm của em.
Tuy nhiên thời gian gần đây, áp lực công việc, con nhỏ, tôi trở nên dễ nhạy cảm hơn. Tôi nhắc việc em thường xuyên vì sợ không nhắc em sẽ quên. Em nhiều lần bùng nổ, xúc phạm tôi, nói tôi những từ ngữ khó nghe. Dần dần nghe những từ ngữ đó nhiều, tôi thay đổi suy nghĩ của mình. Tôi lựa chọn im lặng, không nói gì nữa. Tôi thấy khi nói chuyện với em rất mệt mỏi và stress. Tôi hiện tại có nhiều thứ để ưu tiên hơn việc cứ phải chạy theo em. Tuy nhiên với thái độ này của tôi, em lại cho rằng tôi muốn khiêu khích, muốn đối đầu. Em nhận diện tôi trở thành một trong những "kẻ thù" và thường có thêm những hành động bất lịch sự như không ngồi ăn cùng, nói chuyện với bố mẹ là không có chị gái, bảo con tôi đang tập nói là hét nhiều sẽ bị thần kinh...
Tôi chỉ không hiểu là trước những hành động đó, bố mẹ vẫn khuyên tôi chủ động làm lành với em, vì em là "người không được bình thường". Dạo này tôi hay suy nghĩ rằng, bố mẹ sinh ra mình thì mình có hiếu với bố mẹ, đó là điều bắt buộc. Còn người cũng cùng bố mẹ với tôi, việc tôi có cần hỗ trợ không, đó là điều không bắt buộc. Do đó tôi đã nói thẳng với bố mẹ, việc một người đang học đại học mà cư xử không bằng một em bé đang học tiểu học, như vậy là điều không thể chấp nhận được. Tôi sẽ không bao giờ thay đổi thái độ nếu em không chịu thay đổi. Rất mong được mọi người chia sẻ quan điểm về vấn đề này. Tôi nghĩ giờ đúng sai cũng không quan trọng nữa, chỉ mong muốn được sống yên bình và không còn stress vì những người không xứng đáng. Xin cảm ơn mọi người đã dành thời gian lắng nghe.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Nợ anh vợ 600 triệu đồng chưa trả nhưng chồng lén chi một tỷ xây nhà cho bên nội

Tôi 44 tuổi, chồng kém tôi 4 tuổi, có bé gái 12 tuổi và bé trai 10 tuổi. Chồng tôi là người miền Tây và tôi là người miền Bắc. Chúng tôi sống tại Hà Nội. Về công việc: tôi làm kinh doanh tự do, mở và quản lý hai cửa hàng bán lẻ. Chồng tôi có một xưởng sản xuất nhỏ. Nhìn chung công việc của hai vợ chồng đều rất bận rộn. Công việc tại cửa hàng của tôi kéo dài từ 8-22 giờ hàng ngày bất kể là lễ Tết. Tôi thường sắp xếp về nhà lúc 17h hàng ngày để chăm sóc gia đình và con cái. Chồng tôi anh đi làm từ 9-22 hoặc 23h hàng ngày bất kể lễ Tết. Có lúc anh bận công việc đến 22-23h, có lúc anh sẽ nghỉ sớm 18-19h nhưng đi nhậu hoặc vui chơi giải trí (tôi thực sự không nắm rõ, anh không phải là ngày nào cũng bận đến 22-23h nhưng luôn về nhà vào giờ đó).
Về tài chính: Vợ chồng tôi không đóng góp tài chính chung. Anh thực hiện trách nhiệm đóng học phí cho hai con (bé học trường tư nên học phí hai bé tổng khoảng 15 triệu mỗi tháng và tiền trả góp ngân hàng khoảng 3 triệu mỗi tháng). Tôi lo các chi phí ăn uống, sinh hoạt, sức khỏe, mua sắm quần áo, chi phí học thêm cho các bé (khoảng 20 triệu mỗi tháng). Tôi thực sự đang rất mệt mỏi với hôn nhân này, mong được các bạn chia sẻ để có quyết định đúng đắn, giúp tôi thoát khỏi tâm trạng này.
Thứ nhất, chồng tôi là người rất vô tâm và ích kỷ. Trong mọi mâu thuẫn vợ chồng, dù là lớn hay nhỏ, anh đều cư xử theo một cách là bỏ đi (anh bỏ về xưởng ở) và im lặng từ 20-30 ngày. Thời gian bỏ đi này, anh không hề thông báo với vợ (là anh ở lại xưởng hay ở đâu) và tuyệt nhiên không gọi điện thoại hay nhắn tin hỏi bất cứ điều gì với vợ hay con cái. Thực sự điều này làm tôi rất mệt mỏi và chán nản. Trong suy nghĩ của tôi, dù anh có giận dỗi tôi cũng được, nhưng với con cái anh cũng không hề hỏi thăm con bất cứ điều gì, anh hoàn toàn có thể gọi điện thoại nói chuyện riêng với con nhưng anh không làm. Đã có thời gian anh bỏ đi 20-30 ngày, con ốm sốt hay nhà có vấn đề gì anh cũng không biết và không quan tâm.
