Ngày 29/5, Liên doanh Khu công nghiệp Việt Nam – Singapore đã được trao Giấy chứng nhận đăng ký đầu tư nhằm phát triển thêm 05 khu công nghiệp trên khắp cả nước.
Theo đó, liên doanh VSIP sẽ thực hiện phát triển thêm 05 khu công nghiệp tại các địa phương bao gồm Hải Phòng, Nghệ An, Huế, Hà Nam và TP. Hồ Chí Minh. Với việc thêm 5 dự án được cấp phép đã nâng tổng số dự án của VSIP tại Việt Nam lên con số 26, tiến gần tới mục tiêu 30 dự án như đã được đề ra bởi lãnh đạo của hai chính phủ.
Điểm hội tụ những lựa chọn chiến lược
Trong bối cảnh thị trường quốc tế ngày càng áp dụng các tiêu chuẩn khắt khe mang tính bắt buộc như cơ chế điều chỉnh cacbon (CBAM), các tiêu chuẩn ESG và mục tiêu phát thải ròng bằng không (net-zero), VSIP đã chủ động phát triển hệ sinh thái khu công nghiệp theo nhiều mô hình linh hoạt và tiên tiến.
Từ nền tảng khu công nghiệp thông minh với ứng dụng quản lý tích hợp đã được triển khai tiêu biểu tại VSIP III Bình Dương từ năm 2023. VSIP đang chuyển mình mạnh mẽ sang mô hình như khu công nghiệp VSIP 2.0 cung cấp danh mục khác biệt, đáp ứng nhu cầu đa ngành và mục tiêu phát triển bền vững lâu dài.
Với mạng lưới khu công nghiệp trải dài trên cả nước, VSIP không chỉ khẳng định uy tín thương hiệu mà còn mang đến cho nhà đầu tư một danh mục lựa chọn phong phú, đáp ứng linh hoạt các nhu cầu khác nhau về ngành nghề, tiêu chuẩn phát triển và định hướng bền vững mang tính đột phá cho tương lai.
Hiện thực hóa tầm nhìn
Trong cùng ngày, tại Diễn đàn kết nối Công nghệ Việt Nam – Singapore, VSIP giới thiệu mô hình VSIP 2.0 đánh dấu bước ngoặt chiến lược hướng tới các hệ sinh thái khu công nghiệp giá trị cao, bền vững và đổi mới sáng tạo.
Điểm nhấn của VSIP 2.0 chính là việc kích hoạt mô hình ba nhà: Nhà nước – Nhà trường và Doanh nghiệp, qua đó đồng bộ hóa nỗ lực của chính phủ, học viện và doanh nghiệp. Thông qua việc thu hẹp khoảng cách giữa nghiên cứu khoa học và ứng dụng công nghiệp, VSIP 2.0 đảm bảo rằng các nhà đầu tư không chỉ cạnh tranh về chi phí, mà còn được tích hợp vào hệ sinh thái nguồn nhân lực và công nghệ cho tương lai.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

"Họ không cho tôi thuê khách sạn mà nói về ở cùng để tiện chăm sóc. Điều này thật kỳ lạ với người Mỹ", ông Timothy, 63 tuổi, nói. Ông không ngờ chuyến đi lại khiến bản thân nghĩ đến việc bán tài sản ở Mỹ và sang Việt Nam nghỉ hưu.
Timothy là chủ doanh nghiệp sửa chữa máy móc tại bang Georgia. Sau khi vợ qua đời, ông sống cùng con trai út Nicholas, 28 tuổi. Năm 2023, Nicholas sang Việt Nam định cư và kết hôn với chị Vũ Thị Hương, 25 tuổi, quê Bắc Ninh. Vì muốn tìm hiểu cuộc sống của các con, Timothy bay sang Việt Nam.
Ông Vũ Đình Tư (bố ruột Hương) dọn dẹp nhà cửa ở xã Hiệp Hòa, Bắc Ninh để tiếp đón thông gia. "Người ta ở xa tới thăm mình, theo tục lệ quê tôi, để khách ra khách sạn ở là thiếu tình cảm", ông nói.
