Bài viết Đi làm cả ngày, tối nằm vật rồi lại ngày mới: Tuổi trẻ liệu có lãng phí? nhận về nhiều tranh luận của bạn đọc.
Guồng quay bận rộn là giai đoạn tự nhiên giúp ta rèn kỷ luật, tích lũy kinh nghiệm và sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình. Nếu sự bận rộn ấy tạo ra giá trị và giúp ta tiến bộ mỗi ngày, thì mọi vất vả đều hoàn toàn xứng đáng.
Bạn đọc Lan Phương nói không hẳn là “lãng phí tuổi trẻ”, đây là giai đoạn rất bình thường của người mới đi làm.
“Nhịp sống đó rèn kỷ luật và tích lũy kinh nghiệm, thứ mà sau này muốn cũng không dễ có. Nhưng nếu kéo dài quá lâu mà không có mục tiêu rõ ràng thì đúng là dễ rơi vào cảm giác trống rỗng”, Phương bày tỏ.
Bạn đọc L.A.T. kể đã nghỉ hưu, nhìn lại thời thanh niên lao đầu vào công việc như bạn trẻ trong bài viết thấy không hối tiếc. Để được nghỉ hưu thảnh thơi phải làm việc cật lực, phải có đam mê công việc, lấy niềm vui từ công việc, từ việc kiếm tiền lo cho bản thân, cha mẹ già, con cái học hành chu đáo, đến việc thăng tiến trong công việc sẽ có đầy niềm vui trong cuộc sống, để khi về già ta không nuối tiếc.
“Giờ mới trẻ đã chỉ nghĩ ăn chơi, nhàn nhã, chỉ cần sau tuổi 40 sẽ thấy ngay sự nuối tiếc, dằn vặt trong tự bản thân khi thấy xung quanh ta, bạn bè cùng trang lứa hơn mình nhiều lần (mặc dù 10-20 năm trước họ còn thua kém xa mình)… Lúc đó sẽ cảm nhận rõ sự nuối tiếc một thời tuổi trẻ”, bạn đọc này bày tỏ.
Chung quan điểm, bạn đọc Linh cho rằng nhiều người đang phải nỗ lực để kiếm tiền, lo cho gia đình, đó cũng là một cách sống có trách nhiệm. Bạn đọc Phú thẳng thắn nói cùng một guồng quay nhưng người này thấy bế tắc, người khác lại thấy có động lực. Vấn đề nằm ở cách nhìn, không chỉ ở hoàn cảnh.
Còn bạn đọc Tín Phanh kể 23 tuổi, sáng cố vượt kẹt xe đi làm, tối về ăn xong là ngủ gục, lúc đó cậu cũng nghĩ đời mình sao nhạt vậy. Nhưng 2 năm sau nhìn lại, chính quãng đó cho mình kỹ năng, tiền bạc và sự lì đòn mà mấy thứ “trải nghiệm màu mè” không cho được.
Bạn đọc An Long Đặng nói không ai trả lời giùm được câu “tuổi trẻ liệu có lãng phí” ngoài chính bạn. Nhưng nếu bạn đã bắt đầu tự hỏi “mình có đang lãng phí không”, đó thường là dấu hiệu bên trong bạn đang muốn thay đổi.
“Nếu công việc mang lại giá trị, giúp học hỏi và tiến bộ thì guồng quay bận rộn là xứng đáng. Còn nếu chỉ làm để “tồn tại”, không học được gì thì đúng là nên xem lại”, bạn đọc này nói.
Bạn đọc Uyên cho rằng điều nguy hiểm không phải là bận rộn, mà là bận rộn nhưng không biết mình đang đi đâu, làm nhiều mà không tiến lên. Trong khi đó, bạn đọc Lan chia sẻ rằng nếu mỗi ngày trôi qua giống hệt nhau, thiếu trải nghiệm và sự phát triển, con người chỉ đang tồn tại chứ chưa thực sự sống.
Bạn đọc Hoa cho rằng nhiều người trẻ đang đánh đổi sức khỏe và thời gian cá nhân để giữ công việc, nhưng lại chưa chắc đạt được thứ mình thật sự muốn.
Bạn đọc Anh 7 thẳng thắn nhìn nhận thứ nguy hiểm nhất không phải là bận, mà quen với sự bận rộn vô nghĩa, thiệt đó. Một lúc nào đó bạn sẽ nhận ra 25, 26 tuổi rồi mà mọi thứ vẫn y chang 23, chán lắm.