Thời gian dọn dẹp, sửa nhà cũng là lúc anh giận dỗi bỏ đi 30 ngày. Tôi phải gồng mình lo thợ, giám sát công trình, mua vật tư dù tôi không biết và anh cũng biết tôi không am hiểu về những việc này. Anh bỏ mặc kệ tôi xoay xở. Xin giải thích thêm là các mâu thuẫn giữa chúng tôi không có gì to tát, không cãi cọ lớn tiếng. Đây là điều mà tôi thực sự mệt mỏi trong cuộc hôn nhân này. Tôi không biết nguyên nhân từ đâu, chỉ hiểu anh quá vô tâm và ích kỷ khi chọn cách cư xử này. Vấn đề này tôi đã cùng anh ngồi nói lại nhiều lần nhưng anh không thay đổi, mà việc bỏ đi, im lặng, không quan tâm tới gia đình của anh ngày càng nhiều ngày hơn.
Về vấn đề tài chính: Vợ chồng tôi mua nhà cách đây năm năm, phải vay mượn khá nhiều tiền từ ngân hàng và các anh trai ruột của tôi. Gần đây chúng tôi đã trả được phần lớn tiền vay ngân hàng. Số tiền trả này do hai vợ chồng cùng đưa ra, anh khoảng hai phần ba, tôi một phần ba. Chúng tôi còn nợ các anh trai của tôi khoảng 600 triệu.
Về gia đình chồng, chồng có một chị gái và hai em trai. Tất cả chị và em trai chồng đều đã lập gia đình và sống cạnh nhà bố mẹ chồng. Tất cả đều đã xây nhà khang trang và có kinh tế khá giả (ngang hoặc hơn vợ chồng tôi). Bố mẹ chồng tôi ở riêng trên phần đất và ngôi nhà cũ. Nhà có hai gian, một gian trước là kiểu nhà lá và nền đất khá dột và mục nát, gian nhà sau (do chồng tôi khi chưa lấy vợ gửi tiền cho ba mẹ xây) rất rộng và kiên cố. Trước Tết, ba mẹ chồng báo chồng tôi về việc gian trước mục nát và dột, không ở được để chồng tôi xây lại cho ông bà. Do ông bà có nói là sẽ cho chồng tôi phần đất này, nhưng cũng chưa sang tên sổ đỏ, các anh chị em khác ông bà đã cho những phần đất bên cạnh và đã xây dựng nhà ở riêng rồi.
Chồng tôi nói với tôi việc xây nhà cho ba mẹ do dột và mục không ở được. Thời điểm này là sát Tết, còn hơn một tháng nữa là Tết. Tôi nói với chồng anh bảo bố mẹ dọn xuống gian sau ở vì gian sau rộng và kiên cố, để qua Tết tính toán tiền rồi xây. Tôi cũng có ý kiến việc các anh chị em còn lại có hỗ trợ phần nào để xây cho ba mẹ nhà không. Chồng tôi gạt hết ý kiến, anh nói rằng phải xây trước Tết cho ba mẹ. Vì tất cả chị và em đều có nhà khang trang, khá giả nhưng ba mẹ lại ở nhà dột và mục, anh không đồng ý. Đất sau này ba mẹ cho anh nên anh lo 100% chi phí xây nhà.
Tôi cũng không tham gia bất kỳ ý kiến gì về việc này nữa. Sau đó anh tự dồn tiền gửi về xây nhà cho ba mẹ (khoảng một tỷ đồng) và cũng không nói với tôi. Tôi chỉ biết việc nhà đang xây, tôi có góp ý với anh về một số thiết bị lắp trong nhà. Anh có nói với tôi: "Tiền của cô đâu mà cô lên tiếng". Từ sau câu nói này của anh, tôi không tham gia vào việc xây nhà này. Sau này tôi hỏi qua em trai chồng thì biết việc số tiền xây nhà là trên dưới một tỷ đồng.