Tết 2024, ngay khi bước vào nhà, Timothy thấy ông thông gia Việt đã chuẩn bị sẵn khăn tắm, trải ga giường, máy sấy tóc và cả bộ dao nĩa riêng. "Sự tỉ mỉ này khiến tôi cảm giác như họ đang đón một người thân", ông nói.
Những ngày sau đó, Timothy được kéo vào các hoạt động chuẩn bị Tết. Ông học cách thắp hương, sắp mâm ngũ quả. Người đàn ông Mỹ còn được chỉ mẹo cắt bánh chưng. Thay vì dùng dao, Timothy tước lạt tre thành sợi mảnh, đan chéo trên mặt bánh. Khi lật bánh và kéo từng sợi lạt, khối nếp tách ra thành những phần đều nhau, mặt bánh phẳng và không dính tay.
Không khí quây quần của Tết Việt gợi Timothy nhớ về nước Mỹ thập niên 1970, thời điểm gia đình ông còn tụ họp tại nhà bà nội vào mỗi sáng. Sau khi bà qua đời, các mối liên hệ dần thưa vắng, anh chị em chỉ còn nghe tiếng nhau qua những cuộc gọi rời rạc. "Tôi như tìm lại được không khí gia đình đã mất từ lâu", ông nói.
Tháng 5/2024, Timothy đặt vé quay lại Việt Nam dự đám cưới chị gái Hương. Ông thấy đám cưới ở làng quê không chỉ là ngày vui của cô dâu, chú rể mà là việc chung của cả cộng đồng. Hàng xóm, họ hàng tự phân công công việc, người làm gà, người nấu cỗ, người trang trí, cắm hoa. Mọi việc diễn ra nhịp nhàng, không cần đến các dịch vụ chuyên nghiệp.
Hai tuần ở Việt Nam, Timothy dậy sớm phụ dọn dẹp khiến Vũ Đình Tư thường xuyên phải can ngăn vì sợ khách mệt. Nhà thông gia cũng từ chối mọi khoản chi phí ông đề nghị đóng góp.
Từ trải nghiệm đó, ông nhận thấy sự khác biệt về cách sống. Người Mỹ đề cao tự do cá nhân nhưng dễ bị cuốn vào vòng xoáy công việc, hóa đơn. Ngược lại, người Việt coi trọng sự san sẻ trong cộng đồng.
Đầu năm 2025, Timothy trở lại Việt Nam lần thứ ba. Lần này ông tự xách vali về thẳng nhà thông gia, không cần con trai, con dâu đi cùng. Trở ngại lớn nhất của chuyến này là người cháu nội của ông Tư - người duy nhất nói được tiếng Anh - lại vắng nhà. Dẫu vậy, câu chuyện của hai ông thông gia vẫn tiếp diễn nhờ Google dịch.
Ông Tư kể có lần giải thích về món lòng lợn, ông phải thao tác trên điện thoại bốn lần để thông gia hiểu rõ nguyên liệu. "Ông ấy thử tất cả món được mời, kể cả mắm tôm. Ông cũng không nề hà việc gì, từ dọn dẹp đến phụ giúp việc nhà. Sự giản dị đó khiến chúng tôi thấy gần gũi", ông Tư nói.
Chị Vũ Thị Hương, con dâu ông Timothy, nói bất ngờ khi thấy bố chồng hòa nhập với cuộc sống ở Việt Nam rất nhanh. Khi Nicholas đến Việt Nam, anh từng chia sẻ với bố về sự thân thiện của người Việt, cách mọi người sẵn sàng giúp nhau không cần lý do. "Lúc đó bố chưa hình dung được, nhưng khi ông sang và sống cùng, ông tin điều đó", chị nói.
Mỗi sáng, hai người đàn ông dậy sớm uống trà mạn rồi đi bộ. Timothy quan sát vợ chồng thông gia tập thể dục nhịp điệu, đôi khi bật cười trước những động tác của ông Tư. Trên đường tản bộ, ông làm quen với hàng xóm. Một cụ bà quét sân thường mỉm cười vẫy tay. Không cần người phiên dịch, Timothy đáp lại "Xin chào". Thi thoảng, bà còn giúi cho ông gói bánh.