“Mình từng nghĩ “đợi đỡ mệt rồi sẽ học thêm, sẽ thay đổi”, nhưng sự thật là nếu không chủ động cắt bớt hoặc điều chỉnh, bạn sẽ không bao giờ đỡ mệt cả”, bạn đọc này nói.
Bạn đọc Lão gàn nhấn mạnh nếu không cố gắng phấn đấu, thì 10 năm nữa, ăn mày cũng không đến lượt. Những người mà chỉ thấy nhàm chán, là những người không có khả năng tư duy, không biết giao tiếp và trước đó là ở nhà, nhưng không phải làm gì, không biết làm việc gì. Gieo gì gặt đó thôi.
Còn bạn đọc Trần Minh kể đã 39 tuổi. Anh làm việc từ 8 – 17h liên tục, đi học thêm văn bằng 2 từ 17h30 – 20h30. Về nhà ăn cơm, vệ sinh, học thêm tiếng Anh từ 22 – 23h. Lúc nào cũng cảm thấy thiếu thời gian để bổ sung thêm kiến thức.
Với bạn đọc nguy****@gmail.com nói thẳng “trẻ không chơi, già đổ đốn”.
“Tôi chỉ cảm thấy tôi đã quá lãng phí vì “không đủ thời gian dành cho con, cho cha mẹ, cho gia đình”. Đến khi muốn lãng phí thì không làm được”, bạn đọc này chia sẻ.
Ngày 29/5, Liên doanh Khu công nghiệp Việt Nam – Singapore đã được trao Giấy chứng nhận đăng ký đầu tư nhằm phát triển thêm 05 khu công nghiệp trên khắp cả nước.
Theo đó, liên doanh VSIP sẽ thực hiện phát triển thêm 05 khu công nghiệp tại các địa phương bao gồm Hải Phòng, Nghệ An, Huế, Hà Nam và TP. Hồ Chí Minh. Với việc thêm 5 dự án được cấp phép đã nâng tổng số dự án của VSIP tại Việt Nam lên con số 26, tiến gần tới mục tiêu 30 dự án như đã được đề ra bởi lãnh đạo của hai chính phủ.
Điểm hội tụ những lựa chọn chiến lược
Trong bối cảnh thị trường quốc tế ngày càng áp dụng các tiêu chuẩn khắt khe mang tính bắt buộc như cơ chế điều chỉnh cacbon (CBAM), các tiêu chuẩn ESG và mục tiêu phát thải ròng bằng không (net-zero), VSIP đã chủ động phát triển hệ sinh thái khu công nghiệp theo nhiều mô hình linh hoạt và tiên tiến.
Từ nền tảng khu công nghiệp thông minh với ứng dụng quản lý tích hợp đã được triển khai tiêu biểu tại VSIP III Bình Dương từ năm 2023. VSIP đang chuyển mình mạnh mẽ sang mô hình như khu công nghiệp VSIP 2.0 cung cấp danh mục khác biệt, đáp ứng nhu cầu đa ngành và mục tiêu phát triển bền vững lâu dài.
Với mạng lưới khu công nghiệp trải dài trên cả nước, VSIP không chỉ khẳng định uy tín thương hiệu mà còn mang đến cho nhà đầu tư một danh mục lựa chọn phong phú, đáp ứng linh hoạt các nhu cầu khác nhau về ngành nghề, tiêu chuẩn phát triển và định hướng bền vững mang tính đột phá cho tương lai.
Hiện thực hóa tầm nhìn
Trong cùng ngày, tại Diễn đàn kết nối Công nghệ Việt Nam – Singapore, VSIP giới thiệu mô hình VSIP 2.0 đánh dấu bước ngoặt chiến lược hướng tới các hệ sinh thái khu công nghiệp giá trị cao, bền vững và đổi mới sáng tạo.
Điểm nhấn của VSIP 2.0 chính là việc kích hoạt mô hình ba nhà: Nhà nước – Nhà trường và Doanh nghiệp, qua đó đồng bộ hóa nỗ lực của chính phủ, học viện và doanh nghiệp. Thông qua việc thu hẹp khoảng cách giữa nghiên cứu khoa học và ứng dụng công nghiệp, VSIP 2.0 đảm bảo rằng các nhà đầu tư không chỉ cạnh tranh về chi phí, mà còn được tích hợp vào hệ sinh thái nguồn nhân lực và công nghệ cho tương lai.