Sự ấm ức này của tôi ở việc: Thứ nhất, tôi luôn phải hỏi vay anh ruột tiền để sửa nhà (chúng tôi vừa sửa nhà xong với chi phí sửa gần một tỷ đồng thì ông bà báo chồng tôi xây nhà cho ông bà), trong khi chồng tôi thực sự có tiền (để gửi về cho bố mẹ xây nhà ngay sau đó) nhưng anh lại không đồng lòng lo chi phí cùng tôi. Thứ hai, dù trách nhiệm anh là đóng góp chi phí cho gia đình như trên nhưng thường là đến thời hạn đóng tiền, anh luôn báo tôi là anh chưa có tiền. Hàng tháng, tôi luôn phải gồng gánh tiền để đóng trước khi đến hạn, sau đó đòi anh. Khi anh có tiền, tôi đòi rất mệt, vật nài anh mới đưa lại.
Tất cả điều trên khiến tôi có suy nghĩ rằng anh có thu nhập nhưng anh không lo vun vén cho gia đình mà muốn dồn về quê để lo cho ba mẹ. Tôi không phản đối việc báo hiếu cho ba mẹ nhưng tôi muốn anh cân đối với gia đình thì anh nói tôi không được lên tiếng. Tôi có suy nghĩ anh thực sự không muốn vun đắp cho gia đình. Thu nhập hàng tháng của anh, tôi không nắm được vì anh giấu thu nhập, không muốn cho tôi biết về thu nhập của mình. Công việc của anh có thu nhập tốt hơn công việc của tôi.
Về cuộc sống gia đình: Tôi không nhận được sự chia sẻ nào từ phía anh. Việc chăm sóc gia đình, con cái, tôi đảm nhận 100%. Thời gian có mặt ở nhà của anh là 22-23 giờ hàng ngày (trong cả năm luôn), nên anh chỉ về nhà lướt điện thoại và ngủ. Tôi không nhận được sự chia sẻ nào kể cả lời nói từ anh. Sự quan tâm của anh tới con cái, nói đúng nhất là rất hiếm khi anh hỏi con. Ưu điểm lớn nhất của anh là rất chăm chỉ, hiền lành, ít nói.
Với các vấn đề hôn nhân trên, tôi luôn thấy bản thân mệt mỏi. Tôi đã có suy nghĩ ly hôn để thoát khỏi áp lực tâm lý. Xong nhìn nhận lại, tôi thấy anh vẫn thực hiện trách nhiệm tài chính với gia đình, con cái (dù tôi phải đòi khá mệt), vậy vẫn còn duy trì để hôn nhân có lợi cả cho tôi và con. Nếu tôi gánh vác hết tài chính thì quá sức với tôi. Tôi từng cố gắng đối thoại với anh về các vấn đề tôi nói ở trên nhưng không nhận được bất cứ cải thiện nào. Tôi cũng từng cố gắng tìm hiểu anh có mối quan hệ nào khác khiến anh cư xử vậy không nhưng cũng không có (hay tôi chưa tìm hiểu ra, tôi thực sự chưa biết).
Mong mọi người cho tôi lời khuyên chân thành để tôi biết nên tiếp tục ra sao? Hay tôi làm gì để cải thiện được phần nào hôn nhân này? Hoặc tôi nên chấm dứt và sắp đặt lại cuộc sống cho phù hợp với tài chính bản thân? Tôi không muốn tiếp tục mệt mỏi ngày này qua ngày khác khi phải dằn vặt suy nghĩ. Ngay khi tôi đang viết các dòng này thì chồng đã bỏ đi không về nhà 20 ngày. Tôi rất áp lực tâm lý và mệt mỏi.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Bạn trai muốn tôi trả 75% tình phí để bù đắp cho anh vì thu nhập cao hơn

Chúng tôi quen nhau được gần hai năm, anh hơn tôi 7 tuổi. Trong quãng thời gian ấy, có những ngày rất vui, những chuyến đi, những buổi tối ăn uống giản dị, những khoảnh khắc tôi từng nghĩ rằng mình đã chọn đúng người. Nhưng xen kẽ với đó là một điều khiến tôi dần mệt mỏi: anh luôn bị ám ảnh bởi tiền bạc. Mỗi lần gặp nhau, đặc biệt là khi anh "lên tinh thần", câu chuyện lại xoay về việc anh cần tôi chia sẻ chi phí. Tôi hiểu và chủ động chia sẻ cùng anh, anh mời ăn thì tôi mời nước, xen kẽ nhau. Có những lần đi chơi, tôi chủ động chuyển tiền để anh thanh toán, chỉ vì không muốn làm tổn thương cái tôi - một người đàn ông. Nhưng với anh, như vậy vẫn là chưa đủ.