Buổi chiều, ông cùng thông gia đi đón cháu gái. Ở cổng trường, sự xuất hiện của Timothy khiến đám trẻ tò mò chạy lại vây quanh. Lúc rảnh, ông đứng lặng nhìn lũ trẻ đá bóng trên bãi đất trống đối diện trường.
Trong những lần xuống phố, ông được chỉ cách "sống sót" giữa giao thông Việt Nam. Quy tắc là bước xuống đường thì không ngập ngừng, nhìn thẳng và tiến về phía trước. "Cuộc sống ở Việt Nam thú vị tới mức tôi nghĩ mình chắc chắn thuộc về nơi này", ông nói.
Trở về Mỹ, Timothy quay lại cảnh sống một mình, mỗi ngày đi làm và ra chăm sóc mảnh vườn. Ông thấy nhớ không khí ở căn nhà gỗ ở Bắc Ninh luôn có người ra vào.
Tháng 2/2026, ông Timothy sang Việt Nam lần thứ tư và nhận mình đã "hòa tan" với cuộc sống ở đây. Lần này ông đã có thể làm được mọi thứ, xắn tay vào rửa chén, lau nhà, cắt bánh chưng và chuẩn bị tiền lì xì cho các cháu dịp năm mới.
"Tôi đang cân nhắc bán hết tài sản ở Mỹ để sang Việt Nam sống lâu dài", ông nói.
Tin Gốc: Vnexpress
Gia Đình
Bị nhầm đã chết, cô gái Trung Quốc được cứu khỏi lò hỏa táng và báo ơn đời

Từ cõi chết trở về
Tháng 7/2005, trong ca trực đêm tại nhà tang lễ ở thành phố Đông Hoản thuộc tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc, nhân viên hỏa táng Hà Á Thắng chuẩn bị đưa một thi thể nữ vô danh vào lò hỏa táng như thường lệ.
Nhưng ngay trước khi thực hiện công việc, ông bất ngờ phát hiện điều bất thường. Các ngón tay của người phụ nữ khẽ cử động. Không chỉ vậy, vùng bụng và cổ họng cũng xuất hiện những nhịp co giật rất nhẹ, như thể vẫn còn một hơi thở yếu ớt.
Khoảnh khắc đó khiến ông Thắng sợ đứng tim. Theo phản xạ, ông vội lùi lại, định bỏ chạy khỏi phòng hỏa táng. Tuy nhiên, sau vài giây lấy lại bình tĩnh, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu người đàn ông. Nếu cô ấy chưa chết thì sao?
Nếu chỉ vài phút trước ông đưa thi thể vào lò hỏa táng mà không kiểm tra kỹ, hậu quả sẽ là cướp đi mạng sống của một con người. Chiến thắng nỗi sợ hãi, ông quay trở lại bên chiếc cáng, cẩn thận vén tấm vải trắng phủ trên cơ thể người phụ nữ để kiểm tra thêm một lần nữa.
Một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên do cơ thể đã bắt đầu phân hủy khiến ông phải nín thở. Nhìn bề ngoài, người phụ nữ gần như không khác gì những thi thể khác mà ông từng xử lý. Da đã tái xám, cơ thể cứng đờ, nhiều dấu hiệu cho thấy quá trình phân hủy đã bắt đầu.
Tuy nhiên, khi quan sát kỹ, ông vẫn nhận thấy vùng bụng và cổ họng của người phụ nữ liên tục xuất hiện những chuyển động rất nhỏ, gần như không thể nhận ra bằng mắt thường.
Điều đó đủ để ông Thắng tin rằng người phụ nữ vẫn còn sống. Ông lập tức dừng toàn bộ quy trình hỏa táng, báo cáo sự việc với lãnh đạo nhà tang lễ và cảnh sát. Người phụ nữ ngay sau đó được chuyển khẩn cấp tới bệnh viện.