Sina đưa tin hôm 18/5, người phụ nữ họ Wang, 42 tuổi, sống tại tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc được chẩn đoán bị loét thực quản sau khi nuốt thức ăn quá vội.
Wang cho biết sự cố xảy ra vào tháng 3 vừa qua trong một buổi ăn lẩu cùng bạn bè. Khi đó "vì quá đói và mải trò chuyện", cô liên tục gắp thức ăn từ nồi ra rồi ăn ngay mà không chờ nguội bớt.
Lúc đó, Wang thấy tức ngực nên uống nước đá để dễ chịu hơn. Vì triệu chứng nhanh chóng dịu bớt nên cô đã chủ quan cho rằng không có gì nghiêm trọng. Tuy nhiên, đến ngày hôm sau, Wang bắt đầu đau dữ dội mỗi khi nuốt, kể cả uống nước.
Khi đi khám, các bác sĩ phát hiện Wang bị loét thực quản dài khoảng 8cm, tương đương gần một phần ba chiều dài thực quản người trưởng thành, vốn dao động từ 25 đến 30 cm.
Bác sĩ Wu Xiaoqing cho biết không ít người lầm tưởng thực quản có thể chịu được nhiệt độ cao, nhưng thực tế, cơ quan này chỉ có thể dung nạp thức ăn ở mức khoảng 50-60 độ C. Trong khi đó, thức ăn vừa lấy trực tiếp từ nồi lẩu thường có nhiệt độ lên tới 80-90 độ C.
Trong trường hợp của Wang, niêm mạc miệng nhạy cảm khiến cô phản xạ nuốt nhanh thức ăn nóng, từ đó làm bỏng lớp niêm mạc thực quản vốn rất dễ tổn thương.
Bên cạnh đó, nhiều người nghĩ rằng uống nước lạnh khi ăn lẩu có thể làm dịu cảm giác nóng. Song, bác sĩ Wu cảnh báo việc thay đổi nhiệt độ đột ngột như vậy sẽ càng kích thích thực quản và gây tổn thương niêm mạc nghiêm trọng hơn.
Nếu được điều trị kịp thời, loét thực quản thường có thể hồi phục hoàn toàn. Tuy nhiên, trong trường hợp vết loét tái phát nhiều lần, nguy cơ chuyển biến thành ung thư có thể xuất hiện.
Câu chuyện của Wang, được đưa tin vào tháng 5, đã làm dấy lên tranh cãi trên mạng xã hội về thói quen ăn uống.
"Đúng là nhiều người thích ăn đồ nóng vì cảm thấy ngon hơn. Tôi từng ăn đậu phụ quá nóng, bị bỏng vòm miệng và đau suốt nhiều ngày", một người bình luận. "Chúng ta nên thay đổi suy nghĩ cũ cho rằng thức ăn phải ăn thật nóng mới ngon", một người khác viết.
Thực tế, đã có rất nhiều nghiên cứu chứng minh đồ uống quá nóng làm tăng nguy cơ ung thư thực quản.
Một nghiên cứu của Anh, bao gồm 500.000 người, được công bố trên tạp chí nghiên cứu về dinh dưỡng Clinical Nutrition, đã cảnh báo đồ uống quá nóng có thể làm tăng gấp 3 nguy cơ ung thư thực quản, với một số bằng chứng cho thấy nguyên nhân có liên quan đến hiệu ứng nhiệt độ, theo Express.
Một nghiên cứu khác năm 2019 của Nhật, được theo dõi trong 10 năm, đã phát hiện những người uống 700ml trà nóng từ 60°C trở lên mỗi ngày, có nguy cơ mắc ung thư thực quản dạng tế bào vảy cao hơn đến 90% so với những người uống ít hơn 700ml trà nóng 60°C mỗi ngày.
Theo các bác sĩ chuyên khoa tiêu hóa, không nên ăn món nước hoặc uống nước nóng ở nhiệt độ từ 60°C trở lên. Nên để đồ uống nóng hoặc món nước như súp, mì, bún, phở, lẩu nguội bớt trước khi ăn.
Cũng cần biết rằng mất 3 phút để nước sôi giảm từ 100°C xuống 80°C. Do vậy, hãy đợi 5 - 6 phút trước khi thưởng thức đồ uống nóng hoặc món nước nóng, theo Express.