Tôi biết, mình may mắn được sống trong sự đủ đầy từ nhỏ nên có thể góc nhìn của tôi cũng sẽ khác. Nhưng dần dần, càng gắn bó với anh, tôi nhận ra anh có những suy nghĩ khá cực đoan về tiền bạc. Anh thực sự không thiếu thốn nhưng không thể vượt qua nỗi ám ảnh. Anh từng cho người khác vay tiền và mất rất lâu mới đòi lại được. Tôi từng nghĩ có phải lý do này khiến anh mang trong mình một vết sẹo về niềm tin. Nhưng thay vì chữa lành, anh lại để nó ảnh hưởng triền miên đến mối quan hệ hiện tại, rằng ai cũng đến với anh vì lợi ích.
Tôi là người khi yêu luôn rất chân thành, thậm chí có thể nói là một lòng một dạ. Tôi từng muốn đồng hành lâu dài với anh, không chỉ trong tình cảm mà cả công việc, cuộc sống. Có thời điểm, tôi góp tiền cùng anh để kinh doanh, hỗ trợ quản lý và giúp đỡ với tất cả thiện chí của mình. Nhưng sau này, tôi nhận ra bạn trai không nhìn nhận đúng sự đóng góp đó, lại cho rằng tôi đang kiểm soát, can thiệp anh, muốn tôi góp vốn nhưng không được góp ý gì. Có thời điểm anh chửi tôi thậm tệ. Khi tôi quyết định rút vốn, thay vì tôn trọng lựa chọn của tôi, sau này anh liên tục trách móc rằng tôi đã làm "vỡ nát kế hoạch" của anh. Những lời trách cứ ấy khiến tôi nhận ra, sự đồng hành mà tôi từng tin tưởng lại không được đặt đúng vị trí trong mắt anh.
Có giai đoạn công việc khó khăn, tôi chấp nhận đi làm xa để tăng thu nhập, để cả hai đỡ vất vả hơn sau này nếu nghiêm túc đến với nhau, nhưng anh không hiểu điều đó. Anh trách tôi bỏ rơi anh. Rồi chúng tôi cứ thế cãi nhau nhiều hơn, và lý do gần như chỉ xoay quanh tiền. Anh cho rằng tôi phải chi nhiều hơn vì thu nhập của tôi cao hơn anh. Anh muốn tôi bù lại phần chênh lệch trong những chuyến du lịch trước đây. Thậm chí có lần anh nói thẳng rằng tôi nên chi hơn ba phần tư cho một chuyến đi chung để thể hiện sự trân trọng, bù đắp cho anh.
Tôi từng có thời điểm quan sát rất lâu và biết trong người đàn ông này đầy rẫy tổn thương. Anh phóng chiếu nó lên mối quan hệ với tôi và tôi thấy điều đó không còn là sự chia sẻ mà là áp đặt. Chính vì thế tình cảm không có đất để nảy nở. Tôi từng nói với anh rằng tôi có thu nhập tốt hơn nhưng cũng có những trách nhiệm và kế hoạch riêng, phải chi tiêu cá nhân, hỗ trợ gia đình và dự định học cao học. Dù vậy, trong suốt thời gian yêu nhau, tôi vẫn thường xuyên mời anh đi ăn, đi chơi, chưa bao giờ tính toán thiệt hơn. Tôi nhận ra một điều mình cần ở một mối quan hệ không phải là tiền bạc, mà là cảm giác an toàn, bình yên. Và ở anh, tôi không thấy điều đó.
Càng về sau, mối quan hệ càng chông chênh, có những lúc anh rất ngọt ngào, quan tâm tôi nhưng rồi có lần đột ngột lạnh nhạt, cắt đứt liên lạc khiến tôi rơi vào trạng thái hoang mang, mất kiểm soát cảm xúc. Trong tâm lý học gọi đó là kéo - thả cảm xúc. Đỉnh điểm là khi chúng tôi chia tay, anh yêu cầu tôi trả lại số tiền của những chuyến đi chung trước đây. Tôi thực sự sốc và bảo thế anh quên rằng tôi cũng đóng góp tiền bạc, công sức, thời gian à? Trong suy nghĩ của tôi, khi đã là người yêu, những gì đã cùng nhau trải qua, dù là vui hay buồn, kể cả tiền bạc đều là sự tự nguyện. Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình phải "tính sổ" với người mình từng yêu.
Khi nhìn lại, tôi không biết vấn đề nằm ở việc anh tổn thương quá sâu về tiền bạc và niềm tin, hay đơn giản là chúng tôi không phù hợp ngay từ đầu. Xin hỏi bạn đọc, trong trường hợp này, tôi có nên trả lại số tiền anh yêu cầu?
Linh Ngọc