Khi tiếp nhận bệnh nhân, các bác sĩ đều sửng sốt trước tình trạng của bệnh nhân. Người phụ nữ trong tình trạng hôn mê sâu. Nhiều cơ quan nội tạng rơi vào tình trạng suy đa tạng.
Các bác sĩ xác định nguyên nhân khiến cô rơi vào tình trạng nguy kịch là suy dinh dưỡng nặng kéo dài, mất nước và nhiều cơ quan nội tạng bị suy giảm chức năng. Họ đánh giá cô đã ở rất gần ranh giới giữa sự sống và cái chết. Dù vậy, ê-kíp điều trị quyết định không từ bỏ.
Đội ngũ y bác sĩ vừa tiến hành các biện pháp hồi sức, truyền dịch, bổ sung dinh dưỡng, vừa liên tục theo dõi các chỉ số sinh tồn với hy vọng mong manh có thể kéo người phụ nữ trở về từ "cửa tử".
Sau nhiều ngày nỗ lực của y bác sĩ, tình trạng của bệnh nhân bắt đầu ổn định hơn. Tuy nhiên, cô vẫn hôn mê và cần được chăm sóc 24/24 giờ.
Ban đầu, bệnh viện thuê nhiều hộ lý thay phiên túc trực. Nhưng việc chăm sóc một bệnh nhân nguy kịch và hoàn toàn không có người thân bên cạnh khiến nhiều người không thể tiếp tục công việc.
Không chỉ đối mặt với khó khăn về nhân lực, bệnh viện còn đứng trước gánh nặng tài chính. Người phụ nữ không mang theo bất kỳ giấy tờ tùy thân nào, không ai biết tên tuổi hay quê quán của cô.
Mọi nỗ lực tìm kiếm người thân đều không có kết quả, đồng nghĩa toàn bộ chi phí điều trị không có người chi trả. Thế nhưng, trước một sinh mạng vẫn còn cơ hội cứu sống, lãnh đạo bệnh viện quyết định tự ứng trước toàn bộ viện phí để duy trì điều trị.
Trong khi đó, câu chuyện về cô gái trở về từ cõi chết liên tục được báo chí Trung Quốc đưa tin thời điểm đó. Điều này khiến hàng triệu người xúc động. Các tổ chức, cá nhân và nhiều nhà hảo tâm đã phát động quyên góp, chung tay hỗ trợ chi phí điều trị với hy vọng giúp cô gái giành lại sự sống.
Báo ơn cuộc đời
Sau khi tỉnh lại, cô gái cho biết tên là Trần Thúy Cúc. Suốt hơn 3 tháng, cô được chăm sóc tích cực với toàn bộ chi phí điều trị do bệnh viện tạm ứng ban đầu và nhận được quyên góp từ mạnh thường quân từ khắp nơi gửi về.
Song song đó, chính quyền địa phương và các cơ quan chức năng hỗ trợ xác minh danh tính để tìm kiếm gia đình cô. Cuối cùng cô cũng được đoàn tụ với gia đình ở tỉnh Quý Châu sau nhiều tháng xa cách.
Cô Cúc cho biết, năm 18 tuổi, cô tới thành phố Đông Hoản làm công nhân. Do điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, cô bị suy dinh dưỡng nặng. Một ngày trong lúc sốt cao và đi bộ một mình, cô ngất lịm bên bờ sông.
Hơn một ngày sau, có người lái thuyền phát hiện cô nằm bất động. Do không có giấy tờ tùy thân, cô bị nhầm là thi thể vô danh nên được chuyển vào nhà tang lễ thành phố.
Trong quá trình điều trị tại bệnh viện, cô nhận được hàng trăm lá thư. Một bức thư trong số đó đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời cô.
Người viết là họa sĩ Trần Trọng Liêm. Khi đó, ông là giáo viên mỹ thuật tại thành phố Kim Hoa, tỉnh Chiết Giang. Xúc động trước nghị lực sống của cô gái trẻ, ông mời cô đến học hội họa và cam kết tài trợ toàn bộ chi phí ăn ở, học tập.
"Nếu cô ấy có một nghề trong tay và biết cách tự lập, có lẽ bi kịch ấy đã không xảy ra", ông chia sẻ với truyền thông địa phương.