Sau khi sinh con hai năm trước, chị Diệu Ngữ, 35 tuổi, quản lý một spa tại TP HCM, nhận thấy hình ảnh cá nhân trở nên đơn điệu. Chị mua sắm nhiều quần áo hơn, từ hàng chục chiếc váy liền đủ màu và họa tiết khác nhau, nhưng cảm giác nhàm chán khi mặc đồ không thay đổi. Mỗi sáng chị vẫn phải đau đầu vì "không biết hôm nay mặc gì".
Bà chủ spa quyết định thuê stylist (người tư vấn phong cách thời trang) cá nhân trọn gói trong ba tháng, chi phí 7 triệu đồng mỗi tháng.
Ngay tuần đầu, stylist đánh giá làn da trắng và mái tóc nâu hạt dẻ của chị để xác định tông màu phù hợp. Định hướng trang phục được xây dựng dựa trên đặc thù công việc thường xuyên gặp gỡ khách hàng. Với nhóm trang phục đen trắng, chị được gợi ý phong cách tối giản. Các thiết kế như blazer, áo sơ mi kết hợp chân váy hoặc quần suông qua gối được ưu tiên để giữ sự chỉn chu. Chị cũng được hướng dẫn dùng phụ kiện như kính, vòng cổ để tạo điểm nhấn.
"Bước vào spa với bộ blazer, tôi thấy tự tin hơn. Quan trọng nhất là tôi hiểu vì sao bộ đồ đó phù hợp với mình, thay vì mặc theo cảm tính", chị Ngữ nói.
Dịch vụ tư vấn ăn mặc cá nhân (personal stylist) đang phát triển mạnh tại TP HCM và Hà Nội. Trên Facebook, các hội nhóm về lĩnh vực này hiện thu hút từ 15.000 đến hơn 200.000 thành viên, nơi người dùng tìm kiếm dịch vụ hướng dẫn phối đồ và tận dụng quần áo sẵn có.
Chị Mỹ Lành, người có 8 năm làm nghề stylist cá nhân, cho biết dịch vụ này phát triển mạnh khoảng ba năm trở lại đây. Trước đây, stylist chủ yếu phục vụ nhóm khách hàng cần giao tiếp nhiều như nghệ sĩ, doanh nhân, người nổi tiếng. Hiện tại, khách hàng chủ yếu là dân văn phòng, chủ hộ kinh doanh trong độ tuổi 25 đến 40, cần xây dựng hình ảnh chuyên nghiệp.
Quy trình làm việc bắt đầu từ việc lắng nghe vướng mắc của khách hàng như khó phối đồ, tủ quần áo thiếu điểm nhấn hoặc chưa biết chọn phụ kiện phù hợp. Stylist sẽ tư vấn dựa trên vóc dáng, ngân sách và cá tính.
Ngọc Linh, 24 tuổi, nhân viên văn phòng tại TP HCM, chọn dịch vụ tư vấn theo buổi với chi phí một triệu đồng để giải quyết tình trạng tủ đồ quá tải. Linh cho biết bản thân thường mua quần áo theo xu hướng mạng xã hội nhưng nhanh chán.
"Stylist giống như bộ lọc, giúp tôi chọn ra những gì phù hợp với dáng người cao gầy, thay vì chạy theo xu hướng", Linh nói. Cô đánh giá đây là khoản đầu tư hợp lý để tiết kiệm thời gian và chi phí mua sắm.
Thạc sĩ Nguyễn Hồng Khiêm, Trưởng bộ môn Thiết kế thời trang, Đại học Tôn Đức Thắng, cho biết nhu cầu thuê người tư vấn trang phục phản ánh bước thay đổi lớn trong sự chỉn chu, văn hóa ăn mặc và nhu cầu thể hiện cá tính của người trẻ đô thị.
Ăn mặc phù hợp giúp người trẻ tự tin hơn trong công việc và cuộc sống, đồng thời tạo thiện cảm và lòng tin với người đối diện. Tuy nhiên, Việt Nam hiện chưa có cơ sở đào tạo chính quy cho ngành stylist. Người làm nghề chủ yếu xuất phát từ nhóm ngành mỹ thuật ứng dụng hoặc năng lực tự học.
Ông Khiêm cho rằng thị trường cần có chương trình đào tạo bài bản để chuẩn hóa nghề nghiệp. "Với xu hướng cá nhân hóa, nhóm khách hàng của dịch vụ này sẽ tiếp tục mở rộng tùy thuộc vào khả năng tài chính và hoàn cảnh thực tế", ông nói.