Năm 1996, Trần Thúy Cúc cùng em trai chuyển đến Kim Hoa sống trong xưởng vẽ của người thầy. Những ký ức cận kề cái chết khiến cô luôn mặc cảm. Thậm chí, có người còn cho rằng cô mang đến điều không may mắn.
Tuy nhiên, người thầy không ngừng động viên, giúp cô hòa nhập với bạn học và phát hiện năng khiếu hội họa của cô. Ông khuyến khích cô tham gia các cuộc thi mỹ thuật.
Năm 1999, Trần Thúy Cúc giành giải thưởng hội họa lớn đầu tiên, đánh dấu bước ngoặt trong sự nghiệp. Sau đó, cô theo đuổi dòng tranh thủy mặc truyền thống Trung Quốc và dần tạo dựng được tên tuổi trong giới mỹ thuật.
Theo người thầy, cô Cúc sở hữu thế giới nội tâm phong phú, cảm xúc tinh tế và khả năng quan sát đặc biệt. Đó là những yếu tố giúp cô tạo nên các tác phẩm giàu chiều sâu.
Tháng 6/2006, hơn 10 năm sau biến cố, Trần Thúy Cúc quay trở lại Đông Hoản để gặp lại những người đã cứu mạng mình, từ nhân viên nhà tang lễ đến đội ngũ y bác sĩ của bệnh viện.
Để bày tỏ lòng biết ơn, cô mang theo một bức tranh do chính mình sáng tác. Tác phẩm khắc họa những đóa mẫu đơn nở rực bên cạnh những cành cây khô gãy, tượng trưng cho sức sống mãnh liệt và sự hồi sinh sau nghịch cảnh.
Kể từ đó, sự nghiệp hội họa của cô tiếp tục phát triển. Nhiều tác phẩm đoạt giải tại các triển lãm trong và ngoài nước, một số được các tổ chức nghệ thuật sưu tầm. Trần Thúy Cúc cũng được công nhận là họa sĩ cấp quốc gia chuyên về tranh thủy mặc.
Câu chuyện của cô sau này còn được chuyển thể thành vở kịch Quảng Đông "Thúy Cúc trở về nhà", nhằm truyền cảm hứng cho người trẻ vượt qua nghịch cảnh và trân trọng cuộc sống.
Đến nay, họa sĩ Thúy Cúc vẫn tiếp tục sáng tác, dù rất ít chia sẻ về đời tư. Tháng 7 vừa qua, câu chuyện của cô bất ngờ được lan truyền trở lại trên mạng xã hội Trung Quốc, thu hút nhiều bình luận xúc động.
Với Thúy Cúc, thành công không phải là báo ơn cuộc đời bằng những danh hiệu hay triển lãm tranh nổi tiếng, mà là sống xứng đáng với cơ hội thứ hai được nhiều người góp sức, trao tặng cho cô.
Những ngày qua, truyền thông Trung Quốc cũng nhận định, câu chuyện của Thúy Cúc là minh chứng rõ nét về lòng nhân ái đôi khi có thể viết lại cả số phận của một con người.
Tin Gốc: Dân Trí
Gia Đình
Cụ ông 106 tuổi ở Nghệ An vẫn tự may vá và nỗi buồn... không có bạn chơi

Sinh năm 1920, năm nay cụ Cao Văn Cúc (làng Bui, xã Nghĩa Mai, Nghệ An) bước sang tuổi 106. Dù đã qua tuổi “bách niên” nhưng cụ vẫn minh mẫn, tự đi lại, phục vụ bản thân, không phiền con cháu.
“Ông 106 tuổi, em trai 103 tuổi. Hồi 100 tuổi, ông vẫn dắt trâu đi bừa, đắp bờ ruộng, cuốc cỏ vườn keo. Hai năm trở lại đây, qua một trận ốm, ông yếu hơn nên con cháu không cho ông làm việc nữa”, chị Nguyễn Thị Hoài Ân, cháu ngoại của cụ Cúc, cho biết.
“Thực ra khi con cháu đi vắng, tôi vẫn trốn ra vườn nhổ cỏ đấy”, cụ ông hóm hỉnh tự kể tội.
Theo ông Cao Văn Lan (SN 1962), con trai thứ 3 của cụ Cúc, cha ông là một người nghiêm khắc nhưng hài hước. Cái tính hài hước hay pha trò của cụ vẫn được duy trì cho đến tận bây giờ khiến con cháu nhiều phen cười nghiêng ngả.
Khi chúng tôi hỏi bí quyết sống thọ, cụ cười: “Có chi mô, không chết thì sống được lâu thôi. Bạn bè cùng lứa, cùng tuổi “đi” hết rồi tôi chả có ai mà bầu bạn”.
Sống qua 2 thế kỷ, cụ Cúc chứng kiến và lưu giữ nhiều ký ức về các giai đoạn lịch sử trọng đại của đất nước.
“Tôi quê gốc ở xã Diễn Thọ (huyện Diễn Châu cũ, tỉnh Nghệ An), từ nhỏ phải đi ở đợ cho nhà địa chủ. Cách mạng tháng Tám năm 1945 thành công, cuộc đời những người như chúng tôi mới được sang trang mới.
Sau Cách mạng tháng Tám năm 1945, cả làng, cả tổng, tất thảy những người từ 18 tuổi đến 100 tuổi được đi bầu cử, sung sướng lắm. Chúng tôi đi bỏ phiếu bầu các ông Lê Viết Lượng, Võ Nguyên Giáp, Chu Văn Biên, Đặng Thai Mai, bà Tôn Thị Quế... làm đại biểu Quốc hội”, cụ Cúc kể.
Kháng chiến chống Pháp, cụ Cúc có mặt trong đoàn dân công hỏa tuyến phục vụ chiến dịch Trung Lào và Hạ Lào sau đó về quê tiếp tục sản xuất.
Năm 1962, cụ đưa cả gia đình lên huyện Nghĩa Đàn (cũ), tỉnh Nghệ An xây dựng kinh tế mới. Hai vợ chồng cụ có 9 người con. Vợ làm nghề tráng bánh, gồng gánh đi bán khắp huyện, có khi lên tận huyện Quỳ Châu (cũ), thành thử một mình cụ Cúc vừa làm ruộng, trồng rừng, vừa nuôi dạy 9 người con trưởng thành.
Cụ vẫn nhớ, đọc vanh vách từng năm sinh của các con và buồn rầu khi nhắc tới con gái thứ 8 và con rể thứ 4 mất sớm vì căn bệnh ung thư. “Tôi có 30 đứa cháu nội, ngoại, còn chắt thì không nhớ hết”, cụ Cúc nói.
Các con cháu phương trưởng, thành gia lập thất, người sống cùng làng với cụ, người theo con cháu đến tỉnh khác. Mỗi năm 2 lần, vào dịp rằm tháng Giêng và giỗ vợ cụ Cúc, toàn thể con cháu về tụ họp. Mỗi lần đại gia đình tụ họp, phải làm thịt con lợn to, tổ chức 12-15 mâm cơm mới đủ chỗ cho con cháu.
Theo người con trai thứ 3, cụ Cúc gần như không ăn thịt, trừ thịt lợn, không uống bia, rượu, không hút thuốc lá. Thói quen này được cụ duy trì từ thời trẻ đến bây giờ.
Ở tuổi 106, cụ Cúc vẫn tự mình khâu vá, ăn mỗi bữa lưng bát cơm, chủ yếu cơm canh, rau, duy trì thói quen nghe đài và đi ngủ sớm. Điều đặc biệt, cụ có trí nhớ rất tốt. Để chứng minh, cụ đọc cho chúng tôi 2 bài thơ dài do cụ sáng tác từ nhiều năm trước.
Ông Đoàn Văn Huấn, Phó Chủ tịch UBND xã Nghĩa Mai, cho biết địa phương hiện có 2 cụ trên 100 tuổi, trong đó cụ Cao Văn Cúc cao tuổi nhất.
Tin Gốc: Dân Trí